Nghịch Thiên Ngự Thú Sư

Quyển 3 - Chương 146: Hồ ly tinh không có khí tiết



Mọi người hơi sững sờ, đều đưa mắt chuyển đến trên người Chi Chi, giọng điệu cuồng vọng như thế, so với Quân Mộ Khuynh nàng còn muốn kiêu ngạo hơn a!

“Nhìn cái gì vậy, ta chỉ cho chủ nhân nhà ta nhìn!” Chi Chi hai tay chống nạnh, hai má đỏ rực, cứ như vậy nhìn sang, chính là một tiểu manh hóa.

Quân Mộ Khuynh liếc mắt nhìn Chi Chi, nàng rốt cuộc hiểu rõ vì sao Hàn Ngạo Thần nói dị linh thú sẽ không dễ dàng khuất phục người, so với ma thú bình thường còn cao ngạo hơn, đây là một ví dụ, bộ dáng Chi Chi kiêu ngạo như vậy, là nàng chưa từng thấy qua.

Ngay cả Bá Hiêu lúc mới đầu, cũng không có như vậy a, mặc dù nàng chán ghét nhân loại, đối với việc nhân loại nhìn chằm chằm, cũng chỉ là nhíu nhíu đầu mày, hờ hững xoay người rời đi, cũng không có giống như Chi Chi vậy, trong đôi mắt còn tràn đầy địch ý cùng bất mãn, nửa con mắt cũng không muốn để cho bọn hắn nhìn nó.

“Chi Chi!” Quân Mộ Khuynh lạnh lùng kêu một tiếng, bọn hắn đều là bằng hữu của nàng, không có gì không thể nói.

Nàng đi Quân gia, bọn hắn ở bên ngoài Quân gia lo lắng cho nàng, sợ nàng có nguy hiểm, từ Lôi gia đi ra, bọn hắn lại xông tới, chỉ sợ nàng bị thương chỗ nào, mọi chuyện bọn hắn làm, cũng làm cho nàng rất cảm động.

“Hay là ngươi trước đi Quân gia đi, có chuyện gì, ta giúp ngươi nói là được rồi.” Hàn Ngạo Thần nhìn chằm chằm Quân Mộ Khuynh, nhu hòa nói, hắn biết nàng đang lo lắng cái gì.

“Ừm.” Quân Mộ Khuynh gật đầu, lộ ra một nụ cười, không cần nàng nhiều lời, hắn liền biết trong lòng nàng suy nghĩ cái gì.

Nghe thấy Hàn Ngạo Thần nói như vậy, ánh mắt mọi người đều chuyển qua trên người hắn, Long Thiên càng đi tới bên người Hàn Ngạo Thần, giận trừng hắn.

“Tiểu tử thối, ta thế nào không biết từ lúc nào quan hệ của ngươi cùng nha đầu kia tốt như vậy?” Có chuyện gì không cho lão sư sư phụ biết, mà lại để cho tiểu tử thối biết, thật là kỳ quái!

“Tiểu Khuynh Khuynh, đi đi.” Hàn Ngạo Thần không để ý đến Long Thiên, mỉm cười nói với Quân Mộ Khuynh.

Quân Mộ Khuynh thở dài, đứng dậy đi ra ngoài, cũng chưa đi được hai bước, bên hông liền truyền đến lực đạo, nàng quay đầu nhìn lại, là Chi Chi ôm lấy nàng, không cho nàng rời đi.

“Chi Chi, tin chủ nhân, cũng phải tin tưởng hắn, biết không?” Nó lúc trước không phải sống chết muốn dựa vào Hàn Ngạo Thần, chính là vì mấy viên ma hạch kia a, hiện tại không có ma hạch, cũng không muốn ở lại bên cạnh Hàn Ngạo Thần sao?

Chi Chi do dự quay đầu nhìn Hàn Ngạo Thần liếc mắt một cái, nó không muốn ở lại bên người này thì làm sao bây giờ, muốn đi theo bên người chủ nhân thì làm sao bây giờ?

“Ngoan…” Đây là!

Quân Mộ Khuynh chợt ngẩng đầu, nhìn đỉnh đầu, sát khí quen thuộc này, là Mặc Liên!

Hàn Ngạo Thần cũng mạnh đứng lên, nhìn đỉnh đầu, chẳng những là hai người bọn họ, tất cả mọi người đều ngẩng đầu, trên mặt xuất hiện một tia kinh ngạc, nhìn đỉnh đầu.

“Mặc Liên!” Quân Mộ Khuynh thì thào nói, là thiếu niên hắc y kia, hắn luôn đem bản thân bao bọc ở trong bóng tối, trên người tản mát ra sát khí, sát khí, so với người bình thường muốn nồng nặc gấp mấy lần, lần trước hắn muốn giết nàng, lần này hắn đến, có phải là vì nàng mà đến hay không.

Quân Mộ Khuynh ở trong lòng lớn gan suy đoán, chậm rãi cúi đầu, nhìn lại Hàn Ngạo Thần ở bên kia, vừa vặn Hàn Ngạo Thần cũng nhìn lại nàng ở bên này, hai người khẽ gật đầu, trong lòng cũng có tính toán.

“Đợi lát nữa mặc kệ phát sinh chuyện gì, các ngươi cũng không thể ra ngoài.” Chiến Sí liếc mắt nhìn Quân Mộ Khuynh, sát khí nồng nặc như vậy, về phương diện khí thế nhàn nhạt, cũng đã làm cho người sợ hãi không ngớt, chớ nói chi là còn phải đánh nhau với hắn.

“Sư phụ, ngươi không thể đi ra ngoài, hắn tới là vì ta.” Khí tức băng lãnh từ trên người Quân Mộ Khuynh tản ra.

Mọi người đều rùng mình một cái, hơi thở lạnh như băng, còn có sát khí truyền tới giống như u minh giới kia, lộ ra lãnh ý tử vong, cái loại cảm giác này, giống như là bọn hắn đã ở chỗ sâu trong đất cửu u huyền minh.

Thân ảnh màu đen trên nóc nhà chợt lóe lên, bay nhanh tiến vào trong phòng, giống như ba năm trước đây vậy, hắn đứng ở nơi đó, toàn thân cao thấp không có chút thay đổi nào.

“Không giết ngươi.” Mặc Liên khó khăn nói ra mấy chữ, đôi mắt màu xám tro không có một tia ánh sáng.

Có ý gì? Mọi người đều quay đầu nhìn Quân Mộ Khuynh, cũng không bởi vì mấy chữ này mà thả lỏng cảnh giác, bọn họ nhìn Mặc Liên, trong lòng vẫn là có chút kinh hãi người như vậy, bọn họ cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy qua, quá đáng sợ, hắn đến giống như tử thần đến vậy.

Long Thiên mặc dù hiểu biết sâu rộng, cùng Chiến Sí, cũng là vẻ mặt căng thẳng, bọn họ cũng chưa từng thấy qua người như vậy, trên người có nồng nặc khí tử vong như vậy.

“Ngươi không phải tới giết ta?” Quân Mộ Khuynh nhìn Mặc Liên, không chỉ vui mừng, trước đây hắn ngay cả lời nói cũng nói có phân nửa, huống hồ chi bây giờ còn là một người lớn còn sống, còn có thể nói mấy câu, vậy cũng không cần phải nghi ngờ.

“Ừm.” Mặc Liên gật gật đầu, biểu cảm không có bất kỳ biến hóa nào.

“Vậy ngươi đến làm cái gì?” Quân Mộ Khuynh cũng buông lỏng cảnh giác, Nếu Mặc Liên đã nói như vậy, vậy cũng không cần đánh nhau, huống hồ trên người hắn chỉ có sát khí, không có sát khí ngày đó, sát khí trên người hắn là giết người nhiều năm lưu lại, trên người có, cũng là chuyện bình thường.

Lạc Anh Ninh chỉ vào Mặc Liên quát, “Đừng cho rằng ngươi nói như vậy, chúng ta sẽ tin tưởng ngươi, ba năm trước đây, chúng ta thiếu chút nữa đã bị ngươi giết chết!” Thời điểm ba năm trước đây, hắn cũng có thể lấy oán trả ơn, đừng nói chi là hiện tại, người này tuyệt đối không thể tin.

“Không đánh nhau.” Mặc Liên còn nói ra ba chữ, biểu tình không có biến hóa lớn.

“Dù sao ta cũng sẽ không tin ngươi, ngươi đi đi!” Lạc Anh Ninh giận dữ hét, một tên không có nghĩa khí như thế, có cái gì đáng tin, lúc trước nếu không phải là tiểu Khuynh cầu tình, hắn sao có thể thuận lợi rời đi, như nàng nói, lúc trước tiểu Khuynh không nên để hắn rời đi, hiện tại hắn lại giết tới cửa.

Một đạo bạch sắc lưỡi kiếm bay qua, mọi người còn chưa kịp thấy rõ Mặc Liên ra tay thế nào, liền nhìn thấy cái bàn bên cạnh bọn họ toàn bộ bị cắt thành hai nửa.

“Ngươi…”

“Anh Ninh, hắn là nói cho chúng ta biết, nếu như hắn muốn giết người, chúng ta ai cũng không ngăn cản được.” Lạc Ưng Hùng vội vàng kéo lại muội muội đang xúc động, lên tiếng giải thích, nếu như nàng xông lên, Mặc Liên cũng cắt nàng thành hai nửa thì làm sao bây giờ.

Mặc Liên lại lần nữa gật đầu, không có lại ra tay, thần sắc cứng nhắc, làm cho người ta nhìn không thấu trong lòng hắn rốt cuộc suy nghĩ cái gì.

“Vậy ngươi đến tìm tiểu Khuynh làm cái gì?” Lạc Anh Ninh không phục dừng bước lại, nàng đánh không lại người trước mắt, không có biện pháp.

“Giết.” Mặc Liên mặc dù nói như vậy, trong giọng nói cũng không có mang theo chút sát khí nào.

“Các ngươi nghe thấy chưa, hắn chính là tới giết tiểu Khuynh, ca, ngươi buông ta ra, ta muốn giết cái tên lấy oán trả ơn này!” Lạc Anh Ninh vung cánh tay, nàng hận nhất chính là người lấy oán trả ơn, nhưng nàng lại gặp được một người, hơn nữa còn muốn đối phó với bằng hữu tốt của nàng.

Quân Mộ Khuynh đi tới trước mặt Lạc Anh Ninh, lắc đầu, “Ý tứ của hắn là có người muốn hắn tới giết ta, thế nhưng hắn sẽ không giết ta.” Đem lời trước sau gộp lại, còn có việc làm của hắn, đại khái chính là ý tứ này.

Hiện tại nàng càng hiếu kỳ hơn, là ai muốn đẩy nàng vào chỗ chết, người này hiển nhiên rất hiểu nàng, hơn nữa cũng không phải là lần đầu tiên hạ sát thủ.

“Ừm.” Mặc Liên gật gật đầu, đồng ý với lời nói của Quân Mộ Khuynh.

“Vậy là ai muốn giết nàng?” Hàn Ngạo Thần theo đi tới, trong mắt lộ ra băng sương, khóe miệng còn mang theo ba phần tươi cười.

“Không thể nói.” Mặc Liên lắc lắc đầu.

Mọi người xem thường liếc mắt nhìn Mặc Liên, ba chữ này trái lại nói rất thuận miệng, có người muốn giết Quân Mộ Khuynh, như vậy sao được, muốn động đến nàng, có phải nên hỏi trước hỏi bọn họ có đồng ý hay không mới ra tay, chưa có cửa này của bọn họ, cũng đừng nghĩ đụng tới Quân Mộ Khuynh nàng!

Mặc Liên “Nhìn” Hàn Ngạo Thần, trầm tư một chút, hầm băng trên mặt, xuất hiện vài vết nứt, “Là ngươi!” Người ngày đó.

“Không sai.” Hàn Ngạo Thần thản nhiên đáp lại, người này trời sinh có độ nhạy cảm, không cần nhìn bằng mắt, có thể biết người ngày đó là mình, xem ra người muốn giết tiểu Khuynh Khuynh, là muốn một lần thành công, nhưng không nghĩ đến, ngày đó tiểu Khuynh Khuynh thả cho Mặc Liên một con ngựa, trong lòng Mặc Liên có cảm kích, cũng không muốn giết nàng.

“Nga.”

Nga!

Cứ như vậy, mấy người bọn hắn đều biết người này gọi là Mặc Liên, bọn hắn cũng không biết, vậy sao bọn họ lại biết?

Tất cả mọi người tò mò nhìn Quân Mộ Khuynh với Hàn Ngạo Thần, Lạc Anh Ninh nói hắn lấy oán trả ơn, người tên Mặc Liên này thiếu tiểu Khuynh Khuynh tiền, hay là thiếu nàng tính mệnh a?

“Oa! Chủ nhân, hắn là…” Ánh mắt Chi Chi lóe ra quang mang, thèm nhỏ dãi ba thước nhìn Mặc Liên, nước bọt khóe miệng cũng chảy ra.

“Nước bọt.” Quân Mộ Khuynh lãnh đạm liếc mắt nhìn Chi Chi, người này vì sao biến thành người, còn nhịn không được muốn ăn ma hạch, đúng rồi, thú nhân cũng có ma hạch sao?

Nàng không biết Mặc Liên có phải là thú nhân hay không, nhưng ngày đó Lạc Du nói hắn phải, vậy thì thú nhân hẳn là không nhận lầm thú nhân đi, chỉ có điều lực lượng hiện tại của Chi Chi, ngay cả nàng cũng không biết rốt cuộc có bao nhiêu, nếu như ngày nào đó cơn đói trỗi dậy, trực tiếp ra tay thì làm sao bây giờ.

“Chủ nhân, ngươi để ta ăn một miếng, ăn một miếng…” Chi Chi làm nũng nói, giống như thời gian nó làm ấu thú vậy, lộ ra vô cùng đáng yêu, biểu tình manh ngốc, nhìn Quân Mộ Khuynh.

Thời gian là ấu thú, đó là hình dạng sủng vật manh nha, hiện tại Chi Chi đã ngưng thái thành người, cứ quyệt miệng như vậy, khiến lòng người ta đều mềm yếu, Lạc Anh Ninh ngơ ngác nhìn nó, nàng cảm giác mình muốn xông lên, hung hăng ôm lấy đứa nhỏ kia hôn hai cái.

Thật là đáng yêu, quá manh nha! Dù cho không phải tiểu hài của nàng, nàng cũng nguyện ý nuôi một đứa nhỏ như thế.

“Ta lúc nào đáp ứng cho ngươi ăn?” Nó vừa tấn chức, hẳn là đói bụng.

“Chủ nhân, ta thật đói.” Thơm quá, mùi thơm quá, rất muốn ăn một ngụm.

“Ngươi còn không mau đi!” Hàn Ngạo Thần nhìn về phía Mặc Liên nói, phải biết Chi Chi chính là một tên ham ăn, nó muốn ăn cái gì, cũng chỉ có tiểu Khuynh Khuynh mới có thể không cho nó ăn, đó là thời điểm nó là ấu thú, hiện tại nó đã trưởng thành, còn có thể ngoan ngoãn nghe lời như vậy sao? Đợi lát nữa ngăn không được thì làm sao bây giờ.

Mặc Liên quay đầu “Nhìn” Quân Mộ Khuynh, chỉ nghe được một tiếng rống to hơn, “Ngươi còn không đi nhanh một chút!”

Quân Mộ Khuynh kéo Chi Chi, nhìn ánh mắt nó hiện lên ánh sáng, liền biết Mặc Liên mà không đi, đợi lát nữa có muốn chạy nhanh cũng không đi được.

Mặc Liên gật đầu, lắc mình một cái, biến mất ở tại chỗ, có thể coi là Mặc Liên đã rời đi, Chi Chi vẫn không ngừng đi tới phía trước, nếu không phải là Quân Mộ Khuynh kéo nó, nó đã sớm đuổi theo.

“Chi Chi, nếu như ngươi lại không nghe lời, ta sẽ không quản ngươi nữa!” Quân Mộ Khuynh quát, người này thế nào định lực lại kém như vậy, ngửi được một chút đồ ăn ngon, liền chạy tới phía trước, mặc dù Mặc Liên không làm gì được Chi Chi, nhưng Chi Chi đi, vẫn sẽ có nguy hiểm.

“Chủ nhân, ta đói.” Chi Chi trơ mắt nhìn “Thức ăn” bỏ chạy, không có biện pháp nào, như thế nào đi nữa, nó cũng không thể ra tay với chủ nhân a, chủ nhân tốt như vậy, mỗi lần khi đói bụng, liền sẽ cho nó ăn ngon.

“Hàn Ngạo Thần! Ta đem nó giao cho ngươi, ngươi phụ trách cho nó ăn no!” Quân Mộ Khuynh vội vàng đem Chi Chi giao cho Hàn Ngạo Thần, nhìn hắn mấy lần trước có nhiều ma hạch như vậy, vậy thì không cần lo lắng vấn đề đồ ăn của Chi Chi, cũng không biết Chi Chi trưởng thành, ma hạch cấp bậc linh thú, có thể giúp nó ăn no hay không.

Hàn Ngạo Thần kéo Chi Chi qua, khẽ gật đầu, “Muốn ăn gì, liền đi theo ta đi.” Thực sự là một tham ăn, vì đồ ăn, cái gì cũng không chú ý.

Chi Chi ngẩng đầu liếc mắt nhìn Hàn Ngạo Thần, nhìn thấy đôi mắt quen thuộc kia, nó mở to hai mắt, chợt nhảy đến trên người Hàn Ngạo Thần, vòng lên cổ của hắn, nước bọt lại lần nữa hoa lệ lệ tràn ra.

Nó nhớ ra rồi, lần trước chính là nó ăn rất nhiều rất nhiều ma hạch linh thú, mới tấn chức, mà những ma hạch đó, đều là người này cho nó, hắn ở đây, thật sự là quá tốt, nó không cần lo lắng bụng không no, nhưng mà, nó không muốn ăn ma hạch linh thú thì làm sao bây giờ?

Quân Mộ Khuynh tay đỡ trán, khẽ thở dài, nàng liền biết, Chi Chi chính là một tên tham ăn, có đồ ăn, ngay cả chủ nhân cũng không cần, nhưng mà như vậy tốt hơn, nàng cũng dễ đi Quân gia một chuyến, nhìn xem lão già kia tìm nàng rốt cuộc có chuyện lớn gì.

“Ngươi trước đi theo hắn lấp đầy bụng, ta trước đi Quân gia.” Quân Mộ Khuynh thở dài, bước nhanh rời đi.

Không có người ngăn cản Quân Mộ Khuynh, trải qua chuyện mới vừa rồi, bọn họ đều cảm thấy, vẫn là để cho nàng rời đi là được rồi, lực lượng Quân gia, mạnh hơn mấy người bọn hắn, còn có gia chủ Quân gia, cũng nhất định sẽ rất bảo vệ Quân Mộ Khuynh tốt hơn.

Sau khi Quân Mộ Khuynh rời khỏi, Hàn Ngạo Thần đen mặt, cũng xoay người từ cửa sổ lắc mình rời đi, Chi Chi muốn ăn no, tuyệt đối không phải ăn thức ăn bình thường, nó muốn là ma hạch.

La Tắc đi tới phía trước cửa sổ, tay chống cằm, nhìn phương hướng Hàn Ngạo Thần rời đi, “Phong tử, Trúc tử, các ngươi nói một màn vừa rồi kia có phải nhìn rất quen mắt hay không?” Hình như ở địa phương nào đó cũng đã gặp một màn như vậy.

“Đúng vậy nhìn rất quen mắt.” Lam Phong híp mắt, cười cười nói.

“Các ngươi đang nói cái gì?” Hạng Võ tò mò hỏi, không phải là tiểu hài tử kia đói bụng, sau đó hỏi Quân Mộ Khuynh đồ ăn, Quân Mộ Khuynh đi Quân gia có chuyện, liền đem nó ném cho Hàn Ngạo Thần, cái này có cái gì kỳ quái, chẳng lẽ bọn họ thấy qua một màn giống vậy, không thể nào chứ!

“Ta hình như nghe thấy tiểu Khuynh gọi tiểu hài tử kia là Chi Chi?” Lạc Anh Ninh nhìn địa phương Hàn Ngạo Thần biến mất, tiểu hài tử kia nếu như là Chi Chi, đó là Chi Chi nào, là con ma thú Chi Chi kia sao? Ma thú biến thành người, đó không phải là Thánh Thú!

Chi Chi đã là Thánh Thú sao? Không có khả năng đi, ba năm, từ ấu thú biến thành Thánh Thú, việc này thật sự có chút khó có thể tin.

“Chúng ta cũng nghe thấy được.” Mọi người đồng thanh nói.

Không phải là thật chứ!

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, trong lòng cũng thật sâu chấn động.

Kỳ thực Chi Chi bây giờ còn không phải là Thánh Thú, nếu như là Thánh Thú, nó cũng không chỉ là bộ dáng tiểu hài tử bảy tuổi, mà là giống như Bá Hiêu vậy, giống một người trưởng thành, thánh linh thú không giống như ma thú khác, nó không bị thiên địa quy luật trói buộc, chỉ cần lực lượng đủ, là có thể ngưng thái thành người.

Quân Mộ Khuynh không có dừng lại chút nào, trực tiếp thoáng qua trên không trung, rất nhanh liền xuất hiện ở trước cửa Quân gia, không có quấy rầy bất luận kẻ nào, nàng rất nhanh đi vào, đương nhiên cũng không có bất kỳ người nào nhìn thấy thân ảnh nàng tiến vào Quân gia.

Trong một góc khuất ở Quân gia, vang lên hai giọng nói, khiến người trên không trung dừng bước lại.

“Trưởng lão, ngươi không phải nói, người bên kia đã đến, vì sao đến bây giờ cũng chưa nhìn thấy bọn họ?” Trong giọng nói của nam tử rõ ràng mang theo sốt ruột.

“Ta đã nói với bên kia, nói Quân Mộ Khuynh đã trở về, hơn nữa còn là có thù oán tất báo, người có ân oán ngày trước, nàng cũng không nể tình, hẳn là sẽ có người tới mới phải.” Một âm thanh khác mang theo ngưng trọng vang lên.

Mà hai người bí mật nói thầm này, chính là Quân Thương Lan với Quân Lạc Phàm, bọn họ không muốn để cho bất luận kẻ nào nghe thấy cuộc nói chuyện này, mới tìm một địa phương như thế.

“Vậy tại sao hiện tại vẫn chưa có người nào đến?” Quân Lạc Phàm sốt ruột hỏi, Quân Mộ Khuynh không chết, hắn vẫn không thể an tâm, gia chủ sủng ái Quân Mộ Khuynh như vậy, còn có Quân Mặc, hai người kia nhất định sẽ cướp vị trí gia chủ Quân gia với hắn, hắn tuyệt đối không cho phép.

Thần sắc Quân Thương Lan ngưng trọng lắc đầu, hắn chậm rãi quay người đi đến bên cạnh, “Bọn họ không có khả năng không để ý tới, chuyện năm đó, cũng có một phần của bọn họ, nếu như bọn họ không giúp, cùng lắm thì cá chết lưới rách!” Bọn họ sẽ không chặt đứt đường lui của chính mình, Quân Thương Lan tin chắc như vậy.

“Ngươi không sợ bọn họ đem tất cả mọi chuyện đều đổ hết lên trên người chúng ta, Đông Phương Mi, còn có Quân Mộ Khuynh, người một nhà Quân Ly…”

“Xuỵt! Chuyện này, chúng ta biết là được rồi, không cần phải nói ra!” Quân Thương Lan vội vàng chặn miệng của Quân Lạc Phàm, còn không ngừng nhìn xung quanh, thấy bốn phía không có người, mới thở phào nhẹ nhõm.

Quân Lạc Phàm giật tay của Quân Thương Lan ra, bất mãn nói, “Ta tuyệt đối sẽ không cá chết lưới rách, ta còn chưa ngồi lên vị trí gia chủ Quân gia!” Tâm tư của Quân Thương Lan đừng tưởng rằng hắn không biết, nếu như Quân Thương Lan làm chuyện gì, vậy cũng đừng trách hắn không khách khí.

“Ngươi…”

“Được rồi, trưởng lão, có chuyện gì, đợi tỷ thí xong lại nói, hiện tại Quân Mộ Khuynh đi lại tự nhiên ở Quân gia, chúng ta vẫn là tạm thời chấp nhận đi, còn có, trưởng lão nếu như muốn làm ít chuyện gì không nên làm, vậy ta cũng sẽ không thủ hạ lưu tình.” Quân Lạc Phàm lạnh lùng nói xong, hừ nhẹ một tiếng, sải bước đi về phía trước.

Quân Thương Lan đứng ở tại chỗ, nhìn bóng lưng Quân Lạc Phàm rời đi, mắt nheo lại, xem ra có vài người giữ lại, đã không bị hắn kiểm soát, hắn muốn chỉ là một quân cờ nghe lời, mà không phải là kẻ phản nghịch.

“Chuyện không nên làm, Quân Lạc Phàm, ngươi sẽ hối hận vì lời nói ngày hôm nay! Hừ!” Quân Thương Lan nói xong, xoay người đi về hướng ngược lại, trong đôi mắt lộ ra hàn ý lạnh như băng, trên người càng tản mát ra sát khí nồng nặc.

Đợi hai người đều rời đi, Quân Mộ Khuynh mới chậm rãi từ chỗ tối đi ra, đôi mắt đỏ đậm, nhìn địa phương hai người bọn họ vừa mới đứng, lộ ra hàn ý khát máu.

Chuyện năm đó nàng nhất định phải điều tra rõ ràng, nếu để cho nàng biết, chuyện này, có liên quan đến Quân Lạc Phàm, cùng Quân Thương Lan, nàng nhất định sẽ không bỏ qua cho bọn họ!

Thân ảnh đỏ rực bước nhanh rời đi, vội vã đi về hướng gian phòng Quân Chấn, khí tức băng lãnh phát ra, mỗi khi nàng đi qua trước mặt những người khác, bọn họ đều sẽ run rẩy một cái, lộ ra biểu tình kinh ngạc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.