Nghịch Thiên Độc Sủng: Cuồng Phi Thật Yêu Nghiệt

Chương 114: Biến động ở Hỏa Vũ



Đông Phương Lăng không dự đoán được người của chính mình cũng sẽ xảy ra chuyện như vậy . Nếu không phải có Thủy Y Họa kịp thời phát hiện sát ý trên người thị vệ này , kịp thời cứu gia thì hắn – thị vệ bên người chủ tử quả thực khó chối tội này. Hơn nữa, lúc này đây vẫn là lần đầu tiên Đông Phương Lăng nhìn đến Thủy Y Họa nảy sinh ác độc như thế .

Thủy Y Họa gả cho gia cũng có một đoạn thời gian rất dài , Đông Phương Lăng cùng Kiếm Thập Nhất rất để ý tới khoảng thời gian chung đụng của hai người . Nói thật, hắn biết Thủy Y Họa so với những nữ nhân khác thì có chút lạnh lùng , nữ nhân này đối với tất cả mọi người đều bảo trì cảnh giác , Cơ Mộc Ly cũng là mất thời gian rất lâu mới làm cho lòng của nữ nhân này ấm lại .

Nhưng là, Đông Phương Lăng cũng chỉ cho rằng nàng tính tình có chút lạnh lùng mà thôi, cho dù lúc cười cũng làm cho người ta cảm thấy tươi cười mang theo vài phần xa cách. Cho đến lúc này tận mắt nhìn đến Thủy Y Họa ra tay , Đông Phương Lăng thực mẹ nó là kinh ngạc nhảy dựng. Thủ đoạn sắc bén độc ác cũng không hề kém gia!

Trải qua mấy ngày ở chung, hắn dần dần tiếp nhận Thủy Y Họa, đó là bởi vì lúc mới bắt đầu Thủy Y Họa thờ ơ lạnh nhạt bây giờ đã bắt đầu quan tâm gia, thậm chí bắt đầu vì thân thể gia suy nghĩ, một chuyến đi Cổ Cương cũng là nàng bày ra. Mà bây giờ, Đông Phương Lăng sinh ra một loại ảo giác, nữ nhân như vậy trời sinh nên đứng ở bên người gia , cùng hắn sánh vai mà chiến.

Mấy người thị vệ nhìn xem trợn mắt há hốc mồm không hé răng , Thủy Y Họa đã đâm liên tiếp hai đao ở trên đùi người nọ , âm thanh lạnh lùng nói: "Ăn cây táo, rào cây sung . Nếu nam nhân của ta ra xảy ra chuyện gì , ta muốn cả nhà người chôn cùng!"

Thủy Y Họa như vậy làm cho Cơ Mộc Ly nhìn xem hết sức mê muội, giống như nhập ma , mãi cho đến khi thấy nàng thật sự muốn giết người, Cơ Mộc Ly mới giật mình hoàn hồn, từ phía sau kéo người vào trong lòng, cũng không để ý vài thị vệ đứng xung quanh nhìn xem , để sát vào bên tai nàng hôn hôn vành tai trong suốt , khàn khàn khẽ cười một tiếng, " Y Họa , đừng tức giận , đừng tức giận , ta không có việc gì ."

Thủy Y Họa có thế này mới cầm đao dính đầy máu tươi trong tay ném đến trên mặt đất, đem mu bàn tay dính mấy giọt máu tươi xoa vào vạt áo của Cơ Mộc Ly , động tác rất là tự nhiên thoải mái , Cơ Mộc Ly cũng tùy ý nàng đem áo bào bản thân trở thành khăn lau.

"Người này đáng chết!" Thủy Y Họa nhịn không được vừa giận mắng một tiếng.

Cơ Mộc Ly vội vàng dỗ nàng, " Đúng vậy , hắn đáng chết, nhưng là người này còn không thể giết , lưu trữ hắn hữu dụng." Vừa dỗ vừa ôm người vào trong xe.

Chuẩn bị vào xe ngựa , quay đầu quét nhìn về phía Đông Phương Lăng liếc mắt một cái, dặn dò nói: " Để ý hắn và hai thích khách còn sống kia , đừng làm cho bọn họ đã chết."

"Gia yên tâm." Đông Phương Lăng vội trả lời.

Chuyện này Cơ Mộc Ly coi như là chuyện nhỏ cũng không quá để ý , tuy rằng chuyện nhỏ này suýt nữa lấy mạng của hắn.

Thủy Y Họa cảm xúc rõ ràng còn có chút không ổn định, trong mắt ánh sáng lạnh vẫn còn che kín .

Cơ Mộc Ly ôm nàng thật chặt , thấp giọng dỗ, " Y Họa , ta thực không có việc gì, nếu không ta cởi sạch quần áo cho nàng xem?" Nói xong lời cuối cùng đã dẫn theo vài phần vô lại , rất giống giở trò lưu manh.

Thủy Y Họa mạnh mẽ vừa nhắm mắt lại mở, dựa vào ở trong lòng hắn, thở dài nói: " Huynh có biết bản thân vừa rối suýt mất mạng hay không ?" Trên đời này không hề thiếu độc dược, cho dù có Đông Phương Lăng ở đây , cũng khó bảo đảm không có xuất hiện cái gì ngoài ý muốn.

Vừa rồi nàng nghĩ đến Cơ Mộc Ly có khả năng gặp nguy hiểm đến tánh mạng, trong lòng liền nhịn không được trở nên điên cuồng . Ở cạnh bên người Cơ Mộc Ly , rất nhiều chuyện căn bản không cần phải nàng ra tay, mọi chuyện đều là Kiếm Thập Nhất cùng Đông Phương Lăng ở phía trước chống đỡ, thỉnh thoảng do Cơ Mộc Ly tự mình ra tay giải quyết . Trải qua cuộc sống như vậy , nàng đã suýt quên tì khí của bản thân .

Không chọc đến nàng tốt nhất, nếu là chọc nàng, nàng nhất định gấp trăm lần nghìn lần trả thù ! Thật hiển nhiên, thị vệ kia ý đồ sát hại Cơ Mộc Ly đã đụng tới giới hạn của nàng . Nếu không phải lo lắng đến hắn còn có dùng, nàng nhất định giày vò người nọ chết không tử tế được!

Cơ Mộc Ly nghe xong Thủy Y Họa nói, trong lòng thoải mái , ôm thắt lưng Thủy Y Họa liên tiếp cọ xoa, dùng miệng lưu luyến nhấp nháp miệng và cằm nàng , thở dài nói : "Ta biết sai rồi, về sau sẽ không khinh thường như vậy . Y Họa , vừa rồi lúc nàng vì ta mà tức giận bộ dáng thật sự là mê người, ta lại không biết lúc nàng lấy đao đâm người thế nhưng như thế đẹp mắt."

Thủy Y Họa nghe xong nhịn không được cười mắng ra tiếng, " Huynh có bệnh hả ? ." Yêu nghiệt này lại cho rằng lúc nàng rút dao trắng đâm vào dao đỏ rút ra mê người? Trên đời này không có ai sinh ra liền thích giết người, chẳng qua là tình thế bắt buộc. Trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này , ngươi không giết người khác, sẽ chờ người khác tới giết ngươi đi. Hai người cân nhắc, tự nhiên là tuyển chọn phía trước rồi.

Lúc Cơ Mộc Ly rời khỏi nàng , nàng đã thay đổi suy nghĩ , không chấp nhận được người khác có ý đồ với hắn. Nguyên bản sợ hãi Cơ Mộc Ly không tiếp thụ được bản thân như vậy , không nghĩ tới hắn chẳng những không hề áp lực tiếp nhận rồi, còn cảm thấy nàng mê người. Thủy Y Họa ở trong lòng tưởng không cười đều không được.

Yêu nghiệt đáng chết , chính là chuyên môn đến để khắc của nàng!

"Về sau cảnh giác cao chút, cho dù là cận vệ cũng không thể khinh thường, biết không?" Thủy Y Họa véo lỗ tai của hắn nói.

Động tác vô cùng thân thiết này làm cho Cơ Mộc Ly thoải mái híp híp mắt, thấp giọng lười biếng hừ nói: "Đã biết. Ta cam đoan với nàng , về sau tuyệt đối không lại phát sinh loại chuyện này nữa ."

"Này còn nghe được ." Thủy Y Họa than thở một câu, sau đó đảo thân mình, gối lên trên bắp đùi hắn, tiếp tục uy hiếp nói: "Nếu là ngày sau để ta phát hiện huynh bị thương vì những chuyện tương tự , ta nhất định trói huynh ở trên giường , sau đó quất cho mấy roi, rồi sau đó ..."

" Rồi sau đó làm sao ?" Cơ Mộc Ly đang nghe được tới chỗ mấu chốt lại cảm thấy không có thanh âm, cúi đầu vừa thấy, Thủy Y Họa đã gối đầu trên đùi hắn đang ngủ, giữa lông mày lại có chút mỏi mệt không dễ dàng phát giác .

Cơ Mộc Ly cười cười, một cử động nhỏ cũng không dám , sợ không muốn làm nàng tỉnh, nhưng là ngoài miệng vẫn nhịn không được oán trách vài câu: "Lớn như vậy còn không biết chăm sóc bản thân, một đường này là không nghỉ ngơi vẫn là sao, thế nào mệt thành như vậy..."

Thủy Y Họa mơ mơ màng màng ngủ nghe thế một câu, ở trong lòng theo bản năng trả lời: Ta cũng không biết vì sao, gần nhất cảm thấy mệt rã rời. Một đường ngựa không dừng vó trở về Viêm Đạm vương phủ, Cơ Mộc Ly trước ôm Thủy Y Họa trở về phòng ngủ , rồi sau đó không nói hai lời liền tự mình mang theo tên thị vệ kia cùng hai thích khách còn sống đi Hình bộ đại lao.

Hình Bộ Thượng Thư là một lão hồ ly, vừa không thuộc đảng của Thái Tử , cũng không thuộc đảng của Nho Vương , luôn luôn bị vây trong trạng thái trung lập . Hai bên thế lực lo lắng mượn sức, hắn cũng chỉ là luôn luôn giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo, nhiều lần qua loa tắc trách đi qua.

Nhắc tới cũng kỳ lạ , hoàng thượng Cơ Lạc Phong hơn một tháng trước gặp thích khách ám sát, tuy rằng một đao kia không có đâm trúng chỗ trọng yếu , nhưng Cơ Lạc Phong nằm hơn nửa tháng. Đợi cho thương thế tốt lắm , thân thể cũng không bằng lúc trước . Tình trạng như vậy còn không bằng chủ động thoái vị làm cho thái tử đăng cơ, nhưng Cơ Lạc Phong lại luôn luôn kéo dài cho tới bây giờ, một lời dư thừa cũng chưa nói.

Đợi đến lúc Cơ Mộc Ly trở về, Cơ Lạc Phong một mình gặp nhi tử yêu thích này xong , trong triều tình huống liền bắt đầu biến hóa .

Nguyên bản Cơ Vũ Trường đi lên vị trí quốc quân là một chuyện rất bình thường , bởi vì hắn là con trai trưởng của hoàng hậu , thái tử danh chính ngôn thuận .

Nhưng phản ứng của Cơ Lạc Phong trong mấy năm nay làm cho chúng thần không hiểu được , nhất là sau khi gặp chuyện , liền không có tính toán thoái vị nhường ngôi cho thái tử . Vì thế, hoàng hậu bắt đầu nóng nảy, âm thầm bắt đầu vì thái tử không ngừng lung lạc thế lực trong triều , mà Cơ Mộc Ly là hoàng tử có khả năng tranh chấp nhất với thái tử lại không biết từ lúc nào bắt đầu ủng hộ Đại hoàng tử - Nho vương Cơ Văn Kỳ.

Trong triều đại thần không ngừng chia làm hai phái, hoàng thượng Cơ Lạc Phong đối hết thảy thay đổi chính là mở con mắt nhắm con mắt, nhưng là trong triều vẫn có một bộ phận đại thần tiếp tục khoanh tay đứng nhìn, nói là trung lập cũng không chuẩn xá .Bọn họ chẳng qua là muốn dùng thời gian phán đoán, xác định một chút người nào mới là người nên ủng hộ .

Mà Hình Bộ Thượng Thư Triệu Phú Quang chính là một người như vậy .

Nghe nói Viêm Đạm vương tự mình mang theo người đi Hình bộ đại lao, Triệu Phú Quang bất chấp gì khác, từ phủ trạch bản thân , ngựa không dừng vó chạy đi qua.

Vị gia kia mặc dù đứng trong đại lao tràn nhập mùi máu tươi và hôi thối , từ xa nhìn lại trông giống như một vi tiên nhân không nhiễm bụi trần nhưng Triệu Phú Quang đối với người này đã quan sát nhiều năm, sớm chỉ biết biểu hiện bên ngoài kia chứng tỏ vị gia này không dễ chọc.

"Nghe nói Viêm Đạm vương nửa đường gặp chuyện, cựu thần kinh sợ, thực hận không thể lấy chết để tạ tội, dưới chân thiên tử nhưng lại gặp được loại chuyện này, cựu thần... Cựu thần tội đáng chết vạn lần!"

Cơ Mộc Ly chậm rì rì ngồi xuống ghế đệm da hổ mà hạ nhân vừa chuyển đến , mắt lạnh quét Hình Bộ Thượng Thư liếc mắt một cái, giả cười nói: " Việc này thì liên quan gì tới Triệu đại nhân , bổn vương muốn trách tội cũng nên tìm Lại Bộ Thượng Thư đi."

Triệu Phú Quang nghe thấy lời này, trong lòng hơi hơi buông lỏng, nhưng lại lập tức căng thẳng, ở trước mặt người này cũng không thể có một chút lơi lỏng.

"Tuy rằng việc này không phải cựu thần quản, nhưng là Lại bộ cùng Hình bộ gần như là một bộ phận , Điện hạ xảy ra chuyện, cựu thần vẫn là khó chối tội này !"

Cơ Mộc Ly tự mình đi lại một chuyến, cũng không phải là nghe hắn vô nghĩa, cùng hắn khách sáo vài câu, cũng liền bắt đầu nói chính sự.

"... Làm phiền đại nhân trước mặt bổn vương tự mình thẩm vấn phạm nhân đi, một ngày tìm không ra hung phạm bổn vương một ngày khó có thể đi vào giấc ngủ. Có người muốn mạng của bổn vương , đại nhân ngươi nói, bổn vương nên như thế nào hồi báo bọn họ?"

Triệu Phú Quang nghe thấy Viêm Đạm vương nói về chuyện trải qua cửu tử nhất sinh giọng điệu nhẹ nhàng như thế, trong lòng cơ hồ có thể tưởng tượng đến tình hình căng thẳng lúc đó . Lại cảm thấy phía sau hắn rõ ràng mang theo sát khí , trong lòng lộp bộp nhảy dựng.

Xem ra, hôm nay không cho ý kiến, hắn cũng đừng nghĩ bình yên vô sự hồi phủ rồi.

"Khai thẩm đi..." Cơ Mộc Ly thản nhiên nói câu, ung dung ngồi ở chỗ kia thưởng thức các loại hình cụ trong Hình bộ đại lao , cuối cùng lại có nhíu mày có chút không hài lòng .

Hai tên thích khách cùng với tên cận vệ lúc bị Cơ Mộc Ly mang tới đã bị cai ngục có nhãn lực đưa đến đại lao bẩn và thối nhất . Đợi đến Hình Bộ Thượng Thư tự mình đến đây, này mới bắt đầu thẩm vấn.

Mà Hình Bộ Thượng Thư Triệu Phú Quang am hiểu nhất phương pháp thẩm vấn chính là xa luân chiến, hiện thời thụ hại Viêm Đạm vương liền tại bên người xem, hắn càng muốn bộc lộ tài năng rồi.

Phương pháp xa luân chiến chính là đem một đội người tới lần lượt một mình khảo vấn, đợi đến một nhóm người thẩm vấn xong rồi, lại bắt đầu một vòng thẩm vấn mới , làm cho bọn họ tinh thần luôn luôn ở trạng thái cực độ khẩn trương .

Cuối cùng chịu không nổi tra tấn , tội phạm đều sẽ nhận tội , mà những phạm nhân thức thời vẫn sẽ bị nhốt tại phòng giam cùng những người khác , chỉ khác là họ sẽ được cung cấp đồ ăn ngon , muốn bọn họ trơ mắt xem chế độ đãi ngộ của bản thân cùng đồng lõa chịu khổ khác nhau như thế nào , coi như là trải qua hai lần hành hạ thẩm vấn .

Triệu Phú Qang trước đem hai phạm nhân đề xuất tra tấn ép hỏi, đáng tiếc mọi chuyện lại không được như ý , hai tên thích khách đều cứng rắn như xương cốt , chẳng sợ lấy lửa nóng dí vào người bọn họ , bọn họ cũng không thốt một tiếng.

Triệu Phú Quang có chút thất bại quay đầu nhìn Cơ Mộc Ly liếc mắt một cái, đã thấy vị gia này luôn luôn cười như không cười nhìn chằm chằm thích khách bị tra tấn kia , thoạt nhìn nhưng là vô cùng thoải mái .

Đợi đến thích khách này lần thứ năm ngất đi , Cơ Mộc Ly rốt cục chậm rãi đứng lên khỏi ghế đệm, đi tới trước mặt thích khách này .

Thích khách này ánh mắt tĩnh mịch, không có chút sợ hãi, như là đã sớm không để ý chuyện phải chết .

Cơ Mộc Ly cười khẽ , "Ngươi hẳn là tử sĩ do Cơ Vũ Trường bồi dưỡng ra đi?"

Thích khách ánh mắt hơi hơi lóe ra một chút, lập tức khôi phục bình thường, nhưng là Cơ Mộc Ly là loại người nào , hắn đem những phản ứng thật nhỏ mà thường nhân khó có thể phát hiện thu hết đáy mắt.

Tử sĩ ư , thật sự có chút khó khăn . Cơ Mộc Ly vuốt cằm suy nghĩ . Những tử sĩ này rõ ràng cho thấy đã trải qua huấn luyện trong quân đội , thoạt nhìn hẳn là những tinh binh, sau này mới chuyển sang tử sĩ.

Nghĩ vậy , Cơ Mộc Ly hơi hơi híp mắt. Một lúc sau , hắn nhìn về phía những thích khách này ánh mắt đã sắc bén như đao.

"Các ngươi thật ngu xuẩn chỉ biết chịu chết ! Nam nhi nước Hỏa Vũ ta phải chết cũng là chết ở trên chiến trường , nào có chết uất ức giống như các ngươi . Cho rằng chết thay cho Cơ Vũ Trường chính là quang vinh? Thật sự là không biết phân biệt phải trái ! Hiện thời hòa bình giữa bốn nước đã duy trì không được bao lâu, tinh binh như các ngươi không ra chiến trường kháng địch, lại ở chỗ này giết hại người một nhà, đây là lòng trung thành đền nợ nước của các ngươi ? !"

Người nọ bị nói sắc mặt khẽ biến , lại hỏi người trước mắt : "Thái tử Cơ Vũ Trường ở trong mắt các ngươi có lẽ là thái tử danh chính ngôn thuận nhưng Hỏa Vũ ta không phải là không có chuyện phế trưởng lập thứ . Hiện thời Cơ Vũ Trường không để ý đến tình huynh đệ lại muốn tính mạng của bổn vương , sớm đã không có tư cách làm thái tử , người như vậy có tài đức gì mà các ngươi phải vì hắn chịu chết?"

Cơ Mộc Ly cười lạnh một tiếng, nói: "Ngươi hẳn cũng biết phụ hoàng sủng ái bản vương như thế nào , ngươi có tin hay không, nếu như bổn vương có ý nguyện này , phụ hoàng hắn tuyệt đối không nói hai lời sẽ đem ngôi vị hoàng đế truyền cho bổn vương? Nhưng bổn vương cho tới bây giờ liền không có mơ ước ngôi vị hoàng đế nhiều người hâm mộ kia , ngược lại là ủng hộ Nho vương đi làm. Ngươi cảm thấy vì sao?"

Không đợi hắn có phản ứng, đã tự trả lời: " Bởi vì bản vương cảm thấy Nho vương so thái tử thích hợp vị trí này hơn . Thái tử trời sinh tính đa nghi, hẹp hòi ích kỷ, người như vậy như thế nào có thể làm chuyện lớn ?"

Thích khách bị nói kích động tâm huyết đỏ mắt nhìn hắn, "Nhưng là Nho vương quá mức yếu đuối, người như vậy càng không thích hợp làm quốc quân."

Cơ Mộc Ly nghe xong lời này cũng là cười ha ha , "Nên nói cái gì cho phải đây , các ngươi thật sự là kiến thức nông cạn. Nho vương nhiều năm như vậy luôn luôn giấu tài, dễ dàng tha thứ thế nhưng các ngươi cảm thấy hắn yếu đuối sao?"

Thích khách hơi giật mình, "Vương Gia là ý nói Nho vương Điện hạ luôn luôn giả vờ ?"

"Ngươi cảm thấy bổn vương cùng nghe đồn giống nhau sao? Có một số việc không thể phán đoán suy luận lung tung . Là muốn như vậy thay Cơ Vũ Trường làm con quỷ chết oan, hay là muốn lên chiến trường giết địch kiến công lập nghiệp, chỉ bằng một lời nói của ngươi mà thôi ."

Cơ Mộc Ly nói xong lại ngồi trở lại ghế đệm chợp mắt, để lại người nọ trầm mặc không nói.

Không tới một nén nhang , người nọ vô cùng kiên định nói: "Thay thái tử bán mạng không phải ta tự nguyện, nguyện vọng lớn nhất của tại hạ chính là có thể chết có ý nghĩa, hi vọng Vương Gia ngài nói được thì làm được."

Cơ Mộc Ly mạnh mở mắt, nhếch môi nói: "Ta còn sống một ngày, lời hứa này còn tồn tại một ngày."

Triệu Phú Quang không nghĩ tới bản thân mất lớn công sức như vậy cũng không thể moi chút tin tức gì từ trong miệng thích khách này , ngược lại là Viêm Đạm vương vừa ra tay liền có kết quả , trong lòng khó tránh càng thêm bội phục. Còn có những lời nói của Viêm Đạm vương chẳng những làm xúc động thích khách, mà còn có cả hắn.

Viêm Đạm vương quả nhiên không giống như nghe đồn , rõ ràng chính là một người cực kỳ có chủ kiến , mà Nho vương Điện hạ nhưng lại cũng giấu tài? Khó trách, khó trách...Suy nghĩ thật kỹ sau , Triệu Phú Quang liền quyết định vô điều kiện duy trì đảng của Nho Vương .

Hiện thời lời khai đã lấy, hai tên thích khách đều khai giống nhau , đó là vì thái tử Cơ Vũ Trường âm thầm gợi ý: Tất cả tử sĩ phái đi nhiệm vụ là lấy được đầu của Viêm Đạm vương Cơ Mộc Ly, nhiệm vụ nếu không thể hoàn thành liền tự cắn độc dược.

Về phần thị vệ phản bội kia , ánh mắt Cơ Mộc Ly nhìn về phía hắn giống như nhìn về phía người chết. Hai vị thích khách đã cung khai, người này nói hay không đều không còn quan trọng nữa lequydonnn. Cho hắn ăn ở nhiều năm như vậy, người này nhưng lại muốn lấy mạng của hắn, trong thâm tâm Cơ Mộc Ly không có một chút thất vọng là không có khả năng.

"Gia, thuộc hạ xin lỗi ngài, ngài giết thuộc hạ đi..." Thị vệ sắc mặt tĩnh mịch, trong miệng nói nhiều nhất đó là những lời này.

"Ai , bổn vương đương nhiên muốn giết ngươi. Bổn vương bồi dưỡng ngươi nhiều năm như vậy , cuối cùng nhưng lại chống không lại lời nói bên gối của một nữ nhân sao? Thế nào, Cơ Vũ Trường đem vũ nữ kia ban cho ngươi rồi hả ? Cộng thêm cả đời vinh hoa phú quý?"

Thị vệ khó có thể tin trừng mắt to nhìn hắn, "Gia, ngài... Ngài cũng biết rồi?" Lập tức khóc lên tiếng, "Thuộc hạ có lỗi với ngài, là thuộc hạ nhất thời quỷ mê tâm hồn!"

Cơ Mộc Ly buồn cười ra tiếng, "Chỉ bằng chút công phu mèo cào của ngươi cũng tưởng giết bổn vương? Quả thực là người ngu xuẩn !"

Thị vệ há hốc mồm, nhưng hắn rõ ràng suýt đắc thủ rồi.

"Ngay từ đầu bổn vương quả thật bởi vì phân tâm không có kịp thời chú ý tới ngươi, nhưng là sát khí trên người ngươi cách bổn vương gần như vậy , bổn vương lại làm sao có thể hoàn toàn không phát hiện?" Cơ Mộc Ly mỉa mai đánh giá hắn.

Hắn quả thật là lơi lỏng chút, chẳng qua lúc thị vệ nổi lên sát khí hắn liền cảm giác được , chính là lúc hắn chuẩn bị ra tay , Thủy Y Họa lại phát hiện trước . Nếu không có như thế, hắn ngay sau đó có thể đem cánh tay người này tháo xuống.

Thị vệ hiện thời đã nhận mệnh, hắn ai cũng không trách, chỉ tự trách mình quỷ mê tâm hồn. Hắn ở Viêm Đạm vương phủ cống hiến nhiều năm, vốn cũng không có gì không thỏa mãn . Chính là hắn vừa đúng đến lúc có mối tình đầu , trong lúc vô tình gặp nữ nhân xinh đẹp như tiên kia , vài lần qua lại dây dưa hắn càng không thể không có nàng, hắn liền giống như uống phải thuốc độc , chuyện gì cũng đều nghe nữ nhân này .

Nhưng là sau này, vũ nữ bị thái tử đưa đi, thái tử còn sai người âm thầm gợi ý, chỉ cần thay hắn hoàn thành một chuyện , hắn sẽ đem nữ nhân trả lại cho hắn, còn cho hắn bạc để chuộc thân . Thái tử nói, chỉ cần đâm bị thương Cơ Mộc Ly ,làm cho hắn trong khoảng thời gian ngắn không thể hành động là tốt rồi , lúc đó hắn thật sự không biết trên kiếm có độc .

Chẳng qua những lời này hắn hiện tại không nghĩ nói, cũng không mặt mũi nói, lúc đó rút kiếm hắn thật sự động sát ý . Bởi vì hắn sợ Vương Gia truy cứu, mặc dù nổi sát ý nhưng hắn thật sự không có ra tay đâm vào chỗ trọng yếu của Cơ Mộc Ly .

"Nếu như trong lòng ngươi còn coi bổn vương là chủ tử thì khai hết ra đi , Nếu là không có, vậy thì thôi, bổn vương chỉ xem như nuôi ong tay áo ."

Thị vệ nghe xong lời này lớn tiếng gào khóc khóc lên, "Gia, thuộc hạ xin lỗi ngài! Thuộc hạ đã sai lầm rồi , sẽ không tái phạm nữa ."

Kêu khóc một phen, thị vệ liền nói ra tất cả mọi chuyện một chữ không thiếu , ngay cả tên của vũ nữ cũng nói ra .

Sau , Triệu Phú Quang đối Viêm Đạm vương bội phục không thôi, mà Viêm Đạm vương nhưng chỉ là thản nhiên nói một câu: "Xem trọng ba người này , nếu có chuyện gì xảy ra , bổn vương sẽ hỏi tội ngươi . Ngày mai ngươi cùng bổn vương dâng tấu chương , lúc này đây bổn vương muốn Cơ Vũ Trường nhường lại vị trí thái tử !"

Hình Bộ Thượng Thư tự nhiên là liên tục gật đầu, đã quyết định quy phục Nho vương , hắn làm việc tự nhiên sẽ không lại để lối thoát. Lại trở lại vương phủ đã là hơn nửa đêm , Cơ Mộc Ly nhìn nàng dâu nằm trên giường mình , thái độ sát phạt quyết đoán vừa rồi sớm lui tán không còn một mảnh . Chờ thấy Tiểu hồ ly này , mới cảm thấy bản thân có chút mệt mỏi, nhẹ nhàng cởi quần áo, dè dặt cẩn trọng ôm nàng từ phía sau lưng .

Trước kia bọn họ vẫn tách ra hai căn phòng ngủ, bản thân ở Trúc Hương các, mà nàng ở Lan Hinh các, nhưng sau khi ở Cổ Cương về, bọn họ không chỉ biến thành vợ chồng chân chính , còn dưỡng thành thói quen cùng nhau đi vào giấc ngủ .

Thủy Y Họa đã quen ôm ấp bản thân . Nghĩ đến đây, Cơ Mộc Ly mới khép mắt hơi hơi đứng dậy, nhắm ngay cặp môi của Thủy Y Họa thơm nhẹ vài cái, tuy rằng cảm thấy không đủ, Cơ Mộc Ly lại sợ hãi đánh thức nàng chỉ có thể đến điểm là dừng.

Chờ trong triều ổn định lại, hắn nhất định phải quấn quít lấy Y Họa đại chiến 500 hiệp. Bọn họ còn có ước định không thực hiện đâu, Cơ Mộc Ly vui tươi hớn hở nở nụ cười , vuốt ve vài cái ở bên hông Thủy Y Họa , rốt cục ngửi mùi thơm thoang thoảng trên người nàng dâu rồi mới đi vào giấc ngủ .

Mới đi vào giấc ngủ không bao lâu, ngoài cửa liền truyền đến giọng nói của Đông Phương Lăng .

Cơ Mộc Ly khẽ nhíu mày, thấy Thủy Y Họa không bị đánh thức, vội tùy tay khoác lên bộ y phục đi ra cửa .

Nghe được Đông Phương Lăng bẩm báo xong hắn cũng chỉ cười lạnh một tiếng, "Động tác thực mau, hiện tại đã nghĩ giết người diệt khẩu rồi. Nhưng vô phương, bổn vương sớm phái ra ám vệ, hắn phái người đi Hình bộ đại lao có đi không có về!" Ngày kế, Hỏa Vũ lâm triều đã xảy ra một đại sự. Thái tử Cơ Vũ Trường không để ý tình huynh đệ , âm thầm phái thích khách ám sát huynh đệ Viêm Đạm vương, thủ đoạn tàn nhẫn ác độc, nhưng lại mua được cận vệ trong vương phủ Viêm Đạm vương , ý đồ sát hại tính mạng Viêm Đạm vương . Không chỉ như vậy, thái tử biết được sự tình bại lộ, còn phái người đi Hình bộ đại lao giết người diệt khẩu!

Chuyện này chứng cớ vô cùng xác thực, không cho phép người khác nghi ngờ!

Hoàng thượng Cơ Lạc Phong biết được việc này, nộ hỏa công tâm, nhưng lại đương trường phun ra một ngụm máu tươi , trước mắt bao người, thái tử phong hào bị đoạt, từ đây biếm làm thứ dân, vĩnh viễn không được vào triều!

Vô luận Cơ Vũ Trường như thế nào chối cãi đều không thể vãn hồi , hoàng hậu biết được việc này sau trực tiếp ngất xỉu ở trong cung .

Ba ngày sau, Cơ Lạc Phong tuyên bố lập Nho Vương vì thái tử, mệnh này tùy ý đăng cơ, mà hắn thoái vị dưỡng bệnh, lại không hỏi qua việc trong triều .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.