Nghe Xem! Là Thời Gian Đang Hát

Chương 82: Nghe xem, là thời gian đang hát



Vương Thiến Thiến lại không biết ngủ bao lâu, lúc mở mắt chỉ cảm thấy ánh mặt trời xuyên qua tấm màn cửa cũng có vẻ chói mắt, chắc là đã giữa trưa.

Thoáng nghe thấy có tiếng động tại phòng bếp, trong lòng cô vui vẻ, chẳng lẽ là Hướng Nghiên thương cô, trở về nấu cơm cho cô? Người nào đó buông thõng hai tay, chạy thẳng đến phòng bếp, dừng lại ở cửa một lúc, giây tiếp theo lại yên lặng xoay người rời đi.

Người phía sau kêu cô: “Tiểu Thiến Thiến ~ Mới thức à? Cơm lập tức sẽ được ăn ngay nha~” Kèm theo một tiếng cười gian.

Vương Thiến Thiến xoay đầu, “Sao lại là chị?”

“Hướng Nghiên lo lắng cho em, nhưng mà đi làm lại không đành, đành phải kêu chị xin nghỉ đến trông nom em.”

“Chị Triệu Đình, dạo này công ty chị rất nhàn rỗi sao?” Vì sao Hướng Nghiên lại kêu chị đến chị lại đến chứ? Chị không thể nói chị cũng rất bận sao? Như vậy Hướng Nghiên đã có thể trở về……………

Triệu Đình đương nhiên biết cô đang nghĩ gì, “Cho dù không phải là chị, Hướng Nghiên cũng sẽ kêu bạn của em lại nha, em chấp nhận số phận đi, còn nữa, chị cho em biết, gần đây kỹ thuật nấu ăn của chị tiến bộ, mau tới xem món cánh gà hầm coca chị mới nghiên cứu ra này, cam đoan sẽ khiến cho em suốt đời khó quên.” Ngừng một chút, lại bổ sung một câu: “Ăn cái gì bổ cái đó nha~”

Khóe miệng của Vương Thiến Thiến khẽ giật, nhưng bất đắc dĩ không có sức lực giãy dụa, đành phải bị chị ấy lôi kéo cô vào phòng bếp. Trong lòng còn nhớ lại món cánh gà Triệu Đình làm lần trước, lần đó, thậm chí Liêu Kiệt còn vì món cánh gà đó mà bị đau dạ dày. “Màu sắc lần này nhìn cũng không tệ lắm.” Vương Thiến Thiến ngoài miệng khen ngợi chị ấy, tay lại chậm chạp không hoạt động.

“Ai da, chị cũng quên mất tay em không nâng lên được, lại đây, chị đút cho em.” Triệu Đình nghĩ Vương Thiến Thiến không cầm đũa là bởi vì tay không thể cử động được. “Lần này chị hoàn toàn dựa vào công thức trong từ điển bách khoa của baidu mà làm đấy, trước khi tắt bếp còn để thêm xì dầu, cho nên màu sắc đẹp hơn lần trước.” Chị ấy gấp một miếng cánh gà đưa đến bên miệng Vương Thiến Thiến, Vương Thiến Thiến cắn nhẹ một miếng nhỏ, chỉ một miếng nhỏ, sắc mặt hoàn toàn thay đổi.

“Chị Triệu Đình, chị chắc chắn là chị để xì dầu?” Vương Thiến Thiến cố sức nuốt vào, rõ ràng là giấm chua mà? Tuy rằng một ít giấm chua đó, người khác có thể ăn bình thường, nhưng từ nhỏ Vương Thiến Thiến đã ghét vị giấm chua, cái này đối với cô mà nói còn khó nuốt hơn là thuốc.

“Chắc là xì dầu mà? Chị nhớ vừa nãy ở siêu thị thấy xì dầu giảm giá, cho nên cố ý mua một chai đem đến.” Chị ấy buông đũa, xoay người nhìn cái chai vừa mới dùng còn chưa kịp đem cất, “Ơ! Sao lại là giấm chua nha? Chị nhớ rõ ràng là chị lấy xì dầu…….. Hay là chị nấu lại cho em? Hoặc là làm món khác?”

“Không cần………..” Vương Thiến Thiến liều mạng lắc đầu, “Chị đi siêu thị chắc là cũng có mua trái cây chứ? Gọt cho em một quả táo đi.” Nói xong đi đến phòng khách nằm trên sô pha bắt đầu xem TV.

Triệu Đình vừa gọt táo vừa còn đang hối hận, cánh gà chỉ còn thiếu một chút nữa là thành công, đều do miệng của Vương Thiến Thiến quá kén chọn. Gọt được một nửa, chị ấy đột nhiên nhớ đến mục đích chính khi đến đây, vì thế bỏ quả táo xuống, lấy trong túi xách ra một bức thư đưa cho Vương Thiến Thiến.

Vương Thiến Thiến tay cũng không nâng, chỉ dùng ánh mắt tỏ ý bảo Triệu Đình mình cử động không tiện, vì thế Triệu Đình tốt bụng mở ra cho cô, đưa đến trước mặt cô. Cô vừa nhìn đã thấy ngay, ngạc nhiên một chút, lại vô cùng không cam lòng mà nghiêng người về phía trước. Đây là một tấm thiệp cưới, tên của cô dâu, rõ ràng viết là Triệu Đình.

Vương Thiến Thiến liếc tấm thiệp mời một cái, lại liếc mắt nhìn Triệu Đình, nằm trở lại sô pha, lắc lắc đầu nói: “Thật sự là không có lý lẽ, ngay cả chị mà cũng có thể gả đi được.”

Triệu Đình cũng không tức giận, tiếp tục gọt táo cho cô, “Thấy em và Hướng Nghiên làm hòa, chị cũng cảm thấy rất vui, nhiều năm như vậy, cùng hai người trải qua nhiều chuyện như thế, tuy rằng vẫn luôn làm cái loa chuyển lời cho hai người, còn phải giữ bí mật riêng cho hai người, nhưng chị cũng chưa từng than phiền, thật là làm khó chị biết bao nhiêu……”

Vương Thiến Thiến ngắt lời chị ấy, “Chị Triệu Đình, em chắc chắn cho chị một bao lì xì có bốn con số.”

Triệu Đình nghe xong, cười tủm tỉm lại gần cô, “Em nói xem, bao lì xì này em không cho bốn con số lớn hơn 1, không đưa hai bao, sao em lại không biết xấu hổ như vậy?”

“Ặc……..” Vương Thiến Thiến lại rụt người vào sô pha, “Không dám…. không dám…… Chị thu dao lại trước đi…………”

Triệu Đình cúi đầu, nhìn tư thế một tay cầm táo một tay cầm dao của mình, cười hơi có lỗi cất dao về, đưa quả táo đã gọt xong đến bên miệng Vương Thiến Thiến, “Ngại quá………… Em ăn táo trước đi.”

Vương Thiến Thiến há miệng cắn một miếng to, ậm ờ nói: “Em đã đưa hết những tích góp cho Hướng Nghiên, chị chờ chị ấy trở về nói với chị ấy đi, em không có tiền.”

Giây tiếp theo miệng của Vương Thiến Thiến đã bị quả táo lấp kín. Triệu Đình nhàn nhã ngồi một bên xem TV.

Vương Thiến Thiến cắn quả táo kêu chị ấy: “@#%¥……………..%&……….. ” Phiên dịch: Sao chị lại như vậy chứ? Vẫn chưa nói là không cho mà……….

.

.

.

Buổi tối Hướng Nghiên vừa trở về, quần áo cũng chưa kịp thay, đã nhào vào ôm lấy Vương Thiến Thiến, “Có nhớ chị không đấy?”

“Có, có.” Vương Thiến Thiến liên tục gật đầu, “Thứ chị Triệu Đình làm quả thực không phải cho người ăn, chị nhanh đi nấu cơm cho em đi.”

“Chỉ ăn cơm là đủ rồi sao?” Hướng Nghiên nói xong, đã bắt đầu cởi quần áo của mình. Vương Thiến Thiến hoảng sợ, run rẩy nói: “Ngày mai em phải đi làm.”

“Em nghĩ đi đâu vậy?” Hướng Nghiên gõ lên đầu cô một chút, “Chị chỉ định hỏi em có muốn ăn canh hay không, hơn nữa chị cởi quần áo là muốn đi tắm, làm sao? Cả ngày hôm nay của em, không phải là luôn trong dư vị chuyện tối qua chứ?”

Mặt Vương Thiến Thiên đỏ lên, nói lắp bắp: “Mới……… mới không có…………” Nếu như lặp lại một lần nữa, không chừng ngày mai cô không cần đi làm, đoán chắc phải nhập viện.

Hướng Nghiên giúp cô chỉnh lại tóc, ngón tay cuốn lấy vài sợi tóc quấn mấy vòng, bỗng nhiên lộ ra một vẻ mặt làm cho người ta không đoán được, “Yên tâm đi, hôm nay sẽ không để cho em vất vả nữa, ngoan~”…………

Sáng sớm hôm sau, Hướng Nghiên nhìn dấu hôn đầy trên người Vương Thiến Thiến nói: “Chị nghĩ, hôm nay em lại không thể đi làm.”

Gió phương Bắc lạnh thấu xương tràn vào khắp thành phố, trong một đêm, nước sông cũng đóng băng, ngay cả cửa sổ cũng bị che kín bằng một lớp hơi nước. Nhưng mà tuyết, vẫn chưa rơi.

Công việc của Hướng Nghiên ở thành phố H cũng bắt đầu ổn định, cuộc sống hai người cùng với Vương Thiến Thiến cũng rất vui vẻ, giống như muốn bù đắp lại những tháng ngày đã đánh mất, lúc nghỉ ngơi, hai người giống như một cặp song sinh, cả ngày dính chặt vào nhau. Ngay cả cùng bạn bè ra ngoài ăn cơm, hai người cũng thân mật làm cho người khác chịu không được mà buồn nôn. Vì thế, Vương Thiến Thiến từng bị Lí Nam khinh bỉ vô cùng, nhưng cô cũng không lấy đó làm xấu hổ, tiếp tục không kiêng nể gì mà ân ân ái ái trước mặt Lí Nam, cuối cùng Lí Nam không dám………. để cho đứa nhỏ nhà mình gặp Vương Thiến Thiến nữa………

Hôm sinh nhật của Vương Thiến Thiến, hai cô cùng nhau đổi một cặp nhẫn mới. Cặp nhẫn cũ kia, được cất vào cẩn thận. Đây là, một trang mới của hai người.

Lúc Hướng Nghiên đeo nhẫn cho cô hỏi cô: “Chúng ta quen biết nhau đã bao lâu?”

Vương Thiến Thiến không cần suy nghĩ đã trả lời: “9 năm.”

“Vậy hiện tại em nhìn thấy chị còn cảm giác mãnh liệt như lúc trước không?”

Vương Thiến Thiến nắm chặt tay Hướng Nghiên, gật mạnh đầu.

“Nhiều năm về sau nữa thì sao?”

“Đương nhiên cũng sẽ có, nhưng không cần mỗi ngày đều có, như vậy em nên đi khám bác sĩ khoa tim mất.” Vương Thiến Thiến cười, nắm tay chị ấy chuyển đến bên môi, hôn lấy.

Lúc hai người đi đến nhà hàng, tuyết đang bay trên không trung, không biết đã rơi từ khi nào, từng bông tuyết lớn rơi xuống thành phố. Nhìn con phố dần dần trở nên trắng xóa, đi lên lớp tuyết mỏng mềm mại trên mặt đất, bàn tay đang nắm lấy nhau, bất giác lại chặt hơn một chút.

Cô nhìn chị ấy, khóe miệng mang theo ý cười; cô kiễng mũi chân, một nụ hôn nhẹ dừng trên môi chị ấy.

Mỗi một câu chữ, mỗi một nụ cười của đối phương, cũng giống như tuyết bao phủ trên mặt đất, dần dần lấp đầy khoảng trống trong kí ức.

Chị từng nói trên thế giới này không có tình yêu mãi mãi, cái gì rồi cũng sẽ thay đổi, nhưng thật tiếc, em vẫn không thay đổi. Bất luận bao nhiêu năm tháng trôi qua, mặc kệ cảm giác mới mẻ có biến mất hay không, em vẫn ôm chị giống như bây giờ, khẽ nói bên tai chị: Hướng Nghiên, em yêu chị.

Nghe xem, là thời gian đang hát, trầm bổng, du dương, ấm áp, hạnh phúc………….

—————————— END ——————————

Vạn: ^^ Cuối cùng cũng đã xong. Truyện không dài lắm nhưng nhờ mình edit nên nó kéo dài tận gần 2 năm. Tạm biệt Hướng Nghiên, tạm biệt Vương Thiến Thiến, tạm biệt Trương Thiên Nhất, Nguyệt Lượng, Lí Nam, Tống Nhiên, Triệu Đình~~ Như mình từng nói, truyện này mình thích khúc đầu, lúc còn đi học í, đoạn sau lại giống tiểu thuyết quá, không thích lắm, chắc vì vậy nên edit hơi lâu. Chắc vì là tiểu thuyết nên mới có chuyện chia tay 4 năm rồi mà tình cảm cả hai người vẫn không có gì thay đổi, thực tế chắc hiếm, mọi người phải tự tranh thủ ha, đừng học theo họ. :3

Tạm biệt mọi người, hẹn gặp lại dịp khác nếu mình còn có hứng thú làm thêm bộ nào nữa . File PDF hoặc Ebook gì đó mình sẽ bổ sung sau, còn bạn nào có hứng thú làm dùm thì mình xin cảm ơn trước ‘ ‘, bản word mình có lưu sẵn rồi. Bạn nào có hứng thú thì pm mình ha :”>

Ngày vui~ Tạm biệt…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.