Nghịch Thiên Độc Sủng: Cuồng Phi Thật Yêu Nghiệt

Chương 131: Thánh điển tế kiếm



Không chỉ là Thủy Y Họa, liền ngay cả Đông Phương Lăng và Kiếm Thập Nhất, thậm chí cả Huyền Vũ khi nhìn đến gương mặt thật của Bạch Hổ đều ngẩn ra. Người này tuyệt đối là có quan hệ thân thích với Ôn Cẩn Hiên , bằng không bộ dạng sẽ không có giống như vậy .

Tần Khuyết kéo kéo ống tay áo của Kiếm Thập Nhất , thấp giọng hỏi, “ Sao vậy , mọi người biết hắn ? Nếu không vì sao đều giật mình như vậy ?”

“Bộ dạng rất giống Mặc Ngọc công tử Ôn Cẩn Hiên của nước Tuyết Ly .” Kiếm Thập Nhất trả lời, đối với Tần Khuyết , tính nhẫn nại của hắn luôn cực kỳ tốt . Nếu đổi là một người khác hỏi hắn, hắn đều lười đáp lời, có lẽ ngay cả liếc mắt cũng cũng sẽ không cho .

Bạch Hổ nhìn phản ứng của mọi người , tự giễu cười, từ từ nói: “Ta là Ôn Hạo Nhiên, các ngươi đoán không sai ,.com ta quả thật có dính dáng chút quan hệ với Ôn gia . Không, phải nói là có quan hệ rất sâu xa. Về phần kết quả có cái gì sâu xa, đây là chuyện của bản thân ta cùng Ôn gia , thứ tại hạ không tiện bẩm báo.”

Nói xong lời cuối cùng, thanh âm gần như đã lãnh khốc vô tình , rõ ràng mang theo cừu thị.

Chỉ cần liếc mắt một cái, mọi người liền biết, Ôn Hạo Nhiên đối Ôn gia nhất định là hận thấu xương, chẳng qua nguyên nhân mọi người nhưng không biết mà thôi.

“Mộc Ly , thân phận thật sự của Bạch Hổ chắc hẳn ngay từ đầu huynh đã biết đi?” Thủy Y Họa ghé sát vào Cơ Mộc Ly , dùng nội lực truyền âm hỏi.

Cơ Mộc Ly hơi có chút giật mình, nội lực của Y Họa khi nào thì tiến bộ đến mức này rồi hả ? Đã có thể lấy nội lực truyền âm! Thật sự là làm cho hắn kinh hỉ.

“ Y Họa , nàng đoán không sai, ta biết rõ thân phận thật sự của hắn , chờ hồi phủ ta sẽ nói tỉ mỉ với nàng .” Cơ Mộc Ly cũng dùng nội lực truyền âm đáp lại .

Sau Bạch Hổ , Huyền Vũ cũng tháo mặt nạ lá cọ xuống , lộ ra một gương mặt tuấn tú dễ nhìn. Bởi vì tất cả mọi người chưa thấy qua Liên Nguyệt công chúa của nước Tuyết Ly , huống chi Huyền Vũ vẫn là nam nhân . Cho nên từ đầu không biết người trước mắt này đó là vị tứ công chúa thần bí kia .

Đợi đến khi Huyền Vũ bình thản nói về bản thân , mấy người đều phải khiếp sợ so với những người trước .

“... Thân phận nguyên bản của ta là Liên Nguyệt công chúa của nước Tuyết Ly .” Xem mọi người há hốc miệng , Huyền Vũ mặt không biểu cảm tiếp tục nói: “Tên thật là Thượng Quan Điệt Nhị, mà không là Thượng Quan Điệp Nhi. Về phần hoàng huynh ta vì sao sẽ tuyên bố ta là tứ công chúa mà không là Tứ hoàng tử, đó là ý tứ của tiên hoàng , tiên hoàng vì sao làm như vậy, nói vậy tôn thượng đã tìm được đáp án rồi.”

Kiếm Thập Nhất vụng trộm liếc mắt nhìn Tần Khuyết , ánh mắt nhưng lại dẫn theo vài phần trêu tức. Giống như muốn nói, thế nào hai người các ngươi không chỉ đều có quỷ đồng tử, cũng đều thích đóng giả nữ nhân, thật đúng là có duyên phận.

Tần Khuyết trong lòng bốc hỏa, nhắm ngay chân sau của hắn đạp một cước.

Kiếm Thập Nhất hơi hơi lảo đảo, sau đó lại lập tức đứng vững. Cũng may không có người chú ý tới tình huống bên này . Hai người lại đứng vào thẳng tắp, cho rằng không chuyện gì phát sinh.

Cơ Mộc Ly nhẹ nhàng khoát tay, ý bảo mấy người ngồi xuống , “ Kế tiếp bản tôn muốn nói chuyện các ngươi phải cẩn thận nghe . Nếu khiến ta phát hiện có người có nhị tâm, đừng trách bản tôn không để ý tình cảm, để hắn chết không tử tế được. Đương nhiên, bản tôn nói lời này là không có khả năng phát sinh trên người các vị đang ngồi đây , các ngươi đều là những người mà bản tôn tín nhiệm nhất . Nếu ngay cả các ngươi cũng tin không nổi, vậy bản tôn liền đâm đầu chết luôn .”

Lời nói vừa dứt, Đông Phương Lăng thật sự nhịn không được nở nụ cười , thấy vô sổ ánh mắt đánh tới, lập tức che miệng ho nhẹ hai tiếng, rồi sau ngồi nghiêm chỉnh.

Lúc này đây, không có người chặn ngang , Cơ Mộc Ly đem chuyện bốn bức họa cổ và bảo tàng nói rõ ràng.

Mấy người Đông Phương Lăng cùng Kiếm Thập Nhất đã biết trước , lúc này cũng không có nhiều phản ứng,dieendannlequydon.com nhưng Bạch Hổ Ôn Hạo Nhiên cùng Huyền Vũ Thượng Quan Điệt Nhị lại khác . Nhất là Thượng Quan Điệt Nhị, hắn đã sớm từ trong miệng Quỷ Sát Huyết Tôn biết được tác dụng của quỷ đồng tử . Nhưng hắn hoàn toàn không nghĩ tới, quỷ đồng tử lại có thể là chìa khóa để mở được bảo tàng , chỉ cần hai người có quỷ đồng tử tụ cùng một chỗ, có thể nhìn ra bí mật trong họa cổ !

“Hiện tại các ngươi có cái gì nghi vấn đều có thể hỏi bản tôn, bản tôn sẽ nói tất cả những gì mà mình biết .” Cơ Mộc Ly cười nhạt quét mấy người liếc mắt một cái.

Ôn Hạo Nhiên thu hồi kinh ngạc trong mắt , trong lòng lại quay cuồng không ngừng.

Dựa theo lời nói của tôn thượng , loại bí mật kinh thiên động địa này chỉ có quốc quân của bốn nước mới biết được, mà bốn bức họa bị quốc quân của bốn nước cất chứa. Nếu bí mật này là thật sự, hắn khó có thể tin, nhiều năm hòa bình như vậy đến cùng là như thế nào duy trì được? Dù sao bí mật này đủ để cho bất cứ một quốc quân nào cũng có thể nảy sinh dã tâm .

“Tôn thượng, ý của người là, chỉ cần tập hợp đủ bốn bức họa cổ , rồi tìm đến Song Hàng Quỷ Tử , chúng ta liền có thể mở ra bảo tàng trong truyền thuyết ? Tôn thượng chẳng lẽ tưởng... Nhất thống thiên hạ?”

Một câu cuối cùng Ôn Hạo Nhiên hỏi lo lắng không đủ. Nếu Cơ Mộc Ly thật muốn nhất thống thiên hạ . Hắn đã sớm thành tân hoàng của Hỏa Vũ , thì ngôi vị hoàng đế làm sao có thể đến phiên Đại hoàng tử Cơ Văn Kỳ ngồi .

Ôn Hạo Nhiên tuy rằng đoán không ra suy nghĩ của Cơ Mộc Ly , lại biết bí mật này nếu là lộ ra ngoài, nhất định khiến cho một hồi gió tanh mưa máu. Đến lúc đó không chỉ là quốc quân của bốn nước , trong chốn giang hồ một ít người có dã tâm nhất định cũng sẽ không từ bỏ mọi thủ đoạn để truy đuổi bảo tàng. Dù sao, bảo tàng hấp dẫn thật sự là quá lớn.

Cơ Mộc Ly khinh thường cười nhạo một tiếng, “Bảo tàng? Đưa cho bản tôn, bản tôn cũng không hiếm lạ . Cho nên mục đích của bản tôn , đó là tìm được bảo tàng , rồi sau... Hủy nó đi .”

Lời này vừa nói ra, trong điện giống như chết lặng .

“... Mặc kệ huynh làm cái gì, ta đều duy trì huynh .” Thanh âm trong trẻo của Thủy Y Họa bỗng nhiên đánh vỡ sự yên lặng.

Ôn Hạo Nhiên liếc xéo nàng một cái, ngay sau đó nói: “Mặc kệ tôn thượng quyết định như thế nào , thuộc hạ đều không có dị nghị.”

Mấy người khác tự nhiên cũng không có ý kiến, bọn họ vốn là người không có dã tâm này , nhưng mà kích động là khẳng định có . Dù sao đây chính là bảo tàng có thể thống nhất thiên hạ trong truyền thuyết . Nếu có thể tìm được bảo tàng này , mặc kệ là hủy diệt hay là làm gì khác, đều là một chuyện làm cho người ta cảm thấy kích động !

Tần Khuyết cùng Thượng Quan Điệt Nhị liếc nhau, do dự hỏi: “Vương Gia, hiện thời Song Hàng Quỷ Tử đều trình diện , Vương Gia là muốn hiện tại liền nghiệm chứng bảo tàng trong truyền thuyết ?”

Cơ Mộc Ly cười mỉm, lấy một bức họa từ trong tay áo ra, rồi sau đó trước mặt mấy người mở tấm họa cổ đang cuộn tròn ra .

Đó là một bức họa hoa mai trong tuyết nở rộ, hoạ sĩ tinh thấu, có thể nói là kiệt tác. Nhưng là vô luận xem bao lâu, cũng chưa có người có thể từ trong họa nhìn ra manh mối.

Mà Tần Khuyết cùng Thượng Quan Điệt Nhị từ lúc nhìn đến bức tranh hoa mai , nhưng lại lộ ra thần sắc giật mình .Truyện được đăng tại diendanlequydon.com

“ Sao vậy , Khuyết Nhi, có phải ngươi nhìn thấy gì đúng không ?” Kiếm Thập Nhất lập tức hỏi.

Tần Khuyết khẽ nhíu mày, ánh mắt luôn luôn nhìn bức tranh , thấp giọng nói: “Ở trong bức hoa mai giống như có một ngọn núi.”

“Nhưng là ta nhìn thấy không phải là núi , mà là một chữ linh.” Thượng Quan Điệt Nhị kinh ngạc chuyển hướng Tần Khuyết, ánh mắt của hai người lúc nhìn đến bức họa cổ đã tự động biến thành màu xanh , vô cùng quỷ dị.

“Mộc Ly , xem ra Song Hàng Quỷ Tử quả thật có thể nhìn đến nhũng thứ mà thường nhân chúng ta nhìn không tới , không chỉ như vậy, liền ngay cả bọn họ nhìn thấy cũng khác nhau .” Thủy Y Họa nói.

Cơ Mộc Ly vội để Đông Phương Lăng mang tới giấy bút. Tần Khuyết miêu tả dãy núi mà hắn nhìn đến , mà Thượng Quan Điệt Nhị lại viết chữ Linh mà hắn nhìn thấy xuống bên cạnh .Truyện được đăng tại diendanlequydon.com

“Tạm thời còn nhìn không ra đây là núi gì , mà chữ này ý nghĩa cũng rất mơ hồ. Nhưng mà đợi tập hợp đủ bốn bức họa , tin tưởng hết thảy đều sẽ rõ ràng .” Cơ Mộc Ly trầm giọng nói. Lần này hắn chỉ mang theo bức tranh hoa mai , từ Lam Đằng trộm được bức tranh hoa lan , còn bức hoa cúc mà Hạc Thần Uyên trộm được từ hoàng cung của Tuyết Ly thì để ở vương phủ .

Cơ Mộc Ly cảm thấy chuyện này hẳn là bàn bạc kỹ hơn, dù sao bức họa thứ tư còn chưa tìm được . Hạc Thần Uyên trước khi đi đã bảo đảm với hắn , nói bức họa của Đông Diệu rất nhanh có thể tới tay Tuy rằng không biết Hạc Thần Uyên vì sao như thế khẳng định, nhưng là mọi thứ chuẩn bị thỏa đáng trước, hắn không tính toán để cho người khác biết hắn đã tập hợp đủ ba tấm họa cổ .

“Bạch Hổ, nhiệm vụ của ngươi là bảo vệ tốt Huyền Vũ, hơn nữa không muốn cho người khác phát hiện hắn có quỷ đồng tử , Thập Nhất , ngươi bảo hộ Tần Khuyết, lời dư thừa ta không nói nữa . Các ngươi hẳn là hiểu ý tứ của ta .”

“Gia yên tâm, ta sẽ không để cho người khác xúc phạm tới Khuyết Nhi!” Kiếm Thập Nhất lập tức nói, thật sâu nhìn Tần Khuyết liếc mắt một cái.

Tần Khuyết xấu hổ quay đầu, hừ nói: “Bản thân ta tự bảo hộ mình , không cần ngươi nhiều chuyện.”

Kiếm Thập Nhất trong mắt tràn đầy ý cười.

“ Thập Nhất , thánh điển tế kiếm nhanh đến , mà Kiếm gia lại là người đứng ra tổ chức ngươi lưu ý chút.” Cơ Mộc Ly căn dặn xong, ánh mắt nhìn về phía Ôn Hạo Nhiên, nửa đứng đắn nửa oán trách nói: “Bạch Hổ, khúc mắc vẫn sớm nên cởi bỏ , ngươi mặt mũi suốt ngày âm trầm , lão tử thật sự là xem đủ. Lần này Ôn gia nhất định sẽ đến, muốn làm như thế nào chính ngươi xem làm.”

Ôn Hạo Nhiên lập tức liền hiểu ý tứ của Cơ Mộc Ly , trong lòng không khỏi ấm áp, hiện thời có toàn bộ Tiêu Dao cung làm hậu thuẫn cho hắn , hắn quả thật không cần lại băn khoăn thế lực của Ôn gia . Tam đại gia tộc lại như thế nào, chỉ cần hắn xuất động tám mươi mốt Quỷ Sát quân của Tiêu Dao cung , như thường có thể diệt Ôn gia.



Ngày gần đây, chuyện bốn nước đàm luận nhiều nhất đó là gia tộc đứng đầu trong ba đại gia tộc lớn nhất Kiếm gia tổ chức thánh điển tế kiếm . Cái gọi là thánh điển tế kiếm , đó là nghi thức dành cho những người hữu duyên tìm kiếm được những bảo kiếm chưa khai quang .

Kiếm gia lấy kiếm thuật nổi tiếng thiên hạ, cũng nổi tiếng vì Kiếm gia trang luyện ra bảo kiếm . Không chỉ giang hồ lục lâm hảo hán, liền ngay cả võ tướng triều đình đều sẽ mộ danh đi tham gia. Mà thánh điển tế kiếm còn có một loại tác dụng khác , đó là mượn buổi lễ long trọng này để tăng thêm danh tiếng , củng cố quan hệ lẫn nhau , cũng hoặc là nói là so đo lẫn nhau , để một lần nữa sắp xếp lại thứ tự của ba đại gia tộc .

Càng ngày càng nhiều người xa lạ xuất hiện tại thành Đông Liệt của nước Hỏa Vũ , có người ăn mặc kiểu giang hồ , cũng có người mặc cẩm bào thế gia công tử.

Trong thành Đông Liệt các khách sạn lớn đều đã chật cứng người, nhất là khách sạn Họa Vũ mới xây không lâu , từ phòng chữ Thiên loại một cho đến phòng chữ hoàng loại bốn đều đã đầy người . Nơi này nước trà đồ ăn ngon , trang hoàng cũng thật tinh xảo, mà giá tiền lại hợp lý , cho nên từ người trong hoàng thất , cho tới phổ thông dân chúng, đều thích lựa chọn nơi này.

Lúc này, vài người giang hồ đang tụ tập ngồi chung một bàn lớn ở gần cửa sổ uống rượu nói chuyện phiếm , tiếng cười không ngừng.

“Lần này ta nhất định phải xông vào cửa Ất của kiếm tràng , lấy một thanh bảo kiếm mang về !” Trong đó một người lời thề son sắt nói.

Bên cạnh một người cười nói: “Dựa vào bản lĩnh của Vương đại ca , tiến cửa giáp đều không thành vấn đề , lần này vào được cửa giáp là có bảo kiếm thượng đẳng cơ ! Đến lúc đó Vương đại ca nhớ cho chúng ta ngó một chút phong thái của bảo kiếm nhé !”

“Ha ha, ta chắc không được, có thể được đến một thanh bảo kiếm ở cửa Ất là đã tốt lắm rồi, bảo kiếm ở cửa Ất của Kiếm gia cũng đã là thượng thừa ...”

Mấy người lẫn nhau a dua nịnh hót một phen, một trận tiếng cười qua đi, lầu một khách sạn bỗng nhiên yên tĩnh trở lại.

Mọi người ào ào nhìn xuống cầu thang , cái nhìn này qua đi, nguyên bản còn có một chút xì xầm lần này xem như hoàn toàn không có.

Nam tử áo trắng từng bước một đi xuống dưới, tư thái tao nhã thong dong, dung nhan càng là ôn nhuận tuấn mỹ. Phía sau nam tử áo trắng đi theo năm sáu người hạ nhân ăn mặc kiểu tùy tùng, dung mạo đoan chính.

Người nọ nhận thấy được tầm mắt của mọi người , hai mắt nhìn xung quanh một vòng khách sạn , mặt cười yếu ớt, quả nhiên là ôn nhuận Như Ngọc.

“Là người thừa kế đời sau của Ôn gia , Mặc Ngọc công tử Ôn Cẩn Hiên!” Có người nhận ra tới lập tức hô nhỏ một tiếng. Ý thức được bản thân vô lễ, người nọ vội vàng che miệng lại.

Công tử áo trắng tuấn nhã nhưng không có để ý người khác thất lễ , chỉ nhìn không chớp mắt rồi đi xa.

Sau khi xác định người nọ đã đi xa , lấu một khách sạn lại sôi trào hừng hực.

Thánh điển tế kiếm bốn năm một lần, lần trước người Ôn gia tới không phải là Mặc Ngọc công tử Ôn Cẩn Hiên , ngày đó tới cũng là một nam tử áo trắng nho nhã tuấn mỹ , chính là người nọ ánh mắt thoạt nhìn có cảm giác sắc bén hơn mấy phần so Ôn Cẩn Hiên , vừa thấy liền biết là người không dễ chọc . Đáng tiếc , nghe nói đại điển lần đó , người nọ bởi vì tuyển chọn kiếm chết ở cửa Giáp của kiếm tràng .

Bảo kiếm thượng đẳng nghe nói rất khó thuần phục , nếu có thể thuần phục kiếm kia , bảo kiếm sẽ trở thành tùy tùng cả đời cùng ngươi, nhưng nếu tâm trí định lực không đủ, thật dễ dàng bị kiếm phản phệ.

Người thừa kế đời trước của Ôn gia đã chết ở buổi tế kiếm đó , người này tên gọi hình như là Ôn Hạo Nhiên.

Nghe chung quanh mọi người bàn tán chuyện vầ Ôn Cẩn Hiên , nam tử áo trắng ngồi ở góc đột nhiên đứng dậy, mấy bước đi nhanh liền biến mất ở trong khách sạn Họa Vũ .

Mọi người chỉ còn kịp nhìn đến bóng lưng và đại đao lóng lánh trên lưng người nọ .

Mạng che mặt bị gió thổi bay lên , lộ ra ánh mắt người nọ , tối tăm mà tràn đầy thù hận.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.