Ngốc Thê

Chương 6



Một căn phòng u tối, trong không khí ẩn ẩn phiêu tán mùi của củi gỗ, một thân hình mảnh khảnh cuộn mình ở góc xó.

Đôi mắt sáng trợn to kinh hoảng, sợ hãi nhìn khắp phòng tối đen, hai tay gắt gao ôm lấy thân mình, cả người sợ hãi mà run run.

“Tướng công, chàng ở nơi nào, Liên Nhi hơi sợ......”

Thủy Liên lệ quang lóe ra, ủy khuất nhếch phấn môi.

Nàng không hiểu, nguyên bản chính mình đang đùa hảo hảo, vì sao sau đó lại có hai tên nam nhân hung ác đem nàng bắt mang đi? Hai người kia đối nàng rất hung dữ, còn cảnh cáo nàng không thể lên tiếng, bằng không sẽ giết nàng.

Nàng sợ hãi ở trong lòng luôn luôn gọi tướng công, nhưng là tướng công đều không có xuất hiện, tướng công có phải hay không không cần nàng nữa?

“Y nha”, cửa gỗ từ bên ngoài bị đẩy ra, đi vào là hai nam một nữ, cũng đem ánh sáng chiếu vào gian sài phòng vốn tăm tối đến mức nhìn không thấy nổi năm ngón tay này.

Đi ở đằng trước là một người phụ nữ trang trang điểm xinh đẹp, chỉ thấy nàng trợn to cặp mắt nhỏ kia, tiến đến gần thân hình run run đang lùi vào góc phòng kia, không khách khí nâng lên hàm dưới của nàng, cẩn thận đánh giá.

“Cô nương này bộ dạng thật sự rất xinh xắn, trong Thúy Hồng Lâu của ta thật ra không có một cô nương nào dung mạo hơn được nàng, các ngươi mang đến mặt hàng này thật là hàng thượng đẳng.”

Vương ma ma vừa lòng chậc chậc ra tiếng, tưởng tượng thấy một đống công tử ăn chơi dâng lên cho bà bạc trắng bóng, vui vẻ cười ra miệng.

“Người xấu, người xấu!”

Vương ma ma tay đột nhiên bị hất ra, chỉ thấy Thủy Liên luôn miệng hô, thân hình lại hướng góc tường vội vã lui vào.

Thủy Liên tuy rằng không hiểu người trước mắt này đang nói cái gì, nhưng là ánh mắt của bà ta nhìn nàng, làm nàng sợ hãi, trực giác cho thấy nàng không thích người này.

Vương ma ma kinh sửng sốt sau một lúc lâu, đôi mắt nhỏ mở lớn, cẩn thận quan sát nàng, tức giận đứng dậy, đối với hai người phía sau quát:

“Các ngươi muốn lừa ta sao? Cô nương này là ngốc tử!”

“Là ngốc tử thì như thế nào, dù sao cũng không làm cho việc buôn bán của ngươi giảm đi đâu.”

“Đúng vậy! Huống hồ cô nương này lại bộ dạng đẹp như vậy, khách nhân nhìn đến đã sớm bị tình dục làm mù quáng con tim, còn để ý nàng là ngốc tử nữa sao? Nói không chừng còn cảm thấy càng chơi càng thú vị ấy chứ!”

Hai nam nhân ngươi đáp ta xướng, càng nói càng lưu loát, nói xong lời cuối cùng còn cười đến thập phần đáng khinh.

“Đủ, các ngươi nói thật cho ta biết, cô nương này là từ đâu bắt đến ?”

Vương ma ma lười nghe bọn hắn nói một đống vô nghĩa, nhìn thẳng hai mắt Thủy Liên có phần suy nghĩ sâu xa.

“ Huynh đệ chúng ta cũng là thay người làm việc, có người cầm một đống tiền muốn chúng ta đi Minh Nguyệt sơn trang, đem ngốc thê của Thượng Quan Ngân cấp bắt đi, hơn nữa đem nàng mang rất xa, tùy tiện tìm một thanh lâu đem nàng bán.”

“Cái gì? Các ngươi nói nàng là thê tử của trang chủ Minh Nguyệt sơn trang Thượng Quan Ngân?” Vương ma ma khó nén kinh ngạc.

Bà đã nghe qua Minh Nguyệt sơn trang, cũng biết Thượng Quan Ngân cũng không dễ chọc, bà nếu là thông minh thật là không nên đón củ khoai lang nóng bỏng tay này.

“Vương ma ma ngươi cũng đừng sợ, nơi này là Đan Đồ trấn, cách Cô Tô thành khá xa, Thượng Quan Ngân tuyệt tìm không đến nơi này.”

Cho dù tìm được lại thì sao, thê tử của hắn sớm đã tàn hoa bại liễu, bọn họ coi như là hoàn thành nhiệm vụ.

“Hai mươi hai, ta ra hai mươi hai muốn hay không tùy các ngươi, dù sao nàng vẫn là ngốc tử, ta còn không biết cửa sinh ý này ta sẽ lỗ hay lãi đây.”

Vương ma ma từ trong lòng lấy ra hai mươi hai, ở trước mắt hai người đang thất vọng, một bộ muốn hay không là tùy bọn họ, nàng một chút cũng không có bộ dáng miễn cưỡng.

“Này......” Hai người liếc mắt nhìn nhau, tuy là ngại tiền ít, nhưng nói cũng không sai, bọn họ cũng không muốn lại mạo hiểm phiêu lưu đi tìm người mua. “Được rồi, liền hai mươi hai.”

Hai người vừa thu lại tiền, liền không quay đầu lại chạy lấy người.

Vương ma ma chờ kia hai người đi rồi, sắc mặt nịnh hót trên mặt biến đổi, cúi hạ người, một mặt hiền lành nhìn Thủy Liên.

“Đừng sợ, ta sẽ không thương tổn ngươi, nói cho ta ngươi tên gọi là gì?”

Thủy Liên một mặt phòng bị nhìn bà, ánh mắt bà không giống vừa rồi làm nàng sợ hãi, vẻ mặt mỉm cười trên mặt dường như là hai người hoàn toàn khác nhau.

“Liên Nhi.” Nàng sợ hãi nói.

Vương ma ma nét mặt biểu lộ một chút cười ôn nhu, đưa tay khẽ vuốt gò má mềm mại của nàng, như là sợ làm nàng sợ, ôn nhu khẽ nói:

“Liên Nhi đừng sợ, ma ma tuy rằng không phải là người tốt, nhưng con yên tâm, ta tuyệt sẽ không thương tổn con, về sau ma ma sẽ hảo hảo chiếu cố con.”

Vương ma ma đem Thủy Liên an trí ở sương phòng sau Thúy Hồng Lâu. Nơi này tương đối an tĩnh, cũng có vẻ sẽ không bị khách nhân đằng trước quấy rầy. Cũng an bài một nha đầu chăm sóc nàng, lúc này mới rời đi.

“Ma ma, nghe nói người mua một cô nương ngốc?”

Đứng ở hành lang dài một vị cô nương xinh đẹp quần áo khinh bạc, làm như chờ đã lâu.

“Không sai, ngươi như thế nào chạy đến nơi này?”

Vương ma ma nhìn người ngăn trở đường đi của bà, là Thanh Thanh hồng bài hoa khôi ở Thúy Hồng Lâu, không biết ý đồ đến đây của nàng là gì.

“Ma ma đem nàng an bài ở phía sau sương phòng, mà không phải giống tỷ muội chúng ta cùng ở tại tiền viện, chẳng lẽ là không dự tính để cho nàng tiếp khách sao?”

Thanh Thanh vừa nghe thấy Vương ma ma hôm nay lại mua một cô nương tiến vào, nhưng lại là một cô nương ngốc, hơn nữa còn an bài người chiếu cố. Tin tức này không chỉ khiến nàng, mà các cô nương đều cảm thấy kinh ngạc, cho nên nàng mới hiếu kì đi đến làm rõ thực hư.

“Không sai.”

“Vì sao? Ma ma không phải luôn luôn tính toán tỉ mỉ, làm sao có thể nguyện ý với mối làm ăn không rõ lỗ lãi này?”

Thanh Thanh vừa nghe thấy chính miệng bà thừa nhận, một mặt kinh hoảng!

Lấy kinh nghiệm nàng đã ở Thúy Hồng Lâu nhiều năm, tinh tường biết Vương ma ma cũng không phải là cái thiện lương nhân sĩ gì, chuyện ép lương vì xướng*, bà muốn làm tuyệt sẽ không chùn tay, vì sao hôm nay lại khác thường?

*Chuyện ép lương vì xướng: Ép buộc cô gái lương thiện phải làm nghề bán thân.

“Chuyện của ta còn phải cần hướng các ngươi báo cáo sao? Còn không mau trở về phòng chuẩn bị, đợi lát nữa Tôn công tử chỉ tên muốn ngươi tọa bồi.”

Vương ma ma gương mặt trầm xuống, lôi kéo tay nàng, muốn đem nàng kéo rời đi.

Sau nửa canh giờ, Thanh Thanh sau khi thoát khỏi Vương ma ma, lại xuất hiện tại trên hành lang dài ở hậu viện, nhắm thẳng sương phòng ở cuối hành lang mà đi.

Khấu! Khấu!

Ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa, Tiểu Phương tưởng Vương ma ma vừa đi rồi quay lại, cửa vừa mở ra nhìn thấy người tới, kinh hô ra tiếng:

“Thanh Thanh tỷ, tỷ làm sao có thể đến đây?”

“Ta đến xem vị cô nương kia.”

Thanh Thanh liếc mắt một cái lập tức thấy người nằm ở trên giường ngủ, đi vào nhìn kỹ, trong mắt xẹt qua một chút kinh diễm.

“Nếu không phải biết nàng là ngốc tử, ta thấy vị trí hoa khôi này của ta khó mà giữ được.”

Quay đầu đối mặt với người đang một mặt khẩn trương, hỏi ra nghi vấn của nàng:

“Ma ma có hay không nói qua, vì sao lưu lại nàng không cho nàng tiếp khách?”

“Không có, ma ma chỉ phân phó muốn ta hảo hảo mà chiếu cố nàng, đừng để cho nàng chạy đến tiền viện.” Tiểu Phương thành thật đáp lời, một chút cũng không dám đắc tội nàng.

“Phải không? Bảo hộ như vậy nàng, là ma ma đổi tính sao?”

Thanh Thanh hừ lạnh một tiếng, lại nhìn người trên giường ngủ say, đầy bụng nghi vấn rời đi.

Tiểu Phương tiễn nàng đi rồi, vội vàng đóng cửa lại cho tốt, phải biết rằng, Thanh Thanh tỷ cũng không dễ chọc, xem ra ma ma làm cái quyết định này nhất định khiến cho các vị tỷ tỷ bất mãn. Liếc mắt nhìn người trên giường, không nhịn được thở dài, hy vọng đừng bởi vì nàng, mà làm cho chính mình về sau không có ngày dễ chịu.

Ở hành lang dài trong hậu viện, một thân ảnh mảnh khảnh đang ngồi, chỉ thấy hai tay nàng vòng ôm lấy hai đầu gối, khuôn mặt nhỏ nhắn đặt trên đầu gối hơi nhíu.

Đôi mắt sáng trong suốt lưu một vòng khắp nơi này, phấn môi ủy khuất nhếch lên.

Nàng rất nhớ tướng công, Dung Dung, Tiểu Mai, Xuân Hoa, nhưng là đây rốt cuộc là nơi nào, nàng có phải hay không không trở về được?

“Liên Nhi, ngươi thế nào ngồi ở đây, vì sao không trở về trong phòng đợi?”

Tiểu Phương ở trong phòng không tìm nàng, thấy nàng ngồi yên ở hành lang dài, tức giận nói. Thực không hiểu ma ma thế nào đột nhiên biến thành người tốt.

Nàng bởi vì bộ dạng kém, cho nên luôn luôn phải phụ trách việc nặng trong Thúy Hồng Lâu. Tuy rằng hiện tại biến thành chỉ cần chiếu cố một người, có thoải mái hơn, những cũng bởi như thế, làm hại nàng bị các cô nương trong viện châm chọc khiêu khích.

Mà nguyên nhân này nàng cũng hiểu được, ai bảo bên trong Thúy Hồng Lâu còn nhiều chuyện ép lương vì xướng, ma ma lúc này hành động khác thường, tất nhiên là khiến cho mọi người bất mãn cùng ngờ vực. Dưới tình huống này, nàng lại phụ trách chiếu cố người, tất nhiên là không chiếm được hảo sắc mặt của mọi người.

“Liên Nhi nhớ tướng công.”

Thủy Liên sợ hãi mắt nhìn sắc mặt Tiểu Phương không tốt, sợ hãi nói nhỏ.

“Ngươi có chán hay không nha, mỗi ngày đều nói như vậy! Phải biết rằng, ngươi hiện tại mệnh đã tốt lắm rồi, lại ầm ỹ liền đem quăng ngươi đến tiền viện đi phục vụ đại gia đó.”

Tiểu Phương ỷ vào bốn bề vắng lặng, đem tức giận ẩn nhẫn lâu ngày hoàn toàn phát tiết ở trên người Thủy Liên, ai bảo bởi vì nàng ta, làm hại nàng bị mọi người xa lánh.

Thủy Liên bị nàng quát lớn như vậy, sợ hãi đem thân thể lui xuống một chỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn vì sợ hãi mà cúi gằm xuống.

“Ngươi, nha đầu chết tiệt kia, nguyên lai đều là chiếu cố người như vậy!”

Vương ma ma mới bước vào hậu viện, liền nghe thấy tiếng quát, sắc mặt khó coi hai tay hạ xuống, dùng lực ở trên người Tiểu Phương vặn xoắn ra một khối bầm tím.

“Ma ma tha mạng a!” Tiểu Phương đau đến kêu liên tục, thẳng hô lần sau không dám, than thở khóc lóc cầu xin tha thứ.

“Nếu làm cho ta phát hiện có lần sau, ta liền là thẳng da ngươi!”

Vương ma ma xuống tay không nặng, tạm thời phóng nàng một đường sống, Tiểu Phương vội vàng nhân cơ hội rời đi, khi rời đi còn oán hận trừng mắt Thủy Liên.

Sau khi giáo huấn nha đầu chết tiệt bằng mặt không bằng lòng kia xong, Vương ma ma đi đến trước mặt Thủy Liên, thay đổi khuôn mặt nhanh như chớp, một mặt hiền lành cười nhìn nàng:

“Liên Nhi đừng sợ. Có lẽ, ta không nên tiếp tục để con ở lại đây.”

Nhẹ vỗ về khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn có phòng bị của nàng, vì nhớ lại mà hai mặt tràn đầy sầu não, thì thào nói nhỏ.

Các cô nương nói rất đúng, bà xác thực không phải là cái thiện tâm nhân sĩ, chuyện tình ác độc gì bà đều làm được, nhưng vì sao bà hiện tại lại muốn tự mình nhận mối làm ăn lỗ này?

Đương nhiên, nàng tuyệt đối không có khả năng đột nhiên đổi tính, trở thành người tốt.

Có lẽ thật là người ngốc có ngốc phúc đi.

Nếu hôm nay Liên Nhi là cái cô nương bình thường bị bán đến đây, cho dù đem hết thủ đoạn gì, bà cũng nhất định sẽ ép nàng tiếp khách. Hôm nay, nguyên nhân bà mềm lòng, chỉ vì nàng cùng muội muội đã chết của bà giống nhau, là một cô nương ngốc.

Bà phải lưu lạc phong trần, cũng là bởi vì phụ thân táng tận lương tâm, đem bà cùng muội muội có chút si ngốc nhất định bán vào thanh lâu. Bà vĩnh viễn không quên được muội muội bởi vì si ngốc đắc tội khách nhân, mà bị đánh chết chôn sống. Cho nên khi nàng mới phát hiện Liên Nhi là cái ngốc tử, nhất thời mềm lòng, làm mối làm ăn nhất định thua lỗ duy nhất trong cuộc đời.

“Liên Nhi, nếu mấy ngày nữa người nhà con còn đến đây tìm con, ma ma ta nên thay con tìm nơi khác an ổn hơn.”

Bà không phải không biết các cô nương bất mãn, cũng biết nàng không thích hợp lại lưu lại, dù sao bệnh ghen tị của nữ nhân thực sự đáng sợ, huống chi Thúy Hồng Lâu này tất cả đều là nữ nhân. Hôm nay là bà đúng dịp phát hiện, khó bảo toàn lần tới bà còn có thể vì nàng xuất đầu.

Trên đường rộn ràng, hai cô nương mặc một thân xiêm y vài thô, cầm trong tay đồ tốt vừa chọn mua, đang trên đường trở về, trong đó một cô nương ngữ điệu thập phần kích động, thanh âm khiến cho nhiều người trên đường, không khỏi tò mò ghé mắt.

“Ta tình nguyện đi làm việc nặng, cũng không nguyện đi hầu hạ một cái ngốc tử!”

Nguyên lai cô nương kích động này, đúng là Tiểu Phương ở Thúy Hồng Lâu phụ trách chiếu cố Thủy Liên.

“Đừng không biết tốt xấu, nếu là ta, ta tình nguyện chiếu cố cái ngốc tử, cũng không cần mỗi ngày mệt đến chết khiếp.” Một cô nương khác, đối lời nàng nói hiển nhiên không cho là đúng.

“Ngươi biết không? Ngày hôm qua ma ma nhưng lại vì cái ngốc tử kia, véo ta toàn thân bầm tím, còn xuất ngôn cảnh cáo ta.”

Tiểu Phương nghĩ đến việc này, liền tức giận đầy một bụng lửa! Nhớ lại nàng trước kia làm việc nặng, cũng không giống như bây giờ bị khinh bỉ.

“Thực sự có việc này?”

Khi nhìn thấy Tiểu Phương hai tay bầm tím thê thảm, không khỏi lộ ra ánh mắt đồng tình.

“Cái cô nương ngốc kia rốt cuộc là đánh từ mà đến ?”

“Không biết. Nàng cũng chỉ cả ngày hô muốn tìm tướng công, phiền chết người! Bất quá, cái ngốc tử kia ngày khoái hoạt cũng không lâu đâu?” Tiểu Phương rồi đột nhiên lộ ra một cái cười ác ý.

“Ngươi nói lời này là có cái ý tứ gì?”

“Đêm nay Thanh Thanh tỷ an bài một trò hay, đám người chúng ta chờ xem là được rồi.”

Khi tiếng cười chói tai tản dần xa, dựa ở bên cột trước nhà trọ, một thân hình nam nhân chút có to lớn, đem bầu rượu trên miệng buông xuống, lấy ống tay áo lau đi giọt rượu khóe môi, mị mắt nhìn hai mạt thân ảnh rời đi.

Đèn hoa mới lên, tỏ rõ ban đêm đã đến.

Khác hẳn với ban ngày yên tĩnh, Thúy Hồng Lâu chung quanh có thể nghe tiếng các cô nương nũng nịu mềm giọng, xen lẫn tiếng ngả ngốn dung tục của khách tìm hoan. Khi màn đêm bắt đầu tối, mỹ nhân ôn nhu hương nhuyễn lại làm nam nhân mất hồn, không muốn rời đi.

Khác với tiền viện náo nhiệt, hậu viện có vẻ quạnh quẽ rất nhiều, nhờ bóng vàng của ánh trăng, tinh tường chiếu rọi thân ảnh cô độc trong sương phòng.

Thủy Liên rầu rĩ ngồi ở trên giường, đá động một đôi hài, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo nhíu chặt, phấn môi mím lại biểu hiện nàng không vui vẻ.

Nàng rất nhớ tướng công, nhớ toàn bộ mọi người.

Nàng biết cô nương mỗi ngày phụ trách đưa cơm cho nàng ăn không thích nàng, thậm chí có thể nói là chán ghét nàng. Nàng cũng không muốn ở lại đây, nhưng là nàng không tìm ra được tướng công, nàng không biết đường về nhà.

Thủy Liên nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, ủy khuất muốn khóc, nàng rất sợ rốt cuộc không còn thấy tướng công.

Bỗng dưng, từ xa đến gần truyền đến từng trận tiếng quát tháo, đánh vỡ hậu viện yên tĩnh.

“Thanh Thanh...... Ngươi ở nơi nào nha?”

Tiếng nam nhân quát tháo, cùng tiếng đổ vỡ, nghiêng ngả lảo đảo nhắm thẳng hướng sương phòng mà đến.

“Cách”, không hề phòng bị, cửa gỗ bị mở toang ra, đi vào là một nam nhân đang say, hai mắt mơ màng tìm kiếm mọi nơi thân ảnh quen thuộc kia, tầm mắt thoáng nhìn thiên hạ cuộn mình ở mép giường, rồi đột nhiên mở to, nháy mắt thanh tỉnh tiến đến.

“Tiểu mỹ nhân, ngươi làm sao có thể một mình ở nơi này? Còn không mau lại đây hầu hạ đại gia.”

Không thể tưởng được nơi này lại ẩn dấu một mỹ nhân, Vương ma ma cũng này thực không có suy nghĩ, mặt hàng tốt như vậy cũng không giới thiệu cho hắn.

Thủy Liên sợ hãi ôm chặt thân mình, tránh ở mép giường sợ hãi nhìn hắn. Người này là ai vậy nàng không biết, nhưng là ánh mắt hắn nhìn nàng, nàng không thích, thậm chí cảm thấy sợ hãi.

Trực giác, nàng không thích người này.

“Tiểu mỹ nhân, ngươi còn không mau lại đây.”

Nam nhân đánh cái rượu cách, mị khởi một đôi mắt sắc dục, hướng thiên hạ trên giường nhào tới.

Thủy Liên hét lên một tiếng, kịp thời thoát khỏi giường, cách cái bàn sợ hãi nhìn hắn.

“Ha ha, tiểu mỹ nhân ngươi muốn cùng ta chơi trò chơi phải không? Không sao, đại gia ta bồi ngươi chơi.”

Nam nhân cho rằng nàng là lạt mềm buộc chặt, hưng phấn mà trợn to hai mắt, vươn hai tay muốn đem nàng ôm trọn trong lòng.

Thủy Liên nhanh nhẹn hẳn lên, hai người cách nhau cái bàn, ngươi bắt ta trốn, chạy vòng quanh.

“Người xấu, người xấu!”

Thủy Liên vừa né tránh, miệng kinh hoảng không ngừng kêu to.

Nam nhân đuổi theo như là phát giác cái ra cái gì, đầu nháy mắt thanh tỉnh không ít, tinh tế đánh giá mỹ nhân trước mắt.

Vẻ mặt xinh đẹp của nàng còn hơn hoa khôi Thanh Thanh, nhưng nếu là nhìn kĩ vẻ mặt của nàng thật ra có chút quái dị, thần sắc xem ra có chút ngu si, lại nghe được tiếng quát tháo mới vừa rồi của nàng --

“Nguyên lai ngươi là cái ngốc tử nha, khó trách lại bị giấu ở đây! Bất quá không quan hệ, ta chưa từng chơi đùa với ngốc tử xinh đẹp như vậy bao giờ, đêm nay ta thật muốn nếm thử.”

Nam nhân cười dâm đãng nhìn thẳng nàng, chán ghét ngươi trốn ta truy, liền đem cái bàn cấp nhấc lên. Trong tiếng thét chói tai của Thủy Liên, một tay cấp ôm lấy nàng, hướng trên giường quăng xuống.

“Người xấu!”

Thủy Liên sợ hãi khóc lên, thân mình không kịp thoát đi, lập tức bị nam nhân áp lên thân mình.

“Tiểu mỹ nhân, ngươi ngoan ngoãn, a --”

Vừa mở miệng cười, nơi cánh tay truyền đến đau nhức mà dừng lại, chết tiệt, ngốc tử này dám cắn hắn! Nam nhân tức giận bàn tay to vung lên, đem thân mình mảnh khảnh của nàng cấp đánh bay ra ngoài.

Khấu!

Một tiếng thanh âm to lớn vang lên, nam nhân nâng lên hai mắt, vừa vặn nhìn thấy Thủy Liên thân mình đụng vào sau vách tường, chậm rãi trượt xuống. Từ thân mình mảnh khảnh chảy xuống, cũng lôi ra một đạo vết máu chói mắt.

Nam nhân thấy thế, hoảng sợ nhảy khỏi giường, cả người sớm bị sợ tới mức thanh tỉnh, nuốt ngụm nước miếng, sợ hãi di động bước chân, muốn đi cũng không nhúc nhích được, cúi đầu nhìn người dưới đất.

Đầu tiên là lấy chân đá đá, thấy nàng vẫn là không phản ứng gì, lúc này lá gan mới lớn, run đưa tay lật lật thân thể nàng.

Dọa! Nam nhân sợ tới mức rút lui mấy bước, trên mặt nguyên bản tú lệ tuyệt mỹ, dính đầy máu tươi, miệng vết thương trên trán còn không ngừng chảy ra máu.

Nam nhân sớm bị một màn trước mắt làm sợ tới mức hồn phi phách tán, căn bản không có dũng khí đi xem hơi thở nàng, xác định nàng còn sống hay không.

Vì hoảng sợ mà chuẩn bị thoát đi, lại ở cửa bị Thanh Thanh cùng Tiểu Phương nguyên bản chờ xem kịch vui bắt gặp.

“Không liên quan đến ta!”

Nam nhân kinh hách ngốc lăng một lát, lập tức đẩy hai người ra, nghiêng ngả lảo đảo thoát đi.

“Tôn công tử này thế nào một dáng như gặp quỷ vậy?”

“Đúng vậy, thật là kỳ quái.”

Hai người còn đang buồn bực, lại ở quay đầu nhìn thấy tình cảnh trong phòng, kinh hãi thét chói tai, vội vàng đi tiền viện tìm Vương ma ma.

Ngay khi một đám người vội vàng chạy tới sương phòng, lại chỉ thấy được một mảng hỗn độn, trên vách tường vương vết máu, trên đất cũng còn vết máu.

Chính là không có nhìn thấy thân ảnh Thủy Liên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.