Nghe Xem! Là Thời Gian Đang Hát

Chương 81: Đứng đắn một chút




Ba giờ sáng, Vương Thiến Thiến nằm ngửa trên giường, ánh mắt nhìn vào khoảng không.

Từ cửa đến phòng tắm, lại từ phòng tắm lên đến trên giường……. Vương Thiến Thiến định xòe bàn tay ra một chút, ngón tay chầm chậm co lại vài cái, cánh tay căn bản cũng không đưa lên được.

Ngày mai còn phải đi làm, tình trạng của cô thế nào làm sao đi đây? Hay là xin nghỉ phép, đỡ phải bị Liêu Kiệt nhìn thấy sẽ giễu cợt cô, tuy rằng đã quen nụ cười hồ ly của người nào đó.

Vương Thiến Thiến xoay đầu nhìn về phía Hướng Nghiên, phát hiện Hướng Nghiên đang nhìn mình, cô cố sức nâng cánh tay khoác lên lưng Hướng Nghiên, lại kề đến hôn nhẹ ở miệng chị ấy một chút, “Ngủ đi, ngày mai còn phải đi làm.”

Hướng Nghiên cười nhìn về phía cô, hai mắt híp lại long lanh phát ra ánh sáng, giống như ánh sao rơi vào trong mắt, trong bóng đêm này, lộ ra khuôn mặt vô cùng xinh đẹp. Vương Thiến Thiến nhìn một lúc, tim lại nhịn không được mà đập loạn lên thình thịch, nhưng mà – ngày mai còn phải đi làm.

“Em không phải tích tụ nhiều năm sao? Nhanh như vậy đã dùng hết rồi?” Ngay lúc Vương Thiến Thiến còn đang rối rắm, Hướng Nghiên đã kề sát lại gần cô, hơi thở mềm mại phun ở bên tai cô như vậy.

Vào buổi đêm yên tĩnh, gió thổi làm cho bức màn bay phất phơ, ánh trăng lúc sáng lúc tối, người trước mắt lại quá mức hấp dẫn, nếu không làm chút gì đó, thật sự là có lỗi với hoàn cảnh này và bản thân.

Hữu tâm vô lực. Vương Thiến Thiến suy nghĩ, nước mắt tràn ra trong khóe mắt, “Ai biết là chị cũng tích tụ nhiều năm như vậy lại muốn thanh toán một lần chứ ……..”

“Vẫn chưa nha, số dư hiện tại mới bổ sung đây.” Hướng Nghiên nói xong xoay người ngồi lên người Vương Thiến Thiến, cầm tay cô nhẹ nhàng mát xa chị ấy. Vương Thiến Thiến thoải mái nhắm mắt lại, thiếu chút nữa sẽ như vậy mà ngủ quên, kết quả Hướng Nghiên lại vỗ vỗ, lại kéo tay cô đưa vào người mình.

Cảm xúc mềm mại nhẵn nhụi kéo lý trí Vương Thiến Thiến quay về hiện tại, từ tận đáy lòng cô cảm thán, phụ nữ ba mươi tuổi, quả nhiên đáng sợ……… Nhưng mà, ai bảo trước đây là cô có lỗi trước, cô không có gì oán thán, cũng không có lý do gì để cự tuyệt, bởi vì đây cũng chính là điều cô muốn làm. Về chuyện đi làm này nọ, với cả vấn đề ngón tay có thể cử động được không, để sau hãy tính đi.

Tiếng thở dốc hỗn loạn, tiếng suối chảy làm cho người ta ngượng ngùng, khát vọng sâu nhất của nơi nào đó trên cơ thể, bốc cháy trong một khắc này. Lại một lần tới đỉnh, Hướng Nghiên yếu ớt nằm sắp lên người Vương Thiến Thiến, yên tĩnh hồi lâu mới nói: “Bốn năm này, em không có gì muốn hỏi chị sao?”

“Em biết cuộc sống của chị rất tốt, tuy rằng em vẫn rất để ý quan hệ của chị và Liêu Kiệt……… Nhưng hiện giờ em biết đó đều là giả, chị vẫn là của em, đúng không?” Vương Thiến Thiến có chút hô hấp khó khăn nói, “Chị có thể quay lại bên cạnh em, thật tốt. Sự chờ đợi và cố gắng bốn năm nay của em, đều là đáng giá. Nếu như nói em có gì muốn hỏi chị, em muốn biết…… hiện tại em…….. có phải hay không không cần cút đi? Có thể ở bên cạnh chị rồi chứ?”

Hướng Nghiên bị một tràng này của cô chọc cười, nằm sấp lên người cô cười không ngừng. Làm cho Vương Thiến Thiến bị đè đến nhe răng nhếch miệng, “Hướng Nghiên……… Chị cười thì cười, đừng đè ngực em được không? Mấy năm này khó khăn lắm mới có một chút biến đổi, đừng vừa gặp lại đã bị chị đánh về nguyên hình được không……” Biệt danh màn hình phẳng này Vương Thiến Thiến thật là vô cùng chán ghét, mặc dù có rất nhiều nhân tố khách quan và tương lai có thể bù lại, nhưng đều bị người khác chế nhạo nói là trẻ con mãi không lớn, thật sự là buồn rầu.

“Để chị giúp em xoa một chút?” Hướng Nghiên nói xong cũng mặc kệ Vương Thiến Thiến có đồng ý hay không, một tay chống lên người, một tay vuốt ve trước ngực Vương Thiến Thiến, lúc nhẹ lúc mạnh, “Chỗ này của em vốn phẳng lì, còn trách chị đè………” Chị ấy vốn là muốn giúp cô giảm bớt một chút đau đớn, nhưng mà bộ phận mẫn cảm của Vương Thiến Thiến ở trong lòng bàn tay của chị ấy đã không an phận mà đứng lên, vì thế chị ấy càng thêm xấu xa thay đổi tốc độ cùng độ mạnh yếu, biến thành khiêu khích.

Vương Thiến Thiến tim đập càng nhanh, mặt bắt đầu đỏ, “Hiện tại đang nói chuyện nghiêm túc……. đừng như vậy…….. chị trả lời vấn đề em hỏi trước đã.” Cô cầm lấy bàn tay Hướng Nghiên đang làm càn trên người mình, chậm rãi để qua một bên.

Hướng Nghiên mỉm cười cúi thấp đầu, vốn mái tóc dài khoát lên vai, theo động tác của chị ấy đột nhiên rơi xuống, “Lúc trước em nói chia tay liền chia tay, không phải là vì em cảm thấy em không cho chị được hạnh phúc sao? Cho nên chị cho em thời gian, để em đi chứng minh…… Bây giờ…… vì đề phòng em cút quá xa, chị cho phép em quay trở về.” Nói xong, Hướng Nghiên đột nhiên nhớ đến một chuyện, vùng khỏi tay Vương Thiến Thiến lại tiếp tục làm càn trước ngực Vương Thiến Thiến, “Bạn Vương Thiến Thiến, em không phải là nên giải thích với chị một chút, em và cô gái đứng bên đường hôn nhau là chuyện thế nào?”

“Cái gì hôn nhau? Cô gái gì?” Vương Thiến Thiến đè tay Hướng Nghiên lại, nắm chặt, ôm eo chị ấy cùng nhau ngồi dậy. Giây lát, Vương Thiến Thiến lập tức hiểu ra, muốn nói Trịnh Triết sao? Sau đó cười ra tiếng, “Thì ra chị nói sợ em cút đi quá xa là nói cái này, chị ghen sao?”

Hướng Nghiên đương nhiên sẽ không để cô đạt được, “Em? Lá gan nhỏ kia của em? Em có bản lĩnh đó sao? Từ thay lòng đổi dạ này sẽ không thể ứng nghiệm trên người của em.”

“Chị chắc chắn như vậy?”

“Trước buổi tụ họp ngày kỉ niệm thành lập trường, chị thấy chiếc nhẫn em đeo ở tay trái, chiếc nhẫn đó, em chỉ cởi ra vào hôm chúng ta chia tay, sau đó vẫn luôn đeo. Còn có căn phòng này, mỗi tuần em đều trở lại đây quét dọn, xem chị có trở về hay không. Sau đó em cách nửa tháng hoặc là một tháng nhất định sẽ đi gặp Triệu Đình, hỏi thăm chị ấy chuyện của chị. Triệu Đình kể em mỗi lần nghe được chuyện của chị đều cười rất không tự nhiên….”

“Chị đã hiểu em như vậy, còn hỏi em làm gì?” Vương Thiến Thiến cúi đầu cắn nhẹ bả vai của Hướng Nghiên, muốn làm ra một dấu vết mới.

“Thời gian bốn năm, em còn không ngại dài sao? Nếu không chị cho…… em kéo dài thêm vài năm nữa?” Rõ ràng biết người ta chính là ghen, còn muốn hỏi, tật xấu này của em khi nào thì có thể sửa được đây? Tuy rằng đoán được Vương Thiến Thiến nhà chị ấy và bạn nhỏ kia không có gì xảy ra, còn muốn chọc cô ấy một chút, muốn nhìn thấy dáng vẻ hoảng hốt giải thích lung tung. Nhưng Vương Thiến Thiến đó, có vẻ như đã dần dần xa rồi.

Vương Thiến Thiến ngẩng đầu, vô cùng điềm tĩnh cong khóe miệng lên, “Được nha, em không gấp, em mới 28 tuổi, nhưng mà Hướng Nghiên, hình như chị đã 30, em sợ chị sốt ruột nha!”

Hướng Nghiên nghe xong, mặt trầm xuống, đẩy Vương Thiến Thiến một chút, “Làm sao? Đây là chê chị già có phải không? Không còn hấp dẫn như những cô gái xinh đẹp trẻ tuổi phải không?”

“Không phải không phải, phụ nữ phải sau 30 tuổi mới có sức hấp dẫn……. Chị lúc này vừa mới bắt đầu………” Vương Thiến Thiến âm thầm hối hận mình nói linh tinh không ý tứ, phụ nữ 30 tuổi kiêng kị nhất điều gì? Chính là kiêng kị nhất người khác nhắc nhở mình đã vào hàng ba! Phải biết rằng, giữa 29 tuổi và 30 tuổi chênh lệch rất nhiều. Cô chưa bao giờ thừa nhận mình khiếm, lần này cảm thấy được miệng mình thật sự khiếm!

“Ý của em là, em cũng cảm thấy chị hiện giờ rất có sức hấp dẫn? Vậy………” Hướng Nghiên đột nhiên giơ tay xoa xoa mặt cô.

Vương Thiến Thiến ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn gần sát tay Hướng Nghiên, “Sao?” Giọng điệu này, động tác này, nụ cười này, rõ ràng là ấm áp, sao lại làm cho người ta muốn chạy trốn đây?

Cả người Hướng Nghiên đều dán gần lại, Vương Thiến Thiến không tự chủ được nghiêng về phía sau, lấy khuỷu tay chống cơ thể, đợi câu sau của Hướng Nghiên.

“Tiểu Thiến Thiến thân ái, chị lại muốn rồi….” Lời nói mềm mại, nhẹ nhàng, suýt tan chảy lòng người, theo đạo lý mà nói hẳn là làm cho người nghe được cũng rung động theo mới phải. Kết quả ———

“A? Không phải chứ……..” Run rẩy hô lên câu này, Vương Thiến Thiến bỗng dưng tê liệt ngã xuống giường.

Hướng Nghiên đỡ lấy bả vai cô, tiếp tục cười dịu dàng, hơi thẹn thùng nói: “Sao? Chị không có sức hấp dẫn à?”

“Có………” Vương Thiến Thiến vội gật đầu không ngừng, cho đến khi đầu váng mắt hoa. Bây giờ thật sự đã tê liệt.

“Vậy em còn không mau một chút!”

Vương Thiến Thiến bừng tỉnh trong sự dịu dàng kia, quả nhiên đây mới là mục đích thật sự của Hướng Nghiên! Cái gì mà dịu dàng thẹn thùng gì đó, đều là hình tượng hình tượng mà thôi!

“Em có thể ở bên dưới………..” Cô nhỏ giọng, nhát gan hỏi, không được Hướng Nghiên đáp lại, trong lòng đành phải thầm than: Tay trái, tay phải, tao thật xin lỗi chúng mày………..

.

.

.

Sáng sớm, Vương Thiến Thiến gần như không ngủ lại thức tỉnh vì Hướng Nghiên rời giường. Ngón tay đau nhức không nói, ngay cả cánh tay bị Hướng Nghiên đè lúc ngủ cũng trở nên tê cứng, miễn cưỡng mở mắt, hỏi Hướng Nghiên đang thay quần áo: “Hướng Nghiên, chị xem tay em còn trên người em không?”

Hướng Nghiên liếc nhìn cô một cái, “Nói nhảm, không ở trên người em thì ở đâu.”

“Chị định biến em thành người tàn tật sao? Nó có liên quan đến sự hưởng thụ sau này của chị đó.” Thời gian bốn năm cũng không liên lạc, vừa hòa lại liền cho cô một món quà lớn như vậy, thật sự đã vượt qua năng lực cực hạn của Vương Thiến Thiến.

Hướng Nghiên nghe xong, dừng động tác lại, đi đến trước mặt Vương Thiến Thiến, cúi người vỗ vỗ mặt cô, cười nói: “Chị đây chính là cảnh cáo em, đừng thừa dịp chị không ở lại đi dụ dỗ những cô bé khác.”

“Em không có dụ dỗ cô bé khác. Không phải, em chỉ từng dụ dỗ một cô bé.” Vẻ mặt của người nào đó rất nghiêm trang đứng đắn.

“Xem đi, xem đi, còn nói không có? Tự mình cũng cung khai.” Hướng Nghiên tiếp tục thay quần áo.

“Em chỉ dụ dỗ một cô bé, chính là cô bé của chị đó.” Vương Thiến Thiến vẫn tiếp tục duy trì vẻ mặt đứng đắn nghiêm túc đó, sau đó dùng vẻ mặt đứng đắn đó, vô cùng không đứng đắn nhìn phía dưới của Hướng Nghiên.

“Lưu manh!” Hướng Nghiên ném váy ngủ vừa thay tới trước mặt Vương Thiến Thiến.

Vương Thiến Thiến muốn đưa tay lên chắn, quên chuyện mất cánh tay nâng không nổi, kết quả chính là gượng gạo nâng lên, vẫn rơi xuống. Cô đành phải dịch chuyển đầu của mình, lộ ra hai mắt từ phía dưới váy ngủ nhìn Hướng Nghiên, hỏi: “Chị nhẫn tâm đi làm sao? Em làm sao bây giờ?”

“Chị gọi điện cho Liêu Kiệt, cậu ta nói có thể cho em nghỉ một ngày.”

“Nhưng mà………. Em rất đói……….” Trước đây chỉ cần mỗi lần Vương Thiến Thiến vừa nói đói, Hướng Nghiên sẽ mềm lòng, cho nên Vương Thiến Thiến lại giở trò cũ.

Lúc này Hướng Nghiên đang buộc tóc, mới làm được một nửa, nghe Vương Thiến Thiến nói như vậy, chị ấy đành phải buông tay, tóc theo đó rơi xuống, chị ấy quỳ gối một chân xuống giường, khóe miệng mỉm cười nhìn Vương Thiến Thiến, nhẹ giọng nói: “Em đây là đang giữ chị lại sao? Tối hôm qua ăn nhiều như vậy còn chưa đủ?”

Đầu Vương Thiến Thiến co rụt lại, biến mất dưới lớp váy ngủ, “Hay là chị cứ đi làm đi………”

Cô vẫn thật may mắn, may mắn bốn năm qua mình thủ thân như ngọc, bằng không, Hướng Nghiên không đánh gảy cái chân này của cô, ít nhất cũng sẽ phế bỏ cái tay nhỏ bé của cô………