Nghịch Tập

Chương 98: Hễ chạm là phát



Hơn bốn giờ sáng, chuông di động đột nhiên vang lên, Ngô Sở Úy đang híp mắt cũng nhanh chóng mở ra.

Tay Trì Sính ôm quanh người y, cảm thấy tim y đập gia tốc, cánh tay vuốt ve lên xuống ngực vài lần, an ủi nói: "Không sao, điện thoại của tôi, cậu ngủ tiếp đi."

Nói xong, cầm di động ra ngoài.

"Bên đó có chuyện rồi, vừa rồi chúng tôi thấy sáu chiếc xe tải lái vào bộ đội, thùng xe đóng kín, không nhìn ra bên trong giấu mấy người. Tôi đoán chiếc xe này vào trong để chở rắn, tính ra nửa tiếng sau có thể chất xong, mấy người chúng tôi đang ở trong hai căn nhà nát cách khoảng một dặm, còn có một đội người trông chừng trên đường, xe tới lập tức sẽ động thủ."

Màu mắt Trì Sính trầm xuống, "Tôi qua ngay, các cậu chú ý an toàn."

Nói xong, cúp máy.

Ngô Sở Úy nằm yên trên giường, Trì Sính ngồi cạnh vuốt đầu y rất lâu, yêu thương tràn đầy khóe mắt. Đại Bảo, ủy khuất cậu chịu đựng thời gian dài như thế, đợi tôi về rồi, nhất định sẽ xóa bỏ sạch sẽ những thứ chướng mắt, trả cho cậu danh chính ngôn thuận.

Nghe tiếng đóng cửa, Ngô Sở Úy ngồi dậy.

Sớm như thế, Trì Sính đi làm gì?

Có phải là Trì Viễn Đoan phát hiện tình trạng không đúng, vội vã kêu con trai về nói chuyện? Nếu thật là vậy thì tốt rồi, Trì Sính ở bên đó giữ chân Trì Viễn Đoan, bên này trở lực của Ngô Sở Úy sẽ giảm đi nhiều. Bất kể thế nào, chỉ cần Trì Sính không ở bên cạnh là được, hắn không có mặt, thì có thể rũ sạch quan hệ với chuyện mất rắn.

Nghĩ thế, nhanh chóng mặc đồ xuống giường.

Vừa định ra ngoài, đã nhận được điện thoại của bên đó.

"Anh ngô, vừa rồi Nhị Ma tử gọi điện cho em, nói cậu ta thấy một chiếc xe tải không phải quân dụng lái vào bộ đội, nghi ngờ chiếc xe này đến để chở rắn. Mấy người tụi em đang trốn ở ngã rẽ tại lối đi phía đông nam, lát nữa chiếc xe đó phải lái qua chỗ này, chúng ta có cần động thủ hay không?"

Ngô Sở Úy bước vội ra ngoài, ung dung nói: "Trước quan sát rõ, đừng vội động thủ, tôi sẽ tới liền."

...

Trời vừa mông lung sáng, một chiếc xe tải chậm rãi chạy khỏi bộ đội, trong thùng xe sau chở hai mươi mấy hồ thủy tinh, xen lẫn trong đó còn có mười mấy tên cớm, nằm ngổn ngang trong khoang xe gụt gà gụt gặt. Xe tải không chạy thẳng lên cao tốc, mà lái theo lối hẹp hướng đông nam.

Một tiếng thắng xe chói tai phá tan yên tĩnh sáng sớm.

Thân xe lay động kịch liệt, hồ thủy tinh va nhau phát ra tiếng vang hỗn tạp, đánh thức mấy tên cớm đang choáng váng. Bầu không khí căng thẳng lan tràn khắp xe, mười mấy tên cớm trao đổi ánh mắt với nhau, toàn bộ đều đề cao trạng thái cảnh giác.

Rất nhanh, bên ngoài vang lên tiếng đánh nhau.

"Không tốt, có người cướp xe, hai cậu ở trên này trông chừng, còn lại đi theo tôi."

cửa khoang xe mở ra, mười mấy tên cớm có huấn luyện tay cầm côn cảnh sát nhảy xuống, phía dưới cũng là mười mấy người, đầu xe đã bị đập biến dạng, kính chắn gió vỡ nát, hai tài xế bị kẹt ở giữa, tình trạng vô cùng hỗn loạn.

Trời còn chưa sáng hẳn, những cảnh sát này đều mặc thường phục, ngược lại bọn cướp xe đều mặc đồ đen, toàn bộ là người có huấn luyện. Trên thực tế là hai tốp người, tuy đều mặc đồ đen, nhưng hoa văn ở tay áo khác nhau. Cương Tử chỉ mang theo bốn năm người, còn về sáu bảy người kia từ đâu chui ra, hiện tại không rảnh quan tâm, trước phải đối phó với cớm mới là quan trọng nhất.

Một chiếc xe việt dã siêu dài đậu ở lối đi, một người đàn ông thân hình chắc khỏe chậm rãi bước xuống, bình tĩnh đi vào trong vòng ẩu đả, xuất thủ như điện, túm tóc một tên cớm, kéo mạnh, tên kia tru lên một tiếng, lăn lộn hai vòng dưới đất. Người đàn ông không nhìn hắn, giơ chân đá vào ngực một tên cớm khác, tên cớm này bị bắn ngược về thùng xe, côn cảnh sát bay xa mười mấy mét.

Cương Tử thấy người này, liền chấn động, sao Quách Thành Vũ lại tới đây?

Trên thực tế, đội người của Ngô Sở Úy vẫn luôn án binh bất động, ai cũng không tính toán kỹ lưỡng bằng y. Bắt đầu từ khi Khương Tiểu Soái đến chỗ Quách Thành Vũ xin rắn, Ngô Sở Úy đã tiên liệu được Quách Thành Vũ sẽ phát giác được chuyện này, chắc chắn hắn sẽ chen vào một tay. Cho nên Ngô Sở Úy dẫn người đến đây mục đích không phải là muốn đao thật súng thật hỏa chiến một phen, mà là muốn nhặt tiện nghi lớn.

Chỉ là y không ngờ, Trì Sính cũng đến.

Lại một chiếc xe dừng ngang đường, một bóng người lẫm liệt bước xuống, ánh mắt âm trầm bắn lên người hai tên cớm. Một tên cầm côn cảnh sát đánh tới, hắn nhẹ nhàng né tránh, đột ngột nhấc chân lên, đầu gối húc mạnh vào bụng người đó.

Tên cớm này giống như con tôm bị nấu chín, thân thể vặn vẹo quỳ xuống đất, liên tục nôn khan. Tên cớm bên cạnh thì ăn một đạp dưới cằm, nằm ngửa ra, hôn mê bất tỉnh tại chỗ.

Quách Thành Vũ đảo mắt nhìn Trì Sính, Trì Sính tự nhiên cũng liếc thấy hắn.

Hai người tâm sáng ăn ý hợp bọn tác chiến, giống như đã thương lượng từ trước.

Không bao lâu, Ngô Sở Úy cũng đuổi đến, đến cùng với y, còn có cứu binh mà hai tên cớm trốn trong thùng xe gọi đến. Mười mấy cảnh sát hình sự bị vực khỏi ổ chăn, tóc tai bù xù, mơ mơ màng màng chạy đến điểm phát sinh xung đột.

Rất nhanh, bên đó lại bắt đầu một vòng chiến.

Ngô Sở Úy hội hợp với người của mình, hỏi thủ lĩnh: "Quách Thành Vũ đến rồi sao?"

"Đến rồi." Thủ lĩnh nói: "Chiếc xe đó chính là của anh ta."

Ngô Sở Úy nhìn theo ánh mắt tên thủ lĩnh, nhưng lại thấy xe của Trì Sính trước tiên.

Sao Trì Sính lại tới đây?

Cây côn trong tay một vị cảnh sát lặng lẽ đập vào phần xương mềm của Trì Sính, người sau trượt một cái, biến mất khỏi mắt cảnh sát.

Cảnh sát giật mình: "Người đâu?"

Một âm thanh đáng sợ vang lên sau lưng.

"Đây này."

Đầu của vị cảnh sát này còn chưa kịp quay lại, đã bị Trì Sính bóp cổ, sau đầu nện xuống đất, vang lên một tiếng bịch. Tiếp theo tầng da sau đầu phát ra tín hiệu cấp thiết, hai mắt tối đen không biết gì nữa.

Ngô Sở Úy tận mắt mục kích tất cả, lồng ngực nóng ran, Trì Sính mẹ nó khốc muốn chết luôn! Quen biết lâu như thế, lần đầu tiên mới mắc bệnh hoa si với anh bạn này.

"Anh Ngô, bạn anh đến rồi."

Ngô Sở Úy quay đầu qua, thấy Khương Tiểu Soái, mắt lộ vẻ kinh ngạc.

"Sao anh lại đến?"

"Xem náo nhiệt." Khương Tiểu Soái ôm vai Ngô Sở Úy.

Ngô Sở Úy nôn nóng đỏ mặt gào lên: "Náo nhiệt cái gì chứ? Mau về đi, anh không thấy bên đó đã..."

"Ủa?" Khương Tiểu Soái ngắt lời Ngô Sở Úy: "Sao Trì Sính cũng đến?"

Ngô Sở Úy nghẹn họng, tôi làm sao biết?

Cớm bên này bị đánh đến kêu cha gọi mẹ, ai có thể đứng đều tranh thủ chuồn hết. Cửa thùng xe tải bị mở ra, hai tên cớm bên trong cũng bị lôi ra, còn lại là hai mươi mấy hồ thủy tinh mắt to trừng mắt nhỏ với hai tốp người.

"Cướp!"

Một mệnh lệnh phát ra, hai tốp người vốn còn đang hợp tác lại tách thành hai phía đối lập, bắt đầu ẩu đả.

Trì Sính và Quách Thành Vũ như hai bức tượng điêu khắc lặng yên bất động, ngăn cách bằng tên cớm nằm dưới đất bốn mắt nhìn nhau.

Giây tiếp theo, tên cớm đang hôn mê bị một cái chân mạnh bạo đá trúng trứng, bị đau mà tỉnh.

Trên đỉnh đầu là bốn cái chân và những nắm đấm chằng chịt như mưa của cuộc giao đấu hung mãnh.

Bên kia đánh nhau rồi, bên này Ngô Sở Úy không thể tiếp tục ngồi nhìn không quản nữa, thế là vung tay lên, ra lệnh, "Lên cho tôi!"

Mấy gã đàn ông cũng là người luyện võ được Ngô Sở Úy ra giá cao mời đến, chỉ là không nhạy bén như vệ sĩ tư nhân được huấn luyện đặc biệt, thời kỳ tôi luyện quá ngắn, không đoán được trong lòng Ngô Sở Úy nghĩ gì.

"Anh Ngô, chúng ta qua đánh ai đây?"

Ngô Sở Úy trừng mắt, "Phí lời, đánh đám người của Quách Thành Vũ đó!"

"Em biết là đánh đám người của Quách Thành Vũ, mấu chốt là ai là người của Quách Thành Vũ đây?"

Ngô Sở Úy đưa mắt nhìn xong cũng ngớ ra, má nó, quần áo cùng một màu, chỉ có màu hoa văn là khác, Ngô Sở Úy bị bệnh mù màu nên không phân biệt được.

"Các cậu dựa vào cảm giác đi!"

Thế là bảy tám người mặt đen thui đi qua đó nhiễu loạn cục thế.

Vốn dĩ, hai bên đánh không phân trên dưới, đột nhiên lồi đâu ra mấy người liên tục đá loạn, cả cục diện đều trở nên rối bời.

Lúc này Cương Tử ý thức được không thể tiếp tục kéo dài thời gian, mang rắn đi mới là điều quan trọng nhất, Lý Vượng cũng ý thức được điểm này, thế là hai người lại đánh nhau ở trước cửa thùng xe.

Khương Tiểu Soái đút tay vào túi áo, mò được một nắm hạt dưa, chia cho Ngô Sở Úy, hai người vừa cắn hạt dưa vừa quan sát trận chiến.

Ngô Sở Úy gác chéo chân, mắt liếc nhìn hai người không xa, nhịn không được tán thưởng.

"Thật không ngờ, thân thủ của Quách tử lại tuyệt như vậy."

Khương Tiểu Soái nhíu mày, "Không Thủ Đạo đai đen năm vạch."

"Chậc chậc..." Ngô Sở Úy cười tách vỏ hạt dưa trong miệng, "Khoe khoang với tôi đó hử?"

"Tôi khoe khoang anh ta làm gì?" Trên gương mặt anh tuấn tràn đầy khinh thường.

Di động của Ngô Sở Úy vang lên, tốp người kia gọi đến.

"Qua đó đi." Ngô Sở Úy nói.

Cúp máy, dùng mu bàn tay vỗ vỗ ngực Khương Tiểu Soái, cười đầy xấu xa.

"Có lỗi với Quách tử nhà anh rồi, tôi phải đi cướp rắn đây."

Khương Tiểu Soái đạp một phát lên mông Ngô Sở Úy.

Giờ này phút này, những người Ngô Sở Úy mời đến cũng tìm được tổ chức rồi, lấy nhiều áp ít, bên phía Quách Thành Vũ tự nhiên chịu thiệt. Nhưng thủ hạ của hắn có tinh thần thà chết không khuất phục, mặc kệ nắm đấm nện lên người, giày đinh đá lên chân, cũng phải chen lên thùng xe cướp rắn.

Trì Sính và Quách Thành Vũ vẫn đang đánh nhau không thể tách ra, oán khí tích lũy nhiều năm thoáng chốc như giếng phun, hận không thể đấu đến một chết một sống.

Chính vào lúc này, Ngô Sở Úy cư nhiên dẫn một tốp người xông vào trận doanh.

Mắt Cương Tử lóe tinh quang, cười gằn với Lý Vượng, có người giúp đỡ dọn rắn, hắn chỉ cần tập trung tinh lực đối phó với bọn người của Quách Thành Vũ là xong.

Con ngươi Trì Sính đen kịt, sao y lại tới dây?

Một phút xuất thần, chân mày bên trái bị Quách Thành Vũ đấm trúng.

Ngô Sở Úy không dám nhìn Trì Sính, trực tiếp dẫn người dọn rắn.

Trận chiến hai người chìm vào giai đoạn quyết liệt, Trì Sính giành được tiên cơ, một đấm chí mạng ngay mặt Quách Thành Vũ, nhìn vào đôi mắt xung huyết của hắn, cư nhiên cứng lại không động được nữa.

Bốn con mắt đỏ sậm giao vào nhau, giống như sáu năm giãy dụa.

Giằng co một lát, Quách Thành Vũ thả lỏng trước, hất hất cằm, ý bảo Trì Sính nhìn phía sau.

Trì Sính quay đầu, con ngươi muốn nứt, gầm lên.

"Đại Bảo, cẩn thận con mãng xà màu vàng phía sau!"

Ngô Sở Úy lúc này mới chú ý thấy hồ rắn sau lưng đã mở, bốn năm con mãng xà bò ra, màu nào cũng có, nhưng Ngô Sở Úy không phân biệt được, con nào màu vàng? Hình như đều là màu vàng.

Đang ngây ra, một con mãng xà màu vàng hung hãn lao tới, trực tiếp quấn lên cổ Ngô Sở Úy.

Một cơn đau như nghẹt thở ập đến cổ họng, mặt Ngô Sở Úy xanh tím ngã xuống đất.

Hỗn loạn ồn ào tại đó lập tức yên tĩnh.

Không ai dám tiến tới, không ai dám cử động, đây là con rắn lợi hại nhất trong tay Trì Sính.

Năm đó hắn và Uông Thạc xuất ngoại du lịch, cùng nhau bắt về, còn sớm hơn cả Túi Dấm Nhỏ, mãnh tướng mà Trì Sính sủng ái nhất, lúc này, lại muốn mạng của Ngô Sở Úy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.