Ngày Về

Chương 36



Sau khi ăn điểm tâm Chu Yến Cầm bị ba Chu gọi tới thư phòng. Hai cha con đã thật lâu chưa chính thức nói chuyện cùng nhau, nhưng mới vừa bước vào không khí thư phòng tràn đầy mùi thuốc súng. Ba Chu đập bàn rầm một tiếng nói anh được lắm, đẩy Khang Tại Thành đến thành phố M làm giám đốc chi nhánh, cái thành phố M tồi tàn rách nát như thế, người ta lại là người có công với Viễn Hành, anh có dự định phá tan tập đoàn Viễn Hành phải không?

Chu Yến Cầm ngồi trên ghế sô pha lật lật tờ báo, thuận miệng nói hiện tại việc của Viễn Hành là do con hoàn toàn quyết định, nếu ngài đã quyết định buông tay chạy tới đây hưởng phúc tuổi già thì cũng đừng can thiệp vào chuyện của con có được hay không.

Ba Chu giận dữ: "Ta không nhúng tay vào? Ta không nhúng tay vào để bây giờ xem anh như thế nào kìa! Ly hôn, vợ con ly tán là thành tựu mà người đàn ông ba mươi tuổi nên có? Nhà tan rồi, bước kế tiếp có phải anh cũng định cho sự nghiệp tan tành luôn đúng không? Anh nói xem tôi có dám ở đây nhàn nhã hưởng phúc tuổi già nữa không, anh không chọc tôi tức chết đã là điều khiến tôi phải cảm ơn lắm rồi!"

Động tác của Chu Yến Cầm dừng lại, sau đó không chút để ý nói mấy lời như thế mà ba cũng có thể nói ra được, ba tĩnh tâm đi, ba cứ an hưởng của ba, con làm việc của con.

Ba Chu giận đến độ tím tái cả mặt, run rẩy chỉ vào anh ta: "Ta đã không quản được anh nữa đúng không? Đây là thái độ mà anh tới nói muốn đón ba mẹ anh về ăn Tết? !"

Chu Yến Cầm xoa mi tâm, tâm đã phiền đến độ muốn xoắn lại, nói: "Ngài không phải đã sớm không quản được con."

Thư phòng cách âm cực tốt nên cuộc tranh cãi của hai người đàn ông dường như không liên quan gì đến ai. Chu Yến Cầm từ trong thư phòng bước ra ngoài, màng nhĩ căn bản giống như bị ba Chu rống đến đau rát, trong phòng khách lại yên ắng tuyệt đối. Đỗ Nhược Hành đang ngồi bên cửa sổ nhìn mẹ Chu thêu gì đó, một tay chống cằm, bộ dáng dịu dàng điềm tĩnh, khiến người khác liên tưởng đến bức tranh mỹ nữ cổ đại.

Tính tình Đỗ Nhược Hành lúc nóng lúc lạnh. Nhiều năm qua, Chu Yến Cầm không biết đã nhìn thấy bao nhiêu trạng thái của cô, lúc thì xảo trá ngang ngược, có lúc vô tình lạnh nhạt, cũng có nhiệt tình như lửa, ngọt ngào như mật, còn có lúc băng lãnh như sương, xa cách ngàn dặm. Mỗi một mặt đều chân thực và đẹp đẽ, khiến Chu Yến Cầm thực sự hoài niệm.

Cõi đời này chỉ có cô mới có thể khiến anh khó xử, khiến anh nhường bước. Đỗ Nhược Hành biết lúc nào thì có thể lấn lướt anh, lúc nào thì nên e lệ nhường nhịn, nếu như cô vui vẻ sẽ nói những câu khiến lòng người nở hoa. Nhưng mà lúc nào cô bướng bỉnh lên thì cũng có bản lãnh khiến anh mệt mỏi, một khắc trước có thể cho anh ở thiên đường nhưng một giây sau lại đá anh xuống địa ngục.

Chu Yến Cầm dùng mười năm để khiến Đỗ Nhược Hành hình thành thói quen dựa dẫm vào mình. Anh ta ác ý muốn, thời điểm không có mình, Đỗ Nhược Hành sẽ sống không thoải mái. Nhưng trong xương cốt của cô vốn đã tồn tại yếu tố độc lập cùng quật cường, một khi hoàn cảnh thích hợp liền dưới đất chui lên, không có chút cố kỵ nào đã có thể vứt bỏ anh cao chạy xa bay.

Đã nhiều năm như vậy, Chu Yến Cầm cũng có lúc tính toán sai, vốn muốn cô lệ thuộc vào mình nhưng bây giờ hình như anh cần cô bên cạnh hơn cả việc cô lệ thuộc vào anh rồi.

Nhiều năm trước, Đỗ Nhược Hành còn trẻ, cũng biết sợ, nhưng cũng rất dũng cảm. Lần đầu tiên chính thức đến gặp mặt ba mẹ Chu, cả đêm hôm trước cô khẩn trương đến độ không ngủ được nhưng sáng hôm sau lại biểu hiện rất tốt. Sau đó, tại lễ đường tổ chức hôn lễ, từng giơ tay trịnh trọng thề không xa không rời nhau. Lúc anh trao nhẫn cưới cho cô, tay cô khẽ run, tiếp theo trong một cái chớp mắt cô mở to mắt nhìn anh, dịu dàng ánh lệ, cười với anh ta một cái cực kỳ ngọt ngào, cực kỳ chói mắt.

Trái tim Chu Yến Cầm khẽ nhói lên, mẹ Chu quay lại nhìn thấy con trai mình đứng ngẩn người bèn nói: "Đứng đó làm cái gì, đi rót ly trà nóng cho Nhược Hành đi."

Chu Yến Cầm theo lời mẹ mình tới phòng bếp rót hai ly trà trở lại. Một ly đưa cho mẹ Chu, một ly đưa tới tay Đỗ Nhược Hành. Mẹ anh ta nhận lấy nhưng Đỗ Nhược Hành không thèm nhìn anh ta, cũng không nhận lấy. Hai người giằng co một lát sau đó, Chu Yến Càm chịu thua, đem ly trà đặt nhè nhẹ lên bàn trà.

Mẹ Chu dường như không nhìn thấy một màn này, hỏi Chu Yến cầm định ở đây mấy ngày.

Chu Yến Cầm đáp sáng ngày kia sẽ đi.

Hai mẹ con cũng không nói gì thêm. Chu Yến Cầm trời sinh lạnh lùng, đối đãi với cha mẹ đẻ mình cũng không mấy nồng nhiệt, mẹ Chu và con trai cũng chẳng mấy khi tâm sự này nọ. Ba người lặng lẽ ngồi bên bàn trà một lát, đột nhiên mẹ Chu hỏi Đỗ Nhược Hành, có phải còn tức Chu Yến Cầm không.

"Con có gì ấm ức cứ nói ra, "bà nói, "Người khác nói gì nó cũng không nghe theo, bao gồm cả chúng ta, nhưng nó lại rất nghe lời con. Con nói muốn nó sửa cái gì nó nhất định sẽ sửa."

Đỗ Nhược Hành hạ mí mắt an tĩnh chốc lát, cười đáp: "Mẹ nói con nên trả lời như thế nào cho phải đây. Con cũng không thể cứ sống cả đời trong ấm ức được. Còn nữa, hiện tại con đang sống rất tốt, anh ấy cũng vậy. Như vậy là được rồi, mẹ còn nói nhiều làm gì nữa?"

"Dù sao giữa hai con cũng còn có Đề Đề."

Đỗ Nhược Hành giật giật môi, cuối cùng cười không đáp.

Buổi chiều hôm ấy, hai vị trưởng bối nói muốn đi siêu thị, cố ý để Đỗ Nhược Hành và Chu Yến Cầm ở nhà cùng nhau. Lúc đó Chu Yến Cầm vào phòng bếp gọt trái cây, lúc đem ra thì thấy Đỗ Nhược Hành đang đứng cạnh cửa sổ nói chuyện điện thoại, đối phương hẳn là Khang Thần.

Người bên kia đầu dây nói chuyện không lớn nhưng trong phòng khách an tĩnh, vẫn có thể miễn cưỡng nghe được, Khang Thần hỏi Đỗ Nhược Hành đến tột cùng lúc nào mới trở về, cuối cùng nói ai da, em không biết chứ mới hai ngày em không ở đây anh đã thấy hơi nhớ em rồi nha.

Chu Yến Cầm bưng mâm đựng trái cây, không phát hiện bước chân của mình đã sớm dừng lại, cũng bởi vì giọng điệu ai oán nũng nịu của đối phương mà hung hăng cau mày. Đỗ Nhược Hành không có biểu cảm gì, bình tĩnh đáp cước gọi quốc tế rất đắt đấy, thôi thì chờ tôi về hẵng dong dài.

Khang Thần nhanh nhảu đáp: “Anh biết ngay em sẽ nói như vậy. Cho nên mới vừa rồi đã nộp thẻ điện thoại cho em rồi."

". . . . . ."

Đầu dây bên kia lại cười một tiếng: "Anh đột nhiên nghĩ đến chuyện, nếu năm nay em ở lại thành phố S ăn Tết, mà vừa hay anh cũng không có cách nào trở về thành phố T, không bằng hai người chúng ta, một đôi cô đơn đến bên nhau cùng nhau đón năm mới đi. Đêm 30 Tết cùng nhau trực ban thì thuận tiện ăn bữa cơm tất niên, hy vọng năm mới an lành, em xem như thế nào?"

Đỗ Nhược Hành im lặng lúc lâu, cuối cùng nói, chủ ý không tồi.

Khó có dịp thấy Đỗ Nhược Hành đồng ý chung đụng một cách thoải mái như vậy, Khang Thần chẳng khác gì có được niềm vui ngoài ý muốn, cười nói cứ quyết định như vậy, sau đó hỏi cô cơm tất niên là muốn ăn ở khách sạn ăn hay là về nhà làm.

Đỗ Nhược Hành nói: "Anh xem như thế nào đó tốt thì làm. Tôi sao cũng được."

Cuối cùng quyết định là làm ở nhà, trước khi cúp máy Khang Thần còn nói tan tầm hôm nay anh ta sẽ đi chợ chọn sườn. Phòng khách lần nữa khôi phục vẻ an tĩnh, sau đó Đỗ Nhược Hành ngồi cách Chu Yến Cầm rất xa, căn bản không để ý tới anh ta.

Cô tiện tay cầm chiếc điều khiển TV chuyển tìm kênh, vẻ mặt lạnh nhạt, cũng không đụng vào trái cây Chu Yến Cầm gọt. Cuối cùng vẫn là Chu Yến Cầm lên tiếng trước: "Có muốn đánh cờ cùng anh hay không?"

Trước kia Đỗ Nhược Hành rất thích cờ vua, nên mỗi khi Chu Yến Cầm rảnh đều cùng cô đánh cờ. Sau anh ta lại dần dần chây lười không muốn chơi nữa, tựa như tình cảm giữa hai người. Hiện tại bên cạnh để bàn cờ, Chu Yến Cầm nhìn Đỗ Nhược Hành, ánh mắt toát lên vẻ dịu dàng mơ hồ nhưng trong lòng anh ta căn bản đang nổi sóng.

Đỗ Nhược Hành cự tuyệt Chu Yến Cầm đã trở thành thói quen, huống chi hiện tại cô không còn chút tình cảm nào với anh ta. Trên thế giới này, Đỗ Nhược Hành là đối tượng mà Chu Yến Cầm có thể dễ dàng bao dung tha thứ tất cả nhưng vừa nghe cuộc đối thoại vừa rồi, sự ghen tỵ với Khang Thần trong nháy mắt đạt tới tột đỉnh.

Đỗ Nhược Hành đáp lại như thế nào cũng khiến Chu Yến Cầm cảm thấy khó chịu, cuối cùng hai người cũng bày bàn cờ. Đỗ Nhược Hành đánh cờ không chú tâm lắm nhưng Chu Yến Cầm lại rất nghiêm túc. Anh ta đang cố gắng hết sức để một ván không kết thúc quá sớm, trong lòng anh ta còn muốn ván cờ này có thể kéo dài đến tối, thậm chí đến sáng mai.

Hai người đánh cờ, có cố ý ngồi xa như thế nào thì vẫn tính là gần, Chu Yến Cầm gần như có thể cảm nhận thấy mùi nước hoa thoang thoảng cũng như hơi thở gần kề của Đỗ Nhược Hành mang theo nhiệt độ ấm áp, quen thuộc đến nỗi Chu Yến Cầm không ngừng muốn tới gần.

Có thể nói, sau khi ly hôn mức độ anh ta nhớ nhung Đỗ Nhược Hành càng ngày càng tăng. Đây không chỉ là tình trạng uống một ngụm nước mà có thể đã khát. Một đêm kia ở nhà hàng hôm mẹ Đỗ đến thành phố T, đó là thời điểm anh ta có hội hôn cô, không ai biết lúc ấy trái tim của Chu Yến Cầm đập nhanh đến mức nào.

Trong đầu Chu Yến Cầm đang xoay chuyển bao nhiêu ý nghĩ nhưng lại bó tay hết cách, trơ mắt nhìn Khang Thần gần gũi thân mật với cô, từ con mắt nhìn của Chu Yến Cầm, hành động cũng như lời nói giữa hai người Đỗ Nhược Hành và Khang Thần đã giống như quan hệ yêu đương. Còn anh ta, bây giờ muốn nói câu gì đó với cô lại cần dùng trăm phương ngàn kế.

Hoàng hôn xuyên thấu qua cửa sổ, chiếu lên đường cong xương quai hàm xinh đẹp hết sức nhu hòa. Chu Yến Cầm ngẩng đầu nhìn cô, Đỗ Nhược Hành đang cúi đầu suy tư nước cờ, Chu Yến Cầm có thể thấy mấy sợi tóc rối bên tai trái của cô.

Theo bản năng Chu Yến Cầm muốn đưa tay vuốt nhưng may mà vẫn kìm lại được. Một lúc sau, rốt cục Chu Yến Cầm cũng không nhịn được lên tiếng hỏi: "Quan hệ của em và Khang Thần hiện giờ là như thế nào đấy?"

Đỗ Nhược Hành giương mắt liếc nhìn Chu Yến Cầm một cái, lại cúi thấp đầu, không hề có ý muốn đáp lại.

Một lát sau, chu Yến Cầm lại cân nhắc mở miệng: "Danh tiếng bên ngoài của Khang Thần coi như cũng là khá, so với cha anh ta là Khang Tại Thành và anh trai cậu ta là Khang Thâm đều tốt một chút. Là người tương đối có thể tin tưởng, làm việc cũng đúng mực. Cậu ta trước kia chỉ qua lại với một người bạn gái, cũng là năm sáu năm trước rồi, thời gian yêu đương của hai người bọn họ không lâu, nói chung tình trường khá sạch sẽ, về điểm này em có thể yên tâm. Nhưng cậu ta là Khang gia Nhị công tử, lại được thừa kế di sản của ông nội, dã tâm không nhỏ thủ đoạn ắt cũng không vừa, một cái khách sạn nho nhỏ như Cảnh Mạn nhất định sẽ không níu chân anh ta được mãi. Tóm lại dù nói thế nào, nếu như em cảm thấy hợp ý, có thể thử qua lại với cậu ta."

Đỗ Nhược Hành xuống một nước cờ, vẫn làm bộ giống như không nghe thấy.

Cách một lát sau, Chu Yến Cầm lại nhỏ giọng nói: "Nhưng có điều này em phải tỉnh táo, trừ khi cậu ta đối đãi với em cực kỳ thật lòng, hơn nữa chịu đựng kiên trì bền bỉ, nói chung phải thử thách đã, đừng vội đáp ứng những yêu cầu này nọ của cậu ta. Chỉ có thời gian mới đưa ra cho chúng ta câu trả lời chính xác nhất, thời gian là bậc thầy kiểm chứng tất cả, dù sao cậu ta cũng chỉ là người ngoài bước vào cuộc sống của em."

Đỗ Nhược Hành không mặn không nhạt nói: "Anh có cảm thấy những lời nói này có chút châm chọc mình."

Chu Yến Cầm mãi không đáp lại, cả gian phòng lại rơi vào trạng thái tĩnh lặng. Đỗ Nhược Hành thấy đánh cờ không thú vị gì nữa, muốn đứng dậy rời đi, đột nhiên nghe Chu Yến Cầm nhẹ giọng nói: "Em nói rất đúng. Mấy năm sống bên nhau, là anh hành xử không đúng.”

Đỗ Nhược Hành không vội đứng dậy nữa, ngẩng đầu nhìn về phía Chu Yến Cầm nhưng anh ta lại cúi mắt né tránh cái nhìn của cô. Chu Yến Cầm lúng túng mở miệng, nhưng cuối cùng vẫn nói một cách mạch lạc: "Thành thật mà nói anh đang và luôn sẽ cảm thấy ghen tỵ với Khang Thần. Nhưng đã đi tới nước này, em bảo em không chịu đựng nổi anh nữa, đây là tự anh tạo nghiệt. Anh bây giờ không hy vọng xa vời em còn có thể giống như trước kia, toàn tâm toàn ý tin tưởng dựa dẫm cũng như yêu thương anh, bây giờ em hãy làm những việc em muốn. Anh chỉ hi vọng từ nay về sau, em sẽ sống thật vui vẻ hạnh phúc."

(Chỉ muốn báo với các bạn. Anh CYC chính thức bị ngược lên bờ xuống ruộng)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.