Nghịch Tập

Chương 106: Nhổ củ cải



Công ty của Ngô Sở Úy khai trương chưa được mấy ngày, đơn đặt hàng đã ào ào đến như bông tuyết, nhân viên còn chưa quen thuộc hoàn cảnh đã phải cưỡng ép mình bước vào trạng thái. Ngô Sở Úy làm việc lại rất tích cực, tất cả đơn hàng đều đích thân kiểm tra, lưu lượng thực chất và an toàn tháo dỡ cũng phải đến nơi xem xét, thỉnh thoảng còn đích thân ra trận, quả thật là dùng sinh mạng để làm tổng giám đốc.

Mấy hôm nay chạy đông chạy tây, đồng hồ sinh học hoàn toàn rối loạn, đừng nói về phòng khám ngủ, ngay cả thời gian đến phòng khám ngó một cái cũng không có.

Bận rộn cả tuần, Khương Tiểu Soái đích thân đến cửa thăm đồ đệ của mình.

"Trương Toàn, cậu và Trịnh Hưởng vào kho mang màn hình số hiệu này ra đi. Tiểu Văn tử, cậu khoan hãy đi, tôi hỏi này, tối qua giám đốc Phương hỏi cậu về chuyện các hạng mục sao?..."

Khương Tiểu Soái còn chưa vào cửa đã nghe Ngô Sở Úy thao thao không dứt, hỏi vài câu, dặn dò vài câu, bận rộn hệt như con quay. Vất vả lắm mới đưa mắt nhìn đến mình, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, lại bị một nữ nhân viên kéo đi.

"Giám đốc Ngô, anh đẹp trai đó là ai vậy?'

Ngô Sở Úy không ra vẻ, nên nhân viên trước giờ luôn có gì sẽ nói với y.

"Cô đừng mong nhớ, người ta có chủ rồi."

Nữ nhân viên dựng mắt: "Ai vậy?"

Ngô Sở Úy gõ lên trán cô một cái, "Có quan hệ gì với cô chứ?'

"Chuyện này..." Cô gái lại chọt lên ngực Ngô Sở Úy một cái, "Anh cũng có chủ rồi hả?"

Ánh mắt sắc bén đâm qua, ngón tay chọt mạnh lên đồng hồ.

"Bây giờ là giờ làm việc, nên làm gì thì đi làm đi!"

Cuối cùng cũng rảnh được một tý, ngồi trên sô pha bên cạnh tán gẫu với Khương Tiểu Soái.

"Ôi chời má ơi, mấy hôm nay bận chết tôi rồi." Ngô Sở Úy theo thói quen kéo kéo cà vạt.

Khương Tiểu Soái nhìn y: "Làm việc thì làm việc, đừng quên xử lý tình cảm cá nhân!"

Sao chuyên môn chọn mấy đề tài này vậy, con mắt vừa sáng lên của Ngô Sở Úy lại tối đi.

Khương Tiểu Soái thấy Ngô Sở Úy không đáp lời, cố ý dùng cùi chỏ húc y một cái.

"Đây là ý gì đây hả? Đáp ứng hay cự tuyệt?"

Ngô Sở Úy bóp lon nước trong tay ken két, mở miệng cả buổi vẫn không rặn ra được một chữ.

Khương Tiểu Soái liếc nhìn cái đức hạnh của y, liền biết chuyến đi hôm nay lãng phí rồi.

"Tôi nói hai cậu có thể nào dứt khoát một chút không hả? Sao cứ lần chần mãi vậy?"

Ngô Sở Úy rất không kiên nhẫn nói, "Tôi bận thế này làm gì rảnh mà suy nghĩ chứ? Huống chi mấy hôm nay anh ta cũng không đến tìm tôi, chỉ gọi mấy cuộc điện thoại, hỏi tình hình bên tôi, cũng không nói gì khác. Người ta chưa bày tỏ rõ thái độ, một mình tôi lo nghĩ cái gì chứ?!"

Trên thực tế mấy hôm nay Trì Sính còn bận hơn Ngô Sở Úy, bận chuyện điều động công tác.

"Cậu không thể chủ động một chút sao? Khí phách cầm cục đá đập trán của cậu lúc trước đâu hết rồi hả?" Nói xong còn vô thức sờ đầu Ngô Sở Úy, như kỳ tích phát hiện đầu của y mềm rồi.

"Hề! Tà môn ghê, da chết dày như thế cũng có thể long ra?" Bác sĩ Khương than vãn.

Chuyện này lại chọt trúng lòng Ngô Sở Úy, da chết cứng thì cứng, nhưng lại có người cứ thích xoa! Hôm nay học được một phương pháp độc môn, ngày mai lại cho một cái máy hoạt huyết, mấy hôm trước thay da luôn bị ngứa, một ngày gọi tám cuộc cảnh cáo không được gãi.

"Hai, Tiểu Soái, tôi hỏi anh một chuyện." Ngô Sở Úy đột nhiên mở miệng.

Khương Tiểu Soái bày vẻ rất vui lòng giải đáp tất cả vấn đề tâm lý.

"Cái này, thẳng nam có thể bẻ cong đúng không? Sau khi cong rồi còn có thể uốn thẳng không?"

Vấn đề thật uyên thâm, Khương Tiểu Soái chau mày suy nghĩ rất lâu, ngữ khí nặng nề đáp: "Sợ là không thể."

Ngô Sở Úy vội hỏi: "Tại sao?"

"Cậu nghĩ đến cái cây bên dưới xem, khi cứng lên rồi cậu có thể uốn cong nó, nhưng nếu nắn thẳng lại không phải sẽ bị gãy sao?"

Đây là kiểu nói chuyện tà môn ngoại đạo do bác sĩ Khương tự chế ra, cư nhiên có thể khiến Ngô Sở Úy nghẹn họng.

Khương Tiểu Soái về nhà, tắm rửa xong ngồi lên giường, di động vang lên, vốn cho là điện thoại quấy rối, kết quả lại thấy là Ngô Sở Úy gọi đến. Trong lòng nóng lên, chắc không phải là nghĩ thông rồi chứ?

Hưng phấn ấn nút nghe, bên kia truyền đến giọng nói kích động của Ngô Sở Úy.

"Tiểu Soái, tôi tra được rồi, có thể uốn thẳng đó. Đây là một loại bệnh, về y học gọi là 'màn trắng dương vật dị thường', bình thường có thể thông qua phẫu thuật uốn thẳng màn trắng, uốn jj thẳng lại."

Khương Tiểu Soái: "..."

Ngô Sở Úy đang nói, trước cửa đột nhiên truyền đến giọng nam thấp trầm.

"Đang nói chuyện với ai, bàn nội dung nóng bỏng như thế?"

Ngô Sở Úy còn chưa kịp cúp máy, ai đó đã giống như núi Thái Sơn áp xuống, y muốn nhét di động xuống dưới gối đầu, không ngờ bị Trì Sính đoạt đi mất. Ánh mắt đảo qua màn hình, khi quay về Ngô Sở Úy, đã mang theo khí thế diêm vương gia đòi mạng.

"Cậu thật không sợ hiềm nghi nhỉ." Trì Sính lạnh lùng mở miệng.

Ngô Sở Úy không tốt lành nói: "Giữa đàn ông đùa thôi thì sao chứ?"

"Cậu xem tôi là thằng mù sao?" Trì Sính đột nhiên dùng đầu gối đè mạnh lên bụng Ngô Sở Úy, ấn y lên giường, ánh mắt thô sần đảo qua mặt Ngô Sở Úy, "Cậu ta cong, cậu nói với cậu ta những thứ này là cố ý muốn đốt lửa sao?"

Mẹ nó, nếu không phải vì anh, tôi có thể nói những thứ này sao?

Ngô Sở Úy trong lòng tức giận, phản cảm Trì Sính dùng thái độ này nói chuyện với mình, lập tức nắm cổ áo Trì Sính đẩy hắn ra ngoài, trong mắt mọc gai, toàn thân đầy gai.

Trì Sính cởi thắt lưng xuống, giữa chân mày lộ ra âm hàn.

"Đã nói chuyện kiểu này mấy lần rồi?"

Ngô Sở Úy không phục, "Anh quản được sao? Ngày ngày nói, đêm đêm nói, đếm không rõ bao nhiêu lần."

Thắt lưng quất ra tiếng gió bên tai, Ngô Sở Úy cho rằng Trì Sính muốn quất mình, kết quả Trì Sính chỉ dùng thắt lưng trói hai cổ tay y lại, cưỡng ép đè lên đỉnh đầu, ánh mắt như chim ưng nhìn chằm chằm vào Ngô Sở Úy.

"Chỉ với cậu ta như vậy có thể thỏa mãn được cậu sao?"

Ngô Sở Úy căng cổ không nói gì.

Trì Sính giống như con hổ, trực tiếp dùng răng xé áo Ngô Sở Úy, cắn đầu nhũ non mềm kia. Tuy tức giận, nhưng vẫn không nỡ ngược đãi, nhiều lắm là mãnh liệt hơn bình thường một chút. Ngô Sở Úy mới đầu cắn răng không lên tiếng, sau đó miệng Trì Sính cắn đến đùi, thực sự nhịn không được nữa, liền há miệng chửi.

"Má nó anh thực chiến súng thật bao nhiêu lần như thế, tôi còn chưa tính toán với anh, tôi chỉ động miệng thôi, anh có tư cách gì giáo huấn tôi?"

Trì Sính trả cho một câu: "Đó là trước khi tôi để ý cậu!"

Ngô Sở Úy còn muốn cãi, lại bị một dòng điện lưu kích trở về, uốn éo phần eo muốn thoát khỏi đầu lưỡi ngang ngược của Trì Sính, xung quanh mật khẩu ẩm ướt, một ngón tay dựa vào nước bọt làm ẩm chui vào.

"Anh lấy ra cho tôi." Ngô Sở Úy cố sức đá Trì Sính.

Trì Sính giữ chặt hai cái chân không thành thật của Ngô Sở Úy, ngón tay thô sần hung hăng chọt mạnh.

"Còn dám lẳng lơ với người khác không?"

Ngô Sở Úy run mạnh, tiếng mắng chửi cũng biến vị.

"Tôi hỏi cậu nói!" Trì Sính cưỡng ép đâm vào ngón tay thứ hai.

Ngô Sở Úy thống khổ kêu lên: "Đau, đau.."

Từ này, Trì Sính ở trên giường đã nghe không biết bao nhiêu lần, lúc trước càng nghe càng hưng phấn, hiện tại nghe từ miệng Ngô Sở Úy, ngoài hưng phấn ra phần nhiều là đau lòng. Vốn hắn cũng không muốn làm thế, biết mấy hôm nay Ngô Sở Úy vẫn luôn bận rộn, hắn đến chỉ là muốn ôm y ngủ thôi.

Cho nên không làm chuẩn bị trước, cũng không mang theo gel bôi trơn, hai ngón tay chui vào cũng phí sức. Nếu thật sự gượng ép, Ngô Sở Úy khẳng định phải vào bệnh viện, y mới ra viện được có mấy ngày thôi a.

Nghĩ thế, lại thấy trên ngực Ngô Sở Úy là vết thâm nhàn nhạt.

"Đại Bảo." Trì Sính xoay mặt Ngô Sở Úy lại nhìn thẳng vào mình, ngữ khí cứng rắn: "Nói một câu dịu dàng với tôi, hôm nay sẽ không giày vò cậu nữa."

Ngô Sở Úy cứng như thế, cố chấp như thế, thiếu gân như thế, có thể dễ thuyết phục sao?

"Tôi không sai dựa vào cái gì phải thỏa hiệp với anh? Tôi và anh ta chỉ thảo luận vấn đề y học, hai chúng tôi đường đường chính chính, quang minh chính đại! Có bản lĩnh anh giày vò đi! Anh đến đi! Anh thao đi!"

Con mắt Trì Sính sắp xuất huyết.

Ngô Sở Úy không chịu yếu thế, lại còn cầm lấy cái đó của Trì Sính, cố sức đâm vào trong mông mình. Kết quả, vừa mới vào được một chút, con mắt đã trợn tròn, răng mài ken két. Cho dù là thế, vẫn cắn răng nhét vào trong, ruột cũng sắp căng nổ rồi, gan phổi xoắn lại thành cục, mới chỉ vào được một phần ba.

Lần đầu tiên trong đời, Trì Sính phải cúi đầu với người khác trên giường.

"Đủ rồi! Tôi tin cậu còn không được sao?"

Ngô Sở Úy cứng đờ không động, miệng cắn thật chặt.

Trì Sính không dám tùy tiện rút ra, sợ tổn thương Ngô Sở Úy, để đó cho y tự rút.

Ngô Sở Úy vẫn không động, ưỡn thẳng lưng.

Trì Sính chưa từng thấy ai gay gắt như thế, liền đánh mạnh lên mông Ngô Sở Úy một cái.

"Rút ra, mau lên!"

Cơ thịt căng chặt trên người Ngô Sở Úy thoáng chốc thả lỏng, tay bóp chặt ra giường tru tréo.

"Đừng hối, rút không ra."

Trì Sính: "..."

Mười phút sau, dưới sự phối hợp đồng tâm hiệp lực của hai phu phu, nhiệm vụ gian nan này đã hoàn thành. Trì Sính muốn tắm cho Ngô Sở Úy, thuận tiện bôi thuốc luôn, Ngô Sở Úy nói gì cũng không để hắn chạm vào, trong mắt toàn là hận ý.

"Cậu vẫn trách tôi?" Trì Sính nhẹ nhéo tai Ngô Sở Úy hỏi: "Không phải cậu tự lấy của tôi đâm vào sao?'

Ngô Sở Úy mài răng, "Tôi hận căn bản không phải chuyện này."

Trì Sính đợi y nói tiếp.

Ngô Sở Úy vận khí, oán khí tích lũy cuối cùng cũng bạo phát.

"Vừa rồi khi tôi rút ra ngoài, cái đó của anh tại sao không thể mềm xuống hả? Nếu anh chịu suy nghĩ cho tôi một chút, tôi có cần phải chịu khổ nhiều như thế không hả?"

"Cậu nói cái này sao?" Trì Sính trợn tròn mắt báo.

Ông nếu có thể mềm xuống thì sớm đã mềm rồi! Vì cậu, ông nhịn dễ lắm sao?!

Ngô Sở Úy không thèm nghe, vùi mặt không để ý đến Trì Sính nữa.

Hôm sau, Ngô Sở Úy gạt toàn bộ công việc trong tay sang một bên, kéo thân thể thương tích đến thẳng phòng khám. Khương Tiểu Soái vừa ngẩng đầu liền ngạc nhiên.

"Dô, hôm nay sao lại rảnh rồi?"

Ánh mắt Ngô Sở Úy kiên định: "Tôi quyết định rồi, tôi muốn cắt đứt với anh ta."

Sắc mặt Khương Tiểu Soái biến đổi.

"Cậu xác định? Không hối hận?"

Ngô Sở Úy vỗ mạnh lên bàn.

"Chuyện này không thương lượng!!!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.