Ngày Về

Chương 57



Đỗ Nhược Hành hỏi lại: "Tại sao?"

Bởi vì câu hỏi của Đỗ Nhược Hành mà Khang Thần cười khổ, một lúc lâu sau mới nói: "Ngày mai lúc anh về đến Cảnh Mạn thì sẽ gọi cho em."

Từ tận trong đáy lòng, tình cảm của Đỗ Nhược Hành đối với khách sạn Cảnh Mạn rất thâm sâu. Dù sao năm năm qua cô đã tốn không biết bao nhiêu công sức cũng như tâm huyết cho nó. Có lúc Đỗ Nhược Hành trực đêm, cô không thể không mang theo Đề Đề cùng đến phòng làm việc của mình. Vì vậy Uông Phỉ Phỉ luôn miệng nói chị Nhược Hành chị thật kiên cường, phụ nữ độc thân còn mang theo con nhỏ, lại phải đảm nhận công việc quản lý nội bộ nhân viên của cả một khách sạn năm sao, mỗi ngày nhất định đều rất mệt mỏi.

Lời tương tự như vậy Khang Thần cũng đã từng nói qua. Lúc Đỗ Nhược Hành liên tục đi công tác trong nửa tháng mới đến phòng cô bảo cô quá khổ cực rồi, còn xoa bóp vai cho cô nhưng kết quả càng xoa bóp Đỗ Nhược Hành lại càng khẩn trương, cô thẳng lưng cứng ngắc ngồi trên ghế, Khang Thần không còn cách nào khác đành mỉm cười bỏ tay ra để cô thả lỏng.

Trong suốt ba năm nhận chức Phó tổng, có rất ít người phàn nàn về cách làm việc của Đỗ Nhược Hành. Phần lớn mọi người đều cho rằng Đỗ Nhược Hành thích hợp với vị trí Phó tổng này, ba năm qua đi, Đỗ Nhược Hành xuất sắc nhận được những lời khen kiểu như dịu dàng kiên nhẫn tỉ mỉ, hầu hết nhân viên khách sạn hâm mộ năng lực xử sự của cô, hơn nữa tất cả mọi người ai cũng nghĩ cô thực sự thích công việc này. Chỉ có một người duy nhất đã từng nói cô không thích hợp làm những việc liên quan đến nhân sự như thế, cô nên chọn một công việc nào đấy thanh tịnh như nghiên cứu khoa học chẳng hạn, người đó chính là Chu Yến Cầm.

Trên một ý nghĩa nhất định nào đó, Đỗ Nhược Hành đã giấu đi tính cách chân thật của mình quá sâu. Đại đa số thời điểm cô đều mang một chiếc mặt nạ với người đời, hơn nữa để bảo vệ tôn nghiêm của mình mà cô còn không muốn để cho bất kỳ ai thấy được vẻ yếu ớt của mình, cho dù đối phương có là người thân của cô. Cho nên nếu như xem xét từ mặt này thì Chu Yến Cầm khá đáng khen, anh ta hơn cô bảy tuổi, người yêu lớn tuổi yêu thương cô hết mực, bao dung tất nhược điểm của cô, ngay cả ba Đỗ cũng khó có thể so sánh với Chu Yến Cầm về độ cưng chiều Đỗ Nhược Hành. Sự chấp nhận cưng chiều và nhận sự cưng chiều của hai bên là kết quả của hai người qua lại yêu thương nhau suốt thời gian dài. Nếu Chu Yến Cầm không ngoại tình, cuộc sống của Đỗ Nhược Hành nhất định sẽ trôi qua trong hạnh phúc mãi mãi.

Tất nhiên từ nếu như đâu phải là sự thật. Đến bây giờ Đỗ Nhược Hành đã xác định một chuyện, nếu như trước mặt có một trăm người đàn ông xuất sắc xếp hàng để cô chọn chồng, đến hơn năm mươi phần trăm cô vẫn chọn Chu Yến Cầm. Cô biết rất khó có thể tìm được người đàn ông nào tâm đầu ý hợp với mình hơn Chu Yến Cầm, hơn nữa cô lại là một người phụ nữ mắc bệnh sạch sẽ, cô nghĩ trong cuộc sống xô bồ hiện tại hiếm có người đàn ông nào có thể khiến cô tin tưởng hoàn toàn như Chu Yến Cầm trước đây.

Nhưng bây giờ, Chu Yến Cầm lại giống như mảnh xương mắc ở cổ họng Đỗ Nhược Hành. Rõ ràng hiện tại anh ta đã hạ mình hết cỡ, nếu như Đỗ Nhược Hành chịu quay lại, anh ta đã ở thế mặc cho cô gọi tới là phải tới, đuổi đi cũng phải đi nhưng Đỗ Nhược Hành vẫn cảm thấy lo lắng không yên.

Không phải là cô chưa từng nghĩ đến chuyện tái hợp lại bị chính bản thân hủy bỏ đi một cách không do dự. Cô không còn lòng tin với Chu Yến Cầm nữa, cũng không còn tự tin về chính bản thân mình. Càng suy nghĩ sâu lại càng cảm thấy mình không nên quay về ngõ cụt.

Sáng hôm sau Đỗ Nhược Hành tới Cảnh Mạn, nhân viên thấy cô ai cũng vui vẻ chào hỏi. Uông Phỉ Phỉ nhỏ giọng nói với cô Khang Tổng đã trở lại, Đỗ Nhược Hành cười cười: "Chị biết. Chị tới tìm anh ấy để lấy chữ ký cho đơn xin nghỉ việc."

Lúc Đỗ Nhược Hành tiến vào phòng Tổng giám đốc, Khang Thần đang đứng ở bên cửa sổ nhìn về phương xa. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi đen cùng quần tây, sau khi nhìn thấy cô thì nở nụ cười chân thành, dùng vẻ mặt lịch sự ôn hòa chỉ vào ghế sa lon: "Em ngồi đi."

Hai người không nói quá nhiều điều phiền phức khách sáo, nhanh chóng cúi xuống ký tên cho cô. Một bên sườn mặt Khang Thần rất đẹp, ngón tay nhẹ nhàng cầm bút, một động tác tùy ý cũng lộ ra vẻ thành thục nam tính.

Bốn năm trước Khang Thần có thể đùa giỡn lưu manh cùng với mấy nhân viên lễ tân, nhưng ba năm qua anh ta đã quyền cao chức trọng, thái độ đối đãi với nhân viên đã tại đã vô ý có chút thay đổi, Uông Phỉ Phỉ là một cô gái tự nhiên vui vẻ, ngày xưa luôn thích kéo tay Khang thần cùng song ca bài “Ít nhất còn có em” lúc đi hát liên hoan, bây giờ nhìn thấy anh ta cũng chỉ dám cung kính chào một tiếng Khang tổng.

Tất cả mọi người qua năm tháng đều lựa chọn cho mình một con đường riêng. Con đường mà Khang Thần lựa chọn không thể nghi ngờ là con đường khác với Đỗ Nhược Hành đã chọn. Anh ta và Chu Yến Cầm không giống nhau, Chu Yến Cầm luôn công tư phân minh trắng là trắng đen là đen nhưng đối với Khang Thần, linh hoạt mọi việc mới đem lại kết quả tốt, màu xám- màu trộn lẫn giữa trắng và đen là màu dùng để biểu thị cuộc sống của anh ta.

Khang Thần đẩy giấy tờ về phía Đỗ Nhược Hành, sau đó hỏi cô đã có tính toán gì cho tương lai. Nói xong lại cười cười: "Anh quên mất, Chu Yến Cầm đã chuyển tất cả cổ phần của tập đoàn Viễn Hành sang tên em."

Đỗ Nhược Hành ừ một tiếng.

Khang Thần nhìn kỹ nét mặt của cô, sau đó từ từ nói: "Như vậy thì cuộc họp lựa chọn Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị tháng sau cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."

Đỗ Nhược Hành lại ừ một tiếng.

Khang Thần không biết nghĩ đến điều gì, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, đứng dậy rót thêm trà vào ly Đỗ Nhược Hành. Anh ta đẩy qua, sau đó mở to mắt nhìn về phía cô: "Nếu nói thật lòng. Thua như vậy, anh quả thực không cam lòng.”

Đỗ Nhược Hành cười cười. Loại đề tài này cô không tiện phát biểu ý kiến.

"Thật sự mưu đồ của anh chính là chức vị Tổng giám đốc của tập đoàn Viễn Hành." Khang Thần nhẹ nhàng nói, "Nếu như Chu Yến Cầm không đột nhiên quyết định như vậy, nhất định anh ta sẽ không có chỗ trong nhiệm kỳ tới."

"Vốn là ngầm thừa nhận là cạnh tranh công bằng, anh ta làm như vậy, đại hội cổ đông bỏ phiếu cũng sẽ không có ý nghĩa gì nữa. Gần mười năm nay, quyền khống chế Viễn Hành nằm trong tay anh ta, hiện tại anh ta cho em...." Khang Thần dừng một chút, do dự nhưng vẫn nói ra, "Nói đi nói lại thì vẫn nằm trong lòng bàn tay anh ta."

Đỗ Nhược Hành hời hợt đáp: "Ồ! Không thể nói vậy."

Cô không nói gì thêm nữa, đứng dậy cáo từ. Khang Thần đứng dậy tiễn cô ra cửa, đột nhiên nói: "Nếu như kết cục thật sự giống như anh dự đoán, có thể anh sẽ rời khỏi Viễn Hành."

Đỗ Nhược Hành quay lại nhìn anh ta. Khang Thần khẽ mỉm cười nói: "Về sau không tiện ở lại nữa. Hơn nữa, đại khái Tổng bộ của Cảnh Mạn cũng sẽ sa thải anh thôi."

". . . . . ." Đỗ Nhược Hành chần chừ suy nghĩ một lát mới hỏi, "Thật ra thì em vẫn luôn muốn hỏi, tại sao từ đầu đến cuối anh vẫn cố bám trụ lại Cảnh Mạn." Rõ ràng ba năm nay chuyện ở thành phố T, ở tập đoàn Viễn Hành cũng đủ bận rộn khiến anh ta luôn phải bay qua bay lại giữa hai thành phố.

Khang Thần nở nụ cười, nhìn vào ánh mắt sâu xa của cô, nhẹ nhàng trả lời: "Bởi vì có em ở đây. Em đã thích công việc ở đây như vậy thì anh sẽ giúp em."

Đỗ Nhược Hành im lặng. Trong nháy mắt, cô nảy sinh chút kích động muốn nói lời thật lòng nhưng suy nghĩ một chút lại đem lời đã tràn ra cổ họng nuốt xuống.

Khang Thần giữ  tay trên nắm cửa, suy nghĩ một chút, nói: "Một vấn đề cuối cùng."

Đỗ Nhược Hành ngẩng đầu nhìn anh ta, đáy mắt Khang Thần có chút nghiêm túc: "Em đã từng có lúc nào yêu anh không?"

Đỗ Nhược Hành chậm chạp không trả lời, Khang Thần sửa lại câu hỏi: "Như vậy, em có từng thích anh chút nào không?"

". . . . . ." Đỗ Nhược Hành suy nghĩ chốc lát, nói, "Có."

Khang Thần bật cười: “Anh hiểu."

Khang Thần đưa Đỗ Nhược Hành đến tận cửa khách sạn, cuối cùng nhìn cô một lát, nhẹ giọng nói: "Về sau vẫn giữ liên lạc nhé."

Lời nói qua loa kiểu này, hai bên đều rất hiểu. Tựa như trước kia cô đề cập chuyện chia tay cũng nói về sau vẫn trở về làm bạn bè. Nếu nói là bạn bè thì ngày nào đó ngẫu nhiên gặp nhau thì cũng chỉ gọi nhau một tiếng, thời điểm không nhìn thấy nhất định sẽ không nhớ gì về nhau nữa.

******

Từ thành phố S về thành phố T không nhẹ nhàng như lúc cô từ thành phố T chạy đến thành phố S. Các loại hành lý đều đã dọn dẹp đóng gói, chỉ riêng đồ của Chu Đề đã chiếm nửa gian phòng. Đỗ Nhược Hành gọi tới công ty chuyển nhà, nói rõ ràng địa chỉ ở thành phố T, Chu Đề nghe cô nói chuyện điện thoại liền lập tức hỏi: "Mẹ, chúng ta không trở về nhà chính sao?"

Đỗ Nhược Hành nhẹ giọng trả lời: "Không."

Chu Đề im lặng, chống cằm nhìn mẹ mình, trong ánh mắt ánh lên tia thất vọng.

Đỗ Nhược Hành chọn chuyển về một căn hộ chung cư hồi xưa ba Đỗ sang tên lại cho cô. Diện tích không lớn, cách nhà họ Chu một khu. Đây là nơi ở lý tưởng của cô. Đỗ Nhược Hành không muốn ở chung với Chu Yến Cầm trong một ngôi nhà, điểm này cô không thể thỏa mãn con gái.

Sau vài ngày rốt cục Đỗ Nhược Hành và Chu Đề cùng trở về thành phố T. Chu Yến cầm và Ngô lão quản gia tới đón, còn có Thẩm Sơ. Đỗ Nhược Hành mang một chiếc kính mát không để lộ biểu cảm gì.

Cô trở lại thành phố T, cảm giác có một chút ý nghĩa của việc yếu ớt muốn giảng hòa, nhưng rõ ràng không nên như vậy. Cách thành phố T càng gần, loại ý nghĩ này lại càng thêm mãnh liệt, lúc ở sân bay thành phố T cô còn có thể nói chuyện vui vẻ, cười đùa cùng con gái nhưng đến lúc xuống máy bay, cô đã hoàn toàn mất đi nụ cười.

Nhưng Thẩm Sơ lại cười tươi như gió xuân nói: "Hoan nghênh trở lại."

Lão quản gia nhận lấy ba lô nhỏ trên vai Chu Đề, Chu Yến Cầm theo bản năng cũng giơ tay đỡ lấy xe đẩy hành lý trên tay Đỗ Nhược Hành. Đỗ Nhược Hành liếc anh ta một cái  qua mắt kính, khẽ nhăn mày nhưng vẫn không nhúc nhích. Hai người im lặng không lên tiếng giằng co một lát, quản gia ở một bên ho nhẹ một tiếng, tiến lên một bước nói: "Đỗ tiểu thư, để lão đẩy ra nha."

Lúc này Đỗ Nhược Hành mới buông lỏng tay. Thẩm Sơ hả hê nhìn Chu Yến Cầm một cái, quay đầu nói với Đỗ Nhược Hành, để chào mừng cô trở về, chúng tôi đã mở tiệc nha.

Đỗ Nhược Hành nói đa tạ ý tốt của anh, hôm nay tôi và Đề Đề muốn về nhà nghỉ ngơi đã.

Thẩm Sơ nói vậy thì ngày mai, không vội.

Đỗ Nhược Hành lườm Thẩm Sơ một cái, Thẩm Sơ rốt cuộc đổi lời, cười nói vậy cũng tốt, vậy thì qua một thời gian nữa hẵng tụ họp.

Trên đường trở về, mấy người không ai nhắc một chữ đến chuyện của Viễn Hành. Thực ra trên máy bay cô cũng đã xem qua một số tin tức về tình hình của Viễn Hành mấy ngày gần đây. Giá cổ phiếu của Viễn Hành đang giảm rất thảm thương, mấy vị đổng sự đã sắp phát điên rồi, tình hình hiện giờ còn chọc cho một vị nguyên lão ủng hộ Chu Yến Cầm ngã bệnh, bây giờ còn phải nằm viện. Tựa đề báo chí tin tức thì đưa tin hắc bạch đủ loại, chướng khí mù mịt, nào là chắp tay nhường lại giang sơn cho vợ trước, rồi chuyện trước đây anh ta đã từng phong lưu như thế nào, rồi nào là lãng tử quay đầu, có bài báo còn viết một tình sử bi thương của người đàn ông lầm đường lạc lối chịu đựng mọi đau khổ để cứu vãn tình cảm cũ, cảm động thấu trời đất.

Đỗ Nhược Hành đọc một nửa bài báo này đã cảm thấy ê răng. Cô chỉ nghi ngờ một vấn đề, những ngày qua cư nhiên không có người nào tới thành phố S tìm cô phỏng vấn.

Trên đường Thẩm Sơ nói chuyện liến thoắng không ngừng. Vốn anh ta không có ý định đi đón Đỗ Nhược Hành, chủ yếu là gần đây xe của Chu Yến cầm bị hỏng, anh ta lại chẳng có tiền đổi xe mới nên mượn tạm chiếc xe của Thẩm Sơ liền bị anh ta nhì nhằng hỏi ra chuyện đi đón Đỗ Nhược Hành và Đề Đề thì đòi đi cùng.

Đỗ Nhược Hành nhắm hai mắt nghỉ ngơi, nghe xong Thẩm Sơ nói mà không có ý kiến gì. Thẩm Sơ nói mãi cũng loanh quanh đến chủ đề chính đó là mấy năm nay Chu Yến Cầm đặc biệt an phận thủ thường, tối mai vốn là có một buổi biểu diễn, đơn thuần chỉ là một buổi biểu diễn hý kịch nhưng cho dù anh ta có nói sao thì Chu Yến Cầm cũng không chịu đi. Chính xác là mấy năm nay Chu Yến Cầm luôn ru rú trong nhà, không ở nhà thì ở công ty, không khác gì tiểu thư khuê các.

Chu Yến Cầm liếc Thẩm Sơ mang ý cảnh cáo. Chu Đề đang gối đầu lên đùi ba chơi điện tử trên điện thoại di động, thuận miệng hỏi biểu diễn gì ạ.

Thẩm Sơ nói là loại biểu diễn ba cháu thích nhất, loại hình có từ thời xa xưa của Trung Quốc ấy, cháu có biết mấy người vẽ mặt này nọ rồi hát y y nha nha gì đó không.

Chu Đề à một tiếng, lại hỏi biểu diễn ở đâu.

Thẩm Sơ nói ở Nhà hát lớn tại trung tâm thành phố, toàn mời diễn viên hý kịch nổi tiếng đấy.

Đỗ Nhược Hành rốt cuộc mở miệng, tùy ý hỏi là do bên nào đầu tư.

Lúc này Thẩm Sơ bỗng nhiên ngẩn ra một lát mới đáp: "Ờm…Giải trí Tác Nghệ."

Đỗ Nhược Hành mở mắt, dịu dàng cười cười: "Nếu thích vậy thì đi đi chứ."

Chu Yến Cầm quay mặt sang nhìn cô một cái nhưng không nói gì.

Thẩm Sơ cũng quan sát sắc mặt cô một lát mới hỏi: "Thật?"

Đỗ Nhược Hành bình tĩnh gật đầu: "Thật."

Vì vậy, Thẩm Sơ lại nhìn về phía Chu Yến Cầm nhưng anh ta chỉ đơn giản nhắm mắt lại, phun ra hai từ: "Không đi."

Mấy người trở lại biệt thự nhà họ Chu, quản gia muốn xách hành lý lên lầu, Đỗ Nhược Hành nói không cần, một lát nữa cháu sẽ qua khu chung cư ở Thành Tây.

Chu Yến Cầm nhìn cô chằm chằm, dường như đang phân tích câu nói của Đỗ Nhược Hành, mấy giây sau mới hỏi: "Em định ở chỗ nào?"

"Căn hộ trước kia ba sang tên cho tôi."

"Nếu như anh nhớ không lầm, phòng ngủ thứ hai ở đó có chút chật chội."

"Tôi và Đề Đề ở vẫn thật ổn." Đỗ Nhược Hành vẫn đeo mắt kính không tháo xuống, bình thản nói, "Nếu như buổi chiều rảnh rỗi, anh hỗ trợ tôi làm thủ tục nhập học trường mới cho Đề Đề càng sớm càng tốt."

Chu Yến Cầm nhìn cô một lát, nói: "Ăn cơm trước đã."

Món ăn nhanh chóng được bưng lên, rất phong phú, quản gia đứng trước bàn cơm, cố ý chỉ mấy đĩa thức ăn khác nhau bảo, những món này đều là do Chu Yến Cầm làm trước khi đi sân bay, còn có món hầm này là anh ta chuẩn bị từ tận tối hôm qua. Chu Đề nghe xong liền rất hưng phấn, chính xác mà nói từ lúc đặt chân về thành phố T con bé đã luôn cười rất rạng rỡ, chỉ quanh bàn ăn nói với ba mình con muốn ăn món này, con muốn ăn món nọ. Chu Yến Cầm gắp cho con gái tất cả những thứ cô bé muốn. Đỗ Nhược Hành lại không có khẩu vị, trong lòng cô cất giấu một cỗ lửa giận không rõ nguồn gốc, miễn cưỡng ăn vài miếng cơm, sau đó liền đặt đũa.

Chu Yến Cầm nhìn cô, Đỗ Nhược Hành không có biểu cảm gì nói: "Khó ăn."

Chu Đề đã ăn đến no căng bị lão quản gia dỗ ra ngoài phòng khách chơi. Chu Yến Cầm nhàn nhạt nói: "Vậy thì gọi phòng bếp làm mấy món khác nhé."

Đỗ Nhược Hành trừng mắt nhìn Chu yến Cầm một cái, đứng dậy rời đi. Lúc đi ngang qua chỗ Chu Yến Cầm, tay liền bị kéo lại, Đỗ Nhược Hành đột nhiên xù lông nhím lên quát lớn: "Buông ra!"

Chu Yến Cầm nhanh chóng bỏ tay cô ra. Anh ta nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm. Đợi đến lúc nhịp thở của Đỗ Nhược Hành ổn định lại mới nói: "Anh biết em mới quay trở về bên này, còn cần thời gian để thích ứng."

Đỗ Nhược Hành lạnh lùng, không nói lời nào.

"Hẳn là em đang cảm thấy khó chịu." Chu Yến Cầm từ từ nói, "Hơn nữa không muốn nhìn thấy anh, lại càng không muốn cả ngày đều phải chạm mặt anh, có đúng hay không?"

Đỗ Nhược Hành lạnh lùng nói: "Anh biết thân biết phận như thế từ lúc nào đấy?"

Chu Yến Cầm tránh né vấn đề, chỉ nói: "Cứ từ từ, được không?"

"Anh cứ tự mình ở đó mà từ từ đi!"

"Em đồng ý trở lại thì anh nghĩ em đã có ý nghĩ đồng ý quay lại đúng không." Chu Yến Cầm dịu dàng nói, "Nhưng anh biết em không muốn anh tùy tiện đoán tâm tư của em đúng không?"

Đỗ Nhược Hành nhíu mày, không nhịn được cảnh cáo Chu Yến Cầm: "Đừng dùng kiểu giọng điệu dỗ trẻ con này để nói chuyện với tôi!"

Chu Yến Cầm bất đắc dĩ nói: "Nếu như thật sự thấy khó chịu, em hãy đánh anh đi. Được không?"

Đỗ Nhược Hành lạnh lùng nói: "Tôi làm sao dám."

Chu Yến Cầm xoa mi tâm, một lúc lâu mới nói: "Anh cầu xin em đánh anh được không?"

Đỗ Nhược Hành rốt cuộc không thể làm mặt lạnh nữa, nét mặt của cô đã hòa hoãn mấy phần, giọng điệu lại vẫn không nhịn được chút ngạo kiều: "Cút."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.