Ngọc Minh! Em Là Định Mệnh Của Anh!

Chương 79: Đứa bé



Ngọc Minh ở trong phòng thay đồ, không biết có chuyện gì mà ba người kia hối gấp như thế chứ.Nghi, Ngọc Anh và Khả Liên chờ Ngọc Minh, ba người sốt ruột đứng ngồi không yên.

*Reeng...Reeng...*

Chuông điện thoại Nghi vang lên, Nghi nhanh chóng bắt máy lên nghe.

"Em nghe nè, anh xong chưa?"

"Xong rồi, em ra đi!"

"Ừa ra ngay"

Nghi nhìn Ngọc Anh và Khả Liên rồi nhìn vào trong nói lớn.

-Chị, Ngọc Anh và Khả Liên có việc rồi xíu nữa em xuống sau nha Ngọc Minh.

Nói xong ba người liền kéo nhau đi mất tiêu.

-Chị! Chị Nghi!- Ngọc Minh gọi với theo.

Ba người chạy ra bãi biển, Nghi nhìn xung quanh rồi cùng Ngọc Anh và Khả Liên chạy đến chỗ Quốc Minh.

-Xong hết chưa?- Nghi hỏi.

-Xong hết rồi, vào trong thôi.- Nhân nói với Quốc Minh rồi kéo cả nhóm vào góc khuất.- Cố gắng lên!

Ba nhóc tỳ kia cứ nhốn nháo đòi ra chỗ Quốc Minh.

-Ba đứa im nào!- Nghi cau mày.

-Con muốn ra chỗ ba Minh.- Hiếu Nghĩa cố gỡ tay Nhân ra.

-Con im lặng đi- Nhân bực bội gắt lên.

Cậu bé im bặt, ngoan ngoãn ngồi im trong lòng Nhân.

-Còn Diệp Nhi và Len hai đứa cũng ngoan xíu đi.- Khả Liên nói.

-Dạ!- Diệp Nhi và Dương Trình đồng thanh.

Quốc Minh tay cầm đóa hồng, tay cầm chiếc hộp nhỏ màu đỏ. Trong lòng anh cứ mãi hồi hộp, không biết phải mở lời như thế nào. Anh mím môi, ngước mặt lên trời.

-Phải làm sao đây?

Ngọc Minh ra phía bờ biển. Không biết gọi cô ra biển vào lúc tối như thế này để làm gì đây.

-Mấy người kia đâu rồi không biết nữa.

Ngọc Minh dòm ngó xung quanh, cô vừa thấy bóng người ở xa xa thì đi đến.

Cô vô cùng ngạc nhiên. Dưới cát là hình trái tim được rãi đầy cánh hồng, bao quanh còn có những ly nến nhỏ xinh. Tuy đơn giản nhưng làm cho cô rất xúc động.

Quốc Minh mỉm cười, anh đưa đóa hồng ra tặng cô. Ngọc Minh ái ngại cầm đóa hồng, ánh mắt cô nhìn anh rồi nhanh chóng nhìn sang hướng khác.

Anh bật cười rồi cất tiếng hát.

"It's a beautiful night

We're looking for something dumb to do

Hey baby

I think I wanna marry you

Is it the look in your eyes

Or is it this dancing juice?

Who cares, baby.

I think I wanna marry you.

Well, I know this little chapel

On the boulevard we can do

No one will now

Oh, come on girl.

Who cares if we're trashed.

Got a pocket full of cash we can blow

Shots of patron

And it's on, girl.

Don't say no, no, no, no, no

Just say yeah, yeah, yeah, yeah, yeah

And we'll go, go, go, go, go

If you're ready like I'm ready.

Cause it's a beautiful night

We're looking for something dumb to do.

Hey baby

I think I wanna marry you

Is it the look in your eyes.

On is it this dancing juice?

Who cares, baby.

I think I wanna marry you."

(Marry you_Jason Chen, Megan Lee)

Vừa dứt lời anh liền quỳ một chân xuống, tay anh mở chiếc hộp ra. Bên trong là chiếc nhẫn được đính kim cương lấp lánh.

-Làm vợ anh nhé!

Ngọc Minh vỡ òa cảm xúc đến nỗi cô phải bật khóc. Cô gật đầu và nói với anh.

-Em đồng ý!

Anh lấy chiếc nhẫn ra đeo vào ngón áp út của cô. Ngọc Minh vươn tay ôm lấy anh, cô không thể kìm nén được hạnh phúc đang lớn dần trong cô.

...

Ngọc Minh xuống xe. Ngọc Ký vòng ra sau lấy hành lý cho cô.

-Anh ba về đây!

-Em đem đồ vào được rồi, anh về cẩn thận nha.

Ngọc Minh lại ghế phụ mỉm cười và nói với Khả Liên.

-Cậu về cẩn thận!

-Uhm cậu phải ăn uống điều độ vào đó, đừng để ngất nữa.- Khả Liên ân cần nhắc nhở.

-Mình biết mà.

-Tạm biệt mẹ út- Diệp Nhi vẫy tay.

-Tạm biệt con, cuối tuần qua với mẹ nha.

-Dạ!

Ngọc Minh vẫy tay chào họ, cô đợi khi chiếc xe khuất bóng rồi mới vào nhà.

Ngọc Minh đem va-li vào. Cô ngồi lên sofa và lấy chai nước suối trong túi ra uống.

Tội Quốc Minh thật, anh sắp xếp ít ngày để đi chơi bây giờ về lại đối mặt với một đống hợp đồng to tướng. Cô lắc đầu rồi đem va-li lên lầu.

Quốc Minh cho xe thẳng đến công ty. Vừa biết tin anh về, Chirst (hiện nay là trưởng phòng ngoại giao) liền ra cổng đón.

-Chào chủ tịch.

-Những hợp đồng đó đã duyệt hết chưa?

-Tôi có nghe Lan Anh (thư ký riêng của anh) nói đã duyệt gần hết còn một số ít thì đều là hợp đồng quan trọng phải đích thân ngài gặp gỡ và kí kết.

-Được rồi, cậu về phòng làm việc đi tôi sẽ gửi mail cho cậu một số việc cần làm.

-Xin phép ngài- Chirst nói rồi về phòng làm việc.

Anh bước vào đại sảnh, gương mặt anh lúc này đằng đằng sát khí.

-Chào chủ tịch- Nhân viên 1 cúi chào.

-Chào chủ tịch- Nhân viên 2

-Chào chủ tịch- Nhân viên 3.

-...

-...

-Chị Lan Anh, chị biết gì chưa?- Nhân viên 1 hỏi.

-Chuyện gì?- Cô gái tên Lan Anh cáu gắt.

-CEO về rồi!- Nhân viên 2 nói.

-Thật sao?- Cô ta mừng rỡ.- Nhưng không phải việc của mấy người.

Cô ta liếc mắt và bỏ đi. Những người nhân viên bắt đầu tụm năm tụm bảy bàn tán.

-Cô ta nghĩ cô ta là ai chứ- Nhân viên 1.

-Ừ lúc mới vào nhìn quê một cục.- Nhân viên 2.

-Biết sao lúc mới vào cô ta quê như thế không?- Nhân viên 3.

-Sao? Kể nghe coi!- Hai nhân viên kia thắc mắc.

-Thì mới vào tưởng sếp mình là ông già dê vừa lùn vừa xấu, vừa mập nhưng gặp rồi thì đâu ngờ sếp mình vừa đẹp trai, tuấn tú, vừa giỏi giang, trẻ trung lại còn năng động nữa. Định hớt tay trên đây mà.- Nhân viên 3.

-Không dễ đâu, tôi nghe nói sếp có bạn gái rồi đặc biệt còn rất xinh đẹp nữa. Bà Lan Anh đó không sứng nổi đâu.- Nhân viên 1.

-Bao giờ mới kết thúc đây?- Chirst cho hai tay vào túi, ung dung nói.

-Chào trưởng phòng. Chúng tôi về chỗ làm ngay đây ạ- Ba người ríu rít cúi đầu rồi về lại vị trí của mình.

Chirst lắc đầu và vào phòng làm việc.

*Cốc...cốc...*

-Vào đi!- Tiếng của Quốc Minh vọng ra.

*Cạch*

Lan Anh mở cửa bước vào, trên tay cô ta là một mớ hợp đồng chưa được ký.

Cô ta đặt mớ hợp đồng ấy lên bàn và vòng ra sau ôm cổ anh.

-Sếp ký giúp em mấy bản hợp đồng.

-Được rồi, nhưng yêu cầu cô khi đi làm thì ăn mặc cho kín đáo vào. Cô ra ngoài được rồi đó!- Anh gỡ tay cô ta ra và chú tâm vào laptop.

-Dạ, vậy em xin phép ra ngoài.

Cô ta bứt rứt ra ngoài, cứ tưởng anh dễ lọt lưới nhưng không ngờ lòng anh lại sắt đá đến thế.

*Reeng...reeng*

Điện thoại của anh reo lên, anh với lấy chẳng buồn nhìn xem ai gọi mà áp lên nghe máy.

"Alo"

"Anh mệt không?"

"Không sao. Anh đang làm việc đây."

"Vừa về mà anh đã đi làm rồi"

"Chăm như thế mới có tiền nuôi vợ nuôi con"

"Anh đó nha, dẻo miệng thấy ớn luôn à"

"Vậy mới cưa được em"

"Thôi thôi không nói nữa, tối anh qua nha, em có nấu món anh thích ý"

"Thật vậy sao? Được, tối nay anh qua."

"Uhm bey anh!"

"Bey honey"

Anh hôn vào màn hình rồi bật cười một mình. Càng lúc anh càng thấy yêu Ngọc Minh nhiều hơn. Đối với anh cô là cả thế giới rộng lớn, không bao giờ anh để phải tổn thương.

...

Ngọc Minh xếp đồ treo vào tủ. Cô vừa làm vừa hát ca liên tục.

*Reeng...Reeng...*

Ngọc Minh lấy điện thoại ra xem, là một số lạ gọi đến. Cô cau mày rồi áp lên nghe.

"Alo"

"..."

"Đúng, tôi là Ngọc Minh đây!"

"..."

"Được rồi tôi đến ngay đây"

Cô nhanh chóng chạy xuống nhà và bắt taxi.

Ngọc Minh đi vào bệnh viện phụ sản. Cô thắc mắc không biết ai gọi vào đây nữa.

Cô y tá chờ Ngọc Minh ở trong sảnh lớn. Vừa thấy Ngọc Minh vào cô ấy liền kéo lại hỏi.

-Cô là Ngọc Minh?

-Uhm là tôi!- Ngọc Minh gật đầu.

-Cô theo tôi.

Ngọc Minh đi theo cô y tá, vừa đi cô y tá vừa nói với cô.

-Sản phụ Trịnh Khả Linh ở đây được 3 ngày rồi, hôm nay bỗng dưng sức khỏe của cô ấy giảm hẳn và cô ấy bảo tôi gọi cho cô.

-Trịnh Khả Linh sao?- Ngọc Minh giật mình.

-Uhm...cô vào đi!- Cô y tá mở cửa phòng- Có gì thì gọi tôi.

Ngọc Minh từ từ bước vào. Cô nhìn xung quanh rồi nhìn trên nhìn dưới, cô thấy Khả Linh đang nằm trên giường. Sắc mặt xanh xao, hốc hác, thân thể cô ấy gầy đi rất nhiều.

-Khả Linh!

-Cô đến rồi sao?- Khả Linh thều thào.

-Sao cô lại ra nông nổi này chứ?- Ngọc Minh ngồi xuống nắm tay cô ấy.

-Tôi...- Khả Linh ấp úng.

-Kể cho tôi nghe đi! Trong thời gian qua cô sống như thế nào?

-Tôi và Yuki...à không, Hoàng Duy cưới nhau vào 1 năm trước. Chúng tôi sống một cuộc sống mới của riêng chúng tôi. Nhưng cách đây 3 tháng Hoàng Duy đã qua đời vì tai nạn giao thông. Tôi muốn giữ đứa bé, xem nó như Hoàng Duy nhưng không được rồi! Có lẽ tôi sẽ...

-Cô đừng nói bậy!- Ngọc Minh ngắt lời cô ấy.

-Hứa với tôi, nếu...tôi không còn ở đây cô...hãy chăm sóc thằng bé giúp tôi.- Khả Linh đưa tay còn lại nắm tay Ngọc Minh.

-Không...cô sẽ không sao hết. Cô phải cố gắng lên, thằng bé rất cần cô!- Ngọc Minh bật khóc, cô siếc chặt tay Khả Linh.

-Tôi đâu muốn như thế...nhưng tôi thấy rồi, tôi thấy Hoàng Duy rồi. Anh ấy đến để đưa tôi đi...

-Cô sẽ không sao, không sao đâu mà.

Khả Linh mỉm cười, nước mắt cũng giàn ra hai bên. Đôi mắt cô ấy từ từ nhắm lại, tay cũng thả lỏng rời khỏi tay Ngọc Minh.

Ngọc Minh khóc nức nở, cô lay tay Khả Linh.

-Cô không thể chết, cô phải sống để bảo vệ con trai của cô. Tôi sẽ hành hạ nó...tôi sẽ không thương yêu nó...cô hãy tĩnh lại, bảo vệ con của cô đi mà...

Ngọc Minh bất lực gục đầu xuống giường, cô bật khóc đến sưng cả mắt.

Cô y tá từ ngoài đi vào, cô ấy vô cùng ngạc nhiên trước những gì trước mắt.

Cô ấy chạy đến đưa tay trước mũi Khả Linh.

-Sản phụ...đã tử vong.- Giọng cô y tá run run.

...

Ngọc Minh trên tay bế theo đứa bé vào nhà. Gương mặt cô lúc này lộ rõ vẻ bàng hoàng.

Quốc Minh cùng nhóm Nhân ngồi ở sofa, anh lo lắng, thấp thỏm trong lòng không biết tìm cô ở đâu. Anh đứng bật dậy định ra ngoài tìm cô nhưng may mắn là cô đã trở về.

Anh thở phào và chạy đến ghì chặt vai cô.

-Em đã đi đâu vậy hả? Em có biết anh đã lo lắng như thế nào không?

Ngọc Minh im lặng, cô chỉ biết rơi nước mắt rồi nhìn thằng bé trên tay.

-Con của ai đây?- Quốc Minh cau mày.

Cô vẫn cứ im lặng, miệng như đã dán chặt lại không thể mở lời.

-Anh hỏi em, con của ai?- Anh quát lên.

Ngọc Minh giật mình, cô lắp bắp trả lời.

-Con...con của...Khả Linh...

-Khả Linh? Không được, anh không để bất cứ thứ gì của cô ấy liên quan đến chúng ta. Em bỏ nó ngay đi còn không thì đem về cho cô ta nuôi.- Anh bực tức gầm lên.

-Em không trả lại được!

-Em không bỏ thì để anh bỏ- Anh giật lấy thằng bé trên tay cô.

-Không được, em không cho anh bỏ nó!- Cô hét lên.

-Tại sao không? Em trả lại cho cô ta đi!

-Đúng đó Ngọc Minh, em xem như ta không quen biết cô ta đi.- Ngọc Ký đồng ý với Quốc Minh.

-Khả Linh...chết rồi...- Ngọc Minh ngã quỵ xuống.

-Cái gì? Khả Linh...- Khả Liên giật thót tim.

-Em nói ra như thế mới vừa lòng anh à?- Ngọc Minh mím môi.

-Dù cô ta có ra sao chúng ta cũng không liên quan đến đứa bé này. Anh sẽ bỏ nó!- Quốc Minh quay đi.

Ngọc Minh chạy đến ôm lấy thằng bé vào lòng.

-Anh bỏ nó thì xem như chúng ta chưa có gì hết. Anh không nuôi thì em sẽ nuôi, từ đây về sau cũng chẳng còn liên quan gì đến nhau.

-Em nói gì vậy Ngọc Minh?- Nghi cau mày.

-Được, hãy nhớ những gì mà hôm nay em nói. Tình cảm 6 năm qua em nỡ cắt đứt thì anh không còn gì để nói nữa...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.