Nghịch Lân

Chương 25: Hoàn khố đại thiếu!



Yến Tương Mã tỏ ra kinh ngạc, trợn mắt há hốc mồm , trong lòng muốn mắng chửi người.

Kịch bản không đúng, chuyện xưa phát triển không phải như vậy . Thân là đại thiếu gia trong danh môn vọng tộc phú gia, sau khi hắn làm rõ ý đồ đến đây thì tên tiểu tử ngồi trước mặt phải dạ dạ vâng vâng mà đáp ứng, hơn nữa cũng không bao giờ tiếp xúc với nữ tử của Thôi gia nữa, hắn sẽ nhân từ mà vỗ vỗ bờ vai của tên tiểu tử kia, an ủi vài câu để thể hiện phong phạm của một công tử thế gia. Từ nay về sau mọi người sẽ không lui tới với nnha nữa, tên này sẽ không bao giờ xuất hiện trong từ điển cuộc sống của hắn nữa.

Tên tiểu tử này dùng bàn tay bẻ gãy góc bàn đá kia là có ý gì?

Hắn không phục? Làm ra hành động phản kích sao?

- Tôi cũng không phải là người bình thường để ai vuốt mặt cũng được, nếu có một ai bắt tôi làm chuyện không thích thì người đó sẽ phải trả giá vì hành động của mình.

Tự nhiên trong lòng Yến Tương Mã cho ra một câu kinh điển như vậy để đánh giá Lý Mục Dương.

Yến Tương Mã dùng cái quạt vỗ vỗ vào cái bàn đá để kiểm tra độ cứng, lại nhìn vào một góc mà hắn đã dùng quạt cắt, nói:

- Tôi đã bảo người điều tra về cậu, xem ra chúng ta vẫn không hiểu biết rõ về cậu rồi.

- Anh đã giải thích rất rõ ràng.

Lý Mục Dương nói:

- Chỉ là mỗi ngày đều sẽ luôn phát sinh biến hóa, đúng không?

- Cậu muốn làm thế nào?

Yến Tương Mã nhìn Lý Mục Dương, hỏi.

- Tôi muốn làm thi sẽ làm được.

- Đáp án này không thuyết phục được tôi.

Lý Mục Dương híp mắt nở nụ cười , nói:

- Tôi cũng không muốn thuyết phục anh, tôi chỉ nói ra sự thật mà tôi, kỳ thật tôi cũng không có đáp án rõ ràng.

Yến Tương Mã lại mở quạt ra, nói:

- Cây quạt này tên là Đả Long Tích, là do Mạc Càn đại sư về luyện vũ khí đã luyện ra từ một khối thiên ngoại thần thiết. Thuở nhỏ khi ta tập võ, nhận được danh sư, hiện tại đã tiến vào cảnh giới Cao Sơn trung phẩm, cho nên tôi có thể dễ dàng dùng Đả Long Tích để cắt gãy mặt bàn này. Cậu thì sao? Cậu chỉ là một tên tiểu tử bị bệnh suốt ngày, một tên học sinh tay trói gà không chặt, tại sao cậu lại làm được, cậu làm bằng cách gì?

- Anh hỏi tôi làm sao làm được cũng không có ý nghĩa gì cả đúng không? Tôi có thể làm được chuyện như vậy, đây mới là điều anh nên quan tâm, đúng không?

Yến Tương Mã nhìn chằm chằm thật sâu vào Lý Mục Dương, hỏi:

- Còn dưa hấu nữa không?

- Còn.

Lý Mục Dương gật đầu .

- Cho tôi thêm 2 miếng nữa.

Yến Tương Mã nói:

- Trời nóng quá, tôi khát rồi.

- Được.

Lý Mục Dương cười nói .

Lại ăn tiếp 2 miếng dưa hấu ướplạnh, Yến Tương Mã hài lòng đứng lên , nhìn Lý Mục Dương nói:

- Tôi rất chân thành đề nghị cậu, đề nghị cậu cũng chân thành mà suy nghĩ lại lời đề nghị của tôi, đừng làm chuyện điên rồ, được không?

- Cảm ơn anh họ đã quan tâm, bất quá tôi đã suy nghĩ kỹ rồi.

Lý Mục Dương cười nói .

Yến Tương Mã lắc đầu thở dài , nói:

- Đừng tưởng rằng mình còn trẻ, có chút công phu là có thể tự bảo vệ mình , có chút người là cậu không trêu chọc nổi

- Tôi không muốn chọc ai.

Vẻ mặt Lý Mục Dương tỏ ra ngại ngùng mà cười, nói:

- Tôi chỉ cầu nguyện sẽ không có người trêu chọc tôi là được.

- Không biết điều.

Yến Tương Mã lắc lắc đầu , quơ cái quạt trong tay rồi đi nhanh ra ngoài.

- Tôi cho cậu biết, là một tên hoàn khổ nổi danh nhất Giang Nam thành này, chuyện gì tôi cũng có thể làm được.

Lý Mục Dương tiễn Yến Tương Mã ra khỏi cửa, sau đó trở lại, ngẩn người nhìn vào góc bàn mà Yến Tương Mã đã cắt.

Lý Mục Dương nhặt một miếng đá đã bị dùng Đả Long Tích cắt, dùng đầu ngón tay khẽ chà lên một chút.

Sau đó, hắn lại nhặt miếng đá bị mình bẻ ra, dùng đầu ngón tay khẽ chà lên.

- Ấy za.

Lý Mục Dương khẽ hô, trên đầu ngón tay xuất hiện một vết rách, máu tươi chảy ra nhưng mà mới vừa chảy ra thì tự nhiên miệng vết thương cũng đã khép lại .

- Hắn dùng quạt cắt ra càng gọn gang hơn mình.

Lý Mục Dương vô cùng hâm mộ nói .



Yến Tương Mã ngồi ở trong hậu viện hoa viên, ở trong đình cũng có một cái bàn đá.


Yến Tương Mã bỏ Đả Long Tích sang một bên, sau đó mở tay ra cầm lấy một góc mặt bàn.

- AAA.

Yến Tương Mã kêu lên một tiếng đau đớn , đột nhiên dùng sức , nhưng mà góc bàn kia đầu cứng rắn vô cùng , căn bản không có bất cứ dị thường nào .

Yến Tương Mã dồn khí đan điền , một cảm giác khí thế hào hùng xuyên suốt toàn thân .

Bàn tay cầm miếng đá kia phát ra ánh sáng màu hồng, giống như là một đốm lửa đang bốc cháy.

Liệt Diễm quyền !

Tuyệt học gia truyền của Thôi gia cũng là bảo vật mà Thôi gia có thể đứng sừng sững trăm ngàn năm không ngã ở đế quốc Tây Phong này.

Bờ vai Yến Tương Mã khẽ run lên, sau đó bóp nát.

Miếng đá này đã bị quyền của hắn thiêu cháy, giống như cũng có thể thiêu đốt. cả đá.

Đá màu xanh có chứa hoa văn vàng thẫm nhanh chóng biến hóa, lúc tiếp cận bàn tay của hắn thì liền biến thành bụi mà bay đi.

“Bịch”

Còn lại nửa miếng đá rơi xuống đất rồi bể tan tành.

- Tương Mã tiến bộ thần tốc , Liệt Diễm quyền này đã tiến vào cảnh giới Cao Sơn cảnh trung phẩm, chỉ sợ cần thêm nửa năm nữa là có thể tiến vào thượng phẩm a? Khi đó cậu chính là người trẻ tuổi số một có võ cảnh cao nhất ở Giang Nam thành này.

Một thân mặc áo bào xanh nam nhân đứng ở hoa viên, vẻ mặt mang theo nụ cười nhìn Yến Tương Mã mà nói.

- Ninh sư phụ.

Yến Tương Mã cung kính hướng Ninh Tâm Hải hành lễ , hoàn toàn không có vẻ ngạo khí ăn chơi trác tang như bên ngoài truyền đến.

- Sư phụ không cùng mẫu thân và Tiểu Tâm đi Vĩnh Khánh tự lễ Phật sao?

- Có Yến bá đi cùng, cần gì phải lo lắng nữa.

Ninh Tâm Hải nở nụ cười, vô cùng tôn kính vị Yến bá kia.

- Tiểu Tâm tiểu thư cảm thấy ta đã hộ vệ nhiều ngày vất vả , để cho ta hôm nay ở nhà nghỉ ngơi một chút .

- Cũng đúng.

Yến Tương Mã cười cười.

- Bởi vì chuyện Ô Nha tập kích, mấy ngày nay đã làm cho Ninh sư phụ vất vả rồi. Người thủ hộ ở biểu muội bên cạnh, không dám có chút lười biếng . Vẫn là biểu muội biết suy nghĩ, có thể để sư phụ nghỉ ngơi một ngày.

- Tiểu Tâm tiểu thư thông tuệ thiện lương , tâm tư cẩn thận , đối với mấy người đi bên người của tiểu thư mà nói thì đó là phúc khí.

Ninh Tâm Hải nói, nhìn miếng đá đen kịt trên mặt đất đã cháy sạch, hỏi:

- Đang tốt đẹp như thế này, tại sao lại chạy đến thiêu cháy góc bàn này?

- Bởi vì hắn làm được .

Vẻ mặt Yến Tương Mã tỏ ra nghiêm túc, nói.

- Cái gì? Ai làm được?

- Lý Mục Dương, tên phế vật trong miệng mọi người.

Yến Tương Mã nhìn Ninh Tâm Hải, nói:

- Sư phụ tiếp xúc với hắn nhiều lần , hẳn là rõ ràng hắn là dạng người gì chứ?

- Nhìn không thấu.

Ninh Tâm Hải lắc đầu nói:

- Lần trước khi Ô Nha đánh lén , mà ta lại đang ở bên ngoài quán muốn cứu viện đã không kịp CF, nhưng mà một Lý Mục Dương thoạt nhìn như bình thường lại dùng máu thịt của mình để ngăn Ô Nha lại.

- Nhưng mà hắn còn sót.

Ánh mắt Yến Tương Mã lóe lên, bộ dạng như có điều suy nghĩ , nói:

- Ô Nha là sát thủ có thể xếp hạng 20 ở đế quốc, hắn dùng thân thể máu thịt để ngăn cản Ô Nha, nhưng mà hắn còn sống ., không biết sư phụ có cảm thấy kỳ quái không?

- Ta cũng cảm thấy kỳ quái.

Vẻ mặt Ninh Tâm Hải trầm tư nói:

- Lúc ấy tình huống vô cùng khẩn cấp, hắn lại một lần lại một lần ngăn được công kích của Ô Nha, ta nghe tiểu thư nói, hắn đã dùng bàn tay ngăn cản dao của Ô Nha 2 lần, mỗi một lần Ô Nha muốn đâm vào tiểu thư thì kết quả đều đâm vào lòng bàn tay của hắn.

- Ô Nha đã coi việc giết người trở thành nghệ thuật, công kích gần lại dùng sát chiêu ưa thích nhất của hắn là Anh Hoa lạc, sư phụ, con có một vấn đề muốn hỏi, nếu là người thì người có thể ngăn được Anh Hoa Lạc của Ô Nha không?

Ninh Tâm Hải nghĩ nghĩ , nói:

- Ta có thể đỡ nhưng mà ta không thể xác định mỗi một lần đều có thể đỡ. Anh Hoa rơi như mưa , khoái đao trảm phong tuyết . Sở dĩ xưng là Anh Hoa Lạc là bởi vì một đao kia kia rực rỡ tươi đẹp cực kỳ , lại nhanh như chớp giật biến ảo đa dạng . Ta cũng không thể biến được mỗi lần biến hóa của hắn.

- Nhưng mà hắn chặn lại.

Yến Tương Mã lạnh giọng nói . Hắn chỉ vào miếng đá rơi ở dưới đất, nói:

- Đúng như hắn dùng một bàn tay có thể bẽ đứt miếng đá kia.

- Tương Mã cũng làm được như vậy mà.

- Vậy thì không giống.

Yến Tương Mã lắc đầu , nói:

- Còn dùng” 'Liệt Hỏa Liệu Nguyên” trong Liệt Hỏa quyền nhưng hắn lại không có, cứ như vậy mà ngồi xuống, sau đó nhẹ nhàng mà bẽ, khi con ngồi đối diện với hắn, trên mặt hắn cũng không có chút biến hóa nào mà lại có thể dễ dàng bẽ gãy một góc bàn. Sư phụ, người không biết là điều này rất chi là khủng bố sao?

- Đúng, rất khủng bố.

Ninh Tâm Hải nhíu mày:

- Xem ra tên Lý Mục Dương này càng thêm phức tạp một ít so với tưởng tượng của ta. Trước đó ta cũng đã nhắc nhở tiểu thư rằng tên bạn học này của tiểu thư là một người rất nguy hiểu. Nhưng mà cậu cũng biết tính khí của tiểu thư, nàng đã quyết định chuyện gì thì ai cũng miễn cưỡng không được. Hơn nữa ta đã âm thầm thử qua, trên người Lý Mục Dương không có một tia khí cơ du động nào, thoạt nhìn hắn không phải là người tu hành.

- Đúng vậy, con vốn tưởng rằng hắn chỉ là một người thường có suy nghĩ cóc ghẻ mà muốn ăn thịt thiên nga, bằng vào chúng ta cũng sẽ không để hắn vào trong mắt, thậm chí còn muốn dùng một cách nhẹ nhàng để giải quyết chuyện này. Hiện tại xem ra , chỉ sợ sự tình đã vượt qua tầm kiểm soát của chúng ta, nếu tùy ý có một tên gia hỏa có thực lực và ý đồ dính ở bên người Tiểu Tâm, đối với chúng ta mà nói thì đó là một chuyện có tính khiêu chiến. 2 tháng nữa Tiểu TÂm sẽ trở lại Thiên Đô, hiện tại thế cục Thiên Đô rất phức tạp nếu lúc sau nàng xảy ra chuyện gì thì chỉ sợ đế đô lại sẽ lâm vào một vòng xung đột và đụng chạm mới.

- Ý của Tương Mã là?

Ninh Tâm Hải nhìn thiếu niên anh tuấn ở trước mặt, lên tiếng hỏi .

- Con đã nhắc nhở hắn, là một tên hoàn khố có tiếng ở Giang Nam thành, chuyện gì con cũng có thể làm được.

Vẻ mặt Yến Tương Mã mang theo nụ cười, nói:

- Người nói hắn có thể hiểu không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.