Nghịch Tập

Chương 115: Thong dong mà đến



Nhiệt độ trong phòng vừa phải, giường lớn mềm mại sạch sẽ.

Vì hôm nay, Trì Sính đặc biệt dọn đến nhà mới, còn bố trí cho Túi Dấm Nhỏ một phòng riêng nhỏ ấm áp thoải mái.

Cảm thấy trước mắt tối đi, Ngô Sở Úy giật mình, vội kéo cổ tay Trì Sính hỏi: "Làm gì che mắt tôi?"

"Như vậy cảm giác sẽ kích thích hơn, cũng không còn căng thẳng nữa." Đương nhiên, đây chỉ là một trong những lý do, còn một lý do quan trọng hơn là, hắn không muốn thấy Ngô Sở Úy khóc.

Cảm thấy giường lắc lư một hồi, có tiếng lòng bàn chân chạm đất, Ngô Sở Úy đột nhiên phun ra một câu ngu ngốc.

"Anh sẽ không tìm người làm thay anh chứ?"

Trì Sính tức đến buồn cười, ông đây vất vả lắm mới nhịn đến hôm nay, còn đi tìm người khác làm thay? Tôi có thù lớn với mình lắm sao?

Nói xong, lấy ra hai viên kẹo trong hộp, trở lại nhét vào miệng Ngô Sở Úy.

Ngô Sở Úy nếm thấy vị ngọt, lại hỏi: "Không phải là thuốc kích thích chứ?"

Trì Sính cố gắng đè nén, hơi thở nặng nề phả bên tai Ngô Sở Úy: "Trên giường tôi, không cần dùng đến thứ này. Chỉ là một loại kẹo mà thôi, có thể khiến người ta thả lỏng tinh thần."

Cụ thể có tác dụng hay không Trì Sính không biết, nhưng hắn thật sự nguyện ý thử loại kẹo này vì Ngô Sở Úy. Một người đàn ông uy vũ lạnh lùng, ít nói ít cười, đứng trước một quầy hàng, vì người yêu mà kiên nhẫn chọn một loại kẹo, đã đủ để nói rõ vị trí của người này trong lòng hắn.

Trì Sính nhìn chăm chú vào đôi môi mỏng hơi mấp máy của Ngô Sở Úy, nhìn một lúc liền cảm thấy ngứa ngáy không chịu nổi, đầu lưỡi dày nặng thò vào cùng hưởng chung viên kẹo với y. Nước bọt ngọt ngào lẫn lộn mùi vị của hai người, dần dung làm một, ấm ủ hương nồng.

Trì Sính hôn một hồi cố ý tách môi Ngô Sở Úy ra, nhìn phản ứng của y.

Vì mắt bị che, Ngô Sở Úy không thấy gì, cho rằng Trì Sính vẫn còn đang hôn, nên vẫn cứ hé miệng đợi, sau đó nghe tiếng cười nhẹ bên tai, biết bị đùa, liền đưa tay ra sau gáy Trì Sính, hung tợn ấn xuống.

Hai thân thể nóng hổi vào lúc này đều bị dẫn cháy.

Quấn chặt lấy nhau, hô hấp hỗn loạn, gặm cắn, ma sát, ve vuốt trên người đối phương... vì bị lãnh đạm quá lâu, mỗi bộ vị đều như muốn phát cuồng, hận không thể đâm móng tay vào da thịt, ghim răng vào da thịt. Ra giường bị quấn rối tung lên, quần áo vướng tay vướng chân đều bị ném xuống đất.

Ngô Sở Úy không một tấc vải, thân thể khe khẽ run rẩy trong không khí. Vì không nhìn thấy, cho nên giác quan tương đối mẫn cảm. Cho dù Trì Sính không có động tác tiếp theo, Ngô Sở Úy vẫn có thể cảm giác được ánh mắt của hắn đang di chuyển trên người mình, căng thẳng lại kích thích, xấu hổ lại khát vọng.

Rất nhanh, ánh mắt của Trì Sính đã di chuyển xuống nửa người dưới của Ngô Sở Úy, tách chân y ra, không chút che giấu nhìn chằm chằm vào chỗ kín của y.

Ngô Sở Úy thực sự ngượng muốn chết, vô thức muốn che đi, lại bị Trì Sính đè chặt, ngữ khí không cho chống cự.

"Tôi muốn nhìn."

Ngô Sở Úy yên tĩnh lại, ánh mắt Trì Sính đầy mạnh mẽ lại có nhiệt độ, bị hắn nhìn chằm chằm vào bộ vị nào, bộ vị đó sẽ ngứa ngáy nóng bỏng. Trì Sính tách hai mông y ra, sống mũi cao gần như chen vào giữa khe mông, nhìn tường tận rõ ràng từng nếp nhăn ở đó.

Bắp thịt ở mông Ngô Sở Úy không khỏi căng chặt, mật khẩu cũng vì căng thẳng mà vô thức co rút.

Nghĩ đến lát nữa sẽ được cửa động mê người này hút chặt, vật lớn của Trì Sính đã bừng bừng thức tỉnh, giương cung bạt kiếm.

Ngô Sở Úy bất an lắc chân, ngữ khí nôn nóng: "Tôi cũng muốn nhìn anh."

Trì Sính nhích đầu đi, ôm tay Ngô Sở Úy dỗ: "Lát nữa lại cho cậu nhìn."

Nói xong, đầu lưỡi cuốn lên len vào lỗ tai Ngô Sở Úy, ngón tay thô sần vân vê đầu nhũ nhô lên, dùng sức rất mạnh, mỗi lần đều khiến Ngô Sở Úy run rẩy không thôi.

Ngô Sở Úy thở dốc, nghẹn hừ, ngón tay tham lam vuốt ve qua lại trên người Trì Sính. Cơ bắp chắc nịch căng đầy đó, lông tóc rậm rạp thô kệch đó, vật tượng trưng đàn ông hung mãnh đó...

Còn có, cặp mông chắc nịch.

Không ai dám sờ mông Trì Sính, Trì Sính cũng bài xích việc này, nhưng hắn lại thích Ngô Sở Úy sờ, thích cảm giác ngón tay dẻo dai của Ngô Sở Úy thân mật với chỗ bí ẩn nhất của mình.

Trì Sính ngồi xổm trên ngực Ngô Sở Úy, rút súng ra, tách môi Ngô Sở Úy, lập tức vùi vào hơn nửa, trực tiếp đâm đến cổ họng, Ngô Sở Úy suýt nữa nghẹn ra.

"Liếm cho thô một chút." Trì Sính nói.

Thật ra, nó đã đủ thô rồi, bá chiếm đầy khoang miệng của Ngô Sở Úy, chỉ khi rút ra mới có thể hít thở chút không khí.

Trì Sính tì hai tay lên giường, ánh mắt nóng cháy nhìn chằm chằm dáng vẻ mê người nuốt nuốt nhả nhả của Ngô Sở Úy. Hô hấp càng lúc càng thô nặng, phần eo đong đưa càng lúc càng nhanh, nghe tiếng ô ô khó chịu do Ngô Sở Úy phát ra, lại ác liệt bịt mũi y.

Vì miệng bị nhét chặt kín, không có một chút khe hở, mũi lại bị bịt, Ngô Sở Úy căn bản không thể hô hấp. Nghẹn đến đỏ cả mặt, khó chịu trực tiếp bứt lông Trì Sính.

Trì Sính cuối cùng không nỡ ngược y, thả tay ra để y tiếp tục làm theo cách yêu thích. Thân thể xoay chuyển, đầu vùi vào giữa chân Ngô Sở Úy, bắt đầu thương yêu bảo bối của y.

Ngô Sở Úy bên này liếm cho Trì Sính, vốn kỹ thuật cũng không ra sao, bên kia lại bị Trì Sính kích thích, sướng đến quên hết tất cả, chỉ lo kêu ưm ưm, lãnh đạm với tiểu chủ tử của Trì Sính.

Trì Sính biến đổi đủ kiểu chà đạp bảo bối của Ngô Sở Úy, nhéo thịt mềm bên trong vách đùi, để hai chân Ngô Sở Úy kẹp chặt lấy cần cổ cứng rắn của hắn, không ngừng vặn eo lẳng lơ.

"A... đừng..."

Trì Sính vừa mới len đầu lưỡi dày nặng mạnh mẽ vào mật khẩu, thứ của hắn đã bị hàm răng của Ngô Sở Úy tấn công.

Đâm vào một ngón tay như trừng phạt, vì có tác dụng của gel bôi trơn, đâm vào rất thuận lợi, cảm giác thít chặt làm cho vật dưới chân Trì Sính càng trướng, trình độ thô to không thể tin nổi sắp chen nổ hai má Ngô Sở Úy.

Ngón tay thứ hai rõ ràng rất tốn sức, nhưng Trì Sính vẫn kiên nhẫn an ủi nên thuận lợi tiến vào, đợi đến ngón thứ ba, Ngô Sở Úy rõ ràng ăn không tiêu, thống khổ kẹp chặt hai chân, cự tuyệt động tác của Trì Sính.

Trì Sính trầm giọng nói: "Ngay cả ba ngón cũng không tiếp nhận được, lát nữa dùng thứ thô hơn thì làm sao?"

Ngô Sở Úy liền thành thật.

Trì Sính đau lòng hôn y, giảm bớt sự căng thẳng và không thích ứng cho y, cưỡng ép đâm vào ba ngón tay, nghe tiếng rên đau đớn của Ngô Sở Úy, dừng một lát, sau đó tiếp tục đâm vào.

Đợi đến ngón thứ tư, Ngô Sở Úy nói gì cũng đều không được, liên tục khẩn cầu Trì Sính: "Hay anh trực tiếp đến đi."

Thật ra thứ đó cũng Trì Sính cũng sắp nổ rồi, từ trước đến nay chưa từng làm giai đoạn chuẩn bị lâu như thế.

Trì Sính dùng cái pín lớn quất vài cái lên mông Ngô Sở Úy, cố ý trêu chọc: "Quyết định xong rồi?"

Ngô Sở Úy ôm quyết tâm tất chết gật đầu.

Trì Sính để Ngô Sở Úy nằm sấp trên người mình, từ đưới đâm lên trên, để giảm bớt cảm giác đau. Nhưng khi tiến vào, vẫn cảm thấy lực cản rất lớn, gel bôi trơn đã dùng hơn nửa bình, mới miễn cưỡng vào được một nửa.

Nhưng vẻ mặt Ngô Sở Úy lại thần dũng khác thường, cả quá trình hừ cũng không hừ, Trì Sính dừng lại, cho Ngô Sở Úy thời gian hít thở.

Sau đó, tiếng khóc la tru tréo không chút dự báo vang điếc lỗ nhĩ.

"Anh cút ra ngoài cho tôi! Tôi hối hận rồi, sau này chúng ta đến chết cũng không nên qua lại nữa!..." Ngô Sở Úy có cung phản xạ quá cong lúc này đây mới biết cái gì là đau.

Nhưng đến lúc này thật sự không thể nào rút lui được nữa! Trì Sính nói, nếu còn rút lui cậu sẽ bức tôi đến đường cùng luôn!

Ngô Sở Úy cảm thấy Trì Sính muốn động, hai tay mạnh bạo siết chặt cổ hắn, "Coi như tôi xin anh, đừng động được không?"

Trì Sính ôm chặt Ngô Sở Úy, ở trên đau lòng hôn cổ và mặt y, ở dưới lại không cho kháng cự bắt đầu cử động. Ngô Sở Úy kêu khóc tránh né, Trì Sính một mặt dán vào tai y dịu giọng dỗ dành, một mặt sống chết ấn mông y làm mãnh liệt. Tiếng kêu khóc càng lúc càng lớn.

"Lừa gạt... súc sinh... a... đau... a..."

Trì Sính ấn đầu Ngô Sở Úy lên hõm vai mặc y kêu gào khóc lóc, muốn triệt để chiếm hữu tôi, thì phải khóc vì tôi, đau vì tôi biết chưa?

Một lần thúc vào thô bạo, đi kèm với tiếng kêu khản giọng của Ngô Sở Úy, hơn nửa cây xâm nhập.

Thít chặt đến cực điểm, co rút đầy mạnh mẽ, tàn phá kiên nhẫn và ý chí của Trì Sính, hắn cố gắng đè nén để mình không bạo động, không cấp tốc khai hỏa, toàn dựa vào trái tim nóng cháy ở ngực.

"Đại Bảo..." Trì Sính trầm giọng gọi.

Ngô Sở Úy đã không còn thừa sức nhẹ đáp một tiếng, trừ đau vẫn là đau, đau đến mức muốn gọi điện cho mẹ y, nói con trai của mẹ bị người ta chỉnh thật thảm.

Trì Sính đỡ eo Ngô Sở Úy, bắt đầu húc mạnh lên mông, từng cái từng cái mạnh mẽ hung hãn, âm vang bôm bốp, Ngô Sở Úy cảm thấy mông mình sắp bốc lửa rồi, nửa người dưới bị cưỡng ép chém làm hai, ruột cũng sắp bị khuấy nát.

"Thao... ngừng... a..."

Ngô Sở Úy vẫn mắng chửi, vừa mắng vừa cắn xé vai Trì Sính, cắn đến lốm đốm máu, nhưng không biết càng mắng càng cắn Trì Sính làm càng mạnh bạo, thúc đến cũng càng sâu càng triệt để.

Sau đó, lật Ngô Sở Úy nằm sang một bên, đưa lưng về phía mình.

Ngô Sở Úy muốn chạy, lại bị tay Trì Sính kẹp chặt ở ngực, không tiếc sức hung hãn đâm tới.

Ngô Sở Úy đau đến run rẩy, Trì Sính thò tay xuống hông y, thành thục trêu chọc, dời lực chú ý của y. Đầu lưỡi trượt trên cần cổ đầy mồ hôi, tiết tấu dịu dàng chậm rãi hình thành đối lập rõ ràng với sự đâm rút thô bạo.

Mặt trước của Ngô Sở Úy bị khoái cảm to lớn bao trùm, mặt sau lại bị đau đớn mãnh liệt xâm lấn, hai kích thích giác quan hoàn toàn tương phản va chạm mãnh liệt. Không hề triệt tiêu lẫn nhau, ngược lại càng lúc càng hài hòa.

Mâu thuẫn, kịch liệt, xung đột... giày vò khiến Ngô Sở Úy muốn phát điên.

Trì Sính lại đè người Ngô Sở Úy xuống, kịch liệt hôn môi y, tay lau mồ hôi trên trán y, dịu giọng nói: "Bảo bối, tôi sắp chính thức bắt đầu rồi."

Ngô Sở Úy suýt nữa tan vỡ, hóa ra quá trình kéo dài mà mình dùng sinh mạng để chịu đựng chỉ là làm nóng!!

Nói xong, Trì Sính nắm cổ chân Ngô Sở Úy, kéo ra một góc độ lớn, điên cuồng va chạm, mở hết hỏa lực.

Con ngươi Ngô Sở Úy như muốn nứt, gương mặt vặn vẹo, ngón chân co giật, kêu khản cả giọng. Mông phí sức vặn vẹo trên giường, làm sao cũng không thể tránh được những lần tiến công không chừa chỗ hở.

Đến lúc này rồi, Ngô Sở Úy còn không quên hỏi một câu: "Anh... biết... tôi là ai không?"

Trì Sính dừng lại, húc một cái thật mạnh, đi hết vào trong, suýt nữa đâm lủng ruột Ngô Sở Úy.

"Tôi đang thao Đại Bảo của tôi, bảo bối của tôi, Úy Úy của tôi."

Mắt và tim đều bị người này chiếm đầy, si mê, trầm luân, mê muội... tất cả cảm xúc đều trút lên thân người này.

Uy lực của thuốc phiện tinh thần là rất lớn, Ngô Sở Úy không biết sao lại cứng lên.

Trì Sính bóp mông Ngô Sở Úy, hung hãn lao đến một trận, nhìn gương mặt tuấn tú vặn vẹo đau đớn của Ngô Sở Úy hỏi: "Vậy cậu thì sao? Cậu đang để ai thao?"

Ngô Sở Úy bị đỉnh đến điểm G, thân mình run lên mãnh liệt, không nói được một câu hoàn chỉnh.

Trì Sính cúi người ôm chặt Ngô Sở Úy, vung đao tung hoành ở mông, súng lớn thô bạo đâm rút, dòng điện lưu vượt quá giới hạn chịu đựng của cơ thể người hoành hành trong cơ thể Ngô Sở Úy, cùng với từng tiếng bức hỏi theo tiết tấu của Trì Sính.

"Cậu đang để ai thao? Cậu là của ai?"

Khoái cảm điên cuồng dâng trào, đau đớn không thể tiêu trừ, nhiễu loạn thần kinh, lý trí không còn toàn vẹn. Vào giờ khắc này đột nhiên bùng phát, kích thích bắn ra, tan vỡ sụp đổ.

"Trì Sính."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.