Nghịch Tập

Chương 245: Trì 'pháo vương' nổi giận



Trên đường trở về, Quyển Quyển hướng Trì Sính hỏi, "Cậu, người ở cùng với cậu là ai vậy? Vì sao cháu chưa thấy chú ấy bao giờ?"

Trì Sính nói, Đó là vợ cậu, cũng là mợ của cháu."

"Vợ không phải đều là nữ hay sao? Nhưng JJ của chú ấy quá dài."

Trì Sính ngăn khóe miệng không cười, hỏi," Làm sao cháu biết JJ chú ấy quá dài?"

"Đêm qua, cháu thấy cậu nắm chặt JJ chú ấy."

Trì Sính liếm mép một cái, không nói gì.

Quyển Quyển cẩn thận từng tí hỏi, "Cậu, nắm JJ người khác có phải là không lịch sự hay không?"

"Cháu nhìn người khác nắm JJ thì lịch sự?"

Trì Sính liếc ánh mắt như dao găm sang, lộ ra ánh nhìn nghiêm nghị sắc bén. Dọa cho Quyển Quyển lập tức vội vàng cúi đầu, theo bản năng xê dịch ra xa ngồi nép vèo phía cửa xe, cẩn thận quan sát sắc mặt của Trì Sính.

Trì Sính nhe răng cười một tiếng, trầm giọng quay sang Quyển Quyển ra lệnh, "Qua đây!"

(Chuẩn bị 'ấu dâm' hả, hiếp trẻ con hả? ? ? )

Quyển Quyển cẩn thận từng li từng tí leo đến trên đùi Trì Sính, bàn tay to của Trì Sính ấn một cái, liền đem toàn bộ Quyển Quyển áp vào trong ngực. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quyển Quyển dán vào ngực Trì Sính, cảm giác được sự bình ổn của nhịp tim đập mạnh mẽ của anh.

"Mợ cháu đối với cháu có tốt hay không?"

Quyển Quyển gật đầu, "Dắt cháu đi chơi, mua cho cháu đồ ăn, cũng không quát mắng gì cháu cả."

"Vậy cháu cũng phải thật yêu thương chú ấy biết không?" Trì Sính nói.

Quyển Quyển cái hiểu cái không hỏi, "Muốn cháu yêu thương chú ấy thế nào?"

"Khi có người ức hiếp chú ấy, làm chú ấy tức giận, cháu phải đứng ra vì chú ấy nói công đạo."

Quyển Quyển gật đầu.

Ô tô lại tiếp tục chạy điện thoại di động Trì Sính vang lên.

Thấy dãy số trên màn hình, ánh mắt Trì Sính thay đổi, vẫn cứ ấn trả lời.

"Tôi, Uông Thạc."

Giọng nói Trì Sính bình thản, "Tôi biết." (Vẫn yêu nhau lắm, đến với nhau đi. . )

Uông Thạc ra vẻ tâm tình không tệ, hiếm thấy cùng Trì Sính nói đùa một câu.

"Nhớ tôi không?"

Trì Sính nở nụ cười nhẹ, rất lâu sau mới đáp lại một câu.

" Không rảnh nhớ."

Giọng của Uông Thạc ồn ào vui vẻ đùa một chút,"Có thời gian bị cắm sừng, lại không rảnh nhớ tôi?" (Thạc Thạc đã trở lại và lợi hại hơn xưa.)

"Ở đâu ra sừng?"

"Hóa ra anh không biết hả?" Uông Thạc có chút hả hê," Có người nửa đêm gọi điện thoại cho chúng tôi, tư vấn làm đẹp làm trắng các kiểu. Lần sau anh nói với người ta việc đầu tiên cần thiết để làm đẹp chính là ngủ ngon giấc. Dù có dùng mỹ phẩm tốt đến đâu mà nửa đêm không ngủ được gọi điện thoại cũng phí công."

Trì Sính vẫn giữ giọng nói không đổi,"Nói rõ một chút xem."

"Tôi nói còn chưa đủ rõ ràng hay sao? Có người thừa dịp lúc anh ngủ, gọi điện thoại quấy rầy chúng tôi. Mà tôi nói luôn cho rõ ràng cậu ta không có số của tôi, tôi chỉ ngồi bên cạnh thôi.."

(Quá là rõ ràng luôn..)

Trì Sính mắt nhìn phía trước, trong ánh mắt nhìn không ra bất kỳ tâm tư gì.

"Cậu gọi điện thoại cho tôi chỉ để nói cái này?"

Uông Thạc cười hà hà," Tôi chỉ tùy tiện nói như thế, anh nghe thì nghe vậy thôi, đừng để bụng làm gì. Ai lại không có thời gian cô đơn, ai lại không có lúc nhìn người gối đầu bên cạnh thấy chán! Muốn vụng trộm lén lút một chút tạo kích thích hả? Bản chất con người là vậy, khi thấy được thứ ở xa tầm tay mình, liền có khát khao mãnh liệt muốn có được

Điện thoại tút một tiếng cúp máy, mặt của Trì Sính liền đen, lông mày cau lại lộ ra một tia hàn khí lạnh đến thấu xương. Máu toàn thân đều đông cứng lại, ngay cả Quyển Quyển đang dựa vào trong ngực anh cũng cảm thấy cơ thể anh cứng ngắc.

Ngô Sở Úy và Đâu Đâu về đến nhà trước Trì Sính một chút, Trì Sính mới vừa đi vào, Ngô Sở Úy liền từ phòng bếp thò đầu ra, cười với Trì Sính nói,"Tôi mua cho anh đùi dê, vừa mới nướng xong, có muốn ăn trước hai cái không?"

Trì Sính quét mắt nhìn hắn một cái ánh mắt âm u lạnh như trong cơn bão tuyết, không nói gì, trực tiếp đi vào phòng ngủ.

Tôi trêu chọc gì anh? Ngô Sở Úy chẳng biết tại sao Trì Sính lại như vậy.

Đâu Đâu một bên gặm xương một bên quay sang Ngô Sở Úy hỏi," Cậu cháu làm sao vậy.?"

Ngô Sở Úy nghĩ không ra dùng tiếng Anh như thế nào để nói lên, liền tức giận đáp lại một câu," Không cần để ý đến anh ta!"

Trì Sính trở về phòng ngủ, trực tiếp cầm lấy điện thoại di động của Ngô Sở Úy. Xem một lúc lâu, rốt cuộc lật tới lịch sử cuộc gọi kia. Vào ngày hôm đó ban đêm hơn một giờ, Ngô Sở Úy gọi một cuộc điện thoại cho Uông Trẫm, hơn nữa gọi hơn mười phút.

Trì Sính còn nhớ rất rõ ràng, đêm hôm đó Ngô Sở Úy đứng ở bên ban công, anh đi vào liền nhanh tay thu lại.

Nghĩ đến Ngô Sở Úy chột dạ cố gắng che giấu, trong lòng Trì Sính nổi lên một ngọn lửa bừng bừng nóng giận, gầm thét dữ tợn ngầm chiếm ý chí còn sót lại của anh.

Ngô Sở Úy đem thức ăn chuẩn bị rất ngon để cho hai đứa cháu trai ăn trước, một mình đi vào phòng ngủ tìm Trì Sính.

Trì Sính đứng lưng quay về phía cậu, Ngô Sở Úy thấy không rõ sắc mặt của anh, chỉ cảm thấy xung quanh bao phủ một bầu khí lạnh.

"Tôi vừa nói chuyện với anh, sao anh không để ý tới tôi?" Ngô Sở Úy thăm dò hỏi.

Trì Sính không nói chuyện cũng không quay đầu lại, hai ngón tay cầm điện thoại di động của Ngô Sở Úy, chậm rãi nâng lên.

Ngô Sở Úy đầu tiên là sửng sốt chỉ chốc lát, sau đó đột nhiên ý thức được cái gì đó, thần kinh một trận co rúm.

"Việc ấy, tôi gọi điện thoại cho anh ta, tôi....."

Câu nói kế tiếp còn chưa nói khỏi miệng, trong nháy mắt Trì Sính đẩy cậu một cái ngăn lại lời chưa nói, cả người đập vào vách tường đối diện. Lại kéo lại ngay lập tức đẩy đến góc tường, không thể động đậy.

"Nửa đêm không ngủ được, sau lưng tôi gọi điện thoại cho anh ta? Con mẹ nó, có phải tôi 'thao' cậu không đủ hả? Có phải muốn tôi đem cậu trực tiếp 'thao' đến không nói ra lời, cậu mới không có tinh lực như vậy mà gọi điện thoại cùng người khác phát dục hả?"

Ngô Sở Úy khuôn mặt đỏ bừng chất vấn Trì Sính,"Tôi phát dục kiểu gì hả? Tôi gọi điện thoại thì là phát dục hả?"

"Cậu nửa đêm hỏi người ta làm thế nào để trắng đẹp, cái này cũng không tính là phát dục hay sao? Con mẹ nó cậu nghĩ như thế nào mới là phát dục? Cậu còn muốn điện thoại nói chuyện vài tiếng đồng hồ mới thỏa mãn hay sao?"

Ngô Sở Úy giận dữ giải thích,"Đó là tôi hỏi anh ta làm thế nào để đem người da đen biến thành người da trắng, tôi không phải là vì dỗ cho Đâu Đâu vui vẻ hay sao?"

Bàn tay to của Trì Sính bóp cậu nhỏ của Ngô Sở Úy, bực tức nói,"Hỏi cái đó mà những hơn mười phút?"

Ngô Sở Úy bị đau, nheo lông mày ngăn cản tay của Trì Sính.

Trì Sính không hề đau lòng, tiếp tục mặt đen lại hướng Ngô Sở Úy rống to hơn.

"Gọi điện thoại bình thường thì cần gì phải nửa đêm mới gọi?"

"Tôi ban ngày mà gọi thì bên đó người ta là nửa đêm! Hơn nữa, không phải tôi muốn ngay ngày hôm sau liền đem Đâu Đâu giữ chân lại hay sao? Tôi không phải tranh thủ thời gian muốn hoàn thành hay sao?"

Ánh mắt Trì Sính lạnh lẽo sắc bén chằm chằm nhìn khuôn mặt Ngô Sở Úy, lạnh giọng ép hỏi,"Vậy cậu làm sao phải giấu tôi? Cậu sao không quang minh chính đại ngay trước mặt tôi mà gọi?"

"Không phải tôi sợ anh suy nghĩ nhiều hay sao?"

"Cậu với anh ta không có việc gì, thì tôi làm sao phải suy nghĩ nhiều? !"

Tiếng gào của Trì Sính như sấm, làm cho thần kinh Ngô Sở Úy tê dại.

Ngô Sở Úy nghiêng đầu nhìn Đâu Đâu và Quyển Quyển đứng ở cửa, dùng sức đẩy Trì Sính ra, đỏ mặt tía tai nói,"Chúng ta có việc gì nói chuyện không được hay sao? Đừng làm trẻ con sợ !"

"Nói với cậu cậu có thể nhớ kỹ hay sao?"

Trì Sính một bên tức giận, một bên mặt lạnh đem Ngô Sở Úy kéo đến trên giường, không đếm xỉa Đâu Đâu và Quyển Quyển đang vây xem, thô bạo mà xé rách quần áo Ngô Sở Úy. Ngô Sở Úy chỉ cần vừa phản kháng, Trì Sính liền đặc biệt công kích nơi mẫn cảm của cậu ta, Ngô Sở Úy kêu rên liên tục.

Hai người đang vật lộn qua lại, Quyển Quyển đột nhiên cầm cây gậy thu quần áo khô chạy đến, dùng sức đập xuống lưng Trì Sính.

Trì Sính hầm hầm nhìn nó,"Mày đang muốn ăn đòn phải không?"

Quyển Quyển không sợ hãi chút nào cùng Trì Sính giằng co.

"Là cậu nói, có người ức hiếp vợ cậu, cháu sẽ đứng ra đòi lại công đạo, bảo vệ chú ấy!"

Lời này vừa nói ra, động tác của Trì Sính và Ngô Sở Úy đều ngừng lại.

Ngô Sở Úy tuy rằng không có nghe rõ toàn bộ Quyển Quyển nói gì, nhưng điểm quan trọng đều không bỏ sót, trong lòng đột nhiên có chút cảm thấy không vui vẻ gì. Lại đưa ánh mắt nhìn về phía Trì Sính, trong mắt nhuộm một màu không rõ tâm tư.

Yết hầu Trì Sính nuốt khan hai cái, đôi chân bước xuống giường, trực tiếp đi ra ngoài.

Sau đó, hai người ai cũng không ăn cơm tối, vẫn chiến tranh lạnh đến hơn mười một giờ tối. Cảm xúc của họ làm ảnh hưởng đến cả hai thằng nhóc kết quả là chưa đến chín giờ hai đứa đã đi ngủ.

Trì Sính ngồi ở sát đầu giường phòng ngủ khác, một chân co lại, cánh tay khoát lên trên đầu gối. Hai ngón tay đang kẹp một điếu thuốc, tàn thuốc lá rơi xuống ở trên mu bàn chân, anh lại hoàn toàn không nhận ra.

Kỳ thực Trì Sính biết Ngô Sở Úy tìm Uông Trẫm chẳng qua chỉ hỏi anh ta chuyện hóa trang, anh tức giận là việc Ngô Sở Úy gặp phải chuyện gì còn có thể nghĩ đến đi tìm Uông Trẫm giúp đỡ, bực bội cậu vì cậu đối với Uông Trẫm tín nhiệm và nhớ đến anh ta.

Ngô Sở Úy ở cửa đứng đó một lúc lâu, hít một hơi, đi tới bên cạnh Trì Sính.

"Này, hai con gấu nhỏ đang ngủ, lúc này đang ngủ thật sự, gọi thế nào cũng không tỉnh dậy."

Trì Sính như trước thở ra một hơi khói, ngay cả nét mặt cũng không hề di chuyển.

Ngô Sở Úy cố ý đem điếu thuốc trên mép Trì Sính đoạt lại, yếu ớt hít một hơi, phun khói lên mặt của Trì Sính.

"Vừa rồi không phải anh muốn thi hành 'gia pháp' hay sao? Làm sao đột nhiên liền ngắt quãng? Tôi còn đang rất chờ anh tiếp tục đó, anh nha, vậy mà không nói một tiếng chạy qua phòng này buồn bực."

Ánh mắt âm trầm của Trì Sính liếc Ngô Sở Úy, trái tim Ngô Sở Úy điên cuồng run rẩy hai cái, lại ổn định.

Chờ Trì Sính đưa ánh mắt dời đi, Ngô Sở Úy lại không sợ chết mà lấy tay chọc chọc vào ngực của anh.

"Tôi bảo này, Trì pháo vương, tôi mỗi lần làm cho anh tức giận, anh không phải đều hung ác trị tôi một trận hay sao? Lúc này làm sao lại ngại ngùng? Làm sao lại còn chạy đi? Anh cũng đừng làm tôi coi thường anh chứ, tôi đây đều đã chuẩn bị xong, anh làm sao có thể mặc kệ hả?" (ĐẠI dâm đãng trở lại, tiểu dâm đãng không dám mở lời.)

Lời này của Ngô Sở Úy thuần túy là từ trong thâm tâm muốn nói ra, nói xong cũng không biết bản thân mình làm cái gì. ( ha ha sắp chết.. thèm H lắm rồi.. )

Trì Sính ung dung thản nhiên đem tàn thuốc dập tắt, tay đang dụi tàn thuốc trong cái gạt tàn dừng lại một lát. Đột nhiên bùng nổ một tiếng động lớn, cái gạt tàn thuốc trực tiếp bị Trì Sính đập vỡ, mảnh vụn và tàn thuốc rải rác đầy đất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.