Nghe Xem! Là Thời Gian Đang Hát

Chương 44: Sinh nhật bi thảm (II)




Quán KTV đi hôm nay, cũng là quán hôm sinh nhật anh học trưởng trong ban kiểm tra kỷ luật lúc trước. Có lẽ là do Vương Thiến Thiến từng kể chuyện hôm ấy nghe Hướng Nghiên hát với Nguyệt Lượng, cho nên Nguyệt Lượng mới đặt chỗ này.

Tắt đèn, thắp nến lên, chiếc bánh sinh nhật sô-cô-la trái cây làm cho Vương Thiến Thiến canh cánh trong lòng cuối cùng cũng được thu hoạch long trọng, trên chiếc bánh ngọt 16 tấc, cắm hai cây nến ngay ngắn, đây là sinh nhật lần thứ 20 của Vương Thiến Thiến.

Hướng Nghiên hát bài chúc mừng sinh nhật, tất cả mọi người đều rất ăn ý đợi cho đến đoạn thứ hai mới hòa giọng hát theo.

Vương Thiến Thiến cảm thấy vô cùng hài lòng nhắm mắt lại cầu nguyện, sau đó mỉm cười thổi tắt nến, trong phòng lại sáng lên. Đèn mới vừa bật sáng, Vương Thiến Thiến liền chặn ngay bàn tay đang hướng về phía chiếc bánh sinh nhật của Lí Nam: “Bánh kem hôm nay chỉ được ăn không được trét lên mặt!”

Lí Nam bĩu môi, xoay qua lấy dao và đĩa giấy nói: “Thôi được rồi, Thọ tinh tới chia bánh kem đi.”

Bánh kem ngon như vậy không ăn lãng phí vô cùng, Vương Thiến Thiến vừa nghĩ vừa cắt một miếng lớn đưa cho Hướng Nghiên.

“Cậu thiên vị.” Nguyệt Lượng bất mãn kêu lên.

“Ấy, đều giống như nhau thôi.” Vương Thiến Thiến chống chế, lại cho thêm những người khác một chút. Kết quả chia đến cuối cùng, bản thân cô chỉ còn lại một miếng nhỏ nhất, cô vừa nhét đầy bánh kem trong miệng vừa oán giận Lí Nam, “Bánh kem nhỏ như vậy, đủ ai ăn chứ?”

Lí Nam vừa nghe, đã nói: “Được, năm sau tớ đặt cho cậu một cái hai tầng, cậu thấy được không?”

“Miễn cưỡng một chút cũng được.”

“Sau đó úp hết lên mặt cậu.”

“Cậu…….. rất không dịu dàng!” Mọi người cười vang một trận.

Hôm nay Triệu Đình vẫn luôn dè dặt lúc này mới nói chuyện, “Hôm nay là sinh nhật của Tiểu Thiến Thiến, chị là học tỷ, cũng nên tặng một bài hát mới đúng.” Những người còn lại đồng loạt vỗ tay tán thưởng.

Vì thế Triệu Đình cầm micro bắt đầu hát, Vương Thiến Thiến vừa nghe luôn bịt lỗ tai, đợi Triệu Đình hát xong, cô hỏi:”Lúc trước chị làm sao vào được ban văn nghệ vậy?”

Triệu Đình liếc cô một cái, “Sao? Không hay à?”

“Hay…… rất hay….” Vương Thiến Thiến che mặt lùi người lại.

Triệu Đình cười nói: “Yên tâm, hôm nay là sinh nhật em, chị tạm thời tha cho em, không nhéo mặt em.”

“Thật sao? Chị Triệu Đình chị thật tốt, người tốt hát cũng tốt.” Vương Thiến Thiến cười nịnh chị ấy, từ từ bỏ hai tay che mặt ra.

“Thật không? Thế chị hát……. cho em một bài nữa nhé.”

“Em nói giỡn thôi…..”

“Ừ, Chị cũng nói giỡn đó…….”

“Chị………. Triệu Đình…..” Vương Thiến Thiến xoa mặt, “Không phải chị nói không nhéo rồi à?”

Hướng Nghiên đột nhiên ngồi lại đây, “Triệu Đình, cậu lại ăn hiếp Thiến Thiến?”

Triệu Đình cười xấu xa mấy tiếng: “Không có, hai chúng tớ giỡn thôi, phải không? Thiến Thiến?”

Vương Thiến Thiến lắc đầu quầy quậy, “Học tỷ, chị ấy nhéo em.”

“Đó không phải là cách biểu đạt tình yêu của chị với em sao? Em cô nhóc này…….” Triệu Đình trừng mắt liếc nhìn cô một cái.

Hướng Nghiên khẽ gật đầu nói: “À, cách biểu đạt tình yêu à? Để tớ biểu đạt với cậu một chút nhé?” Vừa nói vừa nhéo lấy khuôn mặt của Triệu Đình.

Vương Thiến Thiến nhướng nhướng mày với Triệu Đình, hả hê vỗ tay.

Sau đó Triệu Đình ôm mặt giả bộ đáng thương nói: “Tôi không chơi với hai người nữa.”………….

Quà Hướng Nghiên tặng Vương Thiến Thiến, Vương Thiến Thiến không nỡ tháo ra, đợi đến khi vào KTV mới từ từ mở, thật cẩn thận nương theo nếp gấp của giấy gói mà gỡ, sau khi lấy được quà ở bên trong xong, lại kỹ lưỡng bao chiếc hộp không lại một lần nữa.

Đó là một bóp tiền bằng da, Vương Thiến Thiến nghĩ là không ai chú ý, bèn lén lấy hình của Hướng Nghiên trong bóp cũ nhét vào bóp tiền mới, đó là tấm hình cô chụp thừa lúc Hướng Nghiên ngủ. Sau đó nhìn ảnh chụp một cái, lại liếc mắt nhìn Hướng Nghiên nhân bản, tiếp theo nở một nụ cười giống như mê gái.

Không biết từ khi nào Hướng Nghiên đã ngồi xuống bên cạnh Vương Thiến Thiến, Hướng Nghiên nghiêng người qua muốn nhìn là cái gì, kết quả Vương Thiến Thiến cảnh giác đóng bóp tiền lại. “Giấu gì vậy?” Hướng Nghiên hỏi.

“Không……. Không có gì hết….. Ơ, học tỷ, đến bài của chị kìa.” Vương Thiến Thiến hấp tấp nhét bóp tiền vào túi quần.

Hướng Nghiên cũng không hỏi thêm nữa, tập trung hát. Chị ấy hát: “Em nghe cô đơn đang hát, nhẹ nhàng lại mãnh liệt, nghe tiếng hát tàn nhẫn như vậy, làm cho người ta không kiềm được rơi nước mắt thành sông……. Tìm không thấy, người ấy có đến hay không, tôi sẽ là của ai ai là của tôi……….”

Một khắc đó, Vương Thiến Thiến rất muốn tiến lên, mạnh mẽ ôm cô gái kia vào lòng, sau đó nói với chị ấy: Chị là của em, em là của chị……… Nhưng còn có rất nhiều người ở đây như vậy…. Vì thế càng thêm chờ mong câu nói “Buổi tối trở về đi” của Hướng Nghiên, sau đó là có thể….. hì hì hì……

Hơn mười hai giờ khuya, ai về nhà nấy, sau khi Vương Thiến Thiến và Trương Thiên Nhất nhét tất cả mọi người vào trong xe taxi, mới lấy điện thoại ra gọi cho Hướng Nghiên. Lát sau, một chiếc taxi dừng lại trước mặt bọn họ, Vương Thiến Thiến vẫy vẫy tay tạm biệt Trương Thiên Nhất liền nhảy lên xe.

Vương Thiến Thiến không về nhà, mà là cùng Hướng Nghiên trở về nhà của chị ấy, bởi vì câu nói kia của Hướng Nghiên, thật sự không thể không làm cho cô suy nghĩ sâu xa, có lẽ cứ như vậy mà lên giường cũng không chừng?

Tới nhà của Hướng Nghiên, cửa vừa mới đóng lại, Hướng Nghiên còn chưa kịp cởi giày, Vương Thiến Thiến đã nhào tới, nhưng mà chị ấy không để cho Vương Thiến Thiến đạt được ý xấu. “Đi tắm trước đi, toàn thân đều là mùi rượu.”

“Đã biết……..” Vì do sinh nhật, Vương Thiến Thiến vui vẻ đến mức uống thêm mấy ly, nhưng mà, mình cũng muốn để lại ký ức tốt đẹp cho lần đầu tiên của mình và học tỷ, vì vậy ngoan ngoãn đi tắm. Chờ cô tắm xong, tóc cũng sấy khô, Hướng Nghiên vẫn chưa ra.

Vương Thiến Thiến chờ đến hết kiên nhẫn, nằm trên giường gọi: “Học tỷ…….”

Hướng Nghiên không để ý tới cô, cô lại kêu một tiếng “Học tỷ”, Hướng Nghiên vẫn không để ý tới cô, cuối cùng Vương Thiến Thiến đành phải đứng lên đi vào nhà vệ sinh tìm chị ấy.

Chỉ vừa mở cửa, Vương Thiến Thiến đã ngây ngẩn cả người. Hướng Nghiên vừa mới tắm xong, còn chưa kịp mặc váy ngủ. Thân hình quyến rũ hoàn mỹ như vậy, cứ thế hoàn toàn hiện ra trước mặt Vương Thiến Thiến. Cái này thật sự không thể không làm cho người ta có suy nghĩ bậy bạ, Vương Thiến Thiến cố gắng khẽ nuốt nước miếng, có phải nên quay đầu đi hay không? Hay là nên đóng cửa lại đi ra ngoài? Nghĩ như vậy, nhưng thân thể vẫn cứng đờ đứng tại chỗ không nhúc nhích. Ánh mắt chuyển động khắp nơi, không tìm được chỗ dừng thích hợp.

Lúc này, Hướng Nghiên đột nhiên nói chuyện, chị ấy nói: “Nếu em muốn nhìn, thì cứ quang minh chính đại mà nhìn, còn xấu hổ cái gì?”

Vương Thiến Thiến nghĩ thầm: Nhất định chị ấy đã say……….

Hướng Nghiên lấy váy ngủ lên đang định mặc vào, bị Vương Thiến Thiến giật lấy, “Dù sao lát nữa cũng phải cởi, còn mặc nó làm gì…….”

Hướng Nghiên nghe xong, cũng ngượng ngùng cúi đầu, Vương Thiến Thiến bị hành động đáng yêu này của chị ấy châm ngòi, không chút suy nghĩ hôn xuống. Loại thời điểm này còn không hôn, quả thực là đồ lưu manh rồi. Vương Thiến Thiến nghĩ, nhất định mình cũng đã say…….

Không biết hôn như thế nào hôn đến trên giường, Hướng Nghiên thừa dịp giữa lúc thở gấp hoảng hốt kêu: “Tóc vẫn chưa khô.”

“Lát nữa nói sau……..”

Những lời còn chưa kịp nói ra, lại bị chôn vùi trong nụ hôn của Vương Thiến Thiến.

Từ khi bên nhau tới nay, mỗi lần đến lúc hôn nồng nhiệt như vậy, hai người đều rất ăn ý tự động ngừng lại ngay bước cuối cùng. Bởi vì cảm thấy, như vậy tựa hồ có phần quá nhanh, nhưng mà lúc này đây, dường như hai người đều không định dừng lại. Hai tháng, thật sự không tính là dài, nhưng mà cộng thêm một năm yêu thầm đó của Vương Thiến Thiến, thời gian cũng coi như không ngắn.

Nụ hôn của Vương Thiến Thiến, tinh tế chuẩn xác rơi xuống trên người Hướng Nghiên, rơi trên da thịt trắng như tuyết của chị ấy để lại những vết màu hồng đậm nhạt không đồng đều. Lúc tay của Vương Thiến Thiến từ ngực chị ấy chuyển xuống bụng, Hướng Nghiên vô cùng khẩn trương căng cứng cơ thể, nhắm chặt mắt chìm vào cảm giác êm ái dễ chịu này. Chị ấy đoán rằng Vương Thiến Thiến cũng rất khẩn trương, cho nên chậm chạp không có thêm động tác nào.

Thế nhưng……….

Hai phút trôi qua……….

“Thiến Thiến?” Hướng Nghiên nhẹ giọng kêu cô.

Vương Thiến Thiến không có phản ứng.

Hướng Nghiên lại đẩy nhẹ cô.

Vương Thiến Thiến vẫn như trước không có phản ứng.

Hướng Nghiên từ từ mở mắt nhìn, lưu manh! Vào loại thời điểm này lại có thể ngủ!

Hướng Nghiên đẩy con sâu rượu còn nằm sấp trên người mình ra, thở hổn hển tức giận nói: “Không thể uống rượu mà còn ra vẻ!” Sau đó ngồi bên giường thổi khô tóc, tiếng ồn của máy sấy tóc cũng không thể đánh thức được con sâu rượu kia.

Đợi khi Hướng Nghiên lại nằm xuống, Vương Thiến Thiến bỗng nhiên xoay người lại ôm chị ấy, miệng còn gọi “Học tỷ………”

Hướng Nghiên nghĩ là cô đã tỉnh, nhưng thấy mắt cô vẫn còn nhắm lại, rõ ràng là nói mớ.

Vương Thiến Thiến lại nói: “Học tỷ…… Chị là của em………” Vẫn nói không ngừng, làm cho Hướng Nghiên ngủ không được, đành phải đưa tay bịt miệng Vương Thiến Thiến lại. Cuối cùng im lặng mới buông tay, vừa buông lỏng tay, Vương Thiến Thiến lại bắt đầu nói mớ. Hướng Nghiên không biết làm cách nào, đành phải kề qua đó hôn hôn cô, cô mới yên tĩnh trở lại.

Giày vò cả đêm, Hướng Nghiên cũng đủ mệt mỏi, cũng đủ buồn bực, cũng rất nhanh chìm vào giấc ngủ.