Ngoài Dự Đoán Mọi Người

Chương 11



Không biết qua bao lâu, tôi dần dần khôi phục tri giác, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng.

Mở mắt ra, phát hiện mình nằm ở trong một nhà kho cũ nát, hai tay bị trói thật chặt, không thể động đậy, trong lòng kinh sợ một trận.

"Đừng hoảng hốt." Bên cạnh truyền đến âm thanh của Funeral:

"Tôi ở bên cạnh ngươi." Quay đầu nhìn lại, Funeral ở cách tôi không xa, hai tay cũng bị trói, tôi vội vàng hỏi:

"Funeral, bọn họ là ai? Tại sao muốn bắt cóc chúng ta?"

"Tôi cũng không rõ ràng lắm, bất quá đừng lo lắng, nếu bọn họ không có làm gì chúng tôi, chứng minh chúng tôi có giá trị lợi dụng, tạm thời không có nguy hiểm tánh mạng." Funeral an ủi.

"Funeral, thực xin lỗi......"

Tôi áy náy nói:
"Mục tiêu của bọn họ là tôi, lại làm hại anh bị liên lụy." "Như vậy cũng tốt, " Funeral ôn hòa nói:

"Ít nhất có thể rõ ràng tình cảnh của em, không cần lo lắng sợ hãi." Tôi cắn chặt lấy môi, không phản bác được.

Lo lắng cho tôi, đáng giá không? "Hôm nay, tôi vốn là muốn hướng em từ biệt." Funeral nhẹ nhàng nói.

"Anh muốn đi đâu?"

Tôi cả kinh.

"Quay về Vienna, cố hương của mẹ tôi." "Còn có thể quay về không?"

Tôi hỏi.

"Đúng." Anh nhìn vào đôi mắt của tôi:

"Chỉ cần em cần tôi, tôi liền quay về." Tôi cúi đầu:

"Funeral, quên tôi.

Về sau, anh nhất định sẽ gặp được phụ nữ thích hợp nhất với anh." "Nhưng sẽ không lại là phụ nữ tôi yêu nhất." Âm thanh của Funeral vô cùng buồn bã.

Đột nhiên, cửa bị mở ra, thình lình xuất hiện ánh sáng làm tôi híp mắt lại, chỉ nghe thấy một người nói:

"Thích chỗ này không?"

Không biết sao, thanh âm có chút quen tôii.

Người kia đi đến trước mặt tôi, nhe răng cười nói :

"Như thế nào, cháu dâu, ngay cả thúc thúc cũng không biết?"

Là Tào Kinh Kiệt! Tôi chấn động:

"Tại sao muốn bắt chúng tôi?"

Anh ngồi xuống ở trước mặt tôi, lấy ra một cây xì gà, hút một ngụm, đem vòng khói chậm rãi phun ra:

"Vốn là muốn bắt con của cô, đáng tiếc cố tình hôm nay chỉ có một mình cô, cho nên cũng chỉ có thể ủy khuất cô.

Bất quá không sao, tiểu tử Nhiễm Ngạo giống như ba nó, là một loại si tình, tuyệt đối sẽ tới cứu cô ." Tôi không khỏi may mắn, hoàn hảo hôm nay không mang Thánh Duyên đi.

"Ông muốn làm gì?"

Tôi theo dõi ông ta.

"Hẳn là các người muốn làm gì!

Tào Kinh Kiệt mạnh đem xì gà ném xuống đất, dùng chân dùng sức dập tắt, ngón tay bóp mặt của tôi, ngũ quan vặn vẹo:

"Đừng tưởng rằng tôi không biết các người ở sau lưng giở trò quỷ gì, ôm tên tiểu quỷ mỗi ngày giả mù sa mưa (giả bộ) đi bệnh viện lấy lòng lão nhân, không phải là muốn có được Tào thị sao! Cho nên tôi không thể không ra tay trước để chiếm được lợi thế!

"Ông đến tột cùng muốn làm gì!

Tâm càng ngày càng sợ, người này đã điên rồi.

"Đừng có gấp, tôi đã gọi điện thoại nói cho Nhiễm Ngạo, gọi nó một mình lên núi, nếu không sẽ không thấy được cô.

Cô là tâm can bảo bối của nó, nó tự nhiên sẽ làm theo, bất quá cô yên tâm," Trên mặt Tào Kinh Kiệt một mảnh dữ tợn:

"Đến lúc đó, tôi sẽ để vợ chồng các người cùng làm ma quỷ !

"Ông cho là ông có thể nhở nhơ ngoài vòng pháp luật sao?"

Tôi nổi giận nói.

"Hai người vừa chết, liền giải quyết xong lão nhân, Tào thị chính là của một mình tôi, đến lúc đó ai còn quản được tôi đây?"

Tào Kinh Kiệt điên cuồng mà cười:

"Cô cứ chầm chậm hưởng thụ thời khắc cuối cùng đi." Tôi hung hăng nhìn thẳng anh, lại không thể làm gì.

"Trông bọn họ thật kỹ!

Tào Kinh Kiệt phân phó thủ hạ, sau đó rời đi, cánh cửa kia lại đóng chặt lại.

Tôi nản lòng dựa vào tường, hoang mang lo sợ, chẳng lẽ thật sự nhất định mất mạng như thế? "Xem ra chúng ta đành phải dựa vào chính mình." Funeral bỗng nhiên mở miệng.

"Dựa vào chính mình?"

Không đợi tôi kịp phản ứng, Funeral liền dùng sức mài chặt đứt dây thừng, khôi phục sự tự do, sau đó lại nhanh giúp tôi cởi bỏ dây trói.

"Anh làm sao học được chiêu này?"

Tôi hết đau nhức ở cổ tay, kinh hỉ hỏi.

"Chuyện xưa này ít nhất phải nói ba tháng, " Funeral trêu tức nhìn tôi:

"Em cho là chúng tôi hiện tại có thì giờ rãnh không?"

"Nhưng có người canh giữ ở ngoài cửa, chúng ta làm sao trốn đây?"

"Làm theo lời của tôi." Funeral ghé vào tai tôi nói, như thế đem kế hoạch nói ra, tôi nhịn không được gật đầu.

"Cứu mạng a, người mau tới !

Tôi đưa tay vác tại sau lưng lớn tiếng quát to.

"Ầm ỹ chết người!

Một người đàn ông lười biếng đi tới, đột nhiên cảm giác được không thích hợp:

"Còn có người kia đâu.

.

." hông đợi anh nói xong, Funeral tránh ở phía sau cửa đã đem anh đánh ngất xỉu.

Thừa dịp Funeral lục soát vật phẩm khác, tôi đi ra phía trước cẩn thận đánh giá một phen, sau đó khẳng định nói:

"Funeral, anh buôn bán lời, một người duy nhất ở đây đã bị anh đánh ngất xỉu." "Không nói sớm, hại tôi không dùng toàn lực." Funeral cầm lấy tay của người kia thương cảm, kéo tay của tôi, dặn dò:

"Đi theo sau thân thể của tôi, cẩn thận một chút." Tôi gật gật đầu, nhắm mắt theo sát anh đi ra khỏi phòng.

Mở cửa, chỉ thấy phía trước là một mảnh rừng cây rậm rạp, chúng tôi cẩn thận điều tra trái phải một chút, thấy không có người, liền chạy tới phía trước.

Đúng lúc này, mặt sau truyền đến một tiếng bước chân, Funeral phản ứng thật nhanh, lập tức đem tôi che trong ngực, không đợi tôi tỉnh ngộ, từng trận tiếng súng vang lên, có mấy phát thậm chí bắn vào cây cối bên cạnh chúng tôi.

Tôi sợ hãi toàn thân cứng ngắc.

Funeral thét lớn một tiếng, sau đó vừa cử động đánh lại, vừa bảo vệ tôi chạy về phía trước.

Truy binh phía sau càng ngày càng gần, tim cũng bất ổn, giống như là muốn từ trong miệng nhảy ra.

Chúng tôi đi đến một cái lối nhỏ, Funeral đột nhiên dừng lại, mang theo tôi nhảy xuống, sau đó kề sát ở vách núi, ra hiệu tôi im lặng.

Không bao lâu, truy binh chạy qua từ trên đầu chúng tôi, cũng không có phát hiện khác thường.

Chờ xác định bọn họ đã đi xa, tôi mới che ngực, thở mạnh.

Lúc này, Funeral bỗng nhiên ngã xuống đất, biểu tình thống khổ.

Tôi đi ra phía trước vừa thấy, lập tức hít vào ngụm khí lạnh, chỉ thấy trên cánh tay phải của Funeral tràn đầy máu tươi, quần áo cũng nhuộm đỏ.

Tôi sợ hãi khóc thút thít:

"Funeral, anh bị thương, làm sao bây giờ! ?"

Funeral cắn chặt lấy khớp hàm, cho tôi một cái tươi cười an ủi:

"Đừng sợ, chỉ là bị thương ngoài da." May mắn cách đó không xa có một thạch động, tôi dìu dắt Funeral bò đến bên trong nghỉ ngơi.

Cởi áo khoác của anh, vì anh kiểm tra miệng vết thương, thế này mới phát hiện, thương thế nghiêm trọng, chỉ thấy viên đạn xâm nhập vào bên trong da thịt, máu tươi ồ ồ chảy ra, vết đạn dữ tợn làm cho người tôi run sợ trong lòng.

Tôi kéo xuống y phục của mình, ngón tay run rẩy băng bó cho anh, nhưng vẫn không ngăn được máu.

Tôi đứng lên:

"Funeral, thương thế của anh không thể trì hoãn nữa.

Ngươi ở nơi này chờ tôi, tôi đi ra ngoài gọi người." Funeral một tay giữ chặt lấy tôi, vội vàng ngăn cản nói:

"Không thể! Quá nguy hiểm!

"Tôi bất kể, tôi không thể trơ mắt nhìn anh chết!

Tôi giãy tay anh, hướng ra phía ngoài phóng đi.

Funeral ôm eo của tôi, lẳng lặng nói:

"Nếu em đi ra ngoài, tôi cũng sẽ cùng em đi ra ngoài." Tôi vừa vội vừa tức:

"Funeral!

Anh ngồi dưới đất, đem mặt tựa vào bên eo của tôi, chậm rãi nói:

"Nhớ rõ tình cảnh em lần đầu tiên đến nhà của tôi, ngươi ôm Thánh Duyên ở trong phòng tắm chơi đùa, tôi nhìn vào khuôn mặt tươi cười của các người, trong lòng đột nhiên dâng lên một loại cảm giác ấm áp." Tôi nhớ lại vẻ dịu dàng nổi lên trong mắt anh.

"Ngày đó em giúp tôi quét tước phòng ở, tôi về nhà, nghĩ đến lại sẽ đối mặt một phòng âm u, nhưng khi mở cửa, em liền xông lên, vẻ mặt tươi cười.

Trong nháy mắt đó, tôi lần đầu tiên cảm thấy phòng ở tràn ngập ánh mặt trời." Tôi nhớ lại ánh mắt ngơ ngác của anh lúc ấy.

"Tôi phát sốt, tỉnh, thấy em đang ở bên cạnh tôi, ngủ thật ngọt ngào.

Tôi liền nghĩ, nếu như cả đời có thể nhìn hình dáng ngủ của em, nhất định là chuyện rất hạnh phúc." Tôi thấy cặp mắt kia thâm thuý nhìn vào đôi mắt của tôi.

"Sau đó, tôi phát hiện mình đã yêu em, tôi ở trên truyền thổ lộ với em, tôi đã cho tôi có thể theo đuổi em, nhưng không nghĩ tới.

.

.

.

Đã bị người nhanh chân đến trước." Tôi thấy trên vách đá màu xám loang lổ vết máu.

"Tôi nhìn em bị anh ta mang đi, lại không thể làm cái gì, bởi vì tôi không có tư cách." Tôi ngồi trên cỗ xe Lamborghini trầm mặc thật lâu.

"Tôi về đến nhà, thế này mới phát hiện không có em trong phòng.

Tôi không có cách nào chịu được, tôi quyết tâm tốt với em.

Tôi biết em muốn đi đảo Mã Nhĩ , liền trước đó chuẩn bị tất cả, cùng em chung máy bay, ở phòng ở kế nhau.

Tối hôm đó, tôi nghĩ đến có thể được đến em, nhưng em lại cắt cổ tay kiên quyết như vậy.

.

.

.

Tôi rốt cuộc biết, anh ta đã ở trong lòng em mọc rễ nẩy mầm, rốt cuộc không có chỗ trống." Thanh âm của Funeral thê lương nói không ra:

"Còn nhớ rõ không? Lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt thì em nói với tôi ‘tôi thực thích anh." "Funeral, tôi là mê ca nhạc của ngươi, tôi thực thích anh, mới có thể vụng trộm chạy vào, thực xin lỗi, tôi đây đi." "Nhớ rõ, " tôi mỉm cười; "Anh cũng không vì thế mà thay đổi." "Tôi hiện tại rất muốn trở lại khi đó, ở sau khi em thổ lộ xong trả lời một câu ‘tôi cũng vậy’." Tâm bỗng nhiên rất đau, cảm thấy áy náy cùng bất đắc dĩ, nước mắt từ gương mặt rơi xuống, từng giọt từng giọt.

"Hắc hắc, thật làm cho người tôi cảm động ! Chết đến nơi còn có thể nói chuyện yêu đương." Bỗng nhiên, âm thanh của Tào Kinh Kiệt truyền đến, cả người tôi chấn động, bị anh tìm được rồi.

"Ông muốn thế nào?"

Funeral đứng lên, che ở trước mặt tôi.

"Ha ha, đã quên nói cho cô biết, ở trên đường lên núi tôi đã cài thuốc nổ, "Bùm" một tiếng, Nhiễm Ngạo đã tan thành mây khói." Tào Kinh Kiệt cố ý thở dài một tiếng:

"Đáng thương, một đứa nhỏ xinh đẹp như vậy mà hài cốt cũng không còn ." Nghe vậy, máu lập tức vọt tới ót, đầu tôi "Ông" một tiếng nổ tung, tế bào toàn thân đều thét chói tôii ra bốn phía.

Tôi tê tâm liệt phế hướng anh rống to:

"Sẽ không! Nhiễm Ngạo không có việc gì!

"Ngươi không tin?"

Tào Kinh Kiệt móc súng lục ra nhắm ngay chúng tôi:

"Tôi đây đành phải đem ngươi đến âm tào địa phủ, đi gặp nó , đến lúc đó ngươi sẽ biết, thúc thúc không nói láo ." Nhìn họng súng tối om, hoàn toàn cảm thụ không có sợ hãi gì, tôi lẳng lặng nhắm mắt lại, nếu Nhiễm Ngạo đã chết, tôi nguyện ý đi với anh.

"Bằng bằng bằng" vài tiếng súng vang lên, nhưng tôi không có cảm giác được đau đớn.

"Tịnh Nhã!

Bỗng nhiên nghe thấy tiếng kêu của Nhiễm Ngạo, chẳng lẽ tôi là thật sự đi tới cái thế giới khác.

"Tịnh Nhã!

Một người đột nhiên xông đến ôm tôi, tôi mở mắt ra, chỉ thấy mình đang trong sơn động, Tào Kinh Kiệt cùng thủ hạ của anh đang ở phía trước ôm miệng vết thương bi thương kêu, chính Thịnh Hạ cùng Cung Viêm mang người đến khống chế bọn họ.

Mà người ôm tôi trước mắt là Nhiễm Ngạo! Anh còn sống! "Nhiễm Ngạo!

Tôi nhào vào trong lòng của anh, khóc không thành tiếng:

"Ngươi không chết, hắn gạt em, anh không chết!

"Đứa ngốc." Nhiễm Ngạo vỗ nhè nhẹ lưng của tôi:

"anh làm sao bỏ em lại được?"

"Mời hai vị về nhà hãy khanh khanh tôi tôi, anh anh em em." Thịnh Hạ tách chúng tôi ra:

"Hiện tại trước trợ giúp cảnh sát phá án." Lau đi nước mắt, thế này mới phát hiện Funeral vẫn nhìn chúng tôi, trên mặt một mảnh cô đơn.

Nhiễm Ngạo cũng nhìn thấy Funeral, đi ra phía trước, chân thành nói:

"Cám ơn anh cứu Tịnh Nhã." "Nếu đổi lại là anh, có làm như tôi không?"

Funeral đột nhiên không nghĩ hỏi một câu.

"Có." Nhiễm Ngạo khẳng định gật đầu.

"Cho nên, việc nhất định sẽ làm cũng không cần cảm tạ." Funeral bình tĩnh nói:

"Tôi và anh, cũng không có khác biệt." "Funeral, nhanh đi bệnh viện đi." Tôi nhanh chạy ra đây hoà giải.

Hoàn hảo Nhiễm Ngạo chỉ là vô tình cười cười:

"Tôi về cục cảnh sát ghi khẩu cung trước, Tịnh Nhã, em đưa Funeral đi." "Tốt." Tôi nhanh chóng đáp ứng, sau đó cùng Thịnh Hạ đem Funeral đưa lên xe.

"Anh ấy thật là muốn cảm tạ anh." Tôi thay Nhiễm Ngạo giải thích.

"Tôi biết, tôi chỉ là ghen tị." Funeral nhún nhún vai:

"Nếu anh ta chiếm đoạt em, vậy bị tôi trách móc vài câu hẳn là không có gì tổn thất đi." Chiếm lấy? Tôi lơ đãng nhìn, cái từ ngữ này quá nghiêm trọng đi.

Đến bệnh viện, Funeral lập tức bị mang đến phòng giải phẫu, trong thời gian chờ đợi, Thịnh Hạ nói cho tôi biết chuyện đã trải qua.

Nguyên lai, Nhiễm Ngạo sớm nhìn thấu âm mưu của Tào Kinh Kiệt, trước tiên liền liên lạc Thịnh Hạ cùng Cung Viêm.

Sau đó mọi người cùng nhau làm ra biểu hiện giả, khiến cho Tào Kinh Kiệt nghĩ đến Nhiễm Ngạo đã bị nổ chết, do đó khiến cho anh thả lỏng cảnh giác, đã cứu tôi thành công.

"Tào Kinh Kiệt sẽ như thế nào ?"

Tôi hỏi.

"Cuộc sống sau này chỉ sợ sẽ trải qua ở trong ngục giam." Thịnh Hạ lắc đầu:

"Tự gây nghiệt, không thể sống." Đang ở lúc này, bác sĩ đi ra, tôi chạy nhanh tiến ra đón hỏi:

"Bác sĩ, anh ấy không có sao chứ?"

"Không có, chỉ là chảy máu quá nhiều, có chút suy yếu.

Mặt khác," Bác sĩ mặt nhăn nhíu mày:

"Bệnh nhân vẫn đòi phải ra khỏi viện, các vị khuyên nhủ anh ta đi." Tôi trầm ngâm một lát:

"Bác sĩ, cho anh ấy xuất viện đi." Tôi biết, ở trong này, Funeral sẽ nhớ tới thời khắc mẹ anh đắp tấm vải trắng.

Bác sĩ không có biện pháp, đành phải đồng ý.

Tôi đi vào phòng bệnh, vừa vặn thấy Funeral nhìn ngoài cửa sổ, ánh mắt dại ra.

"Funeral," tôi lo lắng:

"Anh làm sao vậy?"

Funeral phục hồi tinh thần lại, tươi cười phức tạp với tôi:

"Không có việc gì.

.

.

.

Chỉ là không quen ở chỗ này." "Tôi biết, hiện tại liền mang anh về nhà." Tôi nâng anh dậy:

"Bất quá đầu tiên nói trước, anh nhất định phải để cho tôi chiếu cố thương thế của anh tốt đến khi lành hẳn mới thôi." "Chuyện nhỏ làm gì kinh sợ như vậy?"

Anh giật nhẹ khóe miệng.

"Không thể khinh thường, tay anh là để đàn dương cầm, không chịu nổi nửa điểm sơ xuất, hoàn hảo bác sĩ nói không có gì trở ngại, bằng không tôi nhất định áy náy cả đời." Thái độ tôi kiên quyết.

"Thì phải nói là em sẽ nhớ rõ tôi cả đời?"

Funeral nhìn vào đôi mắt của tôi.

Tôi rũ mắt xuống:

"Đừng nói những lời thương cảm như vậy." Funeral vỗ vỗ tay của tôi:

"Yên tâm.

.

.

Tôi không muốn sẽ làm em áy náy cả đời, vết thương nhỏ, không tới một tháng thì tốt rồi." Mặc kệ anh không cần, mỗi ngày tôi vẫn đến nhà anh làm việc nhà, nấu cơm, mời hộ sĩ đặc biệt đến thay thuốc, tôi cố gắng hết sức chiếu cố tốt anh.

Dù sao, đây là việc duy nhất tôi có thể làm .

Mà Funeral cũng tận lực phối hợp trị liệu, không đến một tháng, miệng vết thương liền khép lại không sai biệt lắm.

"Funeral, mau thừa dịp nóng uống canh đi" Tôi đem một chén canh cá quả đưa đến trước mặt anh:

"Thực bổ thân thể, có thể giúp miệng vết thương khép lại, uống nhanh." "Đây là cái gì, đáng ghét." Anh nhíu mày:

"Vết thương của tôi tốt rồi, cũng không cần uống nữa." "Ít nói nhảm, tôi thực vất vả mới nấu xonh, nhất định phải Uống...uố...ng!

Tôi liều mạng nhìn thẳng anh.

Anh không làm sao được, đành phải cầm lấy bát uống một hơi cạn sạch, sau đó nói thầm:

"Hoàn hảo ngày mai sẽ đi, về sau không phải chịu em ức hiếp." Tôi hoảng hồn sững sờ ở tại chỗ, nửa ngày hồn chưa quay lại.

"Làm sao vậy?"

Anh liếc tôi một cái.

"Vì sao gấp gáp như vậy?"

Tôi khó hiểu.

"Đây là kế hoạch đã tính trước, hơn nữa thương thế của tôi cũng tốt không sai biệt lắm." Anh giải thích.

Tôi ảm đạm, nhưng tinh thần tốt hơn:

"Tôi đã lâu không có nghe anh đánh đàn rồi, nếu ngày mai phải đi, hiện tại liền đàn cho tôi nghe một khúc đi." Nghe vậy, ở trên mặt Funeral hiện lên một trận buồn bã, mau đến mức làm cho người tôi khó có thể phát hiện.

"Tiếng đàn của tôi đâu phải muốn nghe là có thể nghe thấy ?"

Anh hướng tôi khoát tay.

"Keo kiệt!

Tôi lườm anh một cái.

"Không phải tôi keo kiệt." Anh nhẹ nhàng nói:

"Tôi là muốn tại trong lòng em lưu lại một khuyết điểm, vĩnh viễn nhớ rõ tôi nợ em một khúc nhạc, như vậy em cũng sẽ không quên từng xuất hiện một đàn ông đàn dương cầm vì em mà quên đi tính mạng." "Tôi vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên." Tôi nhìn anh:

"Tôi thề." Anh vui mừng nở nụ cười.

Về đến trong nhà, vừa vặn nghe thấy Nhiễm Ngạo đang cùng người khác trò chuyện:

"Chuyện tôi nhờ anh điều tra thế nào rồi? ".

.

.

.

Là vĩnh cửu tính (bị cái gì đó vĩnh viễn) hay sao?"

Ngữ khí trở nên nghiêm túc.

"Được, tôi đã biết." Anh cúp điện thoại, ngồi ở tại chỗ, kinh ngạc .

"Làm sao vậy?"

Tôi ngồi xuống bên cạnh anh.

Nhiễm Ngạo nhìn tôi, muốn nói lại thôi, cuối cùng vén luồng tóc tôi, hỏi:

"Đi nơi nào?"

"Đi chiếu cố Funeral." "Cả ngày chạy đi không sợ anh ghen?"

Anh cố ý nhíu mày.

Có thể hỏi như vậy đã nói lên là không để ý.

"Cùng lắm thì bỏ em." Tôi khiêu khích.

"Anh dám sao?"

Nhiễm Ngạo đem tôi ôm đến trên đùi:

"Em không dứt anh liền cảm tạ trời đất rồi ." Tôi vuốt caravat Nhiễm Ngạo:

"Ngày mai em muốn ra sân bay đưa Funeral, anh ấy sắp đi." "Khổ sở sao?"

Tôi ở trong lòng Nhiễm Ngạo gật gật đầu:

"Em nợ anh ấy nhiều lắm." "Nếu em gặp được anh ta trước, các người sẽ ở cùng nhau sao?"

Nhiễm Ngạo đột nhiên hỏi.

Tôi sửng sốt, trầm mặc thật lâu sau, rốt cục nói:

"Em không biết, đó lại là một hoàn cảnh khác, lúc đó anh ấy không phải anh ấy hiện tại, em cũng vậy không phải em hiện tại." "Đúng." Nhiễm Ngạo cười mỉa:

"Nhưng chúng ta tổng thích hỏi cái vấn đề không thể trả lời." Sáng sớm hôm sau, chuông điện thoại truyền đến, tôi mắt buồn ngủ lim dim tiếp, bên kia truyền đến âm thanh lo lắng của Vô Thị:

"chị Tĩnh Nhã, sao chị còn chưa tới đến, Funeral sắp đi rồi!

"Cái gì!

Tôi từ trên giường nhảy lên:

"Không phải chuyến bay 10 giờ sao?"

"Ai nói, là 9 giờ!

Tôi lập tức tỉnh ngộ, Funeral nghĩ tự mình vụng trộm bay đi, mới nói cho tôi biết sai thời gian.

Chạy bằng tốc độ nhanh nhất về phía sân bay, may mắn còn kịp.

"Lại muốn bất cáo nhi biệt!

( ra đi không từ biệt) Tôi trừng mắt Funeral.

"Tôi là sợ em luyến tiếc tôi mà khóc rống lưu lại nước mắt." Funeral cười giải thích:

"Lại làm cho tôi mất mặt." Tôi lườm anh một cái, sau đó đem thức ăn nhanh tối hôm qua làm suốt đêm đưa tới trên tay anh:

"Anh không phải luôn luôn oán giận đồ ăn trên phi cơ khó ăn.

Tay nghề của tôi cũng không tốt, nhưng nơi này đều là đồ anh thích ăn, đã đem đến." Anh cười tiếp nhận, mở ra ngửi:

"Cảm tạ, cho dù là khó ăn hơn nữa tôi cũng sẽ ăn sạch." "Sẽ không bết bát như vậy." Tôi đối với khả năng của mình vẫn có chút tin tưởng.

"Tôi đi đây." Anh xoa xoa tóc của tôi, xoay người đi hướng kiểm an .

"Hẹn gặp lại." Tôi hướng anh vẫy tay:

"Hẹn gặp lại!

Funeral, Hẹn gặp lại.

Đang ở lúc này, nhiễm Ngạo gọi điện thoại tới.

"Chuyện gì?"

Tôi hỏi.

"Tịnh nhã, có sự tình tôi nghĩ em nên biết," Nhiễm Ngạo trầm mặc thật lâu, rốt cục hạ quyết tâm nói ra:

"Funeral đã không thể đàn dương cầm ." "Cái gì?"

Tôi ngu ngơ:

"Anh nói cái gì?"

"Phát súng kia tổn thương thần kinh tay anh ấy, lưu lại di chứng, tuy rằng hằng ngày hoạt động không có vấn đề, nhưng.

.

.

Anh ấy rốt cuộc không thể đánh đàn dương cầm ." "Sẽ không !

Tôi thất thanh rống to:

"Bác sĩ rõ ràng nói anh ấy không có trở ngại!

"Là Funeral yêu cầu bác sĩ nói như vậy, " Nhiễm Ngạo thở sâu:

"Anh ấy sợ em áy náy." Đôi tay dài kia rốt cuộc không thể ở trên phím đàn nhảy múa.

Tôi nhất thời cảm thấy trời đất xoay chuyển.

Làm sao có thể như vậy, dương cầm là toàn bộ tín niệm cùng hi vọng của anh ! "Funeral!

Tôi lớn tiếng kêu, tiến lên phía trước.

Funeral đứng lại, quay đầu lại, nhìn tôi đứng ở trước mặt anh, ánh mắt lộ ra vẻ hiểu rõ .

Tôi lại do dự, cái gì đều nói không ra miệng.

"Funeral." Tôi vô thố kêu tên của anh, nước mắt mơ hồ :

"Tay anh.

.

.

." Anh cười nhíu mày:

"Xem, quả nhiên khóc rống chảy nước mắt rồi, rất khó coi." "Funeral!

Thấy bộ dạng anh lạnh nhạt tôi càng thêm đau lòng:

"Tôi không xứng!

Anh nhẹ nhàng nâng mặt của tôi lên, thay tôi lau đi nước mắt, nhẹ nhàng nói:

"Không chiếm được thứ tôi muốn, ít nhất tôi có thể làm điều tôi nghĩ." "Hành khách đi Vienna chuyến bay 1305 xin chú ý, chuyến bay sắp khởi hành, thỉnh nhanh đăng ký, thỉnh nhanh đăng ký." , "Có thể đáp ứng tôi 1 chuyện không?"

Funeral hỏi.

Tôi nhanh gật đầu.

"Sống cho vui vẻ." Funeral tới gần bờ tôii tôi, nhẹ nhàng nói:

"Chỉ cần ban đêm đầy sao nhớ tới tôi, cho tôi một giọt nước mắt, là đủ rồi." Nước mắt tôi rơi như mưa, Funeral, cho dù tôi vì anh khóc cả đời cũng không đủ trả lại.

"Hẹn gặp lại." Cuối cùng Funeral hôn cái trán tôi, xoay người rời đi.

Nhìn bóng dáng của anh biến mất, lòng tôi như dao cắt, ngã ngồi ở trên ghế, hai tay ôm mặt, khóc rống lên.

Anh nói, đánh đàn dương cầm giống như là mẹ ở bên cạnh anh.

Anh nói, anh muốn vì người yêu nhất đánh đàn dưới trời chiều.

Anh nói, vĩnh viễn nợ tôi một khúc nhạc.

Anh đi rồi, mất đi dương cầm anh đi rồi.

Đang khóc đến trời đất mù mịt, một người ngồi xuống ở bên cạnh tôi, đem đầu tôi ôm vào trong ngực.

"Nhiễm Ngạo!

Tôi khóc không thành tiếng:

"Em không xứng, em không đáng để anh ấy làm vậy." Nhiễm Ngạo lẳng lặng nói:

"Có đáng giá hay không, là do người làm nói." Tôi gắt gao ôm lấy Nhiễm Ngạo, cho đến nước mắt khô cạn.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ "Thịnh Hạ, mau nhìn!

Tôi chỉ vào màn ảnh lớn.

Mặt trên đang phát tin tin tức giải trí, đầu đề là Ân Hiên Dung thừa nhận cùng Vô Thị có quan hệ yêu đương.

"Ân tiểu thư, xin hỏi hai người là sinh ra cảm tình khi quay phim ở đảo Mã Nhĩ sao?"

"Đúng, tôi nói tất cả rất nhiều lần rồi!

"Xin hỏi hai người làm sao cùng một chỗ đây ? Là ai theo đuổi ai?"

"Vì sao tôi phải nói cho các ngươi?"

"Cô có biết rất nhiều người cũng không nhìn tốt (không vừa mắt) đoạn quan hệ này của hai người không?"

"Ai cần ngươi lo!

Ân Hiên Dung đang chuẩn bị cầm lấy cái ly hắt phóng viên, lại bị Vô Thị bên cạnh đè xuống.

Nói cũng kỳ quái, Ân Hiên Dung thấy Thị, dáng vẻ kiêu căng lập tức thấp.

Thật sự là vỏ quýt dày có móng tay nhọn .

"Tuần sau chúng tôi sắp cử hành nghi thức đính hôn, cám ơn mọi người quan tâm." Vô Thị hơi hơi cười, Sau đó mang theo vị hôn thê của anh rời đi, lưu lại phóng viên trợn mắt há hốc mồm.

"Không phải chứ." Tôi kinh ngạc, hai tiểu hài tử này cư nhiên muốn đến cùng nhau .

"Này không ngạc nhiên." Thịnh Hạ chỉa chỉa phía sau thân thể của tôi:

"Một đôi bên kia mới có thể cho ngươi chấn động." Tôi quay đầu, rõ ràng phát hiện Hồ Nghi Dĩ cùng Hành Bình tay cầm tay đi dạo.

Đột nhiên hai người không biết bởi vì sao lại tranh chấp, Hồ Nghi Dĩ đã vung tay:

"Không nghe lời của tôi coi như xong!

Hành Bình đuổi theo tiến đến lấy lòng:

"Nghe một chút, đừng nóng giận." Trước mặt mọi người liếc mắt đưa tình.

Có thể tưởng tượng kinh ngạc của tôi không thua gì tận mắt nhìn thấy người sao hoả.

"Không thể tưởng được bất tri bất giác bọn họ cư nhiên đã xảy ra nhiều như vậy." Thịnh Hạ liếc tôi một cái:

"Chuyện của bồ sao? Cứ như vậy xong chưa?"

Tôi cười cười, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.

Chuyện của tôi? Về sau cùng Nhiễm Ngạo nhìn Thánh Duyên chậm rãi lớn lên, chờ đợi mình chậm rãi bạc đầu.

Sau đó ở đêm dài yên lặng là lúc, nhớ tới người đánh đàn thanh nhã , nhớ tới đoá hoa lan trắng theo nước trôi mất, nhớ tới những ngôi sao sáng trên trời, nhớ tới có người yêu tôi cùng với người tôi yêu, hoặc cảm kích, hoặc hoài niệm, hoặc thổn thức, hoặc bi thương.

Tuy rằng bình thản, cũng là chuyện xưa, chuyện xưa của mình.

HẾT

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.