Nghịch Thần

Chương 12: Thần thú thổi lửa nấu cơm



Sau tấm bình phong Tề Đan Yên giống như mới chui từ lỗ chó ra, nhìn hắn một cái lại giống như con chuột đang thăm dò con mèo đang canh ở cửa, vội vàng rút đầu lại. Mắt nàng nhìn không rõ, chỉ có thể thấy rõ người đứng ở đó đúng là Hạng Tuế Chiêm.

Hạng Tuế Chiêm đi vòng đến phía sau bình phong, thấy tay chân nàng đều chấm đất, giống như đang quỳ chờ hắn, hắn kéo tay của nàng, vừa bất đắc dĩ vừa tức giận kéo nàng đứng lên “Hành đại lễ lớn thế này, thần không dám nhận”.

"Tướng quân, ta nhớ chàng sắp chết rồi!" Tề Đan Yên vui sướng hóa thành hành động, nhảy lên trên một cái, hai tay ôm chặt cổ hắn không buông, trong lòng dù sao cũng biết rõ có tai vách mạch rừng, nên không dám kêu lớn tiếng, tiểu yêu tinh mềm mại như thế dựa vào người hắn, gò má nóng lên không biết là do lò lửa bên trong hay là do xấu hổ, đỏ bừng cả mặt.

Có lẽ do chức vị thái hậu này nàng làm quá dễ dàng, nên mới không biết quý trọng.

Hạng Tuế Chiêm nâng hông của nàng, chỉ cảm thấy hương thơm mềm mại ở trên tay, dịu dàng nắm chặt, cách một tầng vải Vân cẩm mỏng manh, dường như có thể cảm nhận được làn da ở eo nàng, mềm mại tinh tế, giống như ngọc Dương Chi, mềm mại trơn bóng, chạm vào khiến người ta quên hết tất cả. Ôm nàng ngồi bên bàn bát tiên, nàng cũng giống như Hạng Vũ, cũng thích gối đầu lên lồng ngực của hắn, ngón tay không ngừng chơi đùa trên ngực hắn.

Khắp nơi trong phòng đều được thắp nến, ánh lửa chập chờn nhảy múa, bóng của hai người được chiếu lên tường, vô cùng thân mật.

Tề Đan Yên trên mặt đỏ rực. Lửa nhớ nhung chưa lui, "Tướng quân khi ở phương bắc, có nhớ ta hay không?”

"Chỉ có hai người chúng ta, bỏ chức quan đi. Thái hậu có thể gọi ta là Tuế Chiêm hoặc tên chữ là Kích Vọng."

"Không ngờ chàng còn có tên chữ!" Tề Đan Yên kinh ngạc nói, bắt đầu ngẩn người như lúc bình thường “Ta chỉ nghĩ chỉ có người đọc sách mới có tên chữ, giống như cha ta, đại ca ta, hay là nhị ca, còn có đệ đệ ta nữa... Chàng đã tập võ từ nhỏ, nhiều chữ không thể đọc được, ta nghĩ chàng chỉ có nhũ danh, ví dụ như chó con, ngốc tử, chim nhỏ đại loại như vậy, vì vậy nên ta không muốn hỏi chàng, sợ chàng ngại không dám nói ra”.

Em trai nàng mới là chim nhỏ ấy! Chẳng lẽ không thể vui vẻ trò chuyện một chút sao hả trời?

Hạng Tuế Chiêm giật giật khóe miệng, gân xanh nổi lên trên trán , "Đa tạ thái hậu thông cảm. . ."

"Ta cũng có tên chữ!" Tề Đan Yên thật giống đang khoe khoang, "Ta viết cho chàng xem!" Nói xong, giở lại trò cũ, ngón trỏ hướng về trong miệng liếm một cái, làm ướt ngón tay viết trên bàn, một chữ viết chưa xông, nước miếng đã khô rồi.

Hạng Tuế Chiêm bất đắc dĩ đứng dậy, cầm giấy và bút mực, mài mực, lấy bút lông đưa cho nàng. Nàng lại có bộ dạng kinh ngạc như gặp sư phụ, lẩm bẩm vài tiếng “Chàng cũng có bút mực ư?”, sau đó thì chấm mực, viết hai chữ xuống tờ giấy —

Thoán Long! (Thần thú nấu cơm)

(⊙o⊙)

Nói thật, Hạng Tuế Chiêm đúng là không biết chữ đó là gì!

Lần này, hắn thỉnh giáo xuất phát từ nội tâm: "Thần học thức nông cạn, kính xin thái hậu chỉ giáo."

"Đọc là ‘ Thoán long ’." Tề Đan Yên phi thường đắc ý nói, "Lúc chọn tên chữ, cha ta đã vì ta mà suy nghĩ rất lâu, cảm thấy ta là con gái nên phải làm việc gia đình, nên tên chữ phải đầy vẻ khí thế, vừa ra vẻ uyên bác có học thức. Vì lẽ đó cha ta đã lật tung cả phòng sách, tìm ra hai từ khó nhất, dùng làm tên chữ cho ta”

Sau đó Hạng Tuế Chiêm có ý định hỏi hai chữ này có ý nghĩa gì, 'Thoán' có nghĩa là "Thổi lửa nấu cơm" , long là một trong mấy con thần thú trong sách cổ “Sơn Hải Kinh”. Tóm lại ý nghĩa trong đó chính là “Thần thú thổi lửa nấu cơm” . Nhưng đó là chuyện sau này.

Tề thần thú ở chỗ này vung bút lông vô cùng hả hê, Hạng Tuế Chiêm ở một bên một lúc lâu không nói gì.

Chờ thần thú rốt cục yên tĩnh lại thì nến đỏ đã cháy hơn một phần ba “Bao giờ chong nến cùng nhau, Chuyện mưa kể suốt canh thâu mới vừa... (1)." Nàng nổi lên thương cảm, nằm nhoài trên bàn, hai tay để dưới cằm, "Hôm nay hoàng thượng muốn xuất cung, ta mới có cơ hội đến phủ tướng quân làm khách, lần sau muốn nhìn thấy chàng, không biết phải đợi đến khi nào”.

(1) 2 câu cuối bài Dạ Vũ Ký Bắc của Lý Thương Ẩn, bản dịch thơ lục bát của Thu Tứ

Xem thêm tại: http://goo.gl/kyTJ8q

Hạng Tuế Chiêm thấy nàng như vậy, không đành lòng nhẹ nhàng nhíu chân mày, ". . .Ngày mai vào triều, nàng có thể nhìn thấy ta ."

Thực ra thì rất không công bằng. Lúc vào triều nàng thường xuyên có thể qua bức rèm che nhìn thấy hắn, nhưng hắn thì lại không thể quang minh chính đại ngẩng đầu nhìn nàng sau bức rèm được.

"Không đúng, không đúng." Tề Đan Yên lắc đầu, bỗng nhiên ánh mắt sáng lên, nhướng mày thấp giọng thương lượng với hắn: "Hay chàng đồng ý với ta tịnh thân tiến cung đi! Ta ngoại lệ phong chàng làm thái giám hàng nhị phẩm, tổng quản Từ ninh Cung, cứ như vậy, chức vị của chàng còn lớn hơn cả Tiểu Đông, người khác thấy chàng, đều phải cung kính cúi đầu gọi chàng một tiếng Hạng công công”

Mặt Hạng Tuế Chiêm biến sắc, "Tề Đan Yên, nàng lại đang khiêu chiến giới hạn của ta ."

"A" Tề Đan Yên thất vọng cúi đầu, lầm bầm trong miệng, "Thiến một cái cũng sẽ không làm sao mà, nếu không thì….. Thiến một nửa được không?”

"Một phân cũng không được."

"Vậy thiến nửa phân được không?" Sao lại giống mua bán vải bố trên chợ quá vậy nè, còn cò kè mặc cả là sao?!

Hạng Tuế Chiêm ôm lấy nàng, đi về phía chiếc giường bằng gỗ tử đàn, kéo chiếc áo ngủ bằng gấm Vân Cẩm màu tím sang một bên nghiêng người nằm đè lên, nhìn chằm chằm tròng mắt nàng, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị giống như thiêu đốt cả một cánh đồng cỏ “Một chút nữa nàng sẽ biết tại sao ta không chịu tịnh thân!”

Sa trướng chậm rãi được buông xuống, che đi tất cả nóng bỏng bên trong. Trên bàn, ánh nến đỏ lửa chập chờn, chiếc giường được làm từ gỗ tử đàn khi thì run nhè nhẹ, khi thì lại vang lên tiếng kèn kẹt.

Sau nửa đêm, hai bóng người khoác mũ che màu đen đi về hướng biệt viện. Một lúc sau người cao hơn một chút vác người thấp hơn một chút, sau đó, Tề Đan Yên hết sức nhỏ giọng nói “Ta có thể tự mình đi mà….”

"Mắt của nàng đã tốt rồi sao?”

"Không tốt. . ."

"Nhanh như vậy đã không đau ?"

". . .Còn đau."

"Ta không biết nàng lại là. . ."

"Cái gì?"

". . ."

Ngươi xong rồi ngươi xong rồi, ngươi đụng phải xử nữ rồi, ngươi phải chịu trách nhiệm rồi rồi rồi ~~~

Đến cửa phòng ngủ, Tề Đan Yên đem áo choàng trả lại cho Hạng Tuế Chiêm, rón rén từ một bên cửa sổ bò vào, nhân tiện đưa tay ra lắc lắc, xem như là nói tạm biệt.

Tạm biệt? Tạm biệt chỉ sợ lại không biết đợi đến năm nào tháng nào mới gặp lại nhau.

Tề Đan Yên biết lần này mình và Hạng Tuế Chiêm đã làm là phiên bản Phan Kim Liên với Tây Môn Khánh hiện thực, cũng lĩnh hội cái gì gọi là tình vừa mới gặp, đã nhớ tận trong tim của nam và nữ trong các hí kịch. Nàng mười bốn tuổi đã tiến cung, chưa bao giờ được hoàng đế sủng hạnh, vừa nãy cùng với Hạng Tuế Chiêm mây mưa vài lần, mới biết mùi vị trong đó là thế nào. Hạng Tuế Chiêm giống như một cây gai sắc bén, đâm vào trong lòng nàng, muốn rút ra cũng không được. Cho tới ngày thứ hai sau khi hồi cung, Cẩm Tú hỏi nàng sao trên tiết khố lại có dính máu, nàng chỉ có thể làm như không có chuyện gì xảy ra nói dối với nàng ta là kinh nguyệt bỗng nhiên đến thăm.

***

Toàn bộ vây cánh của Cung thân vương bị diệt trừ cả gốc lẫn rễ, chính quyền của tiểu hoàng đế Kính Hiên tạm thời được củng cố. Tề Đan Yên vẫn buông rèm chấp chính như trước, rất nhiều chuyện do Trung Thư lệnh xem xong hết, sau đó xử lí xong, Kính Hiên chỉ cần cầm lấy ngọc tỷ đóng một cái trên giấy đã trở thành một đạo thánh chỉ. Tề Đan Yên ngóng trông ngày mà Kính Hiên tự mình chấp chỉnh, nàng nghĩ, đến lúc đó nàng có thể yên lặng thêu hoa ở hậu cung, như là thêu một cái túi thơm, làm một cái áo choàng, lấy lý do gì đó thưởng cho Hạng Tuế Chiêm.

Tính tình Tề Đan Yên là một cô nương vừa mới lớn điển hình, trong cuộc chiến gay go đấu đá chốn hậu cung nàng chỉ muốn bo bo giữ mình, khi leo lên vị trí cao thì nghĩ làm thế nào để giúp chồng dạy con, nàng không thích hợp làm thái hậu, nếu lúc trước khi còn ở đất Thục đã sớm tìm một gia đình môn đăng hộ đối để thành thân, nàng cũng giống như các tiểu thư khuê các khác, gả cho một người bình thường, sống một đời bình thản an nhàn.

Sau khi vào triều gặp Hạng Tuế Chiêm, càng ngày càng mê trai mà ngây ngốc theo dõi và coi trọng hắn, sau khi bãi triều thì than vãn nhưng lại không thể không hồi cung. Nàng có tâm tư muốn giựt giây Kính Hiên xuất cung vui chơi một chút, nhưng mà tiểu hoàng đế luôn thích tìm đường chết gần đây lại mê mẩn trò chơi 'Đánh trận trong đường hầm'— không biết từ đâu mà lại nghe nói trong hoàng cung chắc chắn có điều bí mật, nếu rủi có xui xẻo màbị mất nước, hoàng đế có thể từ mật đạo này chạy trốn, ngày khác sẽ quay lại. Kết quả là, Kính Hiên vừa tròn 9 tuổi nóng lòng và ham thích với địa đạo trong hoàng cung, ngay cả hang chuột đều phải đào ra xem thử, bởi vậy làm cho biết bao con chuột không nhà để về, trôi giạt khắp nơi, vợ con ly tán.

Lúc nàng và Kính Hiên xem tấu chương, gặp ngay lúc Hạng Tuế Chiêm vào bẩm báo, hai người có thể gặp nhau một lần. Chỉ có điều, khi đó có Kính Hiên và những đại thần khác, thái giám đều ở đây, chỉ có thể dùng cấp bậc lễ nghĩa, một người cao cao tại thượng, một người trước sau đều cúi thấp đầu nhìn xuống. Lấy câu "Thần khấu thỉnh Ngô hoàng vạn tuế, thái hậu Thiên Tuế" làm mở đầu, lấy câu "Thần xin cáo lui" làm câu kết thúc. Không một ai biết, Uy Viễn tướng quân vừa tiến đến liền quỳ hành lễ với thái hậu nương nương đó. Đã từng phóng đãng không thôi, không tách rời nhau dù chỉ một khoảng cách nhỏ xíu, đã vậy còn xảy ra hình ảnh 18+ cấm trẻ em nữa, ha ha ha ha ~~~~~

Bởi vậy, Kính Hiên cũng có chút giống như người bạn nhỏ Tần Thủy Hoàng khi xưa.

Kính Hiên so với Tần Thủy Hoàng, không có làm trò đốt sách chôn người tài, trái lại đặc biệt tôn trọng văn nhân, còn thường khiêm tốn hướng về quan văn trong triều thỉnh giáo, đưa ra mấy câu hỏi kiểu 'Tiền tài vật chất và tri thức cái nào quan trọng hơn', hay "Bánh trung thu ăn ngon hay là mặt trăng ăn ngon hơn" , "Gà có trước hay là trứng có trước” những vẫn đề đòi hỏi nội hàm triết học như thế để cho quan văn đặc biệt là đế sư vò đầu bức tai, tốn sức suy nghĩ, nhưng vẫn không thể nào giải được, tiểu hoàng đế tư chất thông minh giống như ngựa thoát cương chạy trên sa mạc.

Một ngày vào triều, khi đề tài nghị luận của bách quan quay chung quanh cuộc thi Hương được tổ chức 3 năm một lần, lục đục với nhau muốn đem lần thi Hương này tổ chức ở Nam Bắc, cho Bố chính sử ty làm giám khảo tuần tra, còn mình thì lại muốn tranh giành làm chức quan chủ khảo thi Hội vào tháng ba năm sau, kiếm được bộn một mớ. Kính Hiên nghĩ tới khi yết bảng thì hoa quế đã nở, lại có bánh ngọt hoa quế để ăn thì vô cùng vui vẻ ha ha ha ~ Nên Kính Hiên liền mất tập trung, ăn nói lung tung:

“Làm giám khảo thì có tài trí hơn người, học phú ngũ xa(2), các ngươi nói phái ai liền phái ai hay sao? Như vậy đi, trước thi Hương, các ngươi cũng tới đó để thi thử đi, ai thi đậu, thì người đó làm quan chủ khảo”

(2) Học phú ngũ xa: Thời chiến quốc Huệ Thị là một nhà triết học ông rất ham đọc sách, sách của ông phải dùng đến 5 xe ngựa mới có thể chở hết. Về sau người ta sử dụng “Ngũ xa thư”, “ngũ xa”, “thư ngũ xa”, “Huệ xa” … để tỏ vẻ uyên bác hoặc ca ngợi. “Học phú ngũ xe”cùng “Tài trí hơn người” đều là ca ngợi học thức uyên bác. (Nguồn sưu tầm)

Bách quan đối mặt nhìn nhau, cảm giác công bằng chính nghĩa như mặt trời ban trưa.

Tề Đan Yên từ trước đến giờ luôn luôn thích nối giáo cho giặc, giúp hôn quân làm điều ác, cũng cảm thấy ý này vô cùng tốt: “Các vị đại nhân bình thường bận trăm công nghìn việc, có thể không có thời gian chuẩn bị thi nghị luận, vậy thi làm thơ đi. Sau ba ngày mỗi người giao một bài thơ thất ngôn tứ tuyệt, đề tài yêu cầu không hạn chế, lập ý cao xa, tôn trọng bản quyền, không cho phép sao chép”

"Thái hậu thánh minh!" Bách quan quỳ xuống đất mà tạ ơn.

Kính Hiên tràn đầy phấn khởi, " Các vị ở đây đều phải viết cẩn thận, ai mà đưa ra bài thơ tứ tuyệt hợp khẩu vị trẫm nhất, người đó sẽ là quan chủ khảo của cuộc thi năm sau!”

Hợp khẩu vị của ngươi? Thêm một chút tương vừng là được rồi.

Dưới hàng võ tướng, các võ tướng có vẻ mất mát, các quan văn đúng là tràn đầy tự tin. Thường ngày bọn họ đều khó chịu với nhau, vì văn nhân vốn yếu đuối mà. Phải biết rằng, ngoại trừ mấy người con ông cháu cha, những người khác ai mà không từng trải qua thi hương, thi hội thậm chí là thi đình mới được bước vào Kim Loan điện, nhiều năm không tham gia cuộc thi nào, đúng lúc có cơ hội này chứng minh thực lực của mình. Bọn họ hoàn toàn không để những võ tướng kia vào mắt, vì lẽ đó mà thấy đám võ tướng ỉu xìu sau đó cảm thấy vô cùng thoải mái ——

Ừ, các ông đây thuộc loại người là tứ chi phát triển đầu óc đơn giản đó thì sao, có gan thì đến đánh một trận đi!”

Ba ngày sau, bách quan đem thơ mà chính mình làm giao cho hoàng thượng, theo qui định thì bọn thái giám chấp bút, thái giám chấp bút đem tên trên bài thi dùng số thứ tự để thay thế, chép lại một bản khác, đóng sách xong xuôi mới giao cho Kính Hiên và Tề Đan Yên xem.

Kính Hiên và Tề Đan Yên lúc này rất giống như giáo viên chấm thi đại học bí ẩn không biết tên thí sinh là ai.

Đương nhiên, thực ra thì trình độ của hai người bọn họ có hạn, chưa từng nghĩ tới phải làm chủ khảo chấm thi vì lẽ đó mà đế sư không có tham dự cuộc thi làm thơ, Nội Các Đại học sĩ Phó Nhã Trì cũng tham gia phê bình —— Ít ra cũng có một người chuyên môn chân chính!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.