Ngộ Long Ký

Chương 8



Wow, thật lớn a…

Phương Khảm cảm thán , y thật sự không thích loại phòng lớn đến không ra gì này. Tầng tầng hành lang thay phiên nhau cơ hồ làm cho người ta đầu óc choáng váng, nếu không phải có lão nhân ở bên cạnh nhắc nhở, Phương Khảm hoài nghi mình sẽ bị lạc tại cái nơi giống như mê cung vĩnh viễn cũng đi không hết này.

Vòng vòng nửa ngày, đi đến chân nhuyễn, bọn họ mới tới nơi đã định — một tòa đình viện cơ hồ trụi lủi.

Thực vật sinh trưởng hai bên hành lang cùng bên ngoài rất khác biệt, đình viện tọa ở một khoảng không trống rỗng, đất màu mỡ hắc sắc phơi bày ra bên ngoài, đừng nói một gốc cây cỏ, ngay cả tảng đá cũng quá nhiều .

Giữa đình trồng một góc cây rất kỳ dị , thực vật kia ước chừng cao bằng một người, không cỏ không hoa không cây, lá cây vừa giống bụi gai lại vừa giống hoa thủy tiên, dưới ánh mặt trời chiếu rọi xuống còn có thể phóng ra nhiều màu sắc, có chút mộng ảo, Phương Khảm cũng không gặp qua. Thực vật dưới chân dầy đặc hơn mười kênh sông, cuồn cuộn không ngừng mà vận chuyển, trong suốt đến độ có thể thấy cả đáy cam tuyền, tre nước mọc từng lớp như sóng chen chúc nhau về phía trước, toàn bộ một giọt không dư thừa mà làm cho thực vật kia hút đi.

Không biết tại sao, Phương Khảm thoáng có chút không thoải mái, không biết là quá mệt nhọc hay chịu không nổi mùi thơm lạ lùng phiêu dật cả vườn. Y không được tự nhiên mà xoay cổ, đột nhiên phát hiện đứng phía trước thực vật còn có một nam tử tuổi trẻ.

Nam tử kia chậm rãi quay mặt, hô hấp Phương Khảm bỗng nhiên đình chỉ.

Y chưa từng thấy qua người như vậy, tinh khiết đến cơ hồ trong suốt, tóc trên vai tùy ý lưu động phản chiếu sáng rọi, da thịt vô cùng mịn màng so với Ngao Lan còn muốn trắng hơn một tầng, hốc mắt nhỏ dài chính giữa còn vẻ thêm hai giọt nước, giống như vừa động sẽ thành chất lỏng trong suốt.

Lão nhân vừa thấy được người nọ, lập tức từ trên lưng Phương Khảm nhảy xuống dưới, cung kính mà quỳ hai gối xuống đất. Phương Khảm lúc này mới lấy lại tinh thần, do dự một chút, chậm rãi cũng quì một gối theo.

Đôi môi đỏ mọng của người nọ hé mở, thanh âm trong sáng tựa như bọt nước thủy tinh ,nhẹ nhàng mà mạnh mẽ.

“Thanh Phong, chính là hắn sao?”

”Đúng vậy , quân thượng.” Lão nhân bĩu môi, nữa không tình nguyện nửa khinh thường mà liếc Phương Khảm một cái, gật gật đầu.

“Úc?” Người nọ nhẹ nhàng mà phát ra nghi vấn, quay đầu nhìn về phía Phương Khảm.

Phương Khảm vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thẳng ánh mắt câu hồn kia. Không hiểu sao đầu gối bỗng run rẩy, y có thể cảm giác rõ ràng tầm mắt đối phương đang tuần tra qua lại trên người. Dưới áp lực vô hình , mồ hôi lạnh sau lưng chậm rãi tẩm ướt quần áo.

“Ân.”

Một thân tuyết trắng xanh lục lại đây, không nhẹ không nặng mà khoát lên trên cổ tay Phương Khảm,dùng sức liền đơn giản đem y kéo lên. Phương Khảm trong lòng “A” một tiếng sợ hãi, cả người khẩn trương, cứng ngắc mà theo cánh tay kia đi vào dưới gốc cây thực vật kỳ quái .

“Thấy rồi chứ ? Chưa thấy qua đi. Hắn xinh đẹp chứ ? Rất được đi. Thích không? Nhất định thực thích đi.”

Liên tiếp tự hỏi tự đáp làm Phương Khảm có chút choáng váng, chỉ phải phát ra âm tiết ngô ngô a a có lệ .

Người nọ lại nở nụ cười, cười đến giống như một đóa mẫu đơn nở rộ.

“Có muốn sờ không ?” Người nọ hấp dẫn nói, ngữ khí là kiên định không cho cãi lời.

Phương Khảm muốn cự tuyệt, thực vật hiếm lạ như vậy chẳng sợ đụng một chút cũng là không tôn trọng.

Người nọ lại không để ý tới mặt Phương Khảm lộ vẻ khó khăn, bắt buộc mà cầm lấy tay y hướng thực vật sờ soạng.

Không nghĩ tới người như thần tiên này, cư nhiên cũng có khí lực lớn như vậy. Cổ tay Phương Khảm bị nắm truyền đến đau đớn khó nhịn, giống như bị một kìm sắt cầm cơ hồ muốn đứt ra.

“Ngươi xem, đây là lá cây, đây là thân cây…”

Cái trán Phương Khảm đã muốn chảy ra mồ hôi lạnh, người nọ hoàn toàn không để ý, hưng trí bừng bừng mà dẫn tay y, vuốt ve mỗi một chỗ của thực vật.

“Còn có đây là quả cây…” Người nọ cười dài mà từ vài phiến lá tìm đến một quả màu đỏ thắm, thật cẩn thận mà đối đãi như đang cầm một vật báu vô giá.

“Ăn nó.” Trái cây nâng tới trước mặt Phương Khảm, người nọ ra mệnh lệnh lạnh lùng, thanh âm so với mùa đông lạnh còn lạnh hơn ba phần.

Phương Khảm càng ngày càng cảm thấy kỳ quái, người này không chỉ có bắt buộc người khác sờ gốc cây hiếm thấy kia, còn kêu người khác ăn thứ kỳ quái đó. Mày y không khỏi nhíu lại, nhìn khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành trước mắt, tự nhiên lại cảm thấy chán ghét.

“Không, ta không…”

Phương Khảm vừa mới mở miệng cự tuyệt, trái cây đỏ thắm kia cư nhiên như là có sinh mệnh, lăn lộn bay lên trời, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai xâm nhập miệng Phương Khảm, xoát một tiếng chảy xuống thực quản.

Phương Khảm nhất thời sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, liều mạng ho khan hy vọng có thể nhổ ra nó, kết quả chính là vô ích. Một cỗ nhiệt khí trong cơ thể chầm chậm dâng lên, thân thể của y như bị bỏng từng góc, đầu dần dần hỗn độn , bên tai tràn ngập loại thanh âm gì cũng nghe không rõ, mí mắt cao thấp chớp mấy cái, cảnh tượng chung quanh chậm rãi thành hai, bốn… Vô số, Một tiếng trống vang lên, đầu Phương Khảm rạp xuống mà ngã trên mặt đất.

Người nọ nhìn bộ dáng chật vật Phương Khảm chỉ là cười, trong lòng như đã có dự tính trước mà hơi hơi cười.

“Thủy Nguyệt quân…” Thanh Phong chờ rất lâu , nhịn không được mở miệng.

Thủy Nguyệt quân từ xoang mũi phát ra âm thanh hừ, dùng ánh mắt ý bảo Thanh Phong lui ra. Thanh Phong nhếch hé miệng, căm giận bất bình mà đáp lễ, xoay người một cái biến mất ở đình viện.

Thủy Nguyệt quân nhẹ nhàng như gió mà cười, thân mình cúi xuống, một đôi tay ngọc tao nhã mà giải khai đai lưng Phương Khảm. Lộ ra thân hình ngăm đen nhưng khỏe mạnh. Tay ở trên mặt nhỏ và dài chậm rãi tới lui tuần tra, như là đang đánh giá cái gì đó. Bàn tay dưới cơ thể mỗi một tấc đều tràn ngập gắng sức lượng, da thịt mềm dẻo mà sáng bóng. Trong ngực y cùng trong đùi còn dày đặc những điểm đỏ, những chứng cứ xác thực cho màn triền miên đến kiệt sức.

Thủy Nguyệt quân mắt nhìn Phương Khảm té trên mặt đất, khóe miệng nhếch lên, trên mặt cười đến càng vui sướng . Hắn híp mắt cười, từ trong lòng ngực khéo léo lấy ra bình sứ men xanh đổ ra dịch thuốc màu xanh biếc dạng sềnh sệch trong đó, dịch thuốc sềnh sệch ở lòng bàn hắn tay chuyễn động , bỗng nhiên hương thuốc tỏa cả vườn. Hắn vừa lòng mà hít sâu một hơi hương thơm, tay chầm chạp chứa đầy dịch thuốc, nhưng đủ để sáp nhập sau huyệt Phương Khảm .

TBD : ko phải lại bị r*pe chứ = =//, sao số em rệp thế này.



“Uy, uy! Người trẻ tuổi mau tỉnh lại!”

Dưới một trận lay động thô lỗ, ánh mắt Phương Khảm khẽ hở miễn cưỡng tránh ra một cái, đầu mờ mịt, như đã từng bị mấy chục chiếc xe ngựa đè ép .

“Lão… Người ta…”

Phương Khảm mất một chút thời gian mới nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, nhận ra trước mắt là lão nhân đáng giận.

“Lão, lão, lão ngươi mới lão mà! Ngươi còn phải ngủ tới khi nào?”

Lão nhân lanh lảnh mà kêu la, như mặt cái chiêng đồng đánh vào làm lỗ tai Phương Khảm chấn động kêu lên ong ong.

“Ta, ta đây .. Làm sao vậy?”

Đầu Phương Khảm choáng váng thế nào cũng không nhớ nổi từng chuyện đã xảy ra, y chỉ nhớ rõ hắn đi theo lão nhân tới chỗ Tấn Thành kỳ quái này, vào phủ… Sau đó… Sau đó thế nào nhỉ? Sau đó chuyện gì xảy ra?

Trí nhớ chẳng biết tại sao trống rỗng, làm cho Phương Khảm cảm thấy đặc biệt lo âu.

“Vừa mới vào phủ, ngươi liền ngã xuống. Tiểu tử ngươi thật sự là hù chết người ta, bị cảm nắng cũng không nói một tiếng!”

Lão nhân nén giận mà nói nhỏ̀, Phương Khảm nghe vậy ngượng ngùng gãi đầu cười cười, nguyên nhân chính mình bị cảm nắng bị ngất đi a…

Phương Khảm không nghi ngờ lão, chỉ cảm thấy chính mình mơ mơ màng màng giống như ở giữa một cái mộng, như thế nào cũng nhớ không nổi nội dung. Phỏng chừng cũng không phải mộng đẹp.

Phương Khảm hoạt động một chút tứ chi, khi tỉnh lại toàn thân bủn rủn, đặc biệt đầu đau như bị búa bổ ( ta chém >.< ) , rất là không thoải mái. “Mấy ngày nay ngươi phải nhớ kỹ đến miếng đất này xới đất, thứ này. Biết không!” Lão nhân lớn tiếng thét to có vẻ phi thường khó chịu. Đầu đau đến lợi hại hơn , Phương Khảm cười khổ, liên tục gật đầu, cổ chuyển động quan sát đến vị trí nơi ở hiện tại. Đình viện rộng lớn, trừ bỏ một mảnh đất đen, cái gì cũng không có. “Nơi này là không phải có một gốc cây thực vật kỳ quái sao? …” Phương Khảm không rõ vì sao chính mình phải nói như vậy, trong đầu trống rỗng như quên mất cái gì. “Nơi này chưa từng có vật nọ!” Lão nhân mạnh gầm gừ, dậm chân, chỉ vào cái mũi Phương Khảm , “Ngươi còn muốn lười biếng! Phấn chấn lên cho ta!” (ta cũng chém >.<) ”Vâng, đúng, đúng!” Phương Khảm dở khóc dở cười, không thể không đem ý tưởng kỳ quái vừa rồi ném ra sau đầu. Giống như biết trong đầu Phương Khảm còn sót lại ý niệm, lão nhân liếc ngang y một cái, không kiên nhẫn mà mặt nhăn, ra vẻ rộng lượng mà nói: “Quên đi, hôm nay nhìn ngươi trúng nắng, không thoải mái, trở về nghỉ ngơi một ngày đi, ngày mốt lại đến làm việc!” Thái độ lão nhân hạ xuống mềm mại ngoài dự đoán của mọi người , Phương Khảm vừa mừng vừa sợ, đương nhiên sẽ không cự tuyệt, mang theo quần áo mới mua, kéo thân mình mỏi mệt, vui tươi hớn hở mà ra phủ. Chiều về, mặt trời chiều ngã về tây, ánh sáng màu đỏ nhạt giống khăn đỏ của tân nương, ngượng ngùng mà ở mỗi một chỗ. Phương Khảm một mực đi về phía trước cũng không có chú ý, Tấn Thành phía sau giữa mặt trời chiều chầm chậm mà… Tan rã.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.