Nghịch Tập

Chương 99: Chết không chỗ chôn thây



Ngô Sở Úy cảm thấy mình giống như rơi vào hố băng chật hẹp, cả người kẹt trong đó không cách nào cử động, băng đóng xung quanh càng lúc càng nhiều, càng đóng càng cứng. Ngực y bị đè ép, không cách nào hô hấp bình thường, càng lúc càng nghẹt thở, trước mắt lúc rõ lúc mơ hồ. Trong lúc hốt hoảng nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, tay cào loạn trên đất, không tìm được điểm chống đỡ.

Khi Trì Sính chạy đến, cổ Ngô Sở Úy đã bị mãng xà vàng cắn ra một lỗ máu to, đã chìm vào hôn mê.

Vì là rắn yêu, Trì Sính chưa từng nhổ răng nó, cho dù là rắn độc cũng không nhổ. Răng của con mãng xà này giống như dao cạo râu, kẹp ở cổ Ngô Sở Úy, không cần dùng lực cũng đã tạo nguyên một dấu máu.

"Đại Hoàng Long, nhả ra."

Tay Trì Sính bóp ngay bụng mãng xà, giọng nói thấp trầm liên tục ra lệnh với mãng xà, muốn chế phục nó.

Không ngờ, con mãng xà vàng này rời xa Trì Sính quá lâu, trình độ phản xạ với âm thanh của hắn đã rất thấp. Cộng thêm thời gian dài sống trong hoàn cảnh ác liệt, tính khí của nó trở nên vô cùng nóng nảy, tính công kích cực mạnh.

Một dòng bọt máu chảy ra khỏi miệng Ngô Sở Úy.

Ngực Trì Sính đau như muốn nứt.

Mềm không được chỉ có thể dùng cứng thôi.

Hai tay Trì Sính bóp chặt ở chỗ "tam thốn" của mãng xà, cũng chính là phần cổ ở dưới lưỡi, bức ép nó há to miệng, giải cứu cổ Ngô Sở Úy. Theo lý thường mà nói, mãng xà chịu tấn công của ngoại lực, sẽ nhanh chóng xoay chuyển mục tiêu, quấn lên người Trì Sính. Nhưng con mãng xà này lại cứ nhắm vào Ngô Sở Úy, bất kể Trì Sính có kích thích nó thế nào, nó chỉ quấn lên người Ngô Sở Úy càng lúc càng chặt.

Khương Tiểu Soái nôn nóng hoảng loạn chạy tới, thấy tình hình trước mắt, ra vẻ muốn lao tới.

Quách Thành Vũ không biết từ đâu chui ra, ôm chặt Khương Tiểu Soái.

"Đừng đi, quá nguy hiểm."

Khương Tiểu Soái gầm lên.

"Mẹ ki*p các người đều không cứu, tôi còn không qua, đại Úy sẽ mất mạng luôn."

Quách Thành Vũ cũng đen mặt quát lại.

"Cậu có qua cũng vô dụng! Giờ không phải lúc ồn ào!"

Khương Tiểu Soái liều mạng giãy ra, Quách Thành Vũ mặt không đổi sắc ôm càng chặt.

Một tay Trì Sính hung bạo ấn lên cổ mãng xà, tay kia kẹp trên bụng mãng xà, muốn nạy thân rắn đang quấn Ngô Sở Úy ra. Nhưng mãng xà quyết tâm muốn giết chết Ngô Sở Úy, lực quấn và lực bạo phát lớn kinh người, cho dù với lực tay của Trì Sính cũng không cách nào khiến nó nhích ra một chút.

Lúc này, hắn đột nhiên vô cùng hối hận đã huấn luyện con rắn này trở nên dũng mãnh như thế.

Khương Tiểu Soái đỏ mắt gào lên với Trì Sính.

"Mẹ ki*p anh còn không giết chết nó, đại Úy sẽ tắt thở!"

Nói xong, không biết ai ném đến cạnh chân Trì Sính một con dao.

Thoáng chốc đã bảy năm trôi qua, lúc trước tình cờ gặp ở trong rừng, ánh mắt của nó cũng sắc bén như bây giờ. Lúc đó Uông Thạc thích để nó quấn trên cổ, sau đó Uông Thạc xuất ngoại, con rắn này liền đu trên cổ Trì Sính, đã đu suốt sáu năm.

Nó là chiến thần trên sân đấu rắn, là anh hùng mà người yêu rắn truy lùng, là quả niềm vui mà Trì Sính thích đùa sau những bữa cơm, là kiêu ngạo trong lòng Trì Sính, nhiều năm như thế, dưới một rắn, trên vạn rắn.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Ngô Sở Úy đột nhiên mở mắt ra.

Hoang mang không tiêu cự, giống như bị người ta mạnh bạo cạy ra, đôi mắt ngày thường đen bóng không còn bất cứ ánh sáng nào.

Lòng Trì Sính run lên, đột ngột nhặt con dao dưới đất, gầm vang.

Máu văng tung tóe.

Quách Thành Vũ đứng gần đó nhìn thấy cảnh này, ánh mắt rõ ràng biến đổi.

Trì Sính ôm Ngô Sở Úy chạy về chiếc xe đậu bên đường, Quách Thành Vũ đi trước một bước mở cửa xe, lạnh nhạt nói: "Lên chiếc này đi, tôi lái."

Khương Tiểu Soái cũng vội chen lên.

Mặt Ngô Sở Úy xám như tro, chỗ cổ máu thịt mơ hồ. Thời gian nghẹt thở quá dài, cơ quan ở khoang ngực bị tổn hại. Ngực xanh tím, miệng không ngừng phun bọt máu, ý thức hỗn loạn không rõ.

Trì Sính ôm Ngô Sở Úy vào lòng, giúp y lau sạch máu bẩn trong miệng. Khương Tiểu Soái xé áo sơ mi thành mấy khúc, băng bó quanh cổ Ngô Sở Úy, giúp y cầm máu.

Mí mắt Ngô Sở Úy vô lực rũ xuống, hô hấp cấp bách vô lực, dấu hiệu sinh mạng đang rất yếu.

Vẻ mặt Trì Sính rất trầm ổn, ánh mắt không lo sợ, trông có vẻ chưa nôn nóng đến mức loạn lên. Nhưng Khương Tiểu Soái rõ ràng cảm giác được, tay hắn đang run, run rẩy kịch liệt không cách nào khống chế, càng lúc càng dữ dội theo màu mắt ảm đạm dần của Ngô Sở Úy.

"Đại Bảo, tỉnh lại, đừng ngủ nữa."

"Bảo bối, nghe lời, chịu đựng một chút, sắp đến bệnh viện rồi."

"Úy Úy, mở mắt ra, nhìn tôi này, Úy Úy..."

Trì Sính luôn muốn gọi tỉnh ý thức của Ngô Sở Úy, không muốn để y chìm vào hôn mê sâu. Khương Tiểu Soái cũng xoa nắn tay Ngô Sở Úy, nôn nóng gọi tên y, trong tiếng gọi tràn đầy sợ hãi và bất an nồng đượm.

Quách Thành Vũ liếc nhìn vào kính chiếu hậu, bất ngờ phun ra một câu, "Tôi thấy y đủ nghẹn rồi."

Khương Tiểu Soái lập tức phát điên, "Má nó anh nói gì hả?" Sợ nhất là nghe thấy cái này, hắn còn chuyên môn lôi ra nói, thuần túy là rảnh quá tìm chửi.

Trì Sính cảm giác cánh tay mình càng lúc càng nặng, lòng run lên duỗi tay xuống dưới, nhắm vào trứng bảo bối bóp mạnh.

Trứng đau trứng đau, là đau đớn cực hạn mà đàn ông đều có thể cảm nhận được, lại thi triển bằng gọng kiềm hổ của Trì Sính, trình độ kịch liệt có thể nghĩ được.

Tín hiệu đau đớn đâm vào đại não, mắt Ngô Sở Úy hé ra một đường kẽ, nước mắt bị bức chảy ra.

Khóe mắt Trì Sính cũng đỏ lên, nhìn thẳng vào tầm mắt suy yếu của Ngô Sở Úy, y nhất định phải gắng gượng.

"Đại Bảo, đau cũng phải nhịn cho tôi, có nghe không?"

Thân thể Ngô Sở Úy sớm đã mặc kệ rồi, toàn nhờ vào tinh thần chống đỡ, chống đến cuối cùng con ngươi cũng muốn lồi ra, cho đến cực hạn, mí mắt lại rũ xuống.

Trì Sính lại nhẫn tâm tiếp tục bóp, bóp nữa bóp mãi, mặt Ngô Sở Úy vặn vẹo, thống khổ không chịu nổi. Nếu không phải quá mức suy yếu, sớm đã mắng chửi, má nó anh đây là cứu mạng tôi hay là đòi mạng tôi hả?

"Trong cổ họng cậu ấy kẹt đàm máu." Khương Tiểu Soái nói.

Trì Sính cúi đầu, trực tiếp dùng miệng hút, hút hết mấy lần mới hút sạch sẽ.

"Đại Bảo, khí thế ngang tàng lúc cậu hất cháo lên người tôi hồi trước đâu rồi? Tâm gấu gan báo muốn làm tôi một phát đâu rồi? Lấy ra cho ông xem coi! Cậu có giả vờ có láo lếu gì tôi đều thích, nếu cậu dám sợ một chút, ông đây uổng công thương cậu rồi!"

Khương Tiểu Soái nghe mà trong lòng chát ngắt, nguy hiểm ngay trước mặt, có một người có thể nén đau, nén sợ hãi, ung dung khích lệ, là một chuyện hạnh phúc cỡ nào.

Thế là, hắn cũng ném bỏ tất cả tạp niệm, gia nhập vào.

"Đại Úy, nghĩ đến sáu trăm ngàn của cậu đi, nghĩ đến tiền dành riêng của cậu đi! Cậu quên rồi? Vì muốn mang rắn ra, cậu còn tự bỏ vào một trăm mấy chục ngàn! Đó là một trăm mấy chục ngàn đó! Có thể ăn bao nhiêu bữa xiên que hầm hả? Có thể thổi bao nhiêu cây kẹo đường hả? Có thể mua bao nhiêu sợi dây nịt hả? Có thể câu bao nhiêu cậu ấm hả?... Cậu nhẫn tâm để tên lái buôn đó chuồn mất?"

Quả nhiên là sư đồ liên tâm, mấy lời của Khương Tiểu Soái, tuyệt đối nói trúng tâm khảm Ngô Sở Úy. Con mắt tên này chậm rãi xoay chuyển, bắt đầu kéo ra bàn tính nát của mình.

Quách Thành Vũ ngồi phía trước nghe thế, mặt lộ ra nụ cười, hai tên này, quá buồn cười!

...

Trong sảnh chờ xe, một người đàn ông trung niên đeo một cái túi thật to, thỉnh thoảng nhìn đông ngó tây, vẻ mặt khẩn trương. Còn năm phút nữa sẽ kiểm soát vé, thông qua cửa kiểm vé rồi, lên xe lửa rồi, hắn có thể thở ra.

"Chuyến xe số T189 đã bắt đầu kiểm vé, mời mọi người thu gom hành lý chuẩn bị qua trạm kiểm vé."

Lái buôn thấp thỏm bất an di chuyển trong hàng người, mỗi khi cửa soát vé gần hơn một mét, tim hắn đập nhanh hơn một nhịp. Cuối cùng, vé xe đưa cho nhân viên kiểm tra, chần chừ ba giây, nhận được cái gật đầu chấp nhận, hắn vội cầm vé xe đi vào trong.

"Anh bạn, đợi một chút."

Âm thanh đột nhiên vang lên sau lưng khiến lái buôn cực độ hoảng loạn, bước chân không khỏi tăng nhanh.

"Này! Anh bạn, tôi nói anh đó, người đeo túi kia."

Lái buôn vừa muốn chạy, vai đã bị người giữ chặt, cứng ngắc quay đầu, hai bộ đồng phục thẳng tắp đập vào mắt.

"Anh bạn, anh muốn chạy đi đâu vậy?"

Lái buôn run rẩy nói không ra lời.

"Đi thôi!"

Một tiếng còng tay đóng lại vang lên thanh thúy, hoàn toàn đập nát giấc mơ phát tài của lái buôn.

...

Cương Tử dẫn vài người dọn dẹp hiện trường, lại sắp xếp ổn thỏa cho đàn rắn đã mang về, bận rộn suốt cả ngày, ngay cả miếng nước cũng không kịp uống, di động lại vang lên.

"Nhanh thật!" Cương Tử không khỏi lầu bầu.

Chiếc di động mà hắn đang cầm, là của hai tên có mưu đồ sát hại Túi Dấm Nhỏ hôm đó. Cái này là dùng tạm thời, bên trong chỉ lưu một số. Chỉ cần nó vang, chắc chắn là người đó gọi.

"A lô, tôi nói này, hai người có chuyện gì hả?" Giọng nữ trong vắt truyền đến. "Từ tối qua tôi đã bắt đầu liên lạc với hai người, đến bây giờ mới nghe máy, làm chút chuyện cũng lâu la như vậy sao?"

Cương Tử bảo trì trầm mặc.

"Việc thành hay chưa hả? Nói mau!"

Cương Tử mở miệng, "Thành rồi."

"Mau mang qua đây cho tôi, tôi phải tận mắt nhìn thấy thi thể của nó, trong lòng mới yên ổn."

Cúp máy, Nhạc Duyệt tỉ mỉ nghiền ngẫm, luôn cảm thấy chỗ nào không đúng, nhưng lại nghĩ không ra.

Bốn mươi phút sau, tiếng gõ cửa vang lên, Nhạc Duyệt cẩn thận hỏi: "Ai đó?"

"Đòi tiền." Cương Tử nói.

Nhạc Duyệt cầm tiền trong tay, cẩn thận di chuyển đến cửa.

"Có đem rắn đến không?"

Giọng Cương Tử ổn định, "Đem tới rồi."

Nhạc Duyệt mở hé cửa, nhìn xuống đất, không thấy cái hộp nào. Nhìn lên trên, trong tay cũng trống rỗng. Cuối cùng ngẩng đầu, lập tức cứng đờ tại chỗ.

Cương Tử cười cười, lời nói ra vẫn ôn hòa khách sáo.

"Chị Duyệt, để chị phí công rồi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.