Ngộ Long Ký

Chương 9



Trở lại Thảo Sơn, nhìn đến triền núi quen thuộc, nụ cười ở trên mặt Phương Khảm không khỏi dao động, nhưng rất nhanh lại tiêu tán không thấy. Nôn nóng như vậy làm cái gì đây? Trong nhà đã không có người chờ đợi…

Cảm giác tịch mịch nồng đậm lập tức làm trái tim ép tới đau đớn. Trong nháy mắt, Phương Khảm hy vọng có thể xuất hiện một người, vô luận là ai cũng là tốt, như vậy ít nhất sẽ không tịch mịch. Phương Khảm trầm trọng mà thở ra một hơi, cúi thấp đầu mà chầm chập bò lêntriền núi.

“Uy, thôn phu ngươi, đã chạy đi đâu!”

Rống giận ong ong thình lình xảy ra mà hướng tới đầu Phương Khảm, y cơ hồ tưởng chính mình nghe nhầm, ngẩng đầu ngốc lăng mà nhìn thân ảnh cao lớn bỗng nhiên bao phủ ở phía trước.

Ngao Lan hai tay giao nhau ở trước ngực, chân một tả một hữu, vênh váo hung hăng mở ra hình chữ bát (八), tức giận mà trừng Phương Khảm. Gió nhẹ lướt nhẹ qua trường bào hắn, cả người có vẻ phiêu phiêu dục tiên, giống như ông trời phái tới sứ giả cứu người.



Hắn đã trở lại, không có bỏ lại mình.

Trong lòng có cái gì chậm rãi hòa tan , một cỗ nhiệt khí hiện lên khóe mắt Phương Khảm, miệng không hiểu sao mà muốn cười, y mất thật lớn khí lực mới khống chế được biểu tình ở trên mặt, làm cho mình không quá mức chật vật.

Y không biết nên dùng biểu tình nào đối mặt Ngao Lan, chỉ phải theo ngữ khí Ngao Lan , mặt không chút thay đổi mà quay đầu lại rống lên: “Mắc mớ gì tới ngươi!”

Đầu Ngao Lan rụt lại, tựa hồ có điểm sợ hãi. Há mồm muốn nói gì đó, xem xét sắc mặt Phương Khảm, lại nuốt trở vào. Ánh mắt của hắn linh hoạt mà chuyển động mọi nơi, ngắm trái ngắm phải xem xét, giống như muốn tìm dấu vết để lại trên người Phương Khảm. Nhìn hồi lâu, Ngao Lan tựa hồ yên lòng, đang lúc lơ đãng lướt nhanh trông thấy một góc quần áo lộ ra nhãn tình sáng lên, vọt đi lên, một tay lấy quần áo kéo đi ra.

“Như thế nào có quần áo?” Ngao Lan có chút mất hứng, quan sát mọi nơi cái áo khoác lụa trắng này. Mặt Phương Khảm bắt đầu nóng lên, nghĩ muốn cướp về, Ngao Lan lại ỷ vào ưu thế thân hình, lắc mình trốn đến nơi mà Phương Khảm bắt không được .

Hắn chọn mi nhìn, nghĩ nghĩ, ở trên người khoa tay múa chân , nhất thời tỉnh ngộ: “Aha, ta đã biết.” Hoàn toàn nhỏ cùng chính mình tương xứng, còn giải thích gì ? Nhất định là cái người kia mua riêng cho mình .

Biết quần áo là cho mình , Ngao Lan vừa cao hứng vừa đắc ý dào dạt, xem đi, cái người kia ngoài miệng cố chấp , không phải cũng bị phong thái của hắn gục ngã!

Hắn đắc ý vểnh cằm, giơ cao một đôi tay, tao nhã mà đem bộ đồ mới mặc ở trên người, miệng còn không quên đả kích Phương Khảm một chút: “Uy, ánh mắt của ngươi còn miễn cưỡng không có trở ngại, bất quá chất liệu có kém một chút.”

“Hừ!”

Phương Khảm nghe vậy nhất thời cảm thấy được Ngao Lan không biết phân biệt, vừa hứng khởi vừa tức giận, thấy bộ dáng cao hứng phấn chấn của đối phương lại cảm thấy thẹn thùng, vừa giận lời Ngao Lan nói, trải qua giãy giụa ngược lại không biết làm sao đứng lên.

Để che dấu bối rối trong lòng, Phương Khảm phun một hơi tới thật mạnh , dáng vẻ rất phẫn nộ, bên tai lại nóng lên, gương mặt đỏ ửng không chịu thua kém mà kéo đến cổ.

Bản thân càng xem bộ đồ mới càng thấy đẹp, Ngao Lan càng ngày càng hưng phấn, thình lình một tay bế lấy Phương Khảm .

“Ngươi làm gì? ! Buông!”

“Uy…”

“Ta không gọi uy!”

“Vậy được rồi, … Ân Phương…” Y gọi Phương gì? Hắn đột nhiên cảm thấy mình nên hảo hảo mà nhớ tên lão bà một chút.

Ngao Lan nghĩ thông suốt , bọn họ có đứa nhỏ, trong lúc liên hệ đó sớm tồn tại không thể chặt đứt, vô luận báu vật long tộc kia có hay không, chuyện này thực cũng vô pháp gạt bỏ. Bọn họ có thể ở bên nhau cả đời. Tuy rằng chỉ có thể bính Phương Khảm, khiến hắn vốn nổi danh đào hoa rất khó chịu, nhưng ít ra trước khi nghiên cứu được giải dược chỉ có thể nhẫn nại, duy nhất đáng ăn mừng chính là tư vị mất hồn bên trong cúc hoa của lão bà không người có thể so sánh, cái đó rất nhanh mềm mại, thuộc loại trời sinh vì hắn mà bày bố.

“Khảm!” Thời gian dài qua đi, không nghĩ tới xú tiểu tử cư nhiên còn không có nhớ kỹ tên của mình, Phương Khảm lòng rất giận, ánh mắt cũng cơ hồ phun ra lửa .

“Ngươi như thế nào cả ngày bộ dáng đều là tức giận?” Ngao Lan tuyệt không cảm thấy được đây là vấn đề nghiêm trọng, nhíu mi nhìn mặt Phương Khảm tức giận, ở trên mặt hôn một chút, lưu lại dấu màu phấn hồng, đổi lấy Phương Khảm trợn mắt nhìn, Ngao Lan này đáng hận lại lưu trên mặt y ấn ký vĩnh viễn không phai mờ.

Mặt người tức giận làm làn da ngăm đen lộ ra màu hồng rực rỡ, hai mắt hiếp lại làm cho người ta có dục vọng chinh phục, nhếch môi lên nhưng lại có một ý khác, tất cả hết thảy đều dâng vào trong mắt Ngao Lan, hết thảy biến thành khiêu khích ***, nửa người dưới căng thẳng đến đau.

Tâm tình y tức giận, hắn lại mỉm cười ?( chém >.< ) Ngao Lan ngơ ngác mà nhìn, tâm thần rung động, kìm lòng không được mở miệng: “Uy, đối với ta cười cười được chứ?” Một câu thình lình, khiến cho Phương Khảm ngây người. Y nửa ngày mới nghẹn ra những lời này: “Ngươi… Ngươi bệnh thần kinh…” Ngao Lan bỗng nhiên thanh tỉnh, bưng kín miệng mình, cau mày chấp nhận Phương Khảm lên án . “Thiết, ta đây là thần kinh cái gì.” Hắn quay đầu, cam chịu mà phỉ nhổ chính mình một tiếng. Lập tức chặn ngang ôm lấy Phương Khảm hướng phòng trong chạy đi, mục tiêu giường lớn. Con long *** loạn này muốn phát tiết thú tính của hắn ? ! Phương Khảm sợ hãi, lập tức quyền đấm cước đá, kích động cái chiêu thức gì đều sử dụng. “Không cần, buông!” “Không tha là không tha — ” Ngao Lan chơi xấu giọng điệu lôi kéo, cao hứng mà trả lời. Hai tay một chút cũng không nhàn rỗi, vũ động như cái bóng, quần áo bay tán loạn, hết thảy rớt dưới giường, một hồi liền cùng Phương Khảm thẳng thắn đối mặt. Phương Khảm bị buộc nóng nảy, gắt gao chống đỡ tay Ngao Lan , một quyền hướng mặt Ngao Lan đánh tới. Vốn tưởng rằng dựa vào lực đạo một quyền này của y đủ để cho răng Ngao Lan rơi đầy đất. Ngao Lan bị dọa nhảy dựng, còn tưởng rằng cái mũi cao của mình sẽ nhận đủ, không nghĩ tới lực đánh cư nhiên nhẹ nhàng ngay cả một con muỗi cũng không giết chết. Hai người đều sửng sốt, Phương Khảm khó hiểu mà nhìn nắm tay mình, bề ngoài nó giống như trước đây, chính là có cái gì đem sức lực toàn thân mình hút qua đi. Ngao Lan cũng không giải thích được, nhưng y cảm thấy được so chuyện với biết vì cái gì sức lực Phương Khảm trở nên quái lạ tay trói gà còn không chặt thì chuyện trước mắt quan trọng hơn. Tay hắn đi hai đường, một đường đi vào đậu đỏ trước ngực Phương Khảm, một đường thì lén lút đi xuống, hành động bất ngờ ngay thời điểm quan trọng. “Ngươi!” Kinh hách thình lình xảy ra, làm cho Phương Khảm hét lớn một tiếng, rốt cuộc quay đầu tự hỏi khí lực y chạy tới chỗ nào, mặt không biết là tức giận hay là xấu hổ mà đỏ toàn bộ . Bình thường một mình không ai đụng chạm đột nhiên đầu ngón tay tác quái tiến vào người, thử hỏi còn ai có thể bình tĩnh? Ngao Lan hoàn toàn không có bị chút phô trương thanh thế ấy mà sợ, bày ra khuôn mặt tươi cười *** đãng làm cho Phương Khảm cảm thấy được hảo đáng hận. “Kêu đi, kêu lớn lên, ta thích nghe nhất .” Ngón tay hung hăng mà di chuyển, ma sát làm cho cơ thể Phương Khảm hưng phấn , thân mình Phương Khảm nhất thời bắn lên, tựa như cá nằm trên thớt giãy dụa. “Buông… Ân a…” Phương Khảm ra sức chống cự lại khoái cảm xâm lấn, bắp đùi thon dài tự nhiên muốn kép lại. Thân mình Ngao Lan vội vàng chen vào, tay trái càng không ngừng xoa, nặn đậu đỏ người phía dưới , đến khi chúng nó lột xác thành một đóa hoa anh đào nở rộ. Hắn sử dụng tất cả kỹ năng, khơi mào nhiệt tình Phương Khảm, ánh mắt quan sát biểu tình Phương Khảm, đầu lưỡi linh hoạt không buông tha mỗi một tấc da thịt, thậm chí còn chọn liếm liếm”tiểu đệ đệ” đứng thẳng lên ,đến khi đem ”tiểu đệ đệ” đùa giỡn liên tục phun ra nước miếng màu trắng. XCH:nguyên bản của nó là :tiểu gậy gộc o.0Ta kô hỷu nên chém.Mọi người bỏ qua cho ta. TBD : tiểu côn tử, e.. thèm ai đọc truyện chị Dương sẽ quen thuộc từ côn này. Ngón tay phải lặng lẽ thêm một cái, thông suốt mà hoạt động ở dũng đạo cực nóng, tay còn lại ở các điểm mẫn cảm đốt lửa. Ngón tay cọ xát một chút, cúc huyệt liền run rẩy khép mở gắt gao cắn một cái, tựa như mời vật lớn hơn nữa đưa vào. Nhận thấy được bên trong càng ngày càng nóng, cũng càng ngày càng ướt, Ngao Lan có chút kiềm chế không được . Dưới sự công kích liên tục , Phương Khảm chỉ có thể thở, chỉ lưu lại một chút thanh minh. Dâm long này… Y hẳn là chán ghét hắn , y phải hung hăng mà cự tuyệt hắn , mà không phải giống như bây giờ nằm ở hắn dưới thở dốc. Đến tột cùng có chỗ nào không đúng ? Không nghĩ một người… Trước khi trong lòng thỏa hiệp , thân thể liền tham luyến ấm áp này sao? Long đáng ghét. “Thả… Không cần, ta ngày mai… Ngày mai còn muốn đến hộ lớn làm công ngắn hạn.” Mắt của y vì khoái cảm mà ướt át, toàn thân xuân tình phơi phới, mông bị xâm phạm mà nâng lên, hai chân còn ngược lại nguyện ý mà quấn chặt phần eo tráng kiện của Ngao Lan, dưới tình huống như vậy , miệng nói ra lời nói tự nhiên hoàn toàn không có sức thuyết phục. Nhẫn nại Ngao Lan đã muốn tới giới hạn, hung khí ở huyệt khẩu chậm rãi chần chừ. Trái tim Phương Khảm nhất thời nghẹn ở cổ họng, vừa sợ hãi vừa chờ mong, toàn bộ cơ thể buộc chặt chuẩn bị nghênh đón đau đớn sắp đến . Hai người hít sâu một hơi, Ngao Lan đột nhiên cúi đầu, hôn môi Phương Khảm. Phương Khảm mở to hai mắt nhìn, cảm thấy được có chút khó có thể tin, ngơ ngác mà hé miệng mặc cho Ngao Lan ở trong đó cuồn cuộn nổi lên sóng to gió lớn. “Khảm… Nhắm mắt.” Thanh âm Ngao Lan tràn ngập từ tính, ở bên tai vang lên . Hô hấp nóng rực phun tới trên mặt, Phương Khảm nhất thời hóa thành một bãi *** nồng đậm, khó được nhu thuận mà nhắm hai mắt lại. Cảm giác tê dại không ngừng cuồn cuộn mà theo khoang miệng truyền đến, cảm giác ngọt ngào ngay cả linh hồn cũng bởi vậy mà khoái hoạt. Trụ thể phía sau nóng rực lập tức xông vào, độ ấm nóng bỏng cơ hồ muốn hòa tan. Phương Khảm ưm một tiếng, cảm giác dưới thân như thiêu đốt khiến cho y muốn chạy trốn . Ngao Lan lại không cho phép y lùi bước, chặt chẽ mà nhanh thủ sẵn phần eo, đưa chân y lên cao, gầm nhẹ một tiếng, lấy tốc độ trước nay chưa từng có, cuồng dã mà trừu sáp . Khoái cảm mãnh liệt làm cho Phương Khảm cơ hồ chống đỡ không nổi, không chịu được là trầm luân trong từng cơn sóng cao thấp của bể dục. Y khóc cầu tha, vươn tay kéo đầu kẻ xâm lược xuống, hung ác mà cắn môi hắn, tìm kiếm an ủi. Hai người liều chết dây dưa thẳng đến bình minh. Tình hình chấm dứt, Ngao Lan càng phát ra thần thái sáng láng của thần tiên , nhìn nhìn Phương Khảm sắp chết ngất đi, hắn rốt cục buông tha cho tính toán tái chiến một hồi, không cam lòng mà theo trong cơ thể Phương Khảm lui đi ra. Trải qua một đêm làm dịu, huyệt khẩu hơi sưng đỏ, một chút thứ gì đó từ trong cơ thể Phương Khảm trào ra. Ngao Lan vừa lòng mà gật gật đầu, ảo tưởng dịch thể bắn vào biến thành bộ dáng long cục cưng. Không biết lần này có thể hay không lại nhiều cục cưng? Bất quá có cục cưng, chính mình phải cấm dục , Ngao Lan lắc đầu, không suy nghĩ vấn đề này thêm nữa. Phương Khảm bị gây sức ép ngay cả khí lực khép lại chân cũng không có, bị ánh mắt tục tĩu của Ngao Lan không khỏi nhìn chằm chằm hạ thân mình, chỉ phải nói lầm bầm hai tiếng tỏ vẻ kháng nghị. Ngao Lan nhịn không được lại sờ soạng hai cái, Phương Khảm bị làm cho kinh hoàng , tụ tập lực lượng toàn thân quăng cho hắn một ánh mắt hình đao. Ngao Lan mới phẫn nộ buông tay, hướng mông bóp bóp, ngủ ở bên cạnh. Tay tự nhiên khoát lên phần eo Phương Khảm, vuốt ve qua lại như có như không. Thắt lưng Phương Khảm bây giờ rất đau đớn, gặp Ngao Lan không có tính toán tiến thêm một bước, cũng tùy hắn đi. Ngay tại lúc y buồn ngủ , thình lình bên tai truyền đến một câu của Ngao Lan : “Uy, ngày mai không cho phép đi.” Phương Khảm mơ mơ màng màng bị đánh thức, đầu óc còn không có phản ánh ra Ngao Lan nói cái gì, mờ mịt gật đầu, lập tức lại nghĩ tới đối phương là nói chuyện làm công ngắn hạn, mạnh mẽ lấy lại vài phần tinh thần, mở miệng biện giải: “Ta đã đáp ứng người ta .” “Từ chối.” “Không được!” Phương Khảm trừng mắt to tỏ vẻ tuyệt không lay được quyết tâm của y . Y chết cũng sẽ không nói ra, vì mùa áo khoác màu lụa trắng chính mình không thể không lấy công trả nợ Ngao Lan hơi tức giận, người ngồi thẳng dậy , trực tiếp mà đứng lên giáo huấn : “Uy, ngươi nếu sinh con cho ta, ta liền hảo hảo ở nhà đối đãi, làm công ngắn hạn, truyền ra đi mặt của ta đặt đâu đây!” Khiến cho hắn giống như ngược đãi lão bà, biến thành hồng lão bà phải ra ngoài làm việc duy trì cuộc sống. Khiến trong lòng càng không thoải mái, Ngao Lan nháo lên nói liên tục một hơi, nước miếng đều văng lên hết khuôn mặt Phương Khảm thành những chấm nhỏ. Một lần lại một lần, vừa mới bắt đầu Phương Khảm còn mặc kệ không đáp lại, nhiều lần hơn y rốt cục không kiên nhẫn bắt đầu nổi giận. Phương Khảm mắt trừng tròn tròn , ngữ khí Ngao Lan cũng hừ một tiếng, gầm gừ nói: “Uy, ngươi cũng không phải người gì của ta, hơn nữa ta không phải nữ nhân, càng thêm không phải lão bà ngươi, ngươi ít xen vào việc của người khác! Nói cho ngươi biết, ta không thể không đi!” “Ngươi!” Ngao Lan tức giận đến giận sôi lên, máu cổ trực tiếp xông lên, miệng không lựa lời mà nói: “Hừ, ngươi tuyệt không nghe lời, Xích Nhi so với ngươi mạnh hơn nhiều!” “Xích Nhi?” Nghe được tên xa lạ, Phương Khảm nháy mắt cảnh giác. Ngao Lan cũng không giấu diếm, thẳng thắn đối mặt mà đem quan hệ y cùng Xích Nhi nói ra, trong giọng nói còn mang theo một chút đắc ý: “Hắn là một trong những tình nhân của ta, nói cho ngươi biết, ta ở bên ngoài tình nhân có rất nhiều, người nào không đối với ta ngoan ngoãn phục tùng. Ngươi nếu không để cho ta ngoan một chút…” Hắn càng nói Phương Khảm càng cảm thấy được trong lòng có đốt lửa, càng đốt càng lớn, diễn biến thành lửa cháy lan ra đồng cỏ đốt từ đầu tới chân, miệng hắn khép mở càng phát ra ngứa mắt, mỗi một chữ chui vào đầu, chảy ra chất lỏng chau xót , ánh mắt đều phát đau. Ba! Phương Khảm nhịn không được, giương lên tay. Trên mặt Ngao Lan để lại một cái dấu năm ngón tay rõ nét . “Uy, Phương Khảm ngươi như thế nào đánh người!” Ngao Lan bưng mặt khó hiểu mà kêu to. “Liền đánh *** long ngươi. Cổn, cút cho ta! Đừng đụng ta, ngươi không phải có rất nhiều nhân tình sao, đi tìm bọn họ a, đừng ở chỗ này ! Cổn!” Phương Khảm tức sủi bọt mép, thuận tay nắm tất cả gì đó trên giường có thể ném, hướng trên người Ngao Lan ném . “Cho ngươi vài miếng màu ngươi liền mở phường nhuộm , đi thì đi, ngươi nghĩ rằng ta hiếm lạ ngươi!” Nghe vậy, Ngao Lan hổn hển đứng lên, hung hăng nói , tùy tiện xuống giường, mang giày vào. Quay đầu lại lặng lẽ xem xét mắt Phương Khảm, người sau đang trở mình dùng lưng đối với hắn, hành động Ngao Lan cho thấy sự phẫn nộ của hắn, đứng lên mạnh mẽ mà dậm chân, quay đầu vừa thấy, Phương Khảm không hề có động tĩnh gì. Ngao Lan chỉ đành phải chầm chậm mà đi tới cửa do dự nhiều lần, rốt cục nhịn không được hướng Phương Khảm ồn ào: “Ta đi rồi, ta thực sự đi rồi!” ”Cút!” Một cái guốc mộc ném qua, cửa chính lay động mạnh vài cái, ong ong chấn động. Ngao Lan sợ tới mức liền lui ba bước, ra khỏi cửa. Như thế nào phát hỏa lớn như vậy a! Hắn chép chép lưỡi, quyết định trước tiên tìm Xích nhi kia trốn một thời gian ngắn, đợi cho Phương Khảm hết giận mới về. Nghe thấy âm thanh đóng cửa, Phương Khảm nắm chặt chăn bông trong tay. Đáng giận, cùng với long trăng hoa này cả đời ở bên nhau? Y tuyệt không đáp ứng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.