Ngọc Thị Xuân Thu

Chương 14: Mưa




Tiếng hát vẫn kéo dài.

Lúc này, một kiếm khách trẻ tuổi cười vang. Trong tiếng cười vang dội, đột nhiên hắn kéo một thiếu nữ đang múa vào lòng. Kiếm khách trẻ tuổi vươn tay vuốt ve ngực thiếu nữ rồi cất tiếng cười lớn: “Vừa săn chắc lại vừa thơm”.

Trả lời hắn là tiếng cười lớn của những kiếm khách còn lại và gương mặt hờn dỗi của thôn nữ kia.

Có lẽ do hương rượu đã ngấm vào người, có người kiếm khách này dẫn đầu, đám kiếm khách còn lại đồng thanh hét lớn rồi kéo các thôn nữ khác vào lòng, bế các nàng đi sâu vào trong cánh đồng hoang vu.

Càng ngày càng có nhiều thiếu nữ được đám kiếm khách mang đi, tiếng hát bỗng trở thành tiếng cười đùa.

Ngọc Tử ngơ ngác nhìn, nơi này vừa rồi còn ồn ào náo nhiệt giờ trở nên yên tĩnh, lại thấy thiếu nữ cuối cùng được hai kiếm khách một trái, một phải dìu đi thì nàng mới kinh ngạc quay đầu lại.

Ngọc Tử nhìn phụ thân, nuốt nước miếng, lúng túng hỏi: “Phụ thân … phụ thân…những thiếu nữ này là người trong nữ quán sao?”.

Từ sau khi Quản Trọng của nước Tề thay đổi pháp luật, trong thiên hạ mọc lên rất nhiều nữ quán. Trong nữ quán đủ các thiếu nữ Ngô, Việt, con gái nước Sở, mỹ nữ nước Yến … , ở đó các nàng kiếm sống bằng cách buôn da bán thịt.

Nói cách khác, nữ quán chính là kỹ viện của thời đại này.

Sở dĩ Ngọc Tử giật mình là vì nàng vốn tưởng rằng, những thôn nữ đó đều là con gái nhà lành không ngờ các nàng lại là kỹ nữ.

Trước ánh mắt kinh ngạc của Ngọc Tử, Cung lắc đầu. Ông trìu mến nhìn Ngọc Tử, thở dài nói: “Con gái ta đúng là chẳng hiểu sự đời”.

Mãi đến khi nghe phụ thân giảng giải thì Ngọc Tử mới hiểu được. Ở thời đại này hầu hết vẫn sùng bái tình dục, cách thức sinh đẻ của thời nguyên thủy. Những thôn nữ này ngày ngày phải cày ruộng trông nhà, ở nơi lạc hậu, chó ăn đá gà ăn sỏi này cả đời. Cho nên mỗi khi có thương đội đi ngang qua các nàng đều rất vui vẻ hiến thân. Thứ nhất, các kiếm khách đều rất cường tráng, mang thai con của bọn họ thì những đứa trẻ sinh ra nhất định cũng rất khỏe mạnh. Thứ hai, với nhiều người thì tình dục giống như cơm bữa, là chuyện đơn giản chỉ cần bản thân vui vẻ là được, họ coi đó chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Dần dần, tiếng cười vui vẻ trở thành tiếng thở dốc.

Lúc này Ngọc Tử và phụ thân đã ăn no, hai người chuyển đống lửa qua một bên, phủ vải lên nền đất vừa mới được đốt lửa, chuẩn bị đi ngủ.

Đêm nay Ngọc Tử cũng không lo lắng đám kiếm khách muốn tìm vui sẽ quấy rối mình. Nàng đã tận mắt nhìn thấy bốn tên kiếm khách đêm qua quấy rối nàng mỗi người đều ôm một thiếu nữ rời đi.

Bởi vậy lòng Ngọc Tử cũng buông lỏng hơn phân nửa, bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

Nàng ngủ không sâu.

Cũng không biết qua bao lâu, Ngọc Tử đột nhiên cảm thấy hơi lạnh.

Nàng cố gắng cuộn tròn người lại.

Chỉ là cảm giác lạnh càng lúc càng rõ ràng, càng lúc nàng càng cảm thấy không chịu nổi.

Trong lúc mơ màng, Ngọc Tử cau mày, lầm bầm: “Phụ thân, lửa tắt ạ?”

Phụ thân không trả lời.

Ngọc Tử rụt người lại, trong lúc mê man nàng nhích dần về phía đống lửa.

Nàng vừa cử động thì cảm giác rét lạnh càng thêm rõ ràng.

Ngọc Tử rùng mình, cuối cùng mở mắt ra.

Bầu trời rất tối, tối vô cùng, không trăng không sao cũng chẳng có mây.

Ngọc Tử mơ mơ màng màng nhìn lên trời, lúc này nàng thấy mặt mình man mát, một giọt nước rơi xuống trán, xuống cằm nàng.

Không đúng, không phải là một mà là vô số, "tí tách tí tách", vô số những giọt nước rơi xuống trán, xuống người nàng, rơi xuống đống lửa bên cạnh khiến đống lửa “xèo xèo” rồi bốc khói.

Trời mưa rồi.

Cái gì, trời mưa rồi?

Ngọc Tử ngồi bật dậy.

Nàng vừa ngồi dậy, trong bóng tối có một tiếng quát đến khàn cả giọng: “Trời mưa rồi, trời mưa rồi!”

Trong bầu không khí yên tĩnh, tiếng hét này như tiếng sấm đánh thức mọi người. Càng lúc càng nhiều người ngồi dậy, những tiếc bước chân hỗn loạn truyền đến: “Mau, mau chuyển hàng lên xe, mau chuyển hàng lên xe”.

Ngọc Tử nghe những tiếng ồn ào này, thầm nghĩ: “Đúng thế, đồ để trên đất dễ bị mưa làm hỏng, phải chuyển vào xe ngựa mới ổn thỏa."

Vừa nghĩ tới đây nàng lại cả kinh.

Ngọc Tử vội quay đầu nhìn phụ thân.

Cung ngủ rất say, từng giọt mưa táp vào mặt ông, theo tóc ông nhỏ xuống mặt đất mà ông không hề hay biết.

Ngọc Tử nhào tới, nàng giật lấy bao muối, muối ăn để trong túi vải bố, bây giờ túi vải đã bị ướt mất một nửa. Ngọc Tử vừa cất túi muối vào bọc vừa gọi cha, vội vàng gọi: “Phụ thân, tỉnh lại đi, tỉnh lại đi”.

Cuối cùng Cung cũng mở mắt sau khi bị Ngọc Tử lay lay.

Ngọc Tử vừa thấy ông tỉnh lại thì vội nói: “Phụ thân, trời mưa rồi, chúng ta mau đi trú mưa thôi”.

Cung hoàn toàn tỉnh táo.

Ông ngồi phắt dậy.

Lúc này, mưa càng lúc càng to, chẳng những hoàn toàn dập tắt lửa mà ngay cả vải bố trải trên nền đất của bọn họ cũng đã ướt sũng.

Ông nhìn quanh bốn phía, được Ngọc Tử đỡ đứng dậy. Ngọc Tử thấy ông đứng lên rồi ngẩn người nhìn quanh thì vội nói: “Phụ thân, chúng ta đi trú mưa đi”.

“Trú mưa?”

Ông mở miệng, giọng nói có hơi khan khàn, ánh mắt nhìn Ngọc Tử có chút đau lòng: “Con à, chúng ta không có chỗ trú mưa đâu”.

Ngọc Tử ngẩn người.

Nàng vừa định hỏi sao lại thế thì đột nhiên nhớ ra, nơi đây là vùng quê hoang vắng.

Hơn nữa, những chiếc xe ngựa, xe bò, xe lừa đều dùng để chở hàng, che mưa che gió cho hàng hóa. Còn bọn họ quả thật là đang đứng tắm mưa ở đây .

Ông thấy Ngọc Tử run run thì vội nói: “Con à, con nấp vào lòng phụ thân này, phụ thân chắn mưa cho con”. Vừa dứt lời ông đã khom người lại thành chỗ trú mưa mà đến cả một đứa trẻ cũng không thể không ướt.

Mắt Ngọc Tử cay cay, nàng lắc đầu.

Đột nhiên nàng nhớ ra muối của mình.

Lập tức, nàng học theo phụ thân, cúi người về phía trước, đồng thời đặt bao muối lớn vào trong lòng.

Mưa càng lúc càng lớn.

Trong cơn mưa, không ít kiếm khách gào thét trong bóng đêm: “Mưa càng lúc càng to, đến nhà nông nào đó tránh mưa thôi”. Trong tiếng kêu gào của bọn họ loáng thoáng nghe thấy tiếng những thiếu nữ khác đang hoảng hốt khóc lóc.

Mưa đúng là càng lúc càng lớn, ào ào xối xả làm ướt mái tóc Ngọc Tử, nước mưa chảy theo trán xuống tai, qua khóe miệng nàng rồi thấm vào đất.

Mưa rất to, tầm mắt Ngọc Tử cũng bị nước mưa cản trở, nàng vội nhắm mắt lại mới không bị nước mưa táp vào mắt.

Ngọc Tử nhắm mắt vào rồi nói: “Phụ thân, chúng ta cũng đến nhà nông tránh mưa đi”.

Nàng không nhìn thấy vẻ mặt của phụ thân, chỉ nghe thấy giọng nói khàn khàn của ông vang lên trong tiếng mưa ào ào và tiếng gió rít: “Nhà những người nông dân đó đều là nhà tranh vách nứa, có thể chứa được mấy người? Đám người hung hãn kia nhất định đã đuổi chủ nhà ra để mình đứng trong đó tránh mưa rồi. Chuyện như thế, phụ thân dẫu có chết cũng không làm.”

Ngọc Tử ngây người. Cuối cùng nàng cũng đã hiểu tại sao đám kiếm khách kia lại huýt sáo trong khi những thiếu nữ này khóc lóc cầu xin.

Mưa thực sự rất lớn, Ngọc Tử miễn cưỡng mở mắt ra, nhìn cha già ướt đẫm trong mưa, người bị gió thổi lảo đảo, lòng đau đớn, nàng thầm nghĩ: “Phụ thân đã già, còn cứ thế này nhất định sẽ bị ốm. Mình… mình… mình phải làm sao bây giờ?”

Lúc này nàng cũng không để ý đến, những giọt mưa như thác đổ đang theo vạt áo, theo tóc, theo tay áo chảy xuống ngực nàng. Mà ngực nàng giờ đã ướt đẫm, túi muối to càng lúc càng thu nhỏ lại.