Nghịch Tập

Chương 211: Tuyệt đối không chịu một chút thiệt thòi



Trì Sính biết, Ngô Sở Úy tức giận.

Thực sự lúc Ngô Sở Úy nằm trên mặt đất bắt đầu gào khóc, Trì Sính ngay lập tức hối hận. Đây là lần đầu tiên anh không kìm chế được tính khí nóng nảy của mình, đem tức giận trong lòng phát tiết trên người anh yêu thương nhất.

Kỳ thực tim của anh không rộng lượng như vậy.

Hơn nữa chuyện liên quan đến Ngô Sở Úy, lòng của Trì Sính lại càng trở nên nhỏ nhen, nếu ai làm tổn thương cậu, sẽ khiến anh khốn khổ như bào da xẻ thịt, máu chảy lan tràn.

Hiện tại thì Trì Sính đang phải chịu loại đau đớn thống khổ này.

Nghe Cương Tử kể với Trì Sính chuyện năm đó Ngô Sở Úy bị ông ta ức hiếp, Trì Sính vẫn chưa thể khôi phục tinh thần. Mặc dù biết khó chịu về chuyện quá khứ thì cũng không có tác dụng gì , nhưng mỗi khi nhớ tới cảnh tượng Ngô Sở Úy bị ông ta đạp, bị ông ta ức hiếp, lòng của Trì Sính giống như có đinh đâm vào, thậm chí đau lòng đến nỗi oán hận sang cả Ngô Sở Úy.( Chỉ có khổ ba ba mình thôi...tối nay về với con nhé ba ba..)

Hận cậu vì sao trước đây lại mềm yếu như vậy, tại sao lại để người khác ức hiếp như thế.

Trì Sính hận không thể quay ngược thời gian, trở lại cái ngày hôm đấy, lúc ông ta ức hiếp Ngô Sở Úy đạp cho ông ta một đạp. Sau đó đem Ngô Sở Úy nhét vào túi quần, trực tiếp mang về ngôi nhà hiện tại họ đang ở. (Thế thì ba ba phải lấy một con mụ béo.. he he..)

Không nhìn nổi, không nghe nổi, không chịu nổi Ngô Sở Úy bị tí xíu ấm ức nào.

Nếu như bây giờ có người nói cho Trì Sính rằng, lúc ra đời Ngô Sở Úy gặp phải cảnh ngộ khó sinh, bị tử cung đè ép đến độ suýt ngạt thở, Trì Sính có thể cũng sẽ bực bội một trận. (Cái người này, trước con ghét ba ba lắm, nhưng giờ thì ba ba có làm gì con vẫn thích ba ba...)

Nghe dường như rất bốc đồng, hăng máu, nhưng đây chính là tâm trạng hiện tại của Trì Sính.

Tàn thuốc rơi đầy trên mũi giày, chân Trì Sính run rẩy, bước đến căn phòng bên cạnh của Ngô Sở Úy.

Cửa bị khóa.

Nhưng mà Trì Sính có chìa khóa, rất nhanh liền mở ra.

Ngô Sở Úy ngồi ở trên giường lưng quay về phía Trì Sính, một mình khó chịu tức giận.

Trì Sính đi tới, bàn tay to đặt lên đầu Ngô Sở Úy, lẳng lặng nhìn chăm chú vào cậu.

"Buổi chiều nghe xong một chuyện, tâm trạng thật sự không thoải mái, cho nên......"

"Anh không cần nói." Ngô Sở Úy cắt ngang lời Trì Sính,"Tôi biết là bởi vì cái gì."

Trì Sính nheo nheo hai mắt,"Cậu biết?"

"Cương Tử gọi điện cho tôi." Ngô Sở Úy ánh mắt u ám buồn bực,"Cậu ta nói anh xem ảnh trước kia của tôi, sắc mặt trở nên rất kém, cậu ta sợ anh nghĩ không thoáng, bảo tôi khuyên giải anh."

Trì Sính, ". . ."

Ngô Sở Úy đột nhiên có chút nghẹn ngào,"Không phải anh chê tôi trước đây quá béo hay sao?Không phải sợ tôi lại tăng cân hay sao? Tôi cho anh biết, tôi thật sự muốn trở về như trước đây, khỏi cần anh nói, tôi liền rời xa anh."

Trì Sính bị Ngô Sở Úy chọc cười.

"Tôi hiện tại cũng không muốn cậu, cậu mau chóng béo nhanh nhanh lên đi."

Ngô Sở Úy mắt bạo hồng, nắm đấm liên tiếp đập lên người Trì Sính, ngang tàn hung hãn, điên cuồng cắn xé, cào cấu cắn xé, đập đạp giãy dụa, như thể muốn đem Trì Sính giết chết cắn chết, đạp chết, cấu chết.....

Trì Sính cứ như vậy mặc cậu giày vò, đến khi Ngô Sở Úy không còn bạo phát giày vò nữa, suy sụp tinh thần ở trong lòng Trì Sính.

"Trọng lượng đánh bại tình yêu." Ngô Sở Úy nói không nên lời, trách móc.

Trì Sính dùng sức nhéo một cái trên má Ngô Sở Úy,"Nhìn dáng vẻ ngu ngốc của cậu kìa.!Tôi đùa cậu thôi mà, cậu ở với tôi có khả năng tăng cân hay sao? Tôi chỉ cần 'chơi' cậu thôi, cậu cũng giảm được mấy cân thịt!!" (Phương pháp giảm cân cho các nàng mập... tìm ngay một anh như thế này..)

Ngô Sở Úy mặt cứng đờ, không nói lời nào.

Trì Sính lại vỗ một cái trên trán Ngô Sở Úy, giả vờ tức giận,"Cho cậu rèn luyện cơ thể một chút cũng không làm hại gì cậu! Không phải như vậy đỡ mệt mỏi một chút hay sao? Còn nhăn mặt với tôi? Cậu lớn như vậy tính tình còn như thế? Hả?"

Ngô Sở Úy còn chưa lên tiếng.

Trì Sính nhéo một cái trên đùi non mẫn cảm của Ngô Sở Úy, Ngô Sở Úy đau đến gào khóc kêu to.

"Cút đi!"

Trì Sính mặt trầm xuống, lại bóp trứng lớn của Ngô Sở Úy.

"Cậu bảo ai cút hả? Hả?"

Ngô Sở Úy vừa đau vừa đạp vận mệnh của Trì Sính, Trì Sính bị đau, đem Ngô Sở Úy gay gắt ôm vào trong lòng trừng phạt một trận. Ngô Sở Úy không khuất phục, nhặt dép trên đất hướng người của Trì Sính mà 'thăm hỏi'.

Hai người giằng co bát nháo, vật lộn một trận, cuối cùng, Trì Sính mạnh mẽ đem Ngô Sở Úy đè xuống.

"Úy Úy, cậu đánh tôi như thế nào cũng được, nhưng cậu không được để cho người khác đánh cậu một cái."

Ngô Sở Úy thôi cười, sững sờ một lúc, nửa ngày không nói ra một câu.

"Cậu trước đây như vậy làm sao không có chút tiền đồ? Trương Bảo Quý bảo cậu làm gì cậu liền làm cái đó? Cậu cứ như vậy mặc cho ông ta chửi, mặc cho ông ta đạp? Ngay cả phản kháng đều cũng không?"

Ngô Sở Úy thế nào cũng chưa từng nghĩ tới, Trì Sính dĩ nhiên vì chuyện 'hạt mè hạt thóc' lâu lắm rồi, tự dưng sinh ra buồn bực khó chịu. ( Ý nói chuyện nhỏ bé, không đáng quan tâm)

"Tôi nào biết lúc ấy tôi nghĩ như thế nào?" Ngô Sở Úy kêu oan,"Hơn nữa, cũng trải qua bao lâu rồi? Tôi cũng không ở trước mặt anh uất ức, hèn nhát, anh nóng nảy cái gì?"

"Cậu nói tôi nóng nảy cái gì?" Trì Sính biểu cảm nặng nề nói,"Ai biết cậu có thể lại ngu ngốc, hồ đồ để cho người ta ức hiếp, lại không dám phản kháng?!"

"Anh nghĩ việc này còn có khả năng tái phát trên người tôi nữa hay sao?" Ngô gia gia trợn tròn tròng mắt,"Ai dám ức hiếp tôi thử xem!"

Tâm bệnh là phải dùng tâm dược, một câu nói này của Ngô Sở Úy, làm cho trong lòng Trì Sính thoải mái dễ chịu không ít.

"Đến đây, cùng tôi đảm bảo, sau này tuyệt đối không chịu một chút thua thiệt." (Yêu chưa?)

Ngô Sở Úy căn bản nghĩ việc đó không cần thiết, nhưng Trì Sính càng muốn cậu chính miệng nói ra làm bảo đảm, Ngô Sở Úy không lay chuyển được anh ta, không thể làm gì khác hơn là từ từ mà nói,"Tôi đảm bảo, sau này tuyệt đối không chịu một chút thua thiệt."

Không ngờ, Trì Sính lại yêu cầu,"Nói một trăm lần."

Ngô Sở Úy không muốn, đàn ông kiên cường bị ép quá cũng sẽ trở nên đàn bà mà chống hông đánh đá.(con giun xéo lắm cũng quằn, mà con thằn lằn xéo lắm cũng thành con giun)

"Tôi không nói."

"Không nói đúng không? Không nói liền chống đẩy một trăm cái."

"...........Tôi đảm bảo, sau này tuyệt đối không chịu một chút thua thiệt, tôi đảm bảo sau này không chịu một chút thua thiệt, tôi đảm bảo, sau này không chịu một chút thua thiệt, tôi đảm bảo.........."

Ngô Sở Úy bằng lòng ngây ngô nhắc lại như thế, cũng không phải là sợ làm một trăm cái chống đẩy, mà là cậu nhìn ra Trì Sính thực sự đau lòng. (Thôi đi mẹ, sợ bỏ bà ra lại còn..)

Sau khi nói xong, Trì Sính lại lần nữa thẩm vấn Ngô Sở Úy,"Đã nhớ chưa?"

Ngô Sở Úy gật đầu,"Nhớ kỹ."

"Sau này nếu cậu dám để cho người khác tát cậu một cái, tôi sẽ tát cậu mười cái."

"Dựa vào cái gì?" Ngô Sở Úy nóng nảy,"Nếu là người khác cố ý chỉnh tôi thì sao hả!"

"Tôi mặc kệ, cậu cho người ta cơ hội chỉnh cậu, vậy đó là trách nhiệm của cậu."

Ngô Sở Úy không thôi tức giận, làm gì có người nào như thế? Tôi bị người ta chỉnh, vẫn là tôi sai! Vừa muốn phản bác một câu, đột nhiên nghĩ đến một cách khác chút giận có thể rất tốt, Vì vậy thay đổi ngay giọng điệu.

"Anh không nói không sao, anh nói tôi mới nhớ một việc trước kia. Có một lần tôi và Trương Bảo Quý tranh luận, ông ta đã đấm tôi mấy cái vào bụng, đánh cho tôi nôn ói........."

"Được rồi." Trì Sính âm mặt cắt ngang,"Đừng nói nữa."

Ngô Sở Úy trong lòng khó chịu tiêu tan thành mây khói, dùng sức đấm hai đấm trên vai Trì Sính, cười rất mãn nguyện.

Chờ cậu cười xong rồi, Trì Sính lại phun ra một viên đạn nặng nghìn tấn.

"Bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày luyện tập hai tiếng, cộng thêm một tiếng học các kỹ năng cơ bản. Chờ cậu học các kỹ năng cơ bản vững chắc, tôi sẽ dạy cậu một số kỹ năng thực tế có thể dùng, sau này ra cửa đỡ phải lo lắng."

Ngô Sở Úy oán giận,"Vì sao không trực tiếp thuê cho tôi hai bảo vệ."

Bảo vệ? Trì Sính thầm nghĩ, thư ký cũng không muốn tìm cho cậu, cậu còn muốn tìm bảo vệ?

Uông Trẫm người này đến nay vẫn còn chiếm giữ vị trí tình địch của Trì Sính, Trì Sính có thể để cho Ngô Sở Úy dính đến nghề nghiệp liên quan đến anh ta hay sao?

"Ai lợi hại cũng không bằng bản thân cậu lợi hại." Trì Sính nhéo cái lỗ tai Ngô Sở Úy nói,"Nghe tôi, đối với cậu bất kể cái gì cũng không có hại."

.........

Trương Bảo Quý mời trưởng phòng trong cục đi ăn, muốn kí đáo tìm hiểu tình hình, tiện thể mời luôn Trì Sính. Vốn không ôm nhiều hy vọng, không ngờ Trì Sính vậy mà đồng ý việc này.

Hơn nữa, anh so với trưởng phòng còn đến trước một bước.

Trương Bảo Quý mừng rỡ, vỗ vai Trì Sính nói,"Không dám nghĩ cậu đến thật."

Trì Sính thản nhiên nói,"Đúng lúc rảnh rỗi mà."

"Đi,đi,đi, chúng ta vào bên trong ngồi trước, tôi nghĩ Triệu Thúc cũng sắp đến rồi."

Trì Sính mặt không thay đổi đi vào.

Ba người ngồi vây quanh một cái bàn lớn trên bày thức ăn, Trương Bảo Quý và trưởng phòng vui vẻ trò chuyện, Trì Sính ngồi bên cạnh yên lặng nghe. Rất ít ngắt lời, cũng không nghịch điện thoại, giả dạng tương đối ổn.

Trưởng phòng cười cùng Trì Sính trêu chọc,"Đại Trì à, bình thường cậu đều là người đầu tiên đứng dậy, hôm nay làm sao lại không nôn nóng?"

Trì Sính bình thản nói,"Bởi vì tôi còn chưa ăn no."

"Ha ha ha........" Trương Bảo Quý sảng khoái cười to, vội vàng gọi người phục vụ,"Mang thêm đồ ăn cho Trì thiếu gia của chúng ta, muốn ăn cái gì hả? Tùy ý gọi."

Trì Sính nói,"Cho một phần đậu hũ nóng đi."

Trong chốc lát, nồi súp bốc hơi đã được bưng lên, đậu hũ trắng nõn vẫn ở bên trong sôi sùng sục.

Trì Sính gắp một miếng, đưa tới trong bát Trương Bảo Quý.

"Ôi, cám ơn cháu trai ta." Trương Bảo Quý vẻ mặt tươi cười,"Để nguội lát nữa ăn."

(Cháu cái ông già nhà ông.)

Không ngờ, Trì Sính lại nói."Đậu hũ nhân lúc nóng ăn mới ngon."

Trương Bảo Quý không nói hai lời, trực tiếp đem đậu hũ bỏ vào trong miệng. Còn không kịp nhai, đã bị nóng đến bỏng đầu lưỡi, tê rát, vừa muốn phun ra, chợt nghe tiếng Trì Sính hỏi.

"Ăn ngon hay không?"

Trương Bảo Quý ực một cái nuốt xuống, bên trong vách thực quản bị bỏng rát như sắp phun máu, hơn nửa ngày mới thốt ra hai chữ.

"Ăn ngon."

Trì Sính ung dung thản nhiên đem chiếc đũa đưa vào trong nồi, lại vớt ra một miếng đậu hũ.

"Ăn ngon thì ăn thêm một miếng đi."

Trương Bảo Quý, "........"

Món ăn chưa ăn được một nửa, Trương Bảo Quý cũng bởi vì đau dạ dày khó nhịn, còng lưng đi vào nhà vệ sinh.

Trì Sính bình tĩnh đi theo sau.

Trương Bảo Quý đi gấp, không cảm giác phía sau có tiếng bước chân, lúc ông ta ý thức được, một lực mạnh đánh úp phía sau lưng của ông ta. Thân thể ông ta thoáng lay động, bụng nặng nề đập vào cạnh bồn rửa tay, bên trong đậu hũ nóng một trận xáo trộn dồn lên. Lại một đạp mạnh mẽ tới, đậu hũ nóng không kịp đi xuống dạ dày, liền vọt lên cổ họng, toàn bộ nôn trên mũi giày của Trì Sính.

Ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt Trương Bảo Quý chợt thay đổi.

"Trì thiếu gia, thật xin lỗi, tôi đây......."

Nói xong rút khăn giấy đưa cho Trì Sính lau giày.

Không ngờ, Trì Sính cúi người bóp cổ tay của Trương Bảo Quý lại, giọng nói tà ác phun ra.

"Nó ở đâu đi ra, thì để nó trở về chỗ đấy đi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.