Ngộ Long Ký

Chương 18: Pn5: đoản văn



Bách quỷ dị văn hệ liệt

Ngộ long ký

Tác giả: Bách Quỷ Dạ Hành

Edit: Tiểu Hi Hi



Đông thôn có một thiếu niên, họ Phương, tên gọi Khảm. Năm mười bảy mười tám tuổi, cha mẹ mất sớm. Mặc dù ngày thường thấp bé, nhưng từ trong bụng mẹ sinh ra đã có một thân khí lực. Gánh đá đi trăm dặm, khí không suyễn mặt không hồng, lực có thừa. Xưa nay hay giúp đỡ người khác, tính hiền lành hào sảng. Danh tiếng trong thôn vô cùng tốt. Đều là đối tượng của những cô nương chưa lấy chồng trong thôn, bà mối đạp đến sập cửa. Phương Khảm lấy lý do nhà nghèo chậm chạp không quyết. Vốn tưởng rằng sẽ cứ như vậy sống quãng đời còn lại ở trong thôn, cũng không ngờ một sự kiện dị thường đã làm cho nhân sinh của y hoàn toàn thay đổi.

Một ngày, Phương Khảm từ ruộng trở về. Ngẩng đầu nhìn, xa xa mây đen dày đặc, tiếng sấm nổ vang. Hình như có mưa to rơi xuống, mùa xuân vốn là lúc mưa nhiều, Phương Khảm đưa tay lên che mưa. Đúng lúc đó, đột nhiên mây đen mở ra một cái cửa, một vật nhún mình bay xuống. Phương Khảm nheo mắt nhìn. Oa, thật sự khó lường, cả thân vật thể ấy hắc lân lưu quang bốn phía, con ngươi to, sừng hươu thân rắn. Là một con long dã.

Gặp long, Phương Khảm hoảng hốt, lập tức quỳ xuống khấu đầu, không dám phạm long uy. Bỗng nhiên, vuốt long lướt qua mặt. Phương Khảm hồn phi phách tán hồn vía lên mây nghĩ long muốn ăn mình, nghĩ mình cả đời thiện lương, tự hỏi không thẹn với lòng. Hiện giờ lại phải táng thân cho long, chắc không phải oan nghiệp kiếp trước chứ?

Nghĩ đến điều này, mất hết can đảm. Chỉ cầu được chết thống khoái.

Miệng long phun sét đánh rách quần áo của y, Phương Khảm cảm giác không đúng. Vuốt long vừa lật, thân thể liền nằm sấp trên mặt đất. Mông chổng lên trời, tư thế rất nan kham. Phương Khảm muốn xoay lại liền bị giữ chặt, buồn bực nghĩ long làm việc khó hiểu.

Đột nhiên một cái phân thân, nhảy vào tiểu huyệt. Tiểu huyệt vốn không phải là nơi chứa dị vật, hơn nữa phân thân của long cứng rắn thô to. Phương Khảm kêu thảm thiết, cơ hồ ngất đi. Muốn phản kháng lại nghe long lôi đình rống giận. Nhất thời Phương Khảm không dám nhúc nhích. Mặc kệ long kia muốn làm gì thì làm.

Long ở trong cơ thể Phương Khảm đấu đá lung tung, không ngừng một chút. Thể lực Phương Khảm chống đỡ hết nổi, bất tỉnh nhân sự.

Cho đến khi nguyệt lên đỉnh đầu, Phương Khảm mới bắt đầu chuyển tỉnh, bên người đã không thấy long ảnh, sau đình đau đớn khó nhịn, nước miếng dính đầy người. Phương Khảm sợ hãi điều này bị người khác biết được, sau khi về nhà, giấu diếm đau đớn. Nằm trên giường ước chừng nửa tháng mới đỡ. Đối với chuyện ngày đó gặp phải không hề nhắc đến.

Vốn tưởng rằng sự tình sẽ kết thúc như vậy, cũng coi là nghiệp chướng của Phương Khảm. Sau ba tháng bụng của Phương Khảm hơi hơi to lên, lúc đầu nghĩ, có thể là hơi mập mà thôi. Nhưng sau đó càng thấy càng lớn. Sau mười tháng lại lớn như chung bạc. Tìm đại phu, đều không biết là bệnh gì, chỉ nói là quái bệnh. Chuyện tốt không ra cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm. Trong lúc nhất thời, chuyện Phương Khảm bị quái bệnh truyền rất ồn ào náo nhiệt trong thôn. Mọi người cảm thấy bất an, thậm chí cũng có người bỏ đá xuống giếng. Ý đồ muốn đuổi Phương Khảm đi.

Phương Khảm không chịu nổi nỗi nhục này, một mình rời đi thôn trang. Tiến vào núi rừng sống cuộc sống một mình. Chờ đợi tử vong đến.

Ba năm sau, Phương Khảm lại sinh ra một con rắn, khuôn mặt giống như đúc từ một khuôn với con long ngày ấy. Lúc này Phương Khảm mới biết quái bệnh lúc trước không phải bệnh. Mặc dù lấy thân nam nhi sinh con, nhưng tư long phi phàm nên cũng không quá để ý. Chỉ hận *** long thích đùa giỡn long dương, hại mình đau khổ như thế.

Cũng may sinh ra con rắn, nhu thuận hiếu thuận, có chút tri kỷ. Lâu ngày, Phương Khảm liền buông khúc mắc, ở trong thâm sơn sống những ngày thần tiên phụ từ tử hiếu.

Lúc con rắn ba tuổi, liền hóa thành thân nhân (hình người). Phương Khảm đặt tên là Phương Long. Ở nơi xa nguồn nước. Trèo đèo lội suối, qua lại bôn ba, không chịu nổi vất vả này. Phương Long quyết định dẫn thủy làm mương, nhất lao vĩnh dật (bỏ công làm một lần sau đó được nhàn nhã). Nhưng nên dẫn thủy từ chỗ nào? Hắn hỏi phụ thân: “Phụ thân, nơi nào có nhiều nước nhất?”

Phương Khảm nói: “Đông Hải nhiều nhất.”

Phương Long nghe vậy hóa thành long thân, đằng vân giá vũ, nháy mắt đã đến long hải. Hé miệng, một nửa nước biển Đông Hải đã vào bụng. Chợt nghe một lão ông la hét: “Ngươi là con cái nhà ai, sao lại đến đây chơi đùa.”

“Ta không phải chơi đùa, ta chỉ muỗn dẫn nước về nhà mà thôi.” Phương Long thành thật trả lời.

Lão ông cổ quái liếc mắt một cái. Hỏi: “Nhà ngươi ở phương nào, cha mẹ là ai?”

“Nhà ở thảo sơn, chỉ có một mình cha.”

“Cha ngươi họ gì?”

“Phương.”

Lão ông nhíu mày lắc đầu: “Không nghe qua trong long tộc có người họ Phương.”

Phương Long trả lời: “Cha ta không phải là long tộc.”

“Hay nương ngươi là long tộc?”

“Không biết, không thấy qua mẫu thân.”

Thấy không hỏi ra cái gì, lão ông cẩn thận quan sát tướng mạo Phương Long. Càng nhìn càng hoài nghi. Tiểu nhi này nhìn lại tương tự như đứa con thứ chín bất hiếu của mình. Lão ông trầm ngâm, bấm đốt tay tính toán, nhiều lần, giận tím mặt. Bắt lấy tay Phương Long.

“Đi, chúng ta đi tìm phụ thân ngươi!”

“Nhà của ta không ở bên kia!” Phương Long phản kháng: “Phụ thân, còn ở nhà chờ ta.”

Lão ông mặt trắng bệch, hắn nên nói như thế nào với Phương Long, phụ thân của hắn kỳ thật là mẫu thân, phụ thân chân chính là đứa con của mình.

“Được rồi.” Lão ông thoải hiệp “Ngày mai ta dẫn hắn đến nhà ngươi.”

“Còn có, ta là ông nội ngươi.”

“Ông nội.” Phương Long nhu thuận nói, làm cho lão ông tâm hoa nộ phóng. Lão ông sinh chín đứa con, chín đứa đều bất hiếu, đến tuổi kết hôn lại chậm chạp không chịu thành thân, làm cho lão ông dưới gối hư không, không thể hưởng thụ niềm vui ngậm kẹo đùa cháu. Hiện giờ, bỗng nhiên xuất hiện một tôn nhi nhu thuận, chẳng phải làm cho hắn hỉ thượng đuôi mày.

“Ngoan tôn, ngươi muốn cái gì. Ông nội sẽ cho ngươi.” Lúc này chẳng sợ Phương Long muốn ánh trăng trên trời, lão ông cũng sẽ có cách hái xuống.

Phương Long dù sao cũng chỉ là một đứa nhỏ, nghe vậy liền nhảy nhót: “Ta muốn trước nhà có một nhánh sông, còn muốn có một mẫu thân.” Suy nghĩ luôn hướng về cha mẹ là chuyện thường tình, huống chi Phương Long là một đứa nhỏ hiếu thuận.

Hai điều này đều dễ làm, sông chỉ cần cải biến một chút thủy mạch sẽ có, mẫu thân? Chờ túm được nghiệt tử chẳng phải sẽ có sao. Lão ông vui tươi hớn hở gật đầu nhận lời. Hết thảy ngày mai sẽ có.

Phương Long mang theo chờ mong, trở về nhà liền đem hết thảy những chuyện kì lạ xảy ra nói với Phương Khảm. Phương Khảm cười trừ, nói là lão nhân gia nhàm chán, tìm tiểu bối vui đùa một chút thôi.

Nào biết người tính không bằng trời tính, những chuyện lão ông nói đều không phải là giả.

Ngày thứ hai, điện thiểm tiếng sấm, mây đen đầy trời, cự long lượn trên không trung, như ẩn như hiện. Phương Long nhìn thấy đồng loại tất nhiên là vui mừng, vội gọi Phương Khảm.

Phương Khảm vừa thấy nguy, nhất thời tức giận sôi lên, hai mắt phun hỏa. Thứ đang bay quanh trên không trung kia không phải *** long ngày ấy, còn là ai!

Chợt nghe từ chỗ sâu nhất trong đám mây phát ra một tiếng rống to.

“Nghiệt tử, còn không mau xuống cho ta!”

Chỉ chốc lát, cự long đang bay lòng vòng liền hóa thành một tia chớp bay xuống. Đi theo còn có một vị lão giả đầu bạc phiêu phiêu.

“A, là ông nội hôm ấy.” Phương Long vui mừng, Phương Khảm trợn mắt muốn nứt ra, còn chưa chờ cự long hóa thành hình người, liền xông lên đấm một cú.

Lão ông vội vàng ngăn lại, hảo ngôn khuyên bảo: “Vợ Lan nhi, đừng tức giận. Ta biết ngươi bị ủy khuất, hiện tại để cho Lan nhi chịu tội với ngươi.”

“Ai là vợ của hắn!”

“Y mới không phải là vợ của ta!”

Một người một long trăm miệng một lời.

Phu xướng phụ tùy, lão ông cảm thấy hai người bọn họ thật sự xứng đôi, liền bắt đầu mơ đến cảnh long tôn đầy nhà, không khỏi nheo mắt.

“Ngày ấy nếu không phải do giảo yêu, ta sẽ không tìm người xấu như vậy để tiết hỏa đâu!” Ngao Lan liên tiếp chán ghét.

Lửa giận của Phương Khảm bốc cao ba nghìn trượng, hung hãn lao lên trước, đấm thật mạnh vào khuôn mặt trắng nõn của Ngao Lan.

“Ngươi này *** long, cho ngươi hại ta!”

“Ngươi này nhân loại ti tiện, ngươi có thể trộm được long loại coi như tạo hóa của ngươi, hiện giờ lại đến đánh ta! Nghĩ lúc trước, con giảo yêu kia dùng kế muốn trộm, ta cũng không cho đâu!”

Nói xong, lại bị đấm cho một cái rất mạnh.

Chuyện này, lão ông cũng không ngăn cản, đảo mắt xem xét thảm trạng của con mình, còn ở bên cạnh chế nhạo.

“Nếu không phải cả ngày ngươi chỉ biết lưu luyến hoa tùng, sao có thể trêu chọc đến con giảo yêu kia.”

Phương Long không rõ nhìn hai người do đánh nhau mà dính vào nhau, giật nhẹ ống tay áo ông nội: “Ông nội, vì sao phụ thân lại đánh nhau với người kia?”

Lão ông vuốt vuốt chòm râu, mặt mũi hiền lành nhìn ngoan tôn duy nhất của mình: “Lần trước không phải ông nội nói sẽ cho ngoan tôn một mẫu thân sao?”

“Mẫu thân đâu?” Phương Long tả hữu quan vọng (ngó trái ngó phải), không thấy người nào.

Lão ông chỉa chỉa hai người đang đánh nhau khó hòa giải: “Người kia là phụ thân ngươi, còn người kia là mẫu thân ngươi.”

“Không đúng, người kia mới là phụ thân.” Phương Long chỉ vào Phương Khảm nói.

“Cha ngươi chính là mẫu thân ngươi, người kia mới đúng là cha ngươi. Ngươi xem, bộ dạng các ngươi rất giống nhau!”

Phương Khảm cẩn thận quan sát một hồi, rốt cục tin phục. Phụ thân kia, thật sự như cùng mình từ một khuôn mẫu in ra.

“Nghoan tôn, muốn có đệ đệ muội muội không?”

Lại đánh tiếp cũng không phải cách, lão ông âm thầm tính kế, để cho bọn họ tiếp tục đánh nhau, không bằng sớm để cho bọn hắn sinh sản báo tộc.

“Muốn!” Ánh mắt Phương Long như phát sáng, hắn ở một mình nên luôn hy vọng có một đồng bạn để chơi đùa.

“Nếu như vậy thì lại gần nghe ông nội nói, đem thứ này cho vào trong nước cho cha mẹ uống…” Nho tử cũng có thể sai khiến, lão ông gật gật đầu, một già một trẻ mưu đồ bí mật một hồi. Lão ông ho khan một tiếng, đem hai người đang dây dưa tách ra.

“Tốt lắm, vợ Lan nhi, khí của ngươi cũng nên tiêu đi.”

Phương Khảm nào nghe được lời lão ông nói, giống như gà trống đấu trận trừng mắt với Ngao Lan.

“Phụ thân, uống nước.” Phương Long nhu thuận đưa một chén nước. Đồng thời cũng đưa cho Ngao Lan một ly, nơm nớp lo sợ gọi một tiếng cha.

Nguyên lai cảm giác có con ấm áp như vậy, Ngao Lan cảm khái trong lòng, uống một hơi cạn sạch. Phương Khảm bên kia cũng uống nước xong, tiếp tục căm tức nhìn hắn.

Nhìn nhìn nhìn, ánh mắt hai người đều thay đổi.

Ta sao cảm thấy được tên kia càng nhìn càng đáng yêu chứ?

Hai người không hẹn mà cùng nghĩ, đồng thời cảm thấy hạ phúc có một cỗ nhiệt lưu bốc lên, cả người khô nóng không thôi.

Ngao Lan từng có kinh nghiệm lập tức biết phát sinh chuyện gì, quay đầu tìm kiếm đầu sỏ gây nên, phát hiện một già một trẻ sớm đã bỏ trốn mất dạng.

Quay đầu lại, thấy Phương Khảm không chống được dược hiệu của xuân dược, thân thể mềm nhũn, mệt mỏi tựa vào tường, ánh mắt mê loạn, quần áo không chỉnh, liên tục thở dốc.

Thấy Ngao Lan, hạ phúc căng ra, dược dược dục thí. Ngao Lan há lại là loại người nguyện ý ủy khuất chính mình, dù sao đều đã làm một lần, lại làm một lần nữa cũng không sao. Nghĩ liền làm. Ngao Lan ôm ngang thân thể mềm nhũn của Phương Khảm đặt lên giường lớn, lại trong kháng nghị mỏng manh, ba kéo năm giật lột sạch quần áo. Không chút khách khí bắt đầu hưởng dụng.

Hai mươi năm sau, trong thâm sơn lại là một trận gà bay trứng vỡ.

“Ngao Lan, ngươi này *** long. Mau rút thứ của ngươi ra!”

Phương Khảm rống giận, liều mạng muốn ngăn lại rục rịch của Ngao Lan trong cơ thể, tên sắc long này, mỗi buổi sáng đều thừa dịp lúc y nửa tỉnh nửa mơ, giang hai chân của y ra sáp nhập, sau đó bắt đầu bài vận động buổi sáng.

Ngao Lan không để ý tới, tiếp tục đâm về phía trước.

“Dừng tay, a… Cần nhi đang khóc…” Thanh âm kháng nghị tương đương vô lực.

“Không sao, Long nhi sẽ dỗ hắn.” Ta đâm, ta đâm, ta đâm đâm đâm. (=)))))))))~)

“A… Ân… Nào có… A, không phụ trách giống như ngươi…”

“Ta đáp ứng Bắc Hải long vương cho hắn một người vợ, cho nên chúng ta cố gắng tạo long đi.”

“Gạt người, lúc trước sinh Gia nhi, Yên nhi, không phải ngươi cũng nói như vậy sao!”

“Ách… Ta nhớ lầm, lúc này là đứa con của Đông Hải long vương.”

“Đi chết đi!” Rống giận của Phương Khảm vang tận mây xanh.

Phương Long vừa đung đưa tiểu đệ, vừa bất đắc dĩ thở dài.

“Lại tới nữa…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.