Nghịch Tập

Chương 234: Ăn cơm nhà người khác đúng là ngon



Trong lúc ăn cơm, Đâu Đâu và Quyển Quyển hai đứa này một đứa ngồi bên trái, một đứa ngồi bên phải Trì Viễn Đoan, Trì Viễn Đoan chỉ lo nhìn hai đứa cháu ngoại, ngay cả cơm cũng chưa từng ăn một miếng. Quyển Quyển đem chiếc đũa chọc vào chén rượu của Trì Viễn Đoan, sau đó dùng đầu lưỡi liếm liếm, ngay lập tức cay đến thụt lưỡi, chọc cho Trì Viễn Đoan cười ha hả.

Trì Sính đã rất lâu chưa nhìn thấy Trì Viễn Đoan cười như thế.

Một người đàn ông, quyền cao chức trọng, sự nghiệp thành công, đến cái tuổi này,tránh không được sẽ cảm thấy cô quạnh.

"Ba, ba ăn cơm đi, đừng mải chơi đùa với hai thằng nhóc, không thức ăn nguội lạnh bây giờ." Trì Giai Lệ than phiền.

Trì Viễn Đoan không để ý,"Không có việc gì, ba vốn không có đói bụng."

"Ông không đói nhưng cháu tôi đói." Chung Văn Ngọc liếc mắt trừng ông, vừa cười quay sang hai cậu cháu trai,"Đến đây, ngồi bên cạnh bà ngoại, để bả đút hai cục cưng ăn."

Trì Giai Lệ vừa mới lên án xong Trì Viễn Đoan lại tiếp tục lên án Chung Văn Ngọc.

" Mẹ, mẹ sao lại muốn đút cho bọn nó ăn hả mẹ? Con nói không biết bao nhiêu lần rồi, để cho bọn nó tự ăn được rồi!."

Chung Văn Ngọc mặt lộ vẻ đau lòng,"Chúng nó mới vừa về, sao biết cầm đũa hả?"

Trì Giai Lệ nói,"Đói là ắt tự học cầm." (Đúng là chị gái ba ba Sính.. *Vẫn bị ám ảnh bà Trì Giai Lệ trong phim.. thằng em đẹp bao nhiêu thì con chị xấu bây nhiêu.. )

Hai ông bà không lay chuyển được con gái, chỉ có thể trơ mắt nhìn cháu ngoại cố sức mà gẩy gẩy bát cơm, nửa ngày không ăn được miếng nào hoàn chỉnh, Trì Giai Lệ đối với hai người con trai không phải yêu cầu quá nghiêm, mà từ lúc ăn đến giờ ba mẹ vẫn chưa động một hạt cơm nào, ngay cả đĩa rau cũng chưa động đến.

Đâu Đâu ngồi bên cạnh Trì Sính, nhìn chằm chằm nhìn thịt viên nhìn đã rất lâu rồi.

Dùng đũa gắp gắp mãi không được, dùng đũa chọc chọc cũng không chính xác, vừa định định với tay liền bị mẹ cảnh cáo một tiếng.

Vì vậy, Đâu Đâu đem bàn tay đen đến trên đùi Trì Sính cà cà.

Trì Sính liếc nó một cái, tập hợp pha trộn của tiểu thụ, kiểu tóc xoăn của Khương Tiểu Soái, đen giống Uông Thạc và mắt to của Ngô Sở Úy. (99% ba ba đã xem video của Soái Soái..)

Vì vậy, Trì Sính đem hơn nửa đĩa thịt viên đều gắp vào trong bát của mình.

Sau đó, đem bát của mình đặt trước mặt Đâu Đâu, Đâu Đâu không khách khí chút nào ăn tự nhiên.

Trì Giai Lệ lập tức liếc mắt sắc nhọn quay đầu sang, giọng cảnh cáo một tiếng.

"Đâu Đâu."

Đâu Đâu thả chiếc đũa ngay ngắn trên miệng bát, nghêm trang dùng tiếng Anh trình bày lý do của mình.

"Không phải là cậu giúp con gắp thức ăn, mà là con giúp cậu ăn đồ ăn."

Lời này vừa mới thốt ra khỏi miệng, cả bàn ăn ai cũng cười lớn, Trì Giai Lệ cũng bị chọc cho cười.

Trì Sính im lặng không lên tiếng đem món ăn Trì Viễn Đoan thích ăn kia đẩy đến trước mặt ông, Trì Viễn Đoan làm bộ nhìn không thấy.

Ăn cơm xong, Trì Viễn Đoan gọi điện thoại cho tài xế, tài xế trong nhà có việc gấp đi về trước.

Ông dự định tự mình lái xe đến đơn vị, lại bị Trì Giai Lệ mạnh mẽ phản đối.

"Ba vừa mới uống nhiều rượu như vậy lái xe làm sao được hả?"

Trì Viễn Đoan nói," Chút rượu như vậy không có gì đáng ngại."

"Ba còn khoe khoang cái gì vậy?" Trì Giai Lệ giọng nói kiên quyết,"Đón xe đi.!"

Trì Viễn Đoan còn chưa lên tiếng, Trì Sính ở bên cạnh thản nhiên mở miệng.

"Con đưa ba đi."

Giọng nói của Trì Viễn Đoan không tự nhiên,"Tôi không cần anh đưa.!"

Trì Sính không nói gì, trực tiếp mở cửa xe.

Ngại Chung Văn Ngọc và Trì Giai Lệ đang ở đó, Trì Viễn Đoan không lộ ra vẻ khó chịu, không thể làm gì khác hơn là bình tĩnh lên xe.

Dọc đường đi, hai người không nói một câu nào.

Đi được nửa đường, Trì Sính dừng xe lại đi ra ngoài, Trì Viễn Đoan cũng không có hỏi anh đi ra ngoài làm gì. Chờ Trì Sính đi về, trực tiếp ném lên đùi Trì Viễn Đoan một hộp thuốc, tác dụng giải rượu, sợ ảnh hưởng đến buổi họp chiều nay của ông.

"Tôi không cần." Trì Viễn Đoan trực tiếp ném sang bên cạnh.

Trì Sính im lặng không nói gì, vẫn đưa ông đến cửa chính tòa thị chính thành phố.

Đồng nghiệp Trì Viễn Đoan vừa khéo đến ngay cửa, nhìn trong xe thấy Trì Sính, nhịn không được quay sang Trì Viễn Đoan hỏi,"Ơ, đây không phải là con trai ông hay sao? Hôm nay thế nào lại để cho con trai đưa đi làm.?"

Trì Viễn Đoan nói,"Tôi buổi trưa vui vẻ uống một chút rượu, tài xế có việc, con tôi sợ tôi lái xe gặp chuyện không may, phản đối, muốn đích thân đưa tôi đi làm."

Đồng nghiệp mặt lộ vẻ hâm mộ,"Thật là làm người khác ghen tỵ."

"À, đúng rồi!" Trì Viễn Đoan lại mở cửa xe, đem hộp thuốc ra, cố ý hướng đồng nghiệp nói,"Suýt nữa quên mất! Con tôi mua cho tôi thuốc giải rượu, sợ tôi uống rượu làm lỡ việc."

"Ghen tỵ tức chết mất!." Đồng nghiệp nhịn không được bùi ngùi,"Con tôi đừng nói đưa tôi đi làm, gọi điện cho tôi cũng là tốt lắm rồi! Ba tháng không ở nhà, tôi muốn gặp nó phải hẹn trước mới gặp được."

Trước khi đi lại liếc mắt nhìn Trì Sính, vỗ vai khen Trì Viễn Đoan một câu.

"Càng lớn càng đẹp trai."

.......

Buổi chiều, Trì Sính lái xe đưa Trì Giai Lệ và hai người cháu ngoại nhỏ bé đi ra ngoài dạo chơi.

Đi ở trên đường, Trì Sính một cánh tay ôm một đứa nhỏ, Trì Giai Lệ đi phía trước ngoảnh đầu nhìn lại phía sau nhìn, xuất sắc quá chuẩn. Cặp song sinh một đen một trắng, lại một mỹ nam cao cao kết hợp quá hài hòa, ai không biết lại tưởng rằng một gia đình bốn người.

Đâu Đâu và Quyển Quyển thấy cái gì cũng đòi, bám lấy Trì Sính không biết chán.

Trì Sính cũng rất ra dáng người cậu, trái một 'fuck', phải một 'fuck', bỏ mặc lũ trẻ. (Làm đếu gì có tiền mà mua..)

Trì Giai Lệ ở bên cạnh tức anh ách, tuy rằng không nên nuông chiều bọn trẻ, nhưng bản thân là cậu dù sao cũng phải bày tỏ một chút chứ? Lúc đầu cô còn tưởng là Trì Sính đùa giỡn, kết quả đi một đường, Trì Sính chưa từng bỏ tiền túi ra.

(Ha ha tôi cười chết mẹ mất..)

Trì Sính không phải là không muốn, mà là trong túi áo chỉ có mười tệ.

Cơ bản là, Ngô Sở Úy biết Trì Sính ngày hôm nay phải về nhà, cố ý chuẩn bị cho anh một xấp tiền đặt ở trên tủ đầu giường. Kết quả, Trì 'thê nô' đã quen cách quản lý của vợ, thật sự quên đem tiền khi ra khỏi nhà.

Hai đứa cháu trai liên tục ầm ĩ, Trì Sính bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là dừng lại trước của hàng nhỏ.

"Cho hai túi hạt dưa." Nhìn ông chủ nói.

Ông chủ đưa cho anh.

"Vừa vặn mười tệ."

Trì Giai Lệ ở một bên âm thầm không thể lý giải, cô ở nước ngoài hơn một năm mới về, đã hơn một năm không gặp mặt, rõ là làm cậu vậy mà cho cháu trai mỗi đứa một túi hạt dưa! Đấy là còn xin sống xin chết mới được!.... ( Ôi mẹ ơi cười đau bụng..)

Kết quả, chuyện đáng giận còn ở phía sau,.... Trì Sính đem một túi hạt dưa nhét vào túi áo. Túi còn lại xé ra, chia làm hai phần nhét vào túi áo hai thằng nhóc con, còn dư lại một mình anh cầm ăn. (Ôi cha mẹ ơi, ở với con vợ kẹt sỉ giờ thành *Trì vắt cổ chày ra nước* rồi.)

Sau đó, Đâu Đâu vẫn còn rất vui vẻ túm hơn mười hạt dưa trước mặt Trì Giai Lệ khoe khoang.

"So-many!"

Trì Giai Lệ tức giận cầm túi xách đập vào lưng của Trì Sính.

"Cậu là cái đồ lừa bịp trẻ con!"

Có hạt dưa, Đâu Đâu và Quyển Quyển yên vị không náo loạn nữa, đoạn đường sau đều vô cùng ngoan ngoãn, hết mực chăm chỉ cắn hạt dưa.

Bốn người vào trung tâm thương mại, Trì Giai Lệ tùy tiện đi dạo một chút, muốn mua vài món quần áo mặc mùa hè. Đang do dự không biết mua cái gì tốt, thoáng nhìn Trì Sính cầm trên tay một chiếc quần lót nam khiêu gợi nam màu xanh da trời chữ T xem đi xem lại.

"Cậu mặc cái kia có số nhỏ hơn một chút đấy..!" Trì Giai Lệ nói.

Trì Sính không nói gì, lại đem chiếc quần lót treo trở lại.

Lại đi dạo một hồi, Trì Sính lại cầm lấy một đôi giày ngắm ngía.

Trì Giai Lệ rất buồn bực,"Cậu không phải là không thích loại quá chói mắt như thế và kiểu cách như vậy hay sao? Thế nào bây giờ lại thích đồ thêu hoa thêu chim hả?"

Trì Sính thản nhiên trả lời,"Không phải em mặc."

"Vậy cậu mua cho ai?"

Trì Sính không nói gì, đặt xuống rồi đi.

Ở trong ấn tượng Trì Giai Lệ, Trì Sính ghét nhất là đi dạo phố, chứ đừng nói chọn quần áo cho người khác, ngay cả chọn quần áo cho bản thân còn thấy ngại, phiền phức. Quần áo của cậu hoặc là người khác mua, hoặc là tiện vào trung tâm thương mại thì mua một lần đủ loại luôn.

Trước đây cô để cho Trì Sính lái xe đưa cô đi mua sắm, lần nào Trì Sính cũng đều ngồi ở trong xe chờ.

Hôm nay không những cùng đi theo, lại còn rất kiên trì chọn lựa.

Có chuyện! Nhất định có chuyện!

Trì Giai Lệ chặn ngang níu Trì Sính lại, nghêng con mắt sáng nhìn kỹ cậu.

"Cậu, có phải lại vừa quen một thằng đàn ông?"

Trì Sính cho Trì Giai Lệ một câu trả trong im lặng chỉ thể hiện qua gương mặt : 'Chúc mừng chị, đã đoán đúng.' nhún vai đi.

Trong nháy mắt Trì Giai Lệ bùng nổ, đuổi sau lưng sau lưng Trì Sính hét to như sấm.

" Chết tiệt!, Trì Sính, mày có làm được việc gì tốt không hả? Mày có phải đang tự lấy dây thắt cổ mình không? Mày còn không biết tính khí ba mẹ hả, mày muốn làm tức mà chết hai người bọn họ hay sao?"

...........

Một bữa ăn tối thịnh soạn vừa dọn lên, Khương Tiểu Soái xoa xoa tay, sẵn sàng tất cả chuẩn bị ăn.

Vừa mới cầm đũa lên, điện thoại di động liền vang lên.

"Tiểu Soái, tôi là đại Úy, tôi lập tức tới ngay nhà cậu."

Hạ điện thoại xuống, Khương Tiểu Soái lập tức nhìn Quách Thành Vũ nói,"Mau mau cấp tốc, đem những món này bưng hết xuống phía dưới. Ngô Sở Úy muốn tới, nhất thiết không được để cho cậu ta thấy."

Quách Thành Vũ thấy buồn cười,"Cậu có thể giống cậu ta như vậy?"

"Đều tại cậu ta ép tôi!" Khương Tiểu Soái cắn răng nghiến lợi,"Không có việc gì sẽ tới đây ăn trực, chắc chắn lần này đến đây ăn trực đây, lần trước bánh bao anh hấp cậu ta ăn hết một mẻ không chừa cái nào! Còn nữa, Trì Sính, mỗi lần đến đây cũng phải mang một vài chút đồ đạc đi, anh khổ sở làm mắm tép chưng thịt, toàn bộ đều bị anh ta nhẹ nhàng lấy đi! Hai người này quả thực chính là ti tiện, thứ gì tốt đều qua nhà bọn họ cả! Không nói nữa, trước hết tôi phải đem đồ ăn vặt của tôi giấu hết đi, anh nhanh nhẹn bưng hết đồ ăn ngon xuống nhanh nhanh lên !!!" ( Cái chương này toàn gặp mấy ông kẹt sỉ..)

Nói xong, Khương Tiểu Soái liền đem đồ ăn vặt các nơi tập hợp bỏ vào trong túi, sau đó đạp cái ghế trèo lên nhét vào hộc tủ cao nhất.

Quách Thành Vũ cấp bách gào lên một tiếng,"Cậu nhìn một chút, không ngã!"

"Anh không cần quan tâm tôi!" Khương Tiểu Soái thúc giục,"Anh còn không nhanh nhanh bưng hết xuống hả!"

Quách Thành Vũ có bủn xỉn cũng chưa từng thấy qua chuyện như vậy, do dự hồi lâu mới đưa tay với cái mâm đồ ăn.

Kết quả, chuông cửa vang lên.

Không phải quá 'thần tốc' rồi hay sao?!!!!!

Khương Tiểu Soái trừng mắt, gấp rút từ trên ghế nhảy xuống, phi như bay qua phía bàn ăn. Vốn có thể giảm bớt mấy món đồ ngon trên mâm, kết quả Ngô Sở Úy trực tiếp đẩy cửa ra.

"Yô, đang ăn hả!"

Ngô Sở Úy hai mắt phóng qua hờ hững, biểu tình vô cùng bình tĩnh không có chút vui mừng, như vô ý đến đúng giờ ăn cơm.

Khương Tiểu Soái cái khó ló cái khôn, trực tiếp bưng mâm đồ ăn lên mà nói,"Không, vừa ăn xong, đang chuẩn bị dọn dẹp đây! Nhanh lên một chút bưng đi!!!" Nói rồi hướng Quách Thành Vũ nháy mắt. ( Ôi cha mẹ ơi.. con cười rụng mề..)

Kết quả, Khương Tiểu Soái vừa mới đi hai bước, đã bị Ngô Sở Úy cản lại.

"Bưng đi làm gì hả? Tôi vừa đúng lúc chưa ăn gì, để tôi giúp các cậu giải quyết đồ thừa cho.!"

Khương Tiểu Soái lúng túng cười cười,"Cái kia......cho cậu ăn đồ thừa không hay cho lắm..!!!"

"Không có việc gì!" Ngô Sở Úy thật độ lượng,"Tôi không ngại, chỉ cần ăn no là được.!" ( Gặp cướp rồi Soái ơi.. )

Nói xong, trực tiếp lấy tay bốc lên một miếng thịt lừa cho vào miệng, vừa mới nhai một chút liền khen không dứt miệng.

"Ôi mẹ ơi, thịt lừa thơm quá, quá mềm, ai không để cho tôi ăn tôi cho người đó đi 'cấp cứu'.!!!"

Nói xong, đem mâm đồ ăn trong tay Khương Tiểu Soái và Quách Thành Vũ giành lại, bắt đầu ngồi ở bên bàn ăn như hổ đói. Thỉnh thoảng lại chép miệng một cái, lẩm bẩm nói,"Thịt hầm rất ngọt!"

Khương Tiểu Soái gương mặt đều nhanh kéo đến trên mặt đất. Ấm ức nghẹn khuất.

Ngô Sở Úy ăn ăn ăn ăn ăn lại đem gương mặt hướng về Khương Tiểu Soái và Quách Thành Vũ.

" Hai cậu có muốn ăn chút gì hay không?.... À, tôi quên, các cậu đều ăn cả rồi.."

Khương Tiểu Soái dùng ánh mắt căm hận nhìn Quách Thành Vũ: Tôi đã bảo anh bưng xuống nhanh nhanh một chút, anh không làm được hả! Giờ thì hay rồi, toàn bộ để cho cậu ta ăn, hai chúng ta một ngụm chưa từng ăn!

"Này này...... Ngay trước mặt tôi mà còn liếc mắt đưa tình!" Ngô Sở Úy vui vẻ thở dài trêu chọc," Tôi có phải hay không đang cản trở chuyện hai người? Nếu không tôi đem bàn đi ra bên ngoài ăn nhé.!"

Khương Tiểu Soái từ trong kẽ răng phun ra một câu.

"Không cần, chúng tôi đi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.