Nghịch Tập

Chương 257: 'sợi chỉ vụn'



Hai người cùng đi đến chỗ xe đỗ cách đó không xa.

Trì Giai Lệ thuận miệng hỏi,"Sao cậu không thuê mấy người giúp việc đó? Trời nắng nóng như vậy còn phải cùng công nhân khuân vác, những việc cậu làm là trách nhiệm của tổng giám đốc hả? ! "

"Mướn thêm người không phải là tốn nhiều tiền hay sao? Hơn nữa cũng không cần thiết, công nhân ở đây cũng đủ nhu cầu làm việc. Cũng chỉ bận bịu một chút, xong thì cũng chỉ ngồi chơi, em cũng thỉnh thoảng đến giúp đỡ họ nữa."

Trì Giai Lệ yếu ớt cười,"Cậu không có tiền mướn người giúp việc, vậy mướn chuyên gia kiểm tra thức ăn, chuyên gia nếm thử đồ ăn, vân vân các loại thì có tiền? Mướn người giúp việc không cần thiết, mướn hai mươi mấy người bảo vệ thì cần thiết?"

Ngô Sở Úy tay ôm mặt, xấu hổ vỗ vỗ vài cái lên mặt.

"Chị cũng đừng coi thường em, em bây giờ nghĩ đến chuyện này vẫn còn hối hận đây!"

Đừng nói là Ngô Sở Úy, ngay cả Trì Giai Lệ nhớ tới ngày đó bản thân giả bộ các kiểu nghĩ thôi cũng thấy vô cùng xấu hổ, toàn thân da gà nổi lên.

"Cái mảnh đất đang thi công này đều là của công ty các cậu phụ trách hay sao?" Trì Giai Lệ lại hỏi.

Nói đến cái này, Ngô Sở Úy có chút tự hào, đưa tay chỉ chỉ về phía khu thi công hướng cô nhìn đến.

"Từ chỗ tòa nhà thấp thấp ở phía nam kia cho đến cái nhà trên nóc treo biển hiệu màu đỏ chữ 'Phúc' rồi đến nơi vừa rồi chúng ta đứng, đang thi công đó. Tổng cộng gần 100 hecta, khi xây xong sẽ thành một khu công nghiệp, chuyên tiến hành nghiên cứu và sản xuất các sản phẩm đèn LED. Kế hoạch cuối năm thành công, đến lúc đó công ty bọn em sẽ chuyển đến đây."

Trì Giai Lệ bắt tay đặt ở giữa chân mày che ánh nắng mặt trời, qua loa liếc mắt nhìn, khóe miệng nhếch lên dáng vẻ tươi cười.

"Nhìn không ra nha! Cậu còn có bộ dạng thế này!"

Ngô Sở Úy cười hà hà, "Đây đều là học hỏi từ Trì Sính thôi."

"Lời này cậu nói trước mặt tôi thì được, trước mặt người khác chớ có hở môi, không biết ai đó sẽ nói xấu sau lưng cậu đâu?"

Lúc Ngô Sở Úy chỉ còn cách xe hơn mười mét, Đâu Đâu và Quyển Quyển liền từ trên xe chạy xuống. Hai thằng nhóc như phi cơ đâm đến phía Ngô Sở Úy, được Ngô Sở Úy ôm bế lên dáng vẻ vô cùng thích thú.

Bốn người cùng nhau vào quán cà phê.

"Muốn gì cứ tha hồ gọi, hôm nay em mời." Ngô Sở Úy nói

Trì Giai Lệ tùy tiện chọn một loại, sau đó chọn cho hai đứa nhỏ mỗi đứa một ly sữa, rồi đưa menu cho Ngô Sở Úy.

Ngô Sở Úy vừa nhìn qua loa, một ly cà phê mà hơn một trăm tệ một ly, tiền này có thể mua cho Trì Sính cái cái đùi dê! Lập tức thấy không đáng một chút nào. Vì vậy lắc lắc tay một cái.

"Em không quen mùi vị này, gọi một ly nước lọc là được rồi."

Quả nhiên rất keo kiệt....... Trì Giai Lệ không khỏi cảm khái, Trì lão gia xem ra ba nhìn không sai chút nào.

Hai người vừa uống vừa trò chuyện.

Trì Giai Lệ thật tò mò,"Cậu là gay hay là bisexual?"

Vấn đề này, Ngô Sở Úy vẫn còn rất khó trả lời.

"Em khẳng định không phải là gay, nhưng cũng chưa chắc là bisexual, chuyện là như vậy kỳ thực em là đàn ông. Trong lòng em vẫn thích phụ nữ, trước khi ở cùng với Trì Sính, em cũng đã từng có bạn gái. À.. đúng rồi, chị chắc cũng biết chính là Nhạc Duyệt."

Vẻ mặt của Trì Giai Lệ cứng đờ, Ngô Sở Úy phải nhắc nhở lần nữa mới nhớ đến, ngay lập tức cười khẩy một trận.

"Hóa ra là cô ta, hèn gì cậu lại hợp ý Trì Sính."

Ngô Sở Úy,"....."

Quyển Quyển ngồi ở bên cạnh Ngô Sở Úy, chậm rãi uống sữa bên mép đều là sữa bám vào, ngửa cổ nhìn Ngô Sở Úy, nói," Mợ, mợ cũng uống một hớp đi!" (Sao cứ mợ* thế.. )

Ngô Sở Úy nhìn Quyển Quyển nhỏ bé đáng yêu đến động lòng người, nhịn không được cúi đầu đem vệt sữa bên mép nó liếm sạch sẽ.

Đâu Đâu ngồi ở đối diện nhìn, ra vẻ rất tức giận, đem ngón tay đen kịt thấm sữa tươi chấm chấm lên khắp mặt. Lắc lư cái đầu nhỏ chen vào bên người Ngô Sở Úy tranh cướp tình cảm với Quyển Quyển thúc giục Ngô Sở Úy," Mợ, mợ cũng uống của cháu một ngụm."

Ngô Sở Úy vui vẻ, đem Đâu Đâu ôm tới, miệng hôn điên cuồng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, trong lòng thật không nỡ từ chối!

Trì Giai Lệ nhếch miệng cười cũng như không, nhịn không được quay sang Ngô Sở Úy hỏi,"Cậu có ý định có con không?"

"Cái này.....Không phải em quyết định là có thể có."

"Ba mẹ cậu không yêu cầu vấn đề này hay sao?"

"Ba mẹ em mất rồi."

Trì Giai Lệ biến sắc,"Xin lỗi, tôi không biết...."

"Không sao đâu." Ngô Sở Úy cũng lộ ra vẻ rất nhẹ nhàng,"Em cũng quen rồi."

"Vậy cậu có anh trai không?"

"Không có, em chỉ có hai chị gái, lớn hơn em rất nhiều đều đã lập gia đình. Chỉ ngày lễ tết mới có thể gặp mặt một lần, không còn thân thiết như hồi còn bé."

Trì Giai Lệ cũng rất hiểu cảm giác này, cô và Trì Sính khi còn bé cũng rất hay đánh nhau, nhưng khi đó ai cũng không rời ai được, thân thiết vô cùng. Sau này cô định cư bên nước ngoài, hai chị em cũng liên hệ ít hơn càng ngày càng xa cách. Mới đầu thì cô cũng thấy nhớ Trì Sính, sau có hai đứa bé bận rộn bù đầu tối mặt chăm sóc hai đứa nó cũng không còn thời gian mà nghĩ đến.

Bây giờ cô hiểu vì sao Ngô Sở Úy chỉ mới ở chung với Đâu Đâu Quyển Quyển vài ngày như vậy, liền đối với bọn nó cảm tình sâu đậm đến như thế. Lúc đầu cứ tưởng rằng Ngô Sở Úy chỉ giả bộ, là có ý đồ xấu khác, bây giờ mới phát hiện điều không phải. Hai đứa trẻ có thể vui vẻ hòa mình với người ngoài nhanh như vậy, loại tình cảm vô tư này làm cho người ta có cảm giác rất quyến luyến.

"Đúng rồi, tay cậu thế nào rồi? Cho tôi xem một chút." Trì Giai Lệ nói.

Ngô Sở Úy ngượng ngùng chìa ra,"Đã sớm khỏi rồi, chỉ còn một chút sẹo nhỏ, không nhìn kỹ không thấy được nữa."

Trì Giai Lệ từ trong túi xách lấy ra một tuýt thuốc mỡ đưa cho Ngô Sở Úy.

"Thuốc mỡ này rất hiệu quả, tôi có một đồng nghiệp làm xong phẫu thuật, sẹo to như cái khóa áo, bây giờ xóa gần hết rồi chỉ còn lại có một vết mờ."

"Có tác dụng như vậy sao?" Ngô Sở Úy cảm động đến không biết nên nói cái gì cho phải,"Vậy em xin."

Cuối cùng bịn rịn lưu luyến cùng Đâu Đâu Quyển Quyển tạm biệt, Ngô Sở Úy lại vội vội vàng vàng chạy về công ty.

Buổi tối sau khi tan việc, Trì Sính tới đón Ngô Sở Úy.

Trên đường, Ngô Sở Úy năn nỉ nói, "Đi con đường kia đi, tôi muốn đi con đường kia."

Từ lúc Ngô Sở Úy bắt đầu thi công khu công nghiệp, tuyến đường về nhà của Ngô Sở Úy liền thay đổi, mỗi ngày đều muốn lượn một vòng đường xa tới đây chỉ để liếc mắt nhìn. Mặc dù ban ngày tại nơi này bận rộn từ sáng đến tối, buổi tối vẫn muốn tới nhìn chỗ này một chút, nhìn tòa nhà xây càng lúc càng cao, tinh thần của Ngô Sở Úy cũng bay càng ngày càng cao.

Trì Sính liếc mắt sang bên Ngô Sở Úy, khuôn mặt cái người này cũng gần như dính chặt vào cửa kính ô tô. Cái mông to vểnh lên, được chiếc quần tây bao lại lộ ra đường nét mê người, tay Trì Sính ngứa ngáy liền phát một cái.

Ngô Sở Úy lập tức ngao ngao kêu gào, quay đầu lại nheo lông mày căm tức nhìn Trì Sính.

"Làm gì vậy? ! !"

Trì Sính vô tư thản nhiên mắt nhìn phía trước, thờ ơ nói,"Ngày nào cũng đi qua đây, còn có cái gì mà nhìn?"

Ngô Sở Úy phản đối, nhìn công trình xây dựng to lớn kia ánh mắt nhấp nháy.

"Cái này tương lai đều là tiền là của cải đó! Là rượu thịt Trì rừng đó!"

Trì Sính khẽ cười một tiếng,"Cậu xây dựng chính là một quán rượu Trì, bên trong cũng đều là đổ nước lọc vào bán."

Ngô Sở Úy thẹn quá thành giận, xoay người đấm cho Trì Sính mấy cái.

Ở trên đường ô tô chạy đều đều vững vàng, ánh mắt Ngô Sở Úy đảo qua, liền quét đến đũng quần của Trì Sính thấy một 'sợi chỉ vụn' màu đen. Không nói hai lời, với tay lên hung hăng giật một cái.

Gân cổ của Trì Sính nổi lên, vẻ mặt dữ tợn.

Ngô Sở Úy trong tay cầm lên 'sợi chỉ vụn' kia, mới phát hiện 'chất liệu' bất thường. Cấp tốc đem 'sợi chỉ vụn' ném một cái, làm bộ cái gì cũng không hề hay biết, ngơ ngơ ngáo ngáo, khuôn mặt lộ ra vẻ xấu hổ đỏ bừng trở về nhà.

Buổi tối, Trì Sính dựa vào đầu giường đọc tin tức. Ngô Sở Úy nằm ở giữa hai chân anh, đem tài liệu để lên trên bụng anh phê duyệt, coi đây là cái bàn làm việc của cậu.

Tiểu Dấm Chua chui vào dưới cái gối của Trì Sính, đem cái 'trứng gỗ' nhỏ bé kia cắn gặm rồi nuốt vào. (Con này quá dâm đãng đi.)

Ngô Sở Úy nhanh tay nhanh mắt mà xách Tiểu Dấm Chua qua, lại nắn bóp chèn ép giằng co một trận, Tiểu Dấm Chua cũng không chịu đem cái 'trứng gỗ' nhỏ kia nhổ ra. Ngô Sở Úy đang trong tình thế éo le cấp bách, Đại Dấm Chua lại tới cùng 'mây mưa' với Tiểu Dấm Chua, mới vừa ở trên người nó 'hôn' một cái, Tiểu Dấm Chua liền phun ra.

.........

Ngô Sở Úy đầu tiên là liếc mắt đồng tình nhìn Đại Dấm Chua, vừa giận ồn ào mà hỏi Trì Sính.

"Không phải tôi đã cất đi rồi hay sao? Anh tại sao lại lục lọi ra hả?"

Trì Sính ngay cả mí mắt chưa từng nâng lên, mặt không thay đổi nhìn chằm chằm màn hình máy vi tính.

Ngô Sở Úy thầm chửi bới vài câu, lại đem 'trứng gỗ' khóa vào trong ngăn kéo.

Chờ ánh mắt của Trì Sính từ trên màn hình rời đi, Ngô Sở Úy đã nằm sấp qua một bên, không thèm để ý đến anh.

"Làm sao không nằm sấp trên người tôi nữa?" Trì Sính hỏi.

Ngô Sở Úy gương mặt căng cứng,"Khỏi cần nói chuyện với tôi!"

"Tiếp tục qua đây nằm sấp lên đây!"

Trì Sính rất thích Ngô Sở Úy nằm trên người anh, mí mắt chỉ cần nhìn xuống là có thể thấy gương mặt tuấn tú của Ngô Sở Úy. Hai chân vòng qua cả người cậu bị chân anh khóa chặt lại.

Ngô Sở Úy còn chưa có để ý tới Trì Sính.

Trì Sính nhe răng cười một tiếng, bàn tay to kẹp lấy hai bên nách của Ngô Sở Úy, trực tiếp ôm vào. Ngô Sở Úy một mực mà giãy giụa, tức giận mắng,"Ai bảo anh vừa rồi không để ý tới tôi hả? Không cần theo tôi lôi kéo làm quen!"

Trì Sính không cho phép cậu phản kháng, trực tiếp đem đầu của cậu ấn lên ngực, hai chân săn chắc vòng qua eo cậu kẹp lại không cho cậu nhúc nhích.

Ngô Sở Úy vật lộn giãy giụa một hồi liền bất động, bắp thịt trên người dần dần buông lỏng. Lại bò lên một chút đem mặt vùi vào hõm vai Trì Sính, than thở làm nũng.

"Anh đừng ăn hiếp tôi.... Tôi mệt mỏi quá!"

"Cậu thì mệt mỏi cái quái gì hả?" Trì Sính nhéo má của Ngô Sở Úy một cái, giả vờ giận nói,"Tôi tìm người giúp việc lại còn miễn phí giúp đỡ cho cậu, cậu lại đem người ta đuổi đi!" (Quá ôn nhu rồi... muốn giết con tiện nhân Úy Úy mà thế chỗ quá thể..)

Ngô Sở Úy hừ một tiếng,"Nói là miễn phí, thì thật sự muốn giúp anh làm hay sao, anh không biết xấu hổ khi không trả tiền hay sao?"

"Vậy đáng đời!"

Ngô Sở Úy tức giận đến dùng sức lắc lắc đầu, khuôn mặt ở trên vai Trì Sính điên cuồng cọ cọ.

Trì Sính để cho cậu cậu cọ cọ chà xát đến lòng cũng mềm ra, bàn tay to ấn sau gáy của cậu dỗ dành an ủi,"Được rồi, được rồi, hôm nào có việc, cậu gọi điện thoại cho tôi, tôi đến giúp cậu một tay."( Ôn nhu quá.. )

Vừa nghe lời này, Ngô Sở Úy lập tức không gây gổ nữa.

Trì Sính nghiến răng hàm, nắm cằm Ngô Sở Úy hỏi,"Chồng cậu mới có thể sai khiến đúng không?"

Ngô Sở Úy nhe răng cười.

Trì Sính nghiêng đầu, ánh mắt thâm trầm nhìn Ngô Sở Úy chăm chú một lúc lâu, mở miệng nói: "Tôi thật muốn đem cậu vùi xuống đất."

Ặc. . . Khóe miệng Ngô Sở Úy giật một cái, tự nhiên lại nói một câu như vậy?

Trì Sính nói tiếp, "Như vậy thì đến mùa thu, có thể thu hoạch vô số cậu. Một để ở nhà làm vợ, một đem đến cơ quan cho làm thư ký riêng, một để bên ngoài làm vợ bé, một nhốt trong lồng mà ngắm. . ."

Ngô Sở Úy cảm động đến suýt khóc, ông anh à, anh có thể hay không mỗi lần đem lời tình cảm nói thành hạ lưu như vậy không?

Trì Sính nói,"Trên quần lót của cậu có 'sợi chỉ vụn'."

Ngô Sở Úy nhìn xuống dưới, nhịn không được sửng sốt một chút.

"Tôi không có mặc quần lót mà!"

Vừa mới nói xong cũng thấy không bình thường, lúc muốn ngăn cản Trì Sính cũng đã muộn, Trì Sính đã đem một chiếc lông đen xoăn tít giật một cái.

Ngô Sở Úy đau đớn kêu gào một tiếng, tính trả thù Trì Sính giật một sợi.

Sau đó, Trì Sính lại giật lại hai sợi.

"Có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu."

Ngô Sở Úy suýt nữa thì hộc máu, vừa yêu vừa hận ở trên người Trì Sính gặm cắn trách mắng. Lại cùng anh ở trên giường lăn lộn, lăn đến tài liệu bay đầy trời.

......

Ngày hôm sau, Ngô Sở Úy đi thị sát công trường, rảnh rỗi không có chuyện gì. Đột nhiên muốn gọi điện thoại thử xem, xem Trì Sính có thể vì cậu mà đến công trường làm việc hay không.

Kết quả, điện thoại gọi đi, bên kia có chuông nhưng không ai nghe.

Hừ.... Anh đang giả bộ đấy hả! Ngô Sở Úy lại nhấn gọi tiếp.

Kết quả cuối cùng là tiểu Trương nghe.

"Trì Sính đâu? Nói cho anh ta biết, tôi đây có việc gấp, muốn anh ta nhanh đến làm!" Ngô Sở Úy ra mệnh lệnh bá đạo ngang ngược.

Tiểu Trương chậm trễ rất lâu mới nói,"Trì thiếu gia xảy ra chút chuyện, cán bộ kỷ luật vừa gọi đi."

"Cậu lừa gạt ai hả?" Ngô Sở Úy hừ lạnh một tiếng,"Nhanh nhẹn mà để cho anh ta nghe điện thoại, không đến làm việc, buổi tối không cho ăn cơm."

Giọng nói của Tiểu Trương nghiêm trọng," Tôi không lừa cậu, anh ấy......anh ấy thật sự bị người của ủy ban kỷ luật đưa đi."

Lòng của Ngô Sở Úy nổi lên run rẩy vài giây, giọng nói không ổn định," Cậu đừng gạt tôi, chuyện này cũng không phải chuyện mang ra đùa giỡn."

"Tôi dám lấy chuyện này đùa giỡn hay sao?" Giọng Tiểu Trương lo lắng,"Lúc đó tôi đang muốn đi vào phòng làm việc anh ấy, kết quả vừa đến cửa đã bị hai cảnh vệ chặn lại bên ngoài không cho vào. Bên trong ầm ĩ loạn cào cào, tôi mơ hồ nghe được có dính líu nghiêm trọng đến làm trái pháp luật, ôm dự án bất hợp pháp gì gì đó. "

Đầu Ngô Sở Úy ầm một cái nổ tung.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.