Ngày Về

Chương 62



Trên đường về Đỗ Nhược Hành đang ăn sô cô la lấy từ bữa tiệc thì nghe thấy Chu Yến Cầm nói: "Cho anh một miếng."

Chu Yến Cầm ta đang lái xe, vì vậy cô lột vỏ một cái, đút vào trong miệng anh ta.

Sau khi Đỗ Nhược Hành vươn tay đến đút kẹo, Chu Yến Cầm giữ luôn lấy tay cô, nhẹ nhàng mút một chút. Anh ta cố ý. Ngón tay Đỗ Nhược Hành run lên, sô cô la thiếu chút nữa rơi xuống.

Chu Yến Cầm đang lái xe nhưng vẫn quay sang liếc cô một cái sau đó cười khẽ. Chu Yến Cầm không thường hay cười lắm nhưng nụ cười của anh ta lại mang một nét sức quyến rũ khó cưỡng. Khóe mắt tản ra ý cười nhẹ nhàng, mang phong vị của người đàn ông thành thục kết hợp với bộ mặt đẹp trai, khó có ai không ngẩn ngơ trước nụ cười này.

Nếu có nhân viên nữ của tập đoàn Viễn Hành đứng đây nhất định đã kích động đến ngất đi. Đỗ Nhược Hành cũng ngạc nhiên nhìn Chu Yến Cầm chằm chằm, cho đến lúc anh ta cười cười hỏi cô: "Chúng ta lúc nào thì phục hôn?"

". . . . . ."

Chu Yến Cầm vẫn nói tiếp: "Em muốn chúng ta phục hôn như thế nào? Làm lớn một chút, hay là làm theo kiểu đơn giản, chỉ mời bạn bè thân thiết, sau đó đi nghỉ trăng mật bù? Anh nghĩ em sẽ thích kiểu thứ hai hơn."

Đỗ Nhược Hành giống như bị một cái búa khổng lồ đánh thẳng vào đầu. Cô nhìn Chu Yến Cầm chằm chằm, không có vẻ nào tỏ ra vui sướng, ngược lại là vẻ mặt mờ mịt. Không gian tĩnh lặng một lúc lâu, rốt cục Chu Yến Cầm cũng nhận thấy có điểm không đúng, lúc đèn đỏ dừng xe, anh ta quay sang nhìn về phía cô: "Em không định phục hôn?"

Đỗ Nhược Hành nhàn nhạt nói: "Phục hôn làm gì?"

Thật vất vả hai người mới hòa hợp một chút, vì chuyện này mà lại trở nên có vấn đề. Ánh mắt của Chu Yến Cầm giật giật, cuối cùng nhẹ giọng nói: "Chúng ta sẽ phải phục hôn thôi."

Đỗ Nhược Hành không nói lời nào, sau đó không có biểu cảm gì nói: "Tôi không ngờ anh còn có mặt truyền thống như thế đấy. Phục hôn làm cái gì? Chẳng lẽ anh chuyển cho tôi số tài sản kếch sù đó, bây giờ hối hận, cho nên muốn dùng hôn nhân để lấy lại quyền lợi của mình, đợi đến về sau ta buông lỏng cảnh giác, sẽ chầm chậm lấy lại tài sản?"

Bởi vì câu nói này của Đỗ Nhược Hành mà Chu Yến Cầm nhìn thẳng vào mắt cô nói: "Tại sao em có thể suy nghĩ những điều như vậy?"

Đỗ Nhược Hành làm mặt lạnh không nói lời nào, không khí căng thẳng trong chốc lát, cuối cùng vẫn là Chu Yến Cầm chịu lùi bước: "Em suy nghĩ nhiều quá rồi, chỉ là anh cảm thấy như vậy mới là kết cục tốt đẹp nhất."

Mấy ngày kế tiếp, Chu Yến Cầm Chu đột nhiên giống như biến mất khỏi thế gian, người không thấy đâu, điện thoại cũng không gọi lấy một cuộc. Tất nhiên Đỗ Nhược Hành sẽ không chủ động liên lạc với anh ta, cho đến lúc cô bắt đầu suy nghĩ có phải Chu Yến Cầm đã chịu lui bước, không muốn còn liên hệ gì với mình nữa. Những lời nói tình cảm cũng như ăn năn hối hận kia đã đi vào quá khứ, thật ra thì cô đang muốn thử lòng Chu Yến Cầm cũng như xem rõ bản thân mình. Bây giờ Chu Yến Cầm tự động bỏ cuộc thì cô đỡ phải lăn tăn. Đến lúc cô nhận định chắc chắn như thế rồi Chu Yến Cầm bỗng nhiên lại quay lại một cách rất đột ngột.

Anh ta vẫn cưng chiều Đề Đề hết mực như xưa, đối với Đỗ Nhược Hành thì gần như không có những động tác động tay động chân, cố gắng thân mật nữa. Hai người bọn họ bây giờ giống như một đôi vợ chồng già, thỉnh thoảng anh ta sẽ hỏi cô mặc áo sơ mi màu nào thì phù hợp với dịp này dịp kia, hoặc là hỏi cô cảm thấy bữa tiệc này, giao lưu nọ có cần đích thân anh ta ra mặt hay không. Còn có chuyện bởi vì Đỗ Nhược Hành bây giờ là Chủ tịch Hội đồng quản trị, Chu Yến Cầm là Tổng giám đốc tập đoàn Viễn Hành nên thỉnh thoảng Chu Yến Cầm sẽ trao đổi với Đỗ Nhược Hành một ít về chuyện công việc với thái độ cẩn thận tỉ mỉ, thậm chí có lúc còn giống như xin ý kiến của cô để làm việc, rất có bộ dạng của người được ủy thác quản lý tập đoàn.

Thỉnh thoảng Chu Yến Cầm cũng sẽ chủ động cầm tay cô, nhưng chỉ là lúc qua đường này nọ, hoặc là hành động kéo cô lại khi thấy cái gì đó trên đường có thể khiến cô vấp ngã. Nhưng đặc biệt Chu Yến Cầm sẽ không bao giờ ôm eo cô nữa. Vẻ mặt của anh ta trước sau như một, đoan đoan chính chính, không ai hiểu anh ta đang nghĩ gì.

Đỗ Nhược Hành không thể nào hiểu được anh ta lại muốn bày trò gì nên cảm thấy phiền não. Cô thực sự rất ghét Chu Yến Cầm ở điểm lòng dạ thâm sâu khó lường, mới quay qua quay lại hai ba ngày, thái độ đã quay ngoắt, nói bắt đầu lại cũng là anh ta, im lặng giống như muốn kết thúc cũng là anh ta, làm gì cũng theo ý mình. 

Đỗ Nhược Hành gọi điện cho Tô Cầu, nói ra suy nghĩ của mình, oán trách Chu Yến Cầm khiến cô cảm thấy rất khó chịu.

Lúc nghe điện thoại than thở của Đỗ Nhược Hành, Tô Cầu đang làm móng, liền đáp, cậu cảm thấy khó chịu vì anh ta thì đâu liên quan gì tới tớ, trực tiếp gọi điện thoại tìm Chu Yến Cầm chả tốt hơn à.

Đỗ Nhược Hành im lặng một lát mới bảo cậu nói giỡn hả, tớ có điên mới gọi cho anh ta.

"Tại sao không gọi?"

". . . . . ."

Tô Cầu thấy bạn mình ậm ừ mãi không nói nên lời liền nói ngay suy nghĩ của mình: "Suy nghĩ nhiều như vậy làm gì. Nếu cậu thấy ghét quá thì giết quách anh ta cho xong. Nửa đêm lợi dụng anh ta đang ngủ thì tiện tay cho một dao, một là cắt cổ, hai là cắt phăng chỗ đằng dưới của anh ta."

Có nói chuyện với Tô Cầu nữa cũng không thể giải quyết bất cứ vấn đề gì, Đỗ Nhược Hành liền hung hăng cúp điện thoại.

Gần tới Trung thu, Đỗ Nhược Hành nhận được một cuộc điện thoại từ số lạ, đầu số là của huyện Cam Túc. Cô không suy nghĩ gì nhiều mà bốc máy, bên kia đầu dây là cô bé nhận được sự giúp đỡ về học phí từ Đỗ Nhược Hành. Cô bé thận trọng cung kính chúc cô Trung thu vui vẻ, đồng thời cảm tạ sự giúp đỡ hết mực của Đỗ Nhược Hành.

Mấy ngàn nhân dân tệ đối với cô bé thì đúng là một số tài khoản kếch xù. Đỗ Nhược Hành hỏi cô bé đang gọi điện thoại ở đâu, đứa trẻ nói là ở trên thị trấn.

Đỗ Nhược Hành hỏi han thêm mấy câu mới biết cô bé phải đi bộ hơn vài trăm dặm mới có thể gọi được một cuộc điện thoại cho mình. Điều này khiến Đỗ Nhược Hành cực kỳ xúc động, nói cô bé lần sau không cần phải vất vả như vậy. Sau đó lại hỏi ở Cam Túc đã lạnh chưa, hứa hẹn mấy ngày nữa sẽ gửi quần áo ấm tới. Hai người nói chuyện một lúc lâu mới ngắt máy.

Sau Tết Trung thu không lâu sau là sinh nhật Đỗ Nhược Hành. Trước ngày sinh nhật của Đỗ Nhược Hành mấy hôm, Chu Yến Cầm thừa dịp con gái về biệt thự nhà họ Chu chơi, kéo con bé lại một chỗ khác thương lượng, hỏi Chu Đề ngày đó có thể để chỉ ba mẹ hai người đi với nhau được không.

Chu Đề không phải là một đứa bé dễ bị dụ dỗ, cô bé mở to mắt nhìn ba mình mang ý dò xét: "Ba lại muốn làm cái gì?"

Chu Yến Cầm trừng mắt nhìn con gái mình hỏi: "Cái gì gọi là ‘ lại ’?"

"‘ lại ’ chính là không phải lần đầu tiên ba có chủ ý này nọ ấy."

". . . . . ." Chu Yến Cầm nghẹn lời một lúc lâu mới nói, "Tóm lại chuyện này để ba lo, con không được để lộ ra với mẹ đấy nhé."

Nói thì nói thế, nhưng mà trong lòng Chu Yến Cầm cũng không chắc lắm. Thực ra với tình trạng thực tế bây giờ, anh ta có làm gì thì cũng khó khiến Đỗ Nhược Hành vui mừng, huống hồ chỉ có thời gian một buổi tối, làm sao nghĩ ra việc gì đó khiến cô ấy lộ vẻ xúc động. Đối với cô mà nói, bữa tối dưới ánh nến không còn là điều mới mẻ gì, cô ấy thà một mình xem phim nguyên buổi tối cũng sẽ không làm mấy chuyện đại loại như bữa tối lãng mạn.

Nói vậy nhưng Chu Yến Cầm vẫn chuẩn bị hoa và quà tặng, và cả nội dung cơ bản những điều sẽ nói. Mở đầu phải khiến cô vui vẻ một chút, mấy câu nói lạnh nhạt làm tổn thương mình nhất định sẽ không để cô ấy nói ra, hoặc sẽ nghĩ đối sách để chuyển chủ đề.

Sáng hôm sinh nhật, Chu Yến Cầm gọi điện cho Đỗ Nhược Hành, đáp lại là trạng thái khóa máy. Anh ta cho rằng là cô chưa ngủ dậy liền tới chỗ cô tìm người, gõ cửa mãi không người nào trả lời. Đợi khi tìm được chìa khóa mở cửa, lại phát hiện bên trong không một bóng người.

Chu Yến Cầm ngồi luôn ở chỗ Đỗ Nhược Hành, gọi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại, cho đến lúc điện thoại di động của mình sắp hết pin nhưng thuê bao của Đỗ Nhược Hành vẫn mãi trong trạng thái tắt máy. Đến đêm, cuối cùng Đỗ Nhược Hành cũng đã bốc máy, cô còn chưa kịp nói chuyện, bên này đã lạnh giọng hỏi: "Rốt cục là em đã đi đâu?"

Đỗ Nhược Hành trầm mặc một chút, lạnh lùng trả lời: "Có quan hệ gì với anh?" Nói xong liền ngắt máy.

Chu Yến Cầm xoa mi tâm, đi qua đi lại phòng khách mấy lần, ổn định tâm trạng đang phập phồng lên xuống nãy giờ. Vì vậy lại lần nữa gọi điện thoại, mấy lần không ai bốc máy, sau đó mới có người nhận nhưng Đỗ Nhược Hành ở bên kia đầu dây lạnh lùng không chịu mở miệng.

Chu Yến Cầm hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói: "Anh gọi điện thoại cho em cả ngày, vẫn luôn tắt máy, đến nhà cũng không có ai, anh rất lo lắng cho em."

Sau đó Chu Yến Cầm dịu dàng hỏi: "Hôm nay là sinh nhật em, em quên hả?"

Một lát sau Đỗ Nhược Hành mới trả lời: "Tôi không ở thành phố T."

"Như vậy em đang ở đâu?"

Bên kia do dự một chút, cuối cùng nói tên một địa danh ở tỉnh Cam Túc. Giọng nói của Chu Yến Cầm bỗng nhiên nghiêm nghị: "Em chạy đến nơi đó làm gì!"

Đỗ Nhược Hành không nói một lời, lại cúp điện thoại.

Gọi thế nào cũng không ai bắt máy nữa, sau đó Đỗ Nhược Hành chính thức tắt máy. Chu Yến Cầm lại xoa mi tâm lại vòng qua vòng lại phòng khách vài vòng, sau đó tóm lấy chìa khóa đi ra ngoài. Vừa lái xe vừa gọi điện cho Trương Nhã Nhiên nói cô đặt gấp cho mình một vé máy bay đi Cam Túc.

Trương Nhã Nhiên lại hỏi một câu không khác gì câu lúc nãy anh hỏi Đỗ Nhược Hành: "Ngài đi Cam Túc làm gì ạ?"

Sắc mặt Chu Yến cầm biến đen, trực tiếp quăng điện thoại xuống sàn xe.

Chu Yến Cầm không thèm về biệt thự nhà họ Chu nữa mà chạy thẳng đến sân bay. May mắn Trương Nhã Nhiên đã sớm lĩnh giáo trình độ thất thường của ông chủ mình, luôn sẵn sàng chuẩn bị để đối phó với mọi tình huống nên xách tới sân bay một va ly quần áo. Thời điểm bước vào sảnh đi liền nhìn thấy Chu Yến Cầm đã vào cổng kiểm soát an ninh.

Trương Nhã Nhiên há miệng muốn nói gì đó nhưng sau đó suy nghĩ một chút là không nên hỏi nhiều, yên lặng đem va ly giao cho Chu Yến Cầm.

Hơn nửa đêm Chu Yến Cầm mới tới sân bay Cam Túc, liền vội vàng gọi xe tới huyện vùng núi, nơi mà Đỗ Nhược Hành bảo ở đó nhưng không có tài xế nào chịu đi đường đó vào ban đêm. Chu Yến Cầm đã phải chịu trả một giá tiền lớn mới có người chịu đi, nửa đường trời lại mưa lớn, xe không thể đi sâu thêm vào núi nữa.

Mưa lớn sạt lở đất kéo dài hai ngày, đến ngày thứ ba Chu Yến Cầm mới tới thị trấn. Hỏi thăm vòng vèo khắp nơi mới biết Đỗ Nhược Hành đã sớm rời đi, hình như là đi bộ vào thôn Thượng, nơi hẻo lánh nhất huyện này.

Chu Yến Cầm tức đến sùi bọt mép, nhịn lắm mới không phát tác tại chỗ, cuối cùng vẫn tiến về nơi mà nghe nói Đỗ Nhược Hành đã đi.

Đường núi khó đi, xe lắc lư khác thường. Chu Yến Cầm vào được thôn thì đã tối mịt.

Chỗ như thế này từ trước đến giờ chỉ có người đi ra ngoài, ít có người đi tới nên Chu Yến Cầm vừa tiến vào liền hấp dẫn bao nhiêu ánh mắt. Anh ta chỉ hỏi thăm mấy câu liền biết chỗ Đỗ Nhược Hành trú chân, còn có mấy đứa bé tình nguyện dẫn Chu Yến Cầm tới nhà mà Đỗ Nhược Hành dừng chân. Lúc ấy, không có ai ở nhà, Chu Yến Cầm liền ghé mắt nhìn vào bên trong một chút, một cái giường ván gỗ một cái ghế trúc, mọi thứ đều đơn sơ nhưng sạch sẽ.

Đến lúc trăng mọc Đỗ Nhược Hành mới trở về. Cô cúi thấp đầu, cứ thế bước đi, gần tới trước mặt mới nhìn thấy Chu Yến Cầm, sợ hết hồn, đứng cứng ngắc tại chỗ không nói ra lời.

Vẻ mặt Chu Yến Cầm khá tự nhiên, đưa hộp bánh bích quy trong tay lên vẫy vẫy, nói với cô: "Cơm tối ăn no không? Anh có mang cookie."

Một lát sau Đỗ Nhược Hành mới lấy lại tinh thần, từ từ đi tới, ngồi xuống bên cạnh anh ta, với tay bốc bánh ăn một cách tự nhiên. Bữa tối hôm nay quả thật cô ăn không đủ no, điều kiện nơi này quá khắc nghiệt, cha mẹ đứa bé cô giúp đỡ vì muốn đáp tạ, vốn muốn mổ con gà mái duy nhất trong nhà thiết đãi, bị cô khuyên nửa ngày mới bỏ ý định. Cuối cùng cô vẫn ăn cháo loãng cùng với mọi người, trên thực tế hai ngày ở đây, cô vẫn chỉ ăn cháo loãng cùng mọi người nên lúc nào cũng cảm thấy đói bụng.

Đỗ Nhược Hành ăn rất ngon miệng, quả thực là thứ ngon nhất cô ăn trong hai ngày qua. Chu Yến cầm lại cắm ống hút một hộp sữa cho cô, sau đó không nhịn được mà vuốt ve tóc cô, lại cởi áo khoác phủ lên người cô, cuối cùng vẫn không thể nhịn được mà càu nhàu: "Nghĩ như thế nào mà lại chạy tới nơi thâm sơn cùng cốc này, có cái gì tốt?"

Đỗ Nhược Hành thuận miệng nói: "Đến giúp đỡ gia đình họ một chút. Đêm áo quần màu đông đến."

Đây không phải là câu trả lời cuối cùng. Vì vậy anh ta hỏi: "Còn gì nữa không?"

"Tĩnh tâm."

Đây cũng không phải là câu trả lời cuối cùng, nhưng Chu Yến Cầm không tiếp tục hỏi dồn.

Lúc Chu Yến Cầm xuống sân bay đã mua rất nhiều đồ ăn vặt, mục đích là nghĩ đến chuyện Đỗ Nhược Hành ăn không đủ no. Đối với hành động tận tình của chu Yến Cầm, Đỗ Nhược Hành rất cảm động, nên lời nói cũng nhẹ nhàng đi nhiều.

Chu Yến Cầm bước vào phòng, lia đèn pin qua một vòng, nói: "Nên mua chăn chiếu mang tới."

Cô liếc anh ta một cái: "Sao anh không bảo mau thêm một cái giường, biến chỗ này thành phòng ngủ của mình."

Trước khi tới đây, hai người cũng chưa từng đến những nơi như thế này, đồng thời cũng chưa bao giờ chung đụng hòa thuận như vậy. Tối hôm ấy, Chu Yến Cầm ôm Đỗ Nhược Hành vào lòng, hai người tay kễ tay, vai kề vai khăng khít thân mật, ban đêm nhiệt độ trong núi rất lạnh, chop mũi lộ ra bên ngoài của cô rét run, chỉ hơi khụt khịt mũi, liền có ngay lòng bàn tay của Chu Yến Cầm che lên.

Cô nhắm mắt lại không nhúc nhích, cũng không muốn nói chuyện. Mười ngón tay đan vào nhau, cả người cô được Chu Yến Cầm ôm trọn vào trong ngực. Sau một lúc lâu, chỉ nghe thấy Chu Yến Cầm thở dài một cái.

Đỗ Nhược Hành một thân một mình tới nơi này, nói không sợ thì không đúng. Hơn nữa ban đêm một mình, làm sao có thể không sợ hãi. Nơi cô ở là ngôi nhà của một thầy giáo đã rời đi, trong vòng mười dặm không có một ai, chỉ nghe thấy tiếng gió hú từ trong núi vọng ra, giống như có thể đẩy bật cãnh cửa phòng ngủ, chập chờn bên ngoài cửa sổ là bóng hàng cây bên ngoài chiếu vào, thậm chí còn có thể nghe được mơ hồ âm thanh, không biết là gió núi, hay là tiếng sói hú. Thật ra hai hôm nay cô vẫn không sao ngủ ngon, trong lòng hoảng sợ tới cực điểm, trong dầu luôn thường trực vô số ý niệm lộn xộn.

Cho tới tối hôm nay, trong nháy mắt nhìn thấy Chu Yến Cầm, mặc dù Đỗ Nhược Hành không muốn thừa nhận, nhưng cố đã rất kích động, thậm chí muốn nhào vào lòng anh khóc nấc lên.

Hơi ấm Chu Yến Cầm tối nay chính là nguồn sưởi tốt nhất, hô hấp của anh cũng khiến cô an tâm vạn phần, cho cô ngủ một giấc an ổn đến sáng.

Nhưng Chu Yến Cầm lại không có cách nào ngủ được. Anh ta suy nghĩ rất nhiều chuyện, rất lâu rồi người con gái mình yêu mới lại an ổn nằm ngủ trong vòng tay anh. Chỉ mới không gặp cô mấy ngày mà Đỗ Nhược Hành đã gầy không ít. Huống chi chiếc giường này quá nhỏ hẹp, mà tướng ngủ của Đỗ Nhược Hành không tốt, một lát đá một lát đạp Chu Yến Cầm, còn đạp chăn ra. Suốt đêm Chu Yến Cầm hết cầm tay cô lại dém chăn nên ngủ không yên ổn. Mãi sau Chu Yến Cầm quyết định không ngủ nữa, ôm cô, lẳng lặng nằm nghiêng nhìn bộ dạng ngủ ngon của cô cho đến sáng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.