Ngốc À! Em Yêu Anh Từ Lâu Rồi

Chương 12



Thời gian trôi qua thật mau, mùa đông lại đến lá vàng rụng đã đc thay thế bởi những bông tuyết trắng, nhưng tâm trạng của 1 vài người lại càng thêm sầu não u buồn. Trong căn phòng bệnh viện mọi thứ thật ngăn nắp, những bông hoa trong bình đã nở rộ, tỏa mùi thơm nhẹ. Trên chiếc giường 1 thiên thần đang ngủ đôi môi đỏ hồng cùng gò má phúng phính nhìn cô thật sự đáng yêu nhưng chỉ 1 điều làm người ta lo sợ “cô có tỉnh dậy nữa k”. Thiên thần này chính là nó, nó đã làm nằm ngủ như vậy 3 tháng rồi mà chưa có dấu hiệu tỉnh dậy-em ngủ đủ chưa bảo bối, đừng bỏ anh mà-Ryan khẽ vuốt mái tóc của nó Cạch-cửa mở hắn bước vào cầm 1 bó hồng đặt lên bàn, chẳng pít hắn đã mua bao nhiêu hồng rồi ngày nào hắn cũng mua , hắn muốn nó mỉm cười nhận bó hồng của hắn chứ k phải cứ nằm im ở đó như vậy.

-Cậu nên đi nghỉ đi để tôi chăm sóc cô ấy cho-Ryan gật đầu, anh ra ghế sôpha ngồi mà ngủ lúc nào k hay. Hắn nhìn nó, nhẹ nhàng vén tóc nó

-đến bao h em mới tỉnh...?-nhìn nó 1 lúc hắn đứng dậy đặt nên môi nó 1 nụ hôn phớt, đang định quay đi thì...

-ưm...-nó tỉnh dậy, đưa tay dụi mắt như 1 chú mèo, hắn sững người

-em...em....Ryan...-hắn gọi Ryan bật dậy

-sao vậy-anh nhìn hắn rồi nhìn nó anh vội xông tới ôm nó thật chặt nhưng trái vs sự vui mừng đó nó đẩy anh ra

-anh là ai-nó hỏi 1 câu làm anh điếng người

-em...em nói gì z...Rin à

-Rin....là tên tôi-nó ngơ ngác nhìn anh

-đừng đùa anh mà Rin-anh nắm lấy vai nó nhưng trái lại vs sự đau khổ của anh nó sụ mặt xuống

- đói-hắn liền đi lấy đồ ăn cho nó còn Ryan đi gặp bác sĩ

-bị va đập mạnh như z cô bé tỉnh lại đc là may mắn rồi nhưng có lẽ sẽ bị mất đi kí ức

-mãi mãi sao-anh giật mk

-cái này thì tôi k chắc tuỳ thuộc vào cô bé thôi-bác sĩ lắc đầu rời đi

Hôm sau nó đc trở về trường mọi người trong lớp nóhồ hởi

-Rin bạn tỉnh rồi sao, làm tụi này lo quá

-trời ơi cuối cùng bạn cũng trở lại

-phải mở tiệc ăn mừng-nó ngơ ngác nhìn

- mọi người biết tôi sao?-nó chỉ mk

-bạn nói thế là ý gì đừng bảo là nghỉ lâu nên quên hết tụi này rồi đấy nhá-lớp trưởng nhìn nó. Vừa lúc đó Ryan vào anh đưa nó về chỗ

-trời lạnh đấy em mau đeo găng tay vào-nó còn đang ngơ ngác thì hắn đeo luôn cho nó. Cả tiết học nó chỉ ngủ volt cũng kè kè bên nó sợ nó lại gặp nguy hiểm.

Căn teen

-cái kia ....kia ....kia nữa-nó chỉ,chỉ và chỉ còn 4 chàng thì gắp , gắp và gắp, lớp nó còn mua cho nó rất nhiều đồ để tẩm bổ làm cả trường choáng. Đang ăn thì 1 mũi tên phi vào nó nhưng đã bị lớp phó phát giác

-CÚI XUỐNG-hắn nhanh chóng kéo nó cúi xuống, Jun dùng tay bắt lấy trước khi làm bị thương người khác“khốn kiếp con nhỏ sống dai thật”-1 giọng nói truyền đến tai của Ryan cả trường này đâu biết volt đọc đc suy nghĩ của người khác

-mitsuki con nhỏ đó sống rất dai phải k-Ryan trầm giọng nhìn nam sinh ngồi ở cuối dãy gần cửa thoát hiểm, Mitsuki thấy vậy liền bỏ chạy Ryan nhếch môi cười nhưng lớp quỷ thuật đặc biệt đâu có bình thường chỉ cần 1 cái búng tay tên đó đã tự động quay lại-sao k biết sợ phải k-hắn nhìn tên đó rồi nảy lên ý định giết người (Candy:Reo ơi ...truyện này phải là truyện kinh dị mới đúng .............Reo:bình thường mà k có gì kinh dị cả..........Candy:trời ơi*xỉu* )

Hết

liệu sau này Rin sẽ ra sao có lấy lại được trí nhớ hay không hay là mãi mãi quên hết tât cả mời đọc tiếp chương sau???

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.