Ngốc Thê

Chương 3



Bên ngoài truyền đến tiếng chúc mừng ồn ào của tân khách. Ngồi một mình ở trên hỉ giường, thân đỏ thẫm giá y, đầu đội mũ phượng, Thủy Liên được trang điểm kiều diễm mê người, vẫn cứ không biết đã xảy ra chuyện gì, chính là nghe theo hai cái nha hoàn đáng thương nói, cầu xin nàng ngàn vạn không cần lộn xộn, phải đợi tướng công đến.

Nhưng là nàng đợi đã lâu, bụng lại luôn luôn kêu cô lỗ cô lỗ! Vụng trộm xốc lên một góc khăn hỉ, xác định bốn bề vắng lặng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp hì hì cười mở ra, giữ lấy mũ phượng rất nặng trên đầu, sôi nổi đi đến bên cạnh hỉ bàn, tay nhỏ bé cầm lấy chân gà cắn lên, còn trực tiếp đem bầu rượu hướng miệng đổ, vui vẻ ăn ngon.

Thượng Quan Ngân vừa đi vào trong hỉ phòng, nhìn thấy chính là tình cảnh này, môi mỏng không khỏi cười! Sớm đoán được tiểu thê tử của hắn tuyệt đối không có khả năng sẽ an phận ngồi ở trên hỉ giường.

“Tướng công.”

Thủy Liên con mắt sáng đang say, khi nhìn thấy thân hình cao lớn quen thuộc kia, cười hơ hớ ném đồ ăn trong tay, hướng trên người hắn chạy tới, ôm hắn cười ngu không ngừng.

Thượng Quan Ngân một chút cũng không thèm để ý hỉ phục trên người bị hai tay dính đầy mỡ ngấy của nàng làm bẩn, hai tay tiếp được thân thể mềm mại của nàng chủ động ngã vào lòng.

“Liên Nhi đã đói bụng ?”

Lấy tay áo nhẹ lau đi dầu mỡ dính trên phấn môi cùng quần áo nàng, con ngươi đen lửa nóng chăm chú nhìn nàng trên hai gò má đỏ ửng.

“Đúng vậy, tướng công có đói bụng không?”

Bỏ chén rượu xuống bàn cách một cái, hai tay không ngừng xoa mí mắt, rất kỳ quái nha, vì sao tướng công lại biến thành hai người?

Nhìn bộ dáng của nàng, rõ ràng là say, dễ dàng đem nàng ôm đứng lên, cất bước hướng ngay chính giữa hỉ giường thêu uyên ương hí thủy đồ mà đi.

“Tướng công còn chưa có ăn.” Cho dù ý thức đã không minh mẫn, Thủy Liên vẫn cứ nhớ chuyện này.

Thượng Quan Ngân thương tiếc cúi đầu cười, xem ra tiểu thê tử của hắn đối hắn rất quan tâm, mà điều này làm hắn vui vẻ, chứng minh trong lòng nàng có hắn.

“Yên tâm, ta đã ăn qua.”

Hai tay bắt đầu thay nàng cởi giá y, quần áo từng kiện từng kiện rơi xuống đất, Thủy Liên đã cả người trần trụi. Da thịt tuyết trắng tinh tế, dưới thân nến hỉ chiếu đỏ tươi, nàng đẹp làm người ta không thể dời ánh mắt.

Hỏa diễm chói mắt ở hắc đồng của hắn bùng lên, nhanh chóng kéo hỉ phục trên người xuống, kéo hạ sa trướng. Khi thân hình to lớn quang lõa đè lên thân hình mềm mại tuyết trắng của nàng, trong đầu tự nhiên xẹt qua lời Dung Dung nói.

“Nếu kia một ngày nàng thần trí thanh tỉnh, phát giác lại bị gả cho một người mà mình sợ hãi, huynh muốn nàng đối mặt như thế nào?

Lại muốn nhận huynh như thế nào? Huống chi nàng còn có một cái vị hôn phu đang chờ nàng.”

Hỏa diễm nơi hắc đồng nháy mắt mất đi, thật sâu nhìn chăm chú khuôn mặt tin cậy trước mắt, thiên hạ đối hắn ngây thơ cười ngu không ngừng, bàn tay to thô dày nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, trầm nhẹ hỏi nhỏ:

“Liên Nhi nàng thích tướng công sao?”

Thủy Liên cười ngu như trước, con ngươi sương mờ chớp chớp, tay nhỏ bé bướng bỉnh lướt nhẹ qua gương mặt hắn, ha ha cười nói:

“Thích, Liên Nhi thích nhất tướng công.”

Ánh lửa nóng rực một lần nữa bùng lên trong hắc đồng, hắn mừng như điên hôn lên phấn môi dụ hoặc hắn đã lâu. Trời biết mấy ngày nay ôm thân thể mềm mại mảnh khảnh của nàng, lại phải làm quân tử thủ lễ, cũng vì giờ khắc để nàng chân chính trở thành vợ hắn này, hắn nhịn có bao nhiêu thống khổ.

“Liên Nhi, hiện tại ta đã nhận định nàng, cho dù thực sự có một ngày kia, ta cũng tuyệt không thả nàng đi.”

Miệng lưỡi lửa nóng, hai tay dao động, khơi mào nhiệt tình tiềm tàng trong cơ thể nàng, cũng làm nàng bất an giãy dụa.

“Nóng quá, tướng công.”

“Ngoan, Liên Nhi ngốc của ta.”

Âm thanh dụ hoặc mê người, cẩn thận lướt qua xương quai xanh của nàng, bàn tay to không ở yên một chỗ, triệt để đến thăm mỗi một tấc trên người nàng, cũng đem hai người nhiệt độ kích tình liên tục tăng.

Hồng sa nội trướng, dần dần truyền ra tiếng nam nhân gầm nhẹ, cùng với tiếng nữ nhân kiều mỵ khinh ngâm thở dốc, cùng với hơi thở đậm đặc hoan ái, cứ liên tục tiếp diễn đến khi hừng đông hé lên, mới dần dần dừng. (Ặc, cả đêm ạ)

Ngoài cửa phòng, hai thân hình bé bỏng đang đứng, hai người cố đè thấp âm lượng tinh tế nói chuyện với nhau.

“Tiểu Mai, đã giữa trưa, phu nhân còn chưa rời giường, muốn đi gọi nàng dậy hay không?” Xuân Hoa là người mới bị sai đến hầu hạ, mắt nhìn cửa phòng đóng chặt, hỏi Tiểu Mai bên cạnh.

“Không được, trang chủ có nói rõ, không thể đi vào quấy rầy phu nhân, phải đợi chính nàng tỉnh ngủ.” Tiểu Mai cũng đã đợi cả một buổi sáng, rõ ràng có tính nhẫn nại, theo đó mà trả lời.

“A!”

Một tiếng thét chói tai, từ trong phòng truyền đến, hai người khẩn trương cùng đẩy cửa phòng ra, xuyên qua phòng khách, chạy gấp vào trong phòng.

Vừa vào trong phòng, liền nhìn thấy thiên hạ ngồi ở trên giường, đem chăn gấm ôm chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở nhăn lại.

“Phu nhân làm sao vậy?” Tiểu Mai cuống quít tiến lên vội hỏi.

“Đúng vậy, phát sinh chuyện gì ?” Xuân Hoa cũng đi theo tiến đến trước giường một mặt sốt ruột.

“Có...... Con cọp cắn ta, ta sắp chết.”

Bên trên khuôn mặt nhỏ nhắn tú lệ lã chã chực khóc, con mắt sáng hàm chứa hơi nước đáng thương hề hề nhìn hai người.

“Phu nhân người bị cắn ở nơi nào ?”

Tiểu Mai bị bộ dáng của nàng làm sợ hãi, hai tay kéo chăn ra kiểm tra.

“Ở ngay trong này.”

Thủy Liên chủ động vươn đôi tay dài, cánh tay trước kia trắng muốt như tuyết, hiện thời nơi nơi đều là một khối ứ tử. Liền ngay cả xương quai xanh lộ ra cũng giống như vậy, không khó tưởng tượng bỏ chăn gấm ra những nơi khác có bao nhiêu thảm.

Thật là ủy khuất cho nàng, hai vị nha hoàn sắc mặt lửa đỏ, liếc mắt nhìn nhau, xấu hổ cười.

Các nàng từ phụ nhân lớn tuổi kia, biết một ít chuyện có liên quan đến khuê phòng, xem ra đêm qua trang chủ đem phu nhân yêu đến thập phần triệt để.

“Phu nhân người sẽ không chết, kia không phải con cọp cắn, là......” Tiểu Mai cố chọn chữ, không biết nên như thế nào làm cho phu nhân hiểu được.

Ngay tại lúc hai vị nha hoàn không biết nên mở miệng như thế nào, phía sau truyền đến thanh âm trầm thấp không vui hỏi:

“Các hai người ngươi đây là đang làm gì?”

Thượng Quan Ngân phương bước vào Vô Trần hiên, chỉ thấy cửa phòng mở rộng, khi hắn nhíu mày đi vào trong phòng, lại nhìn thấy hai vị nha hoàn đang lí ra nên hầu Liên Nhi rửa mặt chải đầu, nhưng lại đứng ở trước giường một mặt buồn rầu nhìn lẫn nhau.

“Tướng công.” Thủy Liên vừa thấy hắn, ủy khuất lên tiếng khóc lên.

Thượng Quan Ngân khuôn mặt tuấn tú khẽ biến, ba bước cùng hai bước ngồi trên giường, đem nàng ôm nhẹ, ôn nhu dỗ dành:

“Ngoan, Liên Nhi vì sao khóc?”

“Liên Nhi sắp chết, có con cọp cắn ta.”

Nàng một mặt nức nở, một mặt chỉ vào ứ tử trên người, bên trên khuôn mặt nhỏ nhắn khóc làm người ta rất đau lòng.

Thượng Quan Ngân thấy thế, cũng nhẹ nhàng thở ra, thương tiếc nhẹ lau nước mắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, hướng hai vị nha hoàn đang ngây ngốc đứng nhìn kia phân phó nói:

“Đi chuẩn bị một ít Khả tùng hoãn gân cốt, nước dược thảo tiêu trừ cơ bắp đau nhức, sau đó tìm người chuyển đến trong phòng ta.”

“Vâng.”

Hai vị nha hoàn đồng thanh trả lời, nhanh chóng lui ra, khi rời đi tiện tay đem cửa phòng mở rộng đóng lại.

“Liên Nhi, đừng khóc, kia không phải con cọp cắn, không tin nàng xem.”

Ở trên cánh tay nàng tìm được một chỗ trắng noãn hoàn hảo, môi mỏng ở trên đó hút một lát, lập tức trở thành một khối ứ tử, Thủy Liên nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.

“Nguyên lai tướng công chính là con cọp.” Thủy Liên hoang mang nhìn hắn, ngây ngốc nói.

Tiếng cười sung sướng dật ra khỏi môi mỏng, cánh tay sắt thương tiếc ôm chặt thiên hạ ngốc xinh đẹp trong lòng, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên vẻ mặt thỏa mãn.

Cốc cốc!

Ngoài cửa phòng truyền đến tiếng đập cửa, Thượng Quan Ngân vội vàng đem sa trướng cột trên trụ giường buông xuống, che lấp cả hai người, không cho bất luận kẻ nào có cơ hội nhìn trộm bộ dáng mê người của nàng.

“Tiến vào.”

Tôi tớ ngoài cửa sau khi được cho phép liền tiến vào, cửa phòng “Y nha” một tiếng bị đẩy ra, hai gã tôi tớ khổng võ hữu lực nâng một cái mộc thùng to lớn đi vào trong phòng, trong chớp mắt đem mộc thùng nâng đi vào sau phòng, liền tức khắc lui ra, không quên đem cửa phòng đóng lại.

Thượng Quan Ngân thoải mái ôm thiên hạ trên người quấn chăn gấm, đi đến đại mộc thùng đang tỏa hơi nóng, Thủy Liên nhu thuận để mặc hắn ôm, để cho hắn cẩn thận đem nàng để vào trong mộc thùng. Lập tức thấy hắn động tác nhanh chóng cởi bỏ quần áo trên người hắn, sau đó tiến vào trong mộc thùng nổi phập phềnh dược thảo, cánh tay sắt duỗi ra, đem nàng ôm nhập vào trong lòng, cùng nhau ngâm ở trong nước dược.

“Rất kỳ quái nha!”

Thủy Liên kinh ngạc xem thân thể hai người, tò mò vươn ngón tay ra sờ nhẹ ngực rắn chắc của hắn, rồi nhìn thân thể của chính mình, một mặt hoang mang nhìn qua nhìn lại.

“Liên Nhi.” Hắn thô âm gầm nhẹ.

Thượng Quan Ngân kịp thời bắt được tay nhỏ bé bướng bỉnh của nàng, hắc đồng lóe lửa nóng, hắn phải cực lực khống chế chính mình, mới có thể không vì thân thể mềm mại mê người trước mắt nổi lên phản ứng. Nhưng nàng nếu sờ nữa, hắn cũng không dám cam đoan chính mình tự chủ được.

Đêm qua hắn rất vong tình, nhất thời không khống chế được, mới có thể làm cho trên người nàng che kín ứ tử, nhưng nàng thật sự ngu đần lại đơn thuần, tuyệt không hiểu được mị lực của bản thân.

Hai tay không chứa tà niệm mát xa huyệt đạo sau gáy nàng, lực đạo vừa phải, làm nàng thoải mái mà nhắm mắt lại, cũng đã quên thăm dò thân thể hai người bất đồng, trán tiến sát cổ hắn, dần dần an tĩnh lâm vào giấc ngủ say.

Thẳng đến khi nước ấm biến lạnh, Thượng Quan Ngân lúc này mới đem nàng ôm lấy, từ một bên ngăn tủ lấy ra bố khăn, thay nàng chà lau thân thể hảo. Bấy giờ mới để cho nàng nằm lại trên giường, cũng thay nàng đắp chăn gấm lên.

Một lần nữa đem quần áo mặc hảo, hắn thật sâu nhìn chăm chú thiên hạ trên giường hồi lâu, mới lưu luyến rời đi.

“Sự tình điều tra như thế nào?”

Trong thư phòng, Thượng Quan Ngân ngồi ở trên chiếc ghế tử đàn, lật xem quyển sách y quán các vừa đưa đến. Cách án thư, hắn hỏi tùy thân hộ vệ Lí Nghĩa.

“Hồi trang chủ, Thủy lão gia đã an táng, hung thủ cho tới nay chưa tìm được, mà Thủy Hà cô nương cũng như trước không có tin tức.” Lí Nghĩa đưa tin tức hắn điều tra được hồi báo.

Hắn phụng mệnh tùy cơ chú ý động tĩnh Thủy phủ, cùng tìm Thủy Hà cô nương. Nhưng đã qua nửa tháng, như cũ không có tin tức gì, chỉ sợ là lành ít dữ nhiều.

Thượng Quan Ngân trầm ngâm một lát, trên tay động tác lật xem ngừng lại, sau một lúc lâu, lại tiếp tục xem trướng sách trong tay, lãnh đạm nói:

“Trong Thủy phủ, có ai đặc biệt tiến vào hay không? Còn có, chú ý Nhị nương của Liên Nhi, Thủy lão gia vừa mới chết, phản ứng của nàng như thế nào, những cái này đều phải điều tra cẩn thận.”

“Trang chủ là hoài nghi......”

Lí Nghĩa kinh ngạc ngước mắt, hắn nhưng lại không lo lắng đến điểu này, vẫn là trang chủ cẩn thận.

“Lời đồn đại không chắc đã là thật, huống chi ngươi không thấy là chuyện này có điểm đáng ngờ trùng trùng sao? Bất luận Thủy lão gia thật sự là đạo tặc giết chết hay không, nhưng là Liên Nhi ly kỳ bị thương, Thủy Hà mất tích, đều phát sinh cùng một buổi tối, chuyện này liền tuyệt đối không đơn thuần.”

Nếu hắn đoán không sai, Nhị nương của Liên Nhi là nghi phạm lớn nhất. Nhưng quả thật không có chứng cứ, hết thảy đều chỉ là đoán.

“Đúng.” Lí Nghĩa trả lời, rồi đột nhiên nhớ tới chuyện suýt nữa quên mất, ngay sau đó nói tiếp: “Trang chủ, khi ta ở Nam Quách trấn, gặp một người.”

“Ai?”

“Lục Võ.”

“Cái tửu quỷ kia hắn hiện tại ở đâu?” Mày rậm giương lên, môi mỏng khẽ nhếch, chợt nghe tới người tựa hồ làm hắn tâm tình không tốt.

“Hắn nói......” Khó xử, Lí Nghĩa lộ vẻ mặt do dự, lo lắng nên đáp lời đúng tình hình thực tế hay không.

“Hắn nói cái gì?”

Xem bộ dáng của hắn, Thượng Quan Ngân đã có chuẩn bị tâm lý, cái tửu quỷ kia tuyệt sẽ không nói ra cái lời hay gì.

“Hắn nói bởi vì hắn lỡ mất hôn lễ của trang chủ, cho nên không thấy được cái ngốc tân nương không giống người thường kia, hiện tại không chờ kịp muốn đi bái kiến phong thái của phu nhân.”

Lí Nghĩa một hơi nói xong, không dám ngẩng đầu nhìn mặt chủ tử. Toàn trang cao thấp ai cũng biết đến trang chủ có bao nhiêu thương phu nhân, lại càng không cho phép bất luận kẻ nào đối phu nhân bất kính, có thể nghĩ, như thế này sắp có một hồi trò hay để xem.

“Tốt lắm, lâu như vậy không gặp, hắn vẫn như cũ có bản lĩnh làm người ta muốn thổ huyết.”

Thượng Quan Ngân khuôn mặt tuấn tú giơ lên một chút cười, nhưng ý cười kia chưa đạt tới đáy mắt, thân hình cao lớn rời khỏi bàn, đi ra ngoài thư phòng.

Lí Nghĩa vội vàng theo đi theo sau. Hắn sớm đoán được phản ứng của trang chủ, cho nên trước khi tiến vào bẩm báo, đã đi trước báo cho tiểu thư cùng đi xem trận trò hay này, để tránh sau này bị tiểu thư trách cứ hắn không biết suy nghĩ.

Hơi lạnh từ gió nhẹ thổi, ngay lúc giữa trưa, mang đến một chút cảm giác mát, cũng đem tiếng cười vui ở Vô Trần hiên ẩn ẩn phát ra.

Trong Vô Trần hiên, sau chủ phòng có chỗ ao nhỏ, nước ao thập phần trong suốt, bốn phía đều có đại thạch vờn quanh. Có thể cung nhân hí thủy, hoặc là khi phiền lòng ngồi ở nơi này nhìn xa phía chân trời, thật ra có thể làm cho người ta tạm thời quên mất ưu phiền. Nơi này vốn là nơi để suy xét sự tình mà Thượng Quan Ngân yêu thích, nhưng từ sau khi Thủy Liên đến, ngược lại trở thành chỗ nghịch nước nàng yêu thích nhất.

Lúc này, Thủy Liên ngồi ở trên đại thạch, một đôi chân tuyết trắng ngâm ở trong ao, thỉnh thoảng đá lên đá xuống, bắn tung tóe không ít bọt nước, tiếng cười thanh thúy của nàng quanh quẩn ở toàn bộ Vô Trần hiên.

“Phu nhân cẩn thận một chút, đừng để ngã xuống ao.”

Tiểu Mai đem điểm tâm bày biện ở trên bàn đá, còn thỉnh thoảng quay đầu nhìn, chỉ sợ nàng đùa cao hứng quá lại ngã xuống.

“Yên tâm, ta sẽ nhìn phu nhân.”

Xuân Hoa ngồi ở bên cạnh Thủy Liên, hai mắt nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của nàng. Giống như cái lao đầu, so với Tiểu Mai còn khẩn trương hơn.

“Oa! Hảo hảo chơi nha! Tiểu Mai, Xuân Hoa, nhanh chút, chúng ta cùng nhau đến nghịch nước.”

Thủy Liên vui vẻ hoan hô, đem bọt nước càng đá càng cao, bạch sam màu trăng non tinh xảo trên người cũng bị bắn tung tóe ẩm ướt nhiều chỗ, Xuân Hoa nhìn ngó bên cạnh khẩn trương không thôi, vội la lên:

“Phu nhân đừng đem nước đá cao quá, xiêm y người đã ẩm ướt rồi.”

Không để ý tới tiếng kêu của Xuân Hoa, Thủy Liên ngược lại cười đến càng thoải mái, còn bướng bỉnh đem nước đá đến trên người nàng, rước lấy tiếng thét chói tai của Xuân Hoa, mà người gây ra họa vui sướng tiếng cười thủy chung đều không có ngừng lại.

Tiểu Mai vội vàng bố trí điểm tâm, bộ hình dạng Xuân Hoa, ngầm may mắn chính mình tránh được một kiếp.

Chỗ rẽ, một thân hình to lớn, ánh mắt nhìn thẳng trên người thiên hạ đang nghịch nước, một tiếng thở dài, nhẹ đến không thể nghe thấy.

“Đáng tiếc nha! Đáng tiếc, một cái tuyệt sắc giai nhân nhưng lại biến thành cái ngốc tử.”

“Ngươi tửu quỷ này khi nào trở nên không dám gặp người như vậy, tránh ở nơi này nhìn lén?”

Thân hình cao lớn khi hắn thở dài, xuất hiện tại bên cạnh hắn, hắc đồng nhìn chăm chú trên người thiên hạ phía trước chơi đến quên trời đất, toát ra một chút thương tiếc.

“Sai, ta không phải nhìn lén, mà là không muốn quấy rầy đến các nàng.”

Nguyên lai người này chính là Lục Võ, cũng là hảo hữu Thượng Quan Ngân tương giao nhiều năm, làm người lang thang không kềm chế được, quý rượu như mạng.

Thượng Quan Ngân hừ lạnh, lười cùng hắn so đo, ánh mắt không dời trên người thiên hạ phía trước, thấp hỏi:

“Đã xảy ra chuyện gì khiến cho ngươi đến chậm? Bạn tốt rượu tốt đồ ăn chiêu đãi, nhưng ngươi lại không có tới.”

“Đúng vậy! Là đã xảy ra một chút việc, không thể không xử lý trước?”

Lục Võ cũng giống hắn, hai mắt nhìn thẳng người đang nghịch nước phía trước, đáy mắt suy nghĩ sâu xa.

“Chuyện gì?”

Nghe ra trong lời nói hắn có khác thường, hắc đồng lúc này mới chú ý tới, Lục Võ từ lúc nãy đến giờ luôn luôn nhìn Thủy Liên, mà điều này làm hắn không vui.

“Biểu muội ta mất tích.” Trong lời nói có ưu sầu.

“Cần hỗ trợ sao?”

“Không cần, đã tìm được rồi.” Lúc này trong lời nói có chút thở dài bất đắc dĩ.

“Đem lời nói cho rõ ràng.”

Thượng Quan Ngân khuôn mặt tuấn tú hơi trầm xuống, chú ý tới hắn từ đầu tới cuối, ánh mắt đều chỉ lưu lại ở trên người Thủy Liên, hơn nữa theo như lời hắn mà nói, nên sẽ không......

“Nói đúng ra, ta mới chỉ tìm được một người, còn có một người khác mất tích.”

Lục Võ khi nói lời này, ánh mắt cuối cùng dời đi, nhìn thẳng bạn tốt nói:

“Thượng Quan, tân hôn thê tử của ngươi, chính là biểu muội mất tích của ta.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.