Nghịch Tập

Chương 161: Thật ra người cũng có độc



Tuy Trì Sính đã dọn ra khỏi ngoại ô từ lâu, nhưng lúc đó phòng ở còn chưa đến hạn trả, hắn cũng chưa trả, mấy hôm nay đã đến hạn, chủ nhà liên tục gọi điện thúc giục Cương Tử, vì Trì Sính để lại đó không ít đồ, hắn không dám tùy tiện dọn ra ngoài, nên hối người bên này mau qua dọn dẹp.

Trên đường chạy ra ngoại ô, Cương Tử hỏi Trì Sính: "Cậu biết ai là người đầu tiên phát hiện Uông Thạc ở Bắc Kinh không?"

"Phát hiện?" Trì Sính liếc mắt nhìn Cương Tử: "Không phải sau khi cậu ta về thì đi tìm Quách Thành Vũ sao?"

"Không phải, Lý Vượng nói với tôi, là lúc Quách Thành Vũ lái xe trên đường phát hiện Uông Thạc, vượt qua con lươn băng qua đường cản cậu ta lại, lúc đó nếu Quách Thành Vũ không cản cậu ta lại, Uông Thạc đã bỏ đi rồi."

Trì Sính hừ lạnh: "Mắt cậu ta tốt thật."

"Lý Vượng cũng khó hiểu lắm." Cương Tử nói: "Đã xa nhau bảy năm rồi, Quách Thành Vũ còn có thể vừa nhìn đã nhận ra Uông Thạc trong đám đông, hơn nữa còn là lúc đang lái xe, thật tài ba!"

Nhiệt độ trên mặt Trì Sính càng lúc càng thấp, Cương Tử liếc mắt thấy, do dự có nên tiếp tục nói vế sau hay không.

"Nói." Số từ mệnh lệnh càng ngắn, khả năng chống lại càng nhỏ.

Chân mày Trì Sính nhíu chặt thành hai đường lạnh lẽo, tim giống như trời đêm bên ngoài, thò tay không thấy năm ngón. Sau khi quẹo qua mấy ngã rẽ, cuối cùng cũng đến mấy căn nhà trệt mà Trì Sính từng thuê, tính tổng lại, Trì Sính cũng ở đây được bốn năm rồi, đồ đạc này nọ cũng bố trí không ít. Gia cụ còn được, ai muốn thì cho người đó mang đi, mấu chốt là nuôi rắn thời gian dài, phòng ở âm u ẩm ướt, rất nhiều chỗ có vết nứt, mấy hôm nay vẫn bận rộn tu sửa. Sau khi xuống xe, Cương Tử liền cùng những người đó chỉnh lý lại.

Trì Sính một mình dạo khắp nơi, tuy rằng trước kia sống ở đây vì muốn an tĩnh, nhưng sống nhiều năm như thế, dù có lạnh nhạt cũng có tình cảm. Nước trong hồ nhỏ trước cửa đã dâng lên, trước kia vào mùa này, trong nước sẽ thò ra rất nhiều cái đầu nho nhỏ, đó đều là các con của hắn, bơi qua bơi lại bên trong. Trì Sính ngồi xổm cạnh hồ hút thuốc, nhìn mặt hồ lấp lánh tia đen thẫm trong sắc đêm bao trùm.

Thoáng chốc này, Trì Sính đột nhiên có một ảo giác, nhận lầm Uông Thạc vẫn là cái người không am hiểu sự đời lúc xưa.

Hắn vẫn nhớ một câu nói, chỉ có người trong lòng cực kỳ sạch sẽ, mới có thể ở gần tiếp xúc không kẽ hở với động vật. Nếu không phải có một chuỗi sự việc xảy ra sau đó, hắn vẫn sẽ cho rằng đây là chân lý.

"Tại sao ở đây nửa năm cũng không lộ mặt?" Trì Sính hỏi.

Uông Thạc thờ ơ nói với Trì Sính: "Tôi thường xuyên lộ mặt ở đây, là cậu không đến mà thôi."

"Rắn đã chuyển nhà rồi, tại sao tôi còn phải đến đây?" Trì Sính đột nhiên nặng giọng.

Uông Thạc lại cười: "Tâm cậu cũng dọn nhà rồi, sao có thể phát hiện được tôi?"

Trì Sính ngẩn ra một chốc, lặng lẽ mở miệng: "Trở về đi."

Nói xong, quay người đi ra xa, đi được mười mấy bước, ánh mắt đột nhiên trở nên hung tàn, bước vội trở về, khom xuống túm cổ áo Uông Thạc, gầm lên: "Cút!"

Uông Thạc vẫn nằm dưới đất, cố sức gạt tay Trì Sính ra khỏi cổ áo, lỗ tai vẫn dán lên mặt cỏ. "Cậu biết không? Nhịp độ bước đi của cậu không hề thay đổi, một giây ba bước 161 cm."

Trì Sính chậm rãi đứng lên, quyết định cách xa cái kẻ khiến hắn không thể bình tĩnh này.

"Đại Hoàng Long chết rồi." Uông Thạc nói sau lưng Trì Sính. Bước chân Trì Sính không hề dừng. Uông Thạc đột nhiên đứng lên, lao về phía Trì Sính, nhào lên người hắn bóp cổ hắn, mắt đỏ bừng gầm lên: "Trì Sính, mẹ kiếp cậu không phải người, cậu lại giết chết Đại Hoàng Long!!"

Trì Sính gằn từng chữ: "Bắt đầu từ lúc cậu làm ra chuyện đó, rắn ở đây đều nên chết."

Uông Thạc đột nhiên đưa con rắn độc đã nuôi được nửa năm trong tay lên miệng, cắn một phát vào chỗ thất thốn. Máu rắn bắn lên mặt Trì Sính. Con ngươi Trì Sính co rút, tiếng gầm chấn động đến mức mặt đất cũng muốn lay động: "Mẹ kiếp cậu không muốn sống nữa sao?!"

Uông Thạc vẫn bình tĩnh nói: "Cậu không biết sao? Thật ra người cũng có độc." Nói xong, ném con rắn đã chết trong tay xuống đất, đôi môi dính máu mãnh liệt dán lên môi Trì Sính.

...

Ngô Sở Úy đang nói chuyện với Khương Tiểu Soái, đột nhiên lại mắc tiểu, vào nhà vệ sinh xè xè giải quyết, vẻ mặt thoải mái bước ra, còn chưa đến cửa nhà vệ sinh, sắc mặt lại biến đổi. "Má!" Vội vã lao về bồn cầu, trân mắt nhìn nước cuốn đi dòng nước hoàng kim khó khăn lắm mới vắt ra được của y. Vẻ mặt xoắn xuýt bước ra, đặt chai nước lên bàn, nói với Khương Tiểu Soái: "Cho tôi mượn chút nước tiểu."

"Cái gì?" Khương Tiểu Soái ngẩn ra.

Ngô Sở Úy nói: "Có nước tiểu không?"

"Đang muốn đi tiểu." Khương Tiểu Soái ra vẻ muốn đứng lên.

"Đừng đi!" Ngô Sở Úy đột nhiên cản Khương Tiểu Soái lại, đưa chai nước khoáng vào đũng quần hắn: "Tiểu vào đây, tiểu vào đây."

Mặt Khương Tiểu Soái đen thui: "Anh hai, tôi không có hứng thú ác liệt như anh."

"Thật sự có việc gấp cần dùng mà!" Ngô Sở Úy kể lại cho Khương Tiểu Soái nghe về yêu cầu mà Trì Sính đưa ra trước đó. Khương Tiểu Soái không khỏi nói: "Anh ta ghen thật dữ nha?"

"Anh ta chính là cố ý muốn gây phiền cho tôi, thấy tôi ngứa mắt."

"Vậy cậu còn nghe lời anh ta làm gì?" Khương Tiểu Soái nói rồi định ném chai nước đi. Ngô Sở Úy vội cản lại: "Mẹ bà nó tôi cũng không muốn nghe lời anh ta, mấu chốt ở chỗ nếu tôi không mang một chai nước tiểu về, chắc chắn anh ta lại nghĩ cách bức tôi phải vắt nước tiểu trong lúc không nên đi tiểu."

Bên dưới Khương Tiểu Soái căng chặt, ánh mắt âm tà nói: "Chắc không phải cậu từng bị anh ta chơi đến mất khống chế tiểu ra chứ?"

Khóe môi Ngô Sở Úy giật giật vài cái: "Anh hỏi cái này làm gì?"

Khương Tiểu Soái cười hê hê: "Suýt nữa quên, tôi còn từng được thấy anh ta giúp cậu tiểu."

Ngô Sở Úy đảo một vòng trên bụng Khương Tiểu Soái, suýt nữa bức cho Khương Tiểu Soái phải ra luôn.

"Không đùa nữa không đùa nữa..." Khương Tiểu Soái đầu hàng, "Tôi cho cậu nước tiểu còn không được sao?" Nói xong mang chai nước khoáng vào nhà vệ sinh.

Ngô Sở Úy dán sau cửa muốn nhìn trộm, bị Khương Tiểu Soái xua ra: "Đi đi đi, nhìn cái gì mà nhìn?"

Ngô Sở Úy cười xấu xa: "Lúc đi nhà vệ sinh công cộng không phải anh cũng bị nhiều đàn ông thấy sao? Sợ cái gì? Cho tôi nhìn đi." Khương Tiểu Soái đạp Ngô Sở Úy ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.