Ngốc Tử Vương Phi

Chương 36: Đánh nhau (hạ)



Nói xong, Bạch Tâm Nhị như cũ từ trên cao nhìn xuống, bộ dáng trầm ổn chắc chắn, nhưng khiến Khương sườn phi kinh sợ mấp máy môi, Ninh thứ phi thì lại bình tĩnh, nhìn xem ngốc quận chúa này đến tột cùng có bản lĩnh gì.

Khương sườn phi thở phì phì, muốn nói, lại không biết nói cái gì, chỉ đảo ánh mắt nghĩ đối sách, đối sách còn chưa nghĩ ra được, nữ tử trước mặt đã muốn đề cao âm điệu, lại nói: “Bản quận chúa đang hỏi các ngươi, nói các ngươi có phục hay không!”

“Ta......” Ninh thứ phi kinh ngạc mở lớn miệng, trước mặt Tâm Nhị quận chúa trở nên thật là lợi hại, giống như nữ vương, khí thế mạnh mẽ, vẻ mặt uy nghi, khiến nàng nhìn xem có chút kinh hãi.

Tuyết Thiền vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn quận chúa nhà mình, thật tốt quá, quận chúa rốt cục cũng có khí thế mạnh mẽ, hiểu được ở đây ai mới là chủ, nghĩ vậy, nàng lúc này mắt lạnh hướng Khương sườn phi nói: “Khương sườn phi, quận chúa lên tiếng, ngươi dám không trả lời? Nghĩ quận chúa không trị ngươi tội bất kính sao?”

Là con gái của Dực vương, lại là quận chúa, địa vị tự nhiên có thể cùng công chúa so sánh !

“Các ngươi! Ta dựa vào cái gì mà phải nghe lời của nàng! Việc này là do Tâm Họa khiêu khích, cùng chúng ta có quan hệ gì đâu?” Khương sườn phi đầu có chút mơ hồ, phỏng chừng là do bị Bạch Tâm Nhị lớn tiếng nói khiến nàng mù mịt, nàng làm sao nghĩ đến, Bạch Tâm Nhị sẽ mang thân phận quận chúa ra để đối phó mình.

Nhưng là, nàng là trưởng bối của quận chúa, còn là chủ mẫu, tuyệt đối sẽ không cúi đầu trước một cái nha đầu.

“Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, ngươi muốn chết!” Bạch Tâm Nhị trầm giọng nói xong, trong mắt đen thui mang đầy mũi nhọn lạnh như băng, sắc bén vọt đến trước mặt Khương sườn phi, ngón tay ngọc sớm nắm đến trên mạch môn* của Khương sườn phi, con mắt bình thường như thủy tinh, trừng mắt nhìn xem Khương sườn phi run run.

( Mạch môn: Chỉ động mạch chính ở cổ )

“Ngươi...... Ngươi muốn làm gì?” Khương sườn phi cảm giác mạch môn bị nắm, một cỗ lực lượng mạnh mẽ từ cánh tay truyền đến, lúc này Khương sườn phi sợ tới mức như người đàn bà chanh chua kinh hô, lúc này, Bạch Tâm Nhu sốt ruột đứng bên cạnh, Bạch Tâm Oánh lập tức chạy đi lên, trừng mắt Bạch Tâm Nhị.

“Lớn mật, ngươi dám đối với nương ta bất kính, ta sẽ đi nói cho phụ thân biết.” Bạch Tâm Oánh nhớ tới chuyện chính mình đêm đó bị Bạch Tâm Nhị đánh một trận, trong lòng cũng có chút sợ hãi, nữ nhân này hiện tại đã muốn thay đổi, trăm ngàn lần không thể chọc vào.

Bạch Tâm Nhu cũng sốt ruột trừng mắt Bạch Tâm Nhị, ánh mắt giống như muốn đóng đinh trên người nàng,“Ngươi mau thả nương ta ra, ngươi muốn làm cái gì? Ngươi......”

Nói xong là lúc, mấy người đã muốn sợ tới mức chân run đứng lên, hơn nữa Khương sườn phi bị chế trụ mạch môn lòng thầm nghĩ nữ nhân ngốc nghếch này ngay cả nữ nhi của mình cũng dám đánh, nàng còn có chuyện gì không làm được?

“Ta...... Ta......” Khương sườn phi đã muốn khóc không ra nước mắt, vừa thấy ánh mắt Bạch Tâm Nhị lạnh như băng sương, nàng liền sợ hãi, nàng đường đường là chủ mẫu, thế nhưng lại bị một cái nha đầu cưỡi trên người, chuyện này nếu truyền ra ngoài, nàng ở trong xã hội lưu nào còn chỗ đứng nữa.

Bạch Tâm Nhị nhìn nhóm người này cùng nhau bị dọa đến quần cũng bị ướt một mảng, đột nhiên nhẹ nhàng nhếch môi, nhẹ giọng nở nụ cười,“Ha ha...... Chủ mẫu, ngươi thật nhát gan, ta cùng ngươi chỉ đùa một chút thôi, xem ngươi kìa bị dọa ...... Đến quần cũng bị ướt ......”

Nói xong, nàng đem tay bỏ ra khỏi thủ cấp của Khương sườn phi, trên mặt như cũ là mỉm cười thanh nhuận như ngọc, nhìn qua ngây thơ vô tội, tự nhiên vô cùng.

Nhưng loại tươi cười vân đạm phong khinh ở trong mắt đám người Bạch Tâm Nhu, đều thành ác ma, yêu quái.

Sau mọi chuyện, nàng thế nhưng còn cười được, lại nói giận liền giận, muốn cười liền cười, trong lòng nàng tố chất như thế nào tốt như vậy, này đến tột cùng là vì sao?

Ninh thứ phi cũng hơi hơi có chút run run, nàng vừa rồi ước gì quận chúa đem Khương sườn phi bóp chết, như vậy khiến cho nàng ngư ông được lợi, hãy nhìn đến quận chúa kia sắc bén lạnh lùng, thậm chí có chứa chút địa ngục hoặc ánh mắt bình thường, quận chúa như vậy cũng khiến nàng bị dọa không ít.

So với Khương sườn phi có đầu ngốc nghếch, quận chúa này, mới là người đáng sợ, khó đối phó nhất.

Quận chúa thay đổi, nàng tin tưởng quận chúa thay đổi, hơn nữa trở nên rất lợi hại, rất lạnh mạc, thật vô tình, cũng rất thủ đoạn!

“Vừa rồi xử phạt có ai không phục, có gì cứ nói.” Bạch Tâm Nhị như cũ cười như không cười, ngón tay ngọc thưởng thức sờ vào chiếc vòng trên cổ tay, vẻ mặt không chút để ý, ở trong mắt mọi người nhìn xem, lại càng thêm quỷ dị.

Bạch Tâm Họa có chút thông minh, nàng sớm nhìn ra Bạch Tâm Nhị hiện tại không dễ chọc, lúc này túm áo Ninh thứ phi, hướng Bạch Tâm Nhị nói: “Quận chúa nói đúng, muội cam tâm nhận chịu phạt, muội xin phép trở về chép [ nữ giới ], mẫu thân, chúng ta đi!”

Ninh thứ phi không cam lòng trừng mắt Khương sườn phi, cùng Bạch Tâm Họa chậm rãi đi ra khỏi sương phòng, Bạch Tâm Oánh bên cạnh thấy Bạch Tâm Họa nhận chịu phạt, không thể không ở dưới đáy lòng mắng Bạch Tâm Họa chân chó cùng yếu đuối.

Trong lòng mắng thầm, nhưng trên mặt Bạch Tâm Oánh vẻ mặt đã muốn cứng ngắc đứng lên, lạnh lùng nói: “Này có cái gì có phục hay không, không phải chỉ là chép trăm lần kinh thư? Đừng coi thường ta, mẫu thân, chúng ta đi, đứng ở nơi này ngại bẩn!”

Bạch Tâm Họa dẫn đầu nhận chịu phạt, nàng cũng có cái bậc thang để đi xuống, đỡ phải nháo đến trước mặt phụ thân, gặp phải nhiễu loạn lớn hơn nữa. Lúc này đây, liền tạm thời cho Bạch Tâm Nhị một chút uy phong, tiếp theo, nàng thề nhất định sẽ báo thù này.

Khương sườn phi mặt như bị người ta hung hăng đánh cho một bạt tai, mặt lúc xanh lúc trắng, phỏng chừng đây là lần nàng tức giận nhất trong một ngày, không có bị vương gia trừng phạt, lại bị một cái nha đầu trừng phạt, Ninh thứ phi khẳng định sẽ đem việc này truyền đi ra ngoài, đến lúc đó, nàng nhất định không còn mặt mũi.

Cũng không biết như thế nào, nàng vừa rồi rõ ràng cảm thấy mạch môn rất đau, thậm chí cảm nhận được hương vị cái chết tới gần.

Nghĩ vậy, nàng kéo váy, hừ lạnh một tiếng, cũng không quay đầu lại tiêu sái đi ra ngoài.

Chờ mọi người hoặc phẫn nộ, hoặc cẩn thận, hoặc bất bình đi về phía sau, Bạch Tâm Đồng việc thân thiết tiêu sái đến trước mât Bạch Tâm Nhị, hướng nàng nói: “Tỷ tỷ không bị thương đi? Các nàng cũng quá hồ nháo, đem nơi này đánh nhau!”

“Ta không sao.” Bạch Tâm Nhị thản nhiên nhìn Bạch Tâm Đồng liếc mắt một cái, cũng rời khỏi Lâm vu uyển.

Túm Bạch Tâm Oánh đi ra, Khương sườn phi lúc này chỉ vào cái trán của Bạch Tâm Oánh, đem nàng đẩy hướng ra sau, tàn khốc nói: “Ngươi như thế nào lại vô tích sự như vậy, làm cho nữ nhân ngốc nghếch kia lấy nắm nhược điểm, ngươi không phải có ba cấp kiếm khí sao? Như thế nào đánh không lại nàng ta? Làm hại lão nương thiếu chút nữa mất mạng.”

Bạch Tâm Oánh vẻ mặt ủy khuất, dậm chân nói: “Con nào biết nàng ta trở nên lợi hại như vậy, nếu không nhanh chút trừ bỏ nàng ta, tương lai chúng ta cũng không được yên ổn. Nói không chừng, tương lai nhà này đều thành của nàng ta, chúng ta chính là tù nhân của nàng ta, cái gì đều nghe nàng ta sai khiến!”

“Còn không phải ngươi hồ nháo đi chọc vào nữ nhân ngốc nghếch kia, không biết thay đổi, ngươi nhìn đám tiện nhân Ninh thứ phi kia mà xem, ngươi hiểu đùa giỡn tâm kế? Việc này nếu nháo đến trước mặt phụ thân ngươi, ngươi nhất định chịu thiệt, đến lúc đó còn liên lụy lão nương đi thu dọn tàn cục cho ngươi. Lão nương anh minh một đời, như thế nào lại sinh ra nghiệp chướng như ngươi?” Khương sườn phi quở trách Bạch Tâm Oánh xong, tiện đà bắt đầu quở trách Bạch Tâm Nhu,“Còn có ngươi, ngươi làm gì, đến muội muội của mình cũng không bảo vệ tốt, khiến nàng bị khi dễ thành như vậy, ngươi làm tỷ tỷ như thế nào?”

Bạch Tâm Nhu bất đắc dĩ nói,“Chính muội muội gây chuyện, cùng ta có quan hệ gì đâu? Nương người dựa vào cái gì mắng đến trên đầu ta? Lại nói, kẻ thù lớn nhất của chúng ta hiện tại là Bạch Tâm Nhị, ngay cả nàng cũng chưa trừ bỏ, còn nói trừ bỏ đám người Ninh thứ phi kia? Ngây thơ!”

“Tốt lắm tốt lắm, chúng ta trở về lại bàn bạc kỹ hơn, thù hôm nay, ta nhất định phải đòi trở về.” Khương sườn phi nghiến răng nghiến lợi nói, nhưng trong mắt hai nữ nhi, lại không có nửa điểm lực uy hiếp.

Bên này, Ninh thứ phi cũng đồng dạng hận đến nghiến răng, bình thường cãi nhau, đều là nàng chiếm thượng phong, hôm nay thật vất vả chỉnh lão bà kia một chút, làm cho các nàng chịu thua, nàng làm vậy chỉ để giúp con gái mình tìm được mối hôn nhân vừa ý.

Nhưng nửa đường lại nhảy ra một tên Trình Giảo Kim, Bạch Tâm Nhị luôn ỷ vào thân phận của mình, xem ra, nữ nhân này thật khó đối phó, nàng phải nghĩ ra biện pháp vẹn toàn, tốt nhất có thể một hòn đá ném hai chim.

Vừa đi đến khúc quanh trên hành lang, Ninh thứ phi vừa ngẩng đầu, liền nhìn đám người Khương sườn phi cũng đang đi tới, đúng là âm hồn bất tán, Khương sườn phi quay đầu một cái, lúc này nhìn đến Ninh thứ phi.

Hai bên vừa chạm mặt, Khương sườn phi cùng Ninh thứ phi như hai con gà chọi trừng mắt chống nạnh nhìn nhau, hừ một, cũng không quay đầu lại tiêu sái rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.