Nghịch Tập

Chương 91: Mãnh hổ phá cửa sổ mà vào



Ngô Sở Úy đi cắt một kiểu tóc vô cùng chói mắt, phần đỉnh chia tầng rõ ràng, hai tai cắt sát sạch sẽ dứt khoát, phối thêm ngũ quan lập thể tương xứng. Đi trên đường, ánh mắt các cô nàng đều đảo quanh người y. Trở về nhìn gương, một gương mặt anh tuấn điển trai xuất hiện trước mắt, không biết có phải đã nhìn quen cái kiểu lôi thôi như lông tạp kia không, đột nhiên ra hình thế này, Ngô Sở Úy vẫn có hơi khó thích ứng, luôn cảm thấy hơi bị đẹp trai quá, khụ khụ...

Vuốt mớ râu lúng phúng dưới cằm, xoay xoay cổ, thưởng thức từ trên xuống dưới mọi góc độ.

Tự luyến được gần mười phút, Ngô Sở Úy đột nhiên ý thức được một vấn đề, thời gian y lần chần trước gương càng lúc càng dài. Trước kia chỉ cần ba phút, tắm rửa kỳ cọ đều xong, mặc đồ vào là đi luôn. Hiện tại thức dậy đầu tiên là soi gương, quan sát thưởng thức các kiểu, cả ngáp cũng phải thiết kế khẩu hình, càng lúc càng lập dị.

Suy nghĩ đến tâm trạng có thể ẩn chứa sau hành vi này, Ngô Sở Úy nhanh chóng biến mất khỏi gương.

Vì khá vừa lòng với kiểu tóc của mình, Ngô Sở Úy chăm sóc bảo vệ nó vô cùng, trước khi ngủ còn phải vuốt phẳng gối, cái ót quy quy củ củ đè lên, sau đó thì không động đậy nữa.

Nửa tiếng sau, vấn đề đến, y ngủ không được.

Vốn đã không mấy buồn ngủ, giờ nằm với tư thế cứng đờ này, có thể ngủ mới lạ!

Mà hễ không ngủ được, thì sẽ bắt đầu cân nhắc.

Anh ta đã đi được sáu ngày rồi thì phải? Hình như còn không có dấu hiệu sắp về! Có ý gì đây? Chơi nghiện rồi? Mẹ! Đồ ngon chiêu đãi sẵn, cảnh đẹp để thưởng thức, có là tôi tôi cũng không về nữa! Má nó! Dứt khoát đi làm bên đó luôn là xong, cũng đỡ cho tôi phải lo nghĩ.

Hít sâu một cái, ngủ.

Một phút sau, mắt lại mở ra, hung tợn cầm di động lên.

Trong di động của Ngô Sở Úy có lưu GV, ban đầu là để rèn luyện ý chí, sau đó thì trở thành thuốc ngủ rất tốt. Tiếng ngâm nga của đàn ông đối với y mà nói chính là luyện nghe tiếng Anh, giao hợp chính là quảng bá thể thao, không có bất cứ cảm giác nào. Luôn luôn xem chưa được mười phút, thì sẽ đi vào chính đề là ngủ.

Nhưng hôm nay lại xem lọt, không chỉ xem lọt, còn liên tưởng đâu đâu.

Tưởng tượng Trì Sính nằm sấp trên giường, kiên nhẫn phục vụ lão nhị của mình, chợt nuốt chợt nhả, vừa hút vừa liếm. Dù sao không có ai chui vào đầu càn quét, ai biết y nổi hứng vì cái gì chứ? Thế là yên tâm thò tay vào trong quần bông, bắt đầu tự đạo diễn.

Trì Sính vừa xuống sân bay liền đi thẳng đến phòng khám, lúc này đang trên đường tới.

Gọi điện cho Ngô Sở Úy, rất lâu mới có người nghe.

"Đang làm gì?" Câu hỏi ngàn lần như một.

Ngô Sở Úy cố ý che giấu: "Giờ này trừ ngủ ra còn có thể làm gì?"

Cái danh "kinh thành đệ nhất pháo" của Trì Sính tuyệt đối không phải là hư danh, chỉ dựa vào hơi thở theo tiết tấu lúc nói chuyện của Ngô Sở Úy, thì hắn đã nghe ra được y đang làm gì. Đương nhiên, chắc chắn hắn sẽ không vạch trần, có vài điều nói ra rồi sẽ không còn hứng thú nữa.

"Nhớ tôi không?" Lại hỏi.

Ngô Sở Úy thầm đáp lại một câu, không chỉ nhớ anh, còn muốn làm anh.

Đột nhiên cảm thấy nóng, liền đá chăn ra, chỉ mặc một cái quần lót.

"Ngày mai tôi về rồi." Trì Sính nói.

Ngô Sở Úy tâm động, kích thước bên dưới càng phồng lên, nhưng vẫn cứng miệng nói: "Anh có về hay không liên quan gì đến tôi?"

"Không có tôi, cậu tự vuốt có sướng không?" Cố ý hỏi.

Mặt Ngô Sở Úy nóng lên, bụng tê đi.

"Ai giống như anh chứ? Trong đầu toàn là chuyện đó! Tôi là người nghiêm chỉnh, có chính sự phải làm, làm gì rảnh mà nghĩ đến chuyện đó?"

Trì Sính đã đứng bên ngoài cửa sổ phòng ngủ của Ngô Sở Úy, trên mặt lộ ra nụ cười.

"Người nghiêm chỉnh... vậy tôi hỏi cậu, 'quân thì nhập động ta muốn làm' là chuyện gì?"

Má! Đây không phải là châm ngòi thổi gió sao? Ngực Ngô Sở Úy đỏ hồng một mảng, mông cũng phủ lên một tầng mồ hôi.

Miễn cưỡng ổn định hô hấp nói, "Nếu anh muốn nói cái này, thì tìm người khác đi, tôi không có hứng thú."

Nói xong nhanh chóng cúp máy.

Dâm niệm lao khỏi bó buộc, cởi quần lót xuống tận cổ chân, hơi thở trở nên nặng nề, biểu tình vô cùng dã tính... đang lúc tình động như thế, đột nhiên có một con mãnh hổ phá cửa sổ mà vào, thân hình rắn rỏi nhảy vọt lên trước cửa sổ. Động tác nhanh đến mức Ngô Sở Úy không kịp né tránh, cũng không kịp thu tay, không kịp che giấu, không kịp giấu đi biểu cảm phóng đãng, cứ như thế bị người ta túm ngay tại trận.

"Không rảnh, không hứng nghĩ đến chuyện này... vậy ngài đang làm gì đây nhỉ?"

Trên mặt Trì Sính là nụ cười chế nhạo, khiến Ngô Sở Úy không chốn dung thân.

Chút ít mặt mũi gom góp được suốt hơn hai mươi năm nay toàn bộ đều mất sạch vào phút này.

Trì Sính không nói gì cầm tay Ngô Sở Úy, dùng tay mình thuần thục an ủi.

Cùng là bàn tay năm ngón, cùng làm từ thịt, nhưng đổi sang người khác, tất cả cảm giác đều đảo điên. Thần kinh đã cấm bế sáu ngày nghiễm nhiên bị đánh thức, khoái cảm tăng thêm mấy phần. Vừa rồi cảm xúc của Ngô Sở Úy còn chưa kịp thu lại, bị Trì Sính làm vài cái, tiếng hừ không thể khống chế lao lên cổ họng, vẻ mặt đau đớn như đang thụ hình.

"Không phải cậu không nhớ tôi sao?" Cố ý hỏi.

Cười đầy ranh ma, đè hơn nửa người Ngô Sở Úy, dùng đầu gối cứng chắc mò mò hai trái trứng bên đưới.

"Người cậu nhớ không phải tôi?... Thật sự không phải tôi?... Không phải sao?..."

Ngô Sở Úy bị bức đến tuyệt cảnh, liền nhổ tóc Trì Sính, cả hai xoắn vào nhau.

Hai tay Trì Sính ôm đầu Ngô Sở Úy, không làm nóng, không chuyển tiếp, trực tiếp thô bạo hôn lên, điên cuồng khuấy động giày vò trong khoang miệng. Làn sóng nóng bức khát cầu ập đến bụng, rất nhiều cảm xúc đều trào ra, Ngô Sở Úy điên cuồng kéo quần Trì Sính, không mang kết cấu đùa cợt vật lớn phía dưới của hắn, lực tay rất lớn, lực đạo rất nặng, trong kích tình còn xen tạp hận ý nồng đậm.

Trì Sính mặc ý gặm cắn trong tiếng rên ri của Ngô Sở Úy, từ cổ xuống đến chân, lại lên đến thịt mềm trên mông, bên tai tràn đầy tiếng rên rỉ của Ngô Sở Úy, thật là trần trụi, không hề che giấu ra vẻ. Vật lớn của hai người tì vào nhau, đúng như hai câu miêu tả trong bài thơ ngẫu hứng kia, còn bị Trì Sính xấu xa đọc lại, trong lúc xấu hổ khô nóng không khí cũng trở nên càng thêm cuồng nhiệt.

Hơi nóng như lửa cháy đột ngột dâng cao ở bụng, lại nhanh chóng hạ xuống.

Ngô Sở Úy gục bên giường thở dốc, hận ý trong mắt chưa giảm, nhiệt độ đã lui.

Khi Trì Sính đè lên lần nữa, rõ ràng cảm giác được Ngô Sở Úy kháng cự.

"Mấy hôm nay tôi không hề chạm vào cô ta." Trì Sính nói.

Ngô Sở Úy bị chọt trúng chỗ đau, rõ ràng không thể che giấu, nhưng vẫn phải ra vẻ giãy dụa.

"Có liên quan gì đến tôi?"

Trì Sính dán vào tai Ngô Sở Úy, ngữ khí hiếm khi dịu dàng.

"Là vì mong nhớ cậu."

Bất luận là phụ nữ làm từ nước hay đàn ông làm từ sắt thép, ai cũng khó thể kháng cự sự dịu dàng bá đạo này, huống chi câu này lại nói từ miệng Trì Sính, một chữ ngàn vàng.

Ngô Sở Úy gục trên gối không nói gì, nhưng cơ thịt trên sống lưng căng cứng đã mềm xuống.

Trì Sính gục trên người Ngô Sở Úy, lồng ngực chắc nịch và tấm lưng cứng cỏi dán sát vào nhau, phủ một lớp mồ hôi ẩm ướt, nhưng ai cũng không cảm thấy nóng, cứ lặng lẽ ôm nhau như thế.

Đột nhiên, di động của Ngô Sở Úy truyền ra tiếng thở dốc không bình thường, phá tan bầu không khí hài hòa hiếm có.

Đây chính là cảnh ngộ tham chiếm lợi ích, di động nhái thỉnh thoảng giật kinh phong, hôm nay lại giật rất không đúng lúc, không ai chạm vào nó, GV vừa rồi đã ngừng lại tiếp tục phát, Ngô Sở Úy thoáng chốc đổ mồ hôi lạnh.

Muốn đưa tay tắt máy, lại bị Trì Sính ấn lại.

"Một mình xem chẳng có bao nhiêu hứng, không bằng xem với tôi."

Má nó! Cùng xem cái này, còn có thể xem ra được kết cục tốt sao?

Thế là mắt nhắm lại đầu nghiêng đi, "Tôi xem rồi, anh tự xem đi."

Trì Sính nhẹ cắn lên xương mềm ở tai Ngô Sở Úy, thầm thì: "Tôi muốn xem cùng cậu."

Sau đó, đầu bị một đôi tay lớn cưỡng ép quay lại, nhìn vào màn hình di động, kích thích thị giác kiểu mới bắt đầu.

Sự thật chứng minh, coi kiểu này quả thật thú vị hơn coi một mình, một người xem là bộ vị nào đó ngứa, hai người xem là toàn thân đều ngứa, vì thế giao lưu thật sự rất quan trọng.

"Nam diễn viên bị chơi tôi biết." Trì Sính đột nhiên mở miệng.

Ngô Sở Úy hơi kinh ngạc, "Sao anh biết?"

"Năm ngoái tôi đến Nhật, cậu ta đang tiếp khách ở Tokyo."

Trong lòng Ngô Sở Úy nổi lên ngàn cơn sóng, trong lời trêu cợt còn tự động mang theo mùi chua.

"Được lắm! Đã ngủ đến nước ngoài luôn rồi?'

Trì Sính cười, "Làm đàn ông Nhật, có cảm giác quên mình vì nước, hào tình sảng khoái do báo được mối thù."

Ngô Sở Úy mài răng, "Mẹ nó anh rất biết cách nói! Vậy thù này anh báo sướng không hả?"

"Không nhớ rõ lắm."

Má! Phải làm bao nhiêu người mới có thể đến mức này hả?

Trì Sính nhìn ra Ngô Sở Úy ghen tuông, cố ý trêu chọc y, "Nếu cậu cảm thấy trong lòng không được cân bằng, có thể dùng con số của tôi làm tiêu chuẩn, tìm người ngủ, ngủ đủ thì thôi."

... Con ngươi Ngô Sở Úy đen thui, tôi sợ tôi một ngày ngủ một người, ngủ đến chết cũng ngủ không xong.

Thế là đáp, "Dứt khoát như thế này đi, tôi trực tiếp ngủ với anh, dù sao trên người anh cũng chảy đầy tinh dịch và dâm thủy của nhân dân toàn thế giới, ngủ với anh rồi cũng đồng nghĩa ngủ với toàn thế giới."

Năm phút đồng hồ sau đó, ai kia vì câu nói hùng hồn tráng liệt mà phải trả cái giá bằng máu.

Vất vả lắm mới trộm thở dốc trong ma trảo, vội vã nhắc nhở.

"Đừng quậy, đừng quậy, xem phim trước đi."

Chuyển mắt nhìn màn hình, kết quả phát hiện đúng lúc diễn xong màn dạo đầu, ông chú đeo kính đen lấy gel bôi trơn ra.

Do mỗi lần trước khi coi cái này, Ngô Sở Úy đã ngủ mất rồi, cho nên y quên sau đó còn có một đoạn. Đờ ra ba giây, lại thò tay nhắm vào màn hình.

"Cái này... cũng không có gì đáng xem, đều một kiểu đó thôi, xem nhiều đã ngán rồi."

Hiếm khi Trì Sính không ngăn cản y, Ngô Sở Úy lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, trước mắt lại xuất hiện một chiếc di động, màn hình càng lớn càng rõ nét.

"Chỗ tôi có cái khác biệt."

Ngô Sở Úy, "..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.