Ngốc Ah! Nghe Rõ Nhé, Anh Yêu Em!

Chương 9



_uống chúc nước nhé

Yunho mỉm cười nhận lấy ly nước lọc từ tay Hanuel, cô ngồi xuống đối diện anh trong khì bàn tay đang nắm chặt tay anh

_anh xin lỗi, đã để em chờ, và khiến em mất mặt đến như thế- Yunho siết chặt tay Hanuel

_em hiểu mà!

Nhìn nụ cười hiền lành của Hanuel, Yunho cảm thấy bản thân thật vô tình, sao lại đuổi theo một người giống với Jaejoong mà bỏ mặt Hanuel trong nhà hàng với bao nhiều là khách khứa như thế, còn gì là thể diện của một họa sĩ, của một cô gái sắp lấy chồng chứ. Ngày mai, báo sẽ đăng lên “HỌA SĨ KIM HANUEL BỊ BỎ RƠI TRONG NGÀY ĐÍNH HÔN” thì còn gì xấu hổ bằng, thế mà Hanuel vẫn không phàn nàn, cô nhẹ nhàng an ủi anh khiến anh càng cảm thấy có tội hơn nữa

_anh xin lỗi Hanuel! Sẽ không có lần sau đâu, anh hứa!- Yunho nhìn cô một cách chắc chắn

Hanuel mỉm cười và ôm anh vào lòng- em yêu anh! Em yêu anh lắm

_anh cũng yêu em!

Yunho rút người vào lòng Hanuel, cảm nhận vòng tay ấm áp của cô đang xoa dịu từng vết thương trong lòng anh, nhẹ nhàng, anh chìm vào giấc ngủ không mộng mị

Ôm anh trong tay, cảm nhận hơi thở đều của anh, Hanuel mỉm cười và hôn nhẹ lên trán anh, cô yêu anh lắm, yêu từ cái nhìn đầu tiên, yêu anh, khi anh cười và nói rằng “tôi là Yunho! Jung Yunho!”, cô luôn nhìn thấy anh dù anh ở bất cứ nơi đâu và làm bất cứ điều gì, cô hạnh phúc khi nhận được sự quan tâm của anh. Cô biết Yunho là một người thích chọc phá người khác, cô cũng biết những trò quậy phá của anh, nhưng cô chấp nhận, vì cô yêu anh

Bên cạnh Yunho đã lâu, nhưng cô vẫn chưa dám nói chuyện một cách lưu loát với anh được, trước anh, cô cảm thấy bản thân thật nhỏ bé, và cô chỉ biết trốn trong phòng hoặc đem bài tập ra làm, cô cúi đầu nhưng đôi mắt luôn hướng về anh

Tình yêu của cô càng lúc càng lớn nhưng cô bàng hoàng nhận ra rằng, Yunho thích Jaejoong, đứa em tật nguyền của cô, anh luôn bên cạnh Jaejoong mỗi khi đi học về, tuy quát nạt cậu nhưng chưa bao giờ hắn chọc phá cậu, chưa bao giờ mạnh tay với cậu, bên Jaejoong, Yunho cứ như một đứa trẻ, cùng ăn, cùng chơi và cùng ngủ với Jaejoong. Đôi khi, cô cảm thấy ghen tị với em mình, tại sao cậu có thể hòa đồng với Yunho một cách dễ dàng đến như thế chứ? Phải chăng vì cậu không yêu anh nên mới có thể tự nhiên đến như thế không? Cô cũng muốn được như thế, được tự do nói chuyện với anh mà không bị đỏ mặt, tự do cười với anh mà con tim thôi đập rộn ràng, tự do làm những gì mình thích trước mặt anh mà không lo anh sẽ để ý đến, nhưng cô không thể, vì cô yêu anh, và vì cô yêu anh, nên cô trở nên căm ghét Jaejoong, ngày cậu ấy mất tích, trong khi Yunho đang đau đớn và tìm kiếm cậu một cách điên loạn, cô đã mỉm cười, một nụ cười nhẹ, cười, nhưng nước mắt lại rơi

Những năm sau đó, cô đã cố gắn bên cạnh Yunho để khỏa lấp nỗi buồn của anh, cô nhìn anh làm những việc mà lúc còn sống Jaejoong thường làm, cô không cam tâm, lòng ích kỷ của mình lại trỗi dậy, cô không muốn Yunho cứ mãi như thế, Jaejoong đã mất, cậu nên được yên nghĩ và Yunho nên tìm một người mới, cô không thể đứng đó nhìn Yunho mãi như thế được

Qua nhiều năm bên cạnh Yunho, cuối cùng cô cũng chờ được đế ngày này, ngày Yunho nói tiếng yêu cô, có ai biết được hôm ấy, cô đã không thể ngủ và đôi môi cô không thể nào tắt nụ cười

_ngủ ngon nhé Yunho!

………..

Yunho mở mắt một cách mệt mỏi, hôm nay anh nhất định phải đến công ty sớm vì cuộc họp mà anh đã dời lại hôm qua, đi ngang phòng Hanuel và nhận ra cô vẫn còn ngủ, Yunho đi vào phòng và hôn nhẹ lên trán cô

_anh yêu em

Yunho bước ra khỏi phòng khi đôi môi ai đó đang vẽ lên một nụ cười

Hạnh phúc

Hộ 117 chung cư Rising Sun

_ Dong Wook ah! Dậy đi, trễ giờ rồi nè, dậy đi!

Jaejoong cố gắn kéo cái chăn ra khỏi con sâu ngủ là Dong Wook ra, hôm qua anh đã dặn cậu hãy gọi anh dậy lúc 5h nhưng thấy anh ngủ ngon quá nên cậu không nỡ gọi, bây giờ đã là 6h30 rồi, cậu đành phải gọi cậu dậy thôi

_ưm….cho anh một phút thôi Jaejoong ah! Cho anh một phút thôi mà!- Dong Wook mỉm cười với cậu rồi lại kéo chăn lên cao hơn

_không được, đã 6h30 rồi! anh mà không dậy thì không kịp đến công ty đâu, anh còn phải đưa em đi đến chổ học vẽ nữa mà

_ah!- Dong Wook vội bậc dậy khiến Jaejoong giật mình- anh quên, đợi anh chút nhé!

Dong Wook lao xuống giường và chạy vào nhà tắm sau khi tặng cậu một nụ hôn lên trán, Jaejoong cười tươi rồi vội xếp chăn lại cho anh

Hôm nay là cuộc khảo sát rồi, phải nhanh lên mới được, lần này chắc Dong Wook sẽ bất ngờ lắm lắm

Jaejoong mỉm cười với ý nghĩ của mình, cậu thu dọn những thứ cần thiết và cho vào túi xách và chờ Dong Wook ra

Trước mắt Jaejoong không còn là một Dong Wook dễ thương hay chiều cậu nữa mà là một Se7en lịch lãm và nam tính, anh vận một bộ vest đen sang trọng cùng với cặp kính cùng màu, tất cả từ anh đều khiến cậu choáng ngợp, đôi khi cậu cảm thấy thật có phước khi được anh để ý đến

_đi thôi

Dong Wook mỉm cười và kéo cậu ra khỏi nhà

Hai năm trước, Dong Wook nói rằng cậu rất có khiếu vẽ nên đã gởi cậu cho một trung tâm dạy vẽ lớn nhất Nhật Bản, nhưng Jaejoong lại không có hứng thú để vẽ, cậu muốn nhảy hơn, cậu thường trốn các buổi học mà đến với các nhóm nhảy hiphop mà xem, lúc đầu, mọi người hay chọc cậu vì cậu quá xinh đẹp và nhút nhát, nhưng sau một thời gian, họ cũng đã xem cậu như những người bạn của mình và chỉ cho cậu biết những điệu nhảy của họ, Jaejoong thích lắm, cậu rất ham đi học vẽ, vì khi học được nửa buổi, cậu lại chạy lại với những người bạn của mình mà nhảy. Trước khi về Hàn một tuần, cậu đã nghe nói công ty giải trí J.Ent đang tuyển dancer, Jaejoong muốn tham gia lắm nhưng sợ Dong Wook không thích nên đã lén lút gởi đơn về Hàn, và hôm nay chính là buổi tuyển chọn đợt một của công ty, cậu nhất định phải tham gia.

Dong Wook thường nói, giới nghệ sĩ lắm thị phi, có người chịu không nổi sức ép đã đi đến những quyết định dại dột là tự sát, anh không muốn cậu dấn thân vào con đường đó, Jaejoong quá trong sáng, quá thánh thiện để bị vấy bẩn, nhưng cậu lại nghĩ khác, nếu như thế thì tại sao Dong Wook lại có thể đứng vững từng ấy năm như thế chứ? Với lại, cậu cũng không có làm ca sĩ hay diễn viên mà, cậu chỉ muốn làm một dancer, muốn thực hiện ước mơ của mình thôi, không phải Dong Wook đã từng dạy cậu bài học “đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của mình” ah? Cậu sẽ chứng minh cho anh thấy cậu sẽ không sai khi tham gia

Và bây giờ, cậu đang đứng trước cổng của J.Ent

Chắc giờ này anh Dong Wook đã vào phòng họp rồi! Cố lên Kim Jaejoong! Cố lên!

Jaejoong nắm chặt cái túi mà Dong Wook đã mua tặng cậu khi anh lưu diễn bên Mỹ và bước vào

_chờ tôi với! chờ với!

Jaejoong hét lên khi nhin thấy thang máy cuối cùng sắp đóng cửa, cậu cố chạy nhanh về phía trước và vui mừng khi đặt được một chân vào trong thang máy khiến nó khựng lại ngay

_làm phiền! làm phiền! cám ơn! Cám ơn!

Jaejoong vừa nói vừa cố lách người vào trong thang máy, cậu thở phào khi cuối cùng bản thân cũng vào được bên trong và giờ này cậu đang bị lấn sát mép thang máy

Trời ơi! Làm ơn đừng chen lấn có được không? Ngộp quá đi!

Jaejoong nhăn mặt khi mọi người cứ cố ép vào nhau và đẩy cậu càng lúc càng lùi xuống phía dưới than máy

_mọi người đừng chen với nhau như thế được không? Thang máy đã quá tải lắm rồi!

Giọng nói trầm nhưng đầy uy lực vang lên khiến mọi người phải quay ra phía sau và họ vội vã cúi đầu chào khi trước mặt họ là vị giám đốc của J.Ent

Jaejoong cũng muốn quay lại nhìn người đã nói câu nói đó, nhờ có người đó mà cậu không bị dồn xuống nữa, nhưng hình như cậu cũng đã bị dồn đến chân thang máy rồi còn gì?

[i]mùi sữa? quen quá! Mùi này….của Jaejoong!

Yunho ngỡ ngàng khi mùi hương ấy cứ xộc vào mũi mình từ bên dưới, nhìn xuống, anh nhìn thấy một cậu bé với mái tóc đen được cắt tỉa gọn gàng đang dựa vào tay anh, hình như cậu bị ép xuống dưới này thì phải, bàn tay thon nhỏ của cậu đang nắm chắc cái túi, bổng dưng, anh muốn nhìn thấy cậu ấy quá, để xem cậu ấy có phải là Jaejoong không, nhưng trong hoàn cảnh như thế này thì không được

“Ting!”

Mọi người vội vã đi ra khi thang máy dừng lại, Yunho vội nắm tay người con trai phía trước mình nhưng lại hụt, cậu đã chạy theo dòng người xa khỏi anh, anh muốn chạy theo nhưng không kịp, thang máy đã đông kín người, anh chỉ có thể nhìn người con trai áo trắng ấy vội vã hòa vào dòng người, cái dáng mảnh khảnh nhỏ nhắn đó, nó khiến anh nhớ đến cậu, anh lại nhớ đến cậu

Phòng họp

_thỏa thuận đã được ký kết, chào mừng anh đến với công ty của chúng tôi!- Yunho đứng lên và đưa tay về phía Se7en- hợp tác vui vẻ

_hợp tác vui vẻ- Se7en bắt lấy tay anh và mỉm cười

Yunho bảo thư ký đưa Se7en đến phòng riêng của anh trong khi gọi điện cho ban giám khảo cuộc thi tìm kiếm dancer tài năng, họ bảo mọi người đã đến đông đủ, chỉ thiếu một mình anh

_ok! Tôi sẽ tới ngay

Yunho vội vã đi đến phòng vũ đạo, nơi đang diễn ra cuộc tuyển chọn dancer đợt một, khi anh đến nơi, cuộc thi đã bắt đầu, vài người đã bị loại ngay sau những bước nhảy đầu tiên, ban giám khảo thật sự rất khó tính

Yunho cố chen vào nhưng không được, thí sinh tụ tập quá đông và nó thật sự khó khăn để anh vào bên trong

_mời thí sinh Kim Jaejoong, số báo danh 3

_dạ!

Yunho khựng người khi nghe thấy cái tên vừa được xướng lên, anh cố gắn nhón chân để xem người thanh niên bước vào, cũng may là anh khkas cao nên chuyện này cũng không quá khó khăn đối với anh, nhưng khi anh nhìn về phía cậu thanh niên đó….

Mái tóc đen được cắt ngắn gọn gàng

Đôi mắt to tròn và trong sáng như những viên pha lê trong suốt

Sống mũi cao

Đôi môi màu anh đào



Làn da mịn màn một cách đặt biệt

Là cậu

Kim Jaejoong!

_ Jaejoong! Jaejoong! Tôi biết cậu chưa chết mà, tôi biết cậu vẫn còn sống, vậy là, hôm qua đúng là cậu rồi, là cậu

Yunho vội vã tách thí sinh ra để đi vào, anh không còn nhìn thấy ai nữa ngoài người thanh niên nhỏ nhắn đang ngoáy cổ ra phía sau để nhìn, anh đẩy người một cách thô bạo vào chạy vào ôm trọn cậu trong vòng tay

_tôi nhớ cậu! Jaejoong ah! Tôi nhớ cậu lắm

Yunho vừa khóc vừa cười mà ôm xiết lấy cậu, mặc cho bao cặp mắt đang nhìn anh, mặc cho đôi tay nhỏ bé đang cố đẩy anh ra, mặc cho tiếng la hốt hoảng của con người nhỏ bé ấy, anh ôm cậu và hôn lên mái tóc mềm mượt, hít hà mùi sữa quen thuộc của cậu, anh cảm thấy, một phần linh hồn của anh đang sống lại, cậu đã quay về, Kim Jaejoong đã quay về

End chap 9

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.