Ngốc Tử Vương Phi

Chương 45: Đã xảy ra chuyện




Mới đi đến chủ ốc, Bạch Tâm Nhị liền nhìn thấy Khương sườn phi mặc một bộ quần áo hồng thường uy nghi ngồi trên chủ vị, ngồi dưới Khương sườn phi là Trần thứ phi với vẻ mặt tối tăm, ngồi dưới nữa là vài vị tiểu thư với thần sắc khác nhau.

Bạch Tâm Nhị khóe miệng mỉm cười, quần áo trắng hơn tuyết, mắt đen thâm thúy, giống như trân châu đen tản mát ra trí tuệ quang mang, đôi môi hồng nhuận mà sáng bóng, hé ra khuôn mặt xinh đẹp không giống người thường, thản nhiên quét mọi người liếc mắt một cái sau, nàng tự đắc tiêu sái đến vị trí bên trái Khương sườn phi chuẩn bị ngồi xuống.

“Lớn mật!” Khương sườn phi thấy Bạch Tâm Nhị không những không thỉnh an mình còn muốn ngồi vào vị trí chủ vị vốn là của vương gia, lúc này “Ba” một chưởng chụp ở trên bàn, ưng mâu lãnh liệt trừng hướng Bạch Tâm Nhị, nói từng chữ một: “Quận chúa, còn chưa thỉnh an liền muốn ngồi, Bạch phủ không có quy củ ? Quả thực không đem chủ mẫu ta để vào mắt! Huống hồ, đây là chỗ ngồi của vương gia, ngươi há có thể ngồi vào ?”

Khương sườn phi một lòng khó chịu, nhưng trong đầu lại nhớ lại chuyện mình bị nữ nhân ngốc nghếch này chế trụ mạch môn, trong lòng vẫn còn sợ hãi, nàng lúc ấy bị dọa đến thiếu chút nữa không còn tri giác, khiến cho hiện tại vừa thấy nụ cười của nữ nhân này, nàng liền cảm thấy lông trên người đều muốn dựng lên, cả người đều nổi da gà, giống như nàng ta là sứ giả địa ngục đến lấy mạng nàng.

Khương sườn phi nói xong, Bạch Tâm Nhị đáy mắt hiện lên ý cười trong trẻo nhưng lạnh lùng ý, tạm thời không đáp không. Trần thứ phi bên cạnh lại không chịu nhớ giáo huấn lần trước của nàng, lúc này theo Khương sườn phi nói: “Quận chúa, còn không lại đây hướng chủ mẫu thỉnh an hành lễ?”

Sau khi nói xong, Bạch Tâm Oánh, Bạch Tâm Nhu bên cạnh, hai người đều là vẻ mặt không hờn giận, Bạch Tâm Họa trên mặt mang ý cười nhưng con mắt lạnh lùng vô cùng, Bạch Tâm Đồng vừa ho khan vừa hướng Bạch Tâm Nhị ra dấu, ý bảo nàng đi hành lễ vấn an.

Nhìn sắc mặt mọi người liếc mắt một cái, Bạch Tâm Nhị khinh nhiên nhíu mày, phất tay áo một cái xoay tròn đứng ở vị trí chủ tọa, lãnh băng hờ hững nói: “Bản quận chúa dựa vào cái gì mà phải hướng một cái di nương hành lễ? Dựa theo quy chế trong triều, di nương nên sớm đi thỉnh an bản quận chúa thì mới đúng, còn có mặt mũi ở trong này nói ẩu nói tả?”

“Ta!” Khương sườn phi vừa nghe thấy từ di nương kia, lúc này liền cảm thấy vô cùng mất mặt cùng căm giận, nàng như thế nào lại không nghĩ tới nữ nhân ngốc nghếch này lại có chiêu này, lấy thân phận quận chúa ra hù dọa nàng.

Bạch Tâm Nhị nhẹ nhàng vân vê một chậu hoa Ngọc Lan trên bàn, không nhanh không chậm nhìn về phía mọi người đang oán giận vô cùng, nói: “Như thế nào, các ngươi còn không hướng bản quận chúa thỉnh an?”

Khương sườn phi lạnh lùng cắn chặt răng, đem mặt quay sang một bên, nữ nhân ngốc nghếch này chỉnh mẹ con các nàng nhiều như vậy, muốn nàng hướng nàng ta thỉnh an, không có cửa đâu!

Ngay tại lúc hai bên đang giằng co, một trận tiếng cười như chuông bạc từ cửa truyền đến, nhanh chóng tiến lại gần, đó là Ninh thứ phi đang mang thai ôm bụng đi đến.

Ninh thứ phi đỡ thắt lưng, hướng Khương sườn phi ngượng ngùng cười, lập tức hai tròng mắt chuyển qua trên người Bạch Tâm Nhị, hướng nàng hành lễ nói: “Thiếp thân xin thỉnh an quận chúa ......”

Tay Bạch Tâm Nhị vừa nhấc, thản nhiên nói: “Thứ phi không cần hành đại lễ này, Tâm Nhị không dám nhận.”

Ninh thứ phi khách khí ngồi vào chỗ của mình, sau khi thật vất vả ổn định ngồi vào chỗ, vươn tay phải đeo chiếc nhẫn có gắn đá ruby, hướng Khương sườn phi đối diện ha ha cười nói: “Muội muội nghe nói tỷ tỷ mấy ngày trước đây được ngự ban một bình kem dưỡng da băng phách, có thể hay không cho muội muội mượn nhìn xem?”

Khương sườn phi nghiêm mặt, không hờn giận nói: “Ngươi đến đây là để thị uy với ta? Đừng tưởng rằng Vương gia ban cho ngươi một chiếc nhẫn là có thể diễu võ dương oai, bây giờ ngươi có thể trở về tiểu viện của mình rồi.”

Ninh thứ phi nghe xong, thần sắc tỏ ra sợ run, nhưng một chút ngoan lệ lại theo đáy mắt xẹt qua, lúc này nhanh chóng chuyển sang mỉm cười, không nhanh không chậm nói: “Vương gia nói ta cũng sắp đến ngày sinh, vẫn không đồng ý cho phép ta đi lại xung quanh, ta chỉ là có hảo tâm đến thăm tỷ tỷ, tỷ tỷ như thế nào lại đối đãi với ta như vậy?”

“Ngươi muốn ta đối đãi với ngươi như thế nào? Ninh thứ phi, ta đối với ngươi dĩ nhiên không tệ.” Khương sườn phi lại quét về phía Ninh thứ phi cố ý nắm tay phải của nàng giơ lên, thấy trên cổ tay kia là một chuỗi vòng ngọc màu xanh, sắc mặt càng thêm âm trầm.

Không nghĩ tới vương gia thế nhưng đem bảo vật Thánh Thượng ban cho toàn bộ đem cho tiện nhân Ninh thứ phi kia, chính mình cũng không có vật gì quý giá như vậy, nhớ tới mấy ngày trước đây nàng còn hướng vương gia muốn xin chiếc vòng này, không chỉ không có được mà còn bị vương gia giáo huấn một trận. Nay Ninh thứ phi mang theo vòng ngọc này đến, là muốn hướng nàng khiêu chiến sao?

Ninh thứ phi xoa xoa thắt lưng của chính mình, hốc mắt đột nhiên đỏ lên chực khóc nói: “Tỷ tỷ thật nhỏ mọn, muội bất quá chỉ muốn xem kem dưỡng da của tỷ, tỷ cớ gì ? Trước mặt nhiều như vậy cùng mấy đứa nhỏ giáo huấn ta, làm cho ta không còn mặt mũi ?”

Nói xong, hai vai mảnh mai của Ninh thứ phi liền run run, khuôn mặt đầy nước mắt, tay phải hung hăng nắm khăn, ở một bên nức nở.

Bạch Tâm Họa thấy mẫu thân bị Khương sườn phi làm khó dễ như vậy, lúc này đứng dậy đi đến trước mặt Ninh thứ phi, lôi kéo nàng chuẩn bị rời đi.

Lúc này, Khương sườn phi thần sắc lập tức trở lại bình thường, nhanh chóng đi đến trước mặt Ninh thứ phi, hướng nàng ngượng ngùng nói: “Ngươi nhớ kỹ, hôm nay là ta nể mặt đứa con trong bụng ngươi, ta tạm thời không cùng ngươi so đo, hy vọng ngươi có thể nhận phần đại này của ta. Khúc mẹ, đem kem bảo vệ da băng phách lấy đến đây.”

Khương sườn phi lạnh như băng lãnh nói xong, Khúc mẹ có chút không cam lòng bĩu môi, đã về phòng lấy một lọ thủy tinh tính chất thượng thừa, đưa tới trong tay Ninh thứ phi, Khương sườn phi mắt lạnh, trầm giọng nói:“Ninh thứ phi cũng sắp sinh, nên chăm sóc bản thân thật tốt.”

Ninh thứ phi lệnh nha hoàn tiếp nhận kem bảo vệ da, hướng Khương sườn phi cười nói: “Tỷ tỷ thật là khách khí, làm muội muội đây thụ sủng nhược kinh. Cũng không biết là như thế nào, gần đây muội cảm thấy thân mình càng ngày càng yếu, thường xuyên bị đau thắt lưng, lão gia lại đau lòng ta, không đành lòng để ta ngày mấy ngày gần đây đi thỉnh an, ta lại không chú ý chăm sóc bản thân, ta thấy thật có lỗi với nỗi khổ tâm của vương gia .”

“Ngươi đau thắt lưng?” Khương sườn phi lạnh như băng đứng lặng ở tại chỗ tựa như tường đồng muốn đổ, trong ánh mắt tràn đầy lửa giận.

Ninh thứ phi nhẹ nhàng ách xì 1 cái, vẻ mặt thẹn thùng, “Tỷ tỷ có điều không biết, vương gia gần đây thân thể càng ngày càng tốt, ta mỗi ngày hầu hạ người, đến thắt lưng đều mỏi muốn chết .”

Khương sườn phi vừa nghe, lúc này trừng lớn ánh mắt, hai tay chống thắt lưng nhìn về phía Ninh thứ phi, giật mình hỏi: “Cái gì? Đã sắp sinh còn làm chuyện mây mưa ?”

Hai cái tiện nhân này, thật đúng là sắc tâm không chết, đã sắp phải sinh đứa nhỏ còn sinh hoạt vợ chồng, cẩn thận của đứa nhỏ của nàng ta không còn, như vậy nàng có thể đốt pháo bốn phía chúc mừng một phen.

Ninh thứ phi sắc mặt đỏ bừng, che miệng cười nói: “Tỷ tỷ ngươi xem ngươi nói kìa, vương gia thật đau lòng đứa nhỏ trong bụng ta, người một lòng vì đứa nhỏ này muốn bồi dưỡng nó thành người nối nghiệp của mình, ta như thế nào gây thương tổn nó được. Muội muội bất quá chỉ là giúp vương gia đấm lưng, xoa bóp, nói chuyện tâm sự với người mà thôi.”

Việc nhỏ? Khương sườn phi hừ lạnh một tiếng, là kể ra lời tâm tình đi.

Nhưng là, vừa nghe đến tiểu tiện nhân này nói vương gia có bao nhiêu đau lòng cùng thương yêu nàng ta, nàng liền tức giận, lòng của nàng đau quá, giống như bị dao đâm. Tiện nhân này, cho dù nàng ta có hạnh phúc như thế nào, thì dựa vào cái gì mà đến tra tấn nàng?

Trước kia khi nàng ta không mang thai, mượn cớ buổi tối hầu hạ lão gia xương sống thắt lưng đau không đến thỉnh an mình, hiện tại mang thai xương sống thắt lưng lại đau, thật sự là đồ tiện nhân đáng chết.

Khương sườn phi chậm rãi đi đến trước mặt Ninh thứ phi, đáy mắt là ánh sáng thâm thúy, nàng gắt gao giữ lấy kem bảo vệ da trong tay Ninh thứ phi, trên mặt cố gắng nặn ra nụ cười dối trá, nói tới đây, nàng không thể không bội phục tiện nhân trước mắt này, không chỉ da mặt nàng ta dày lại luôn có thể tươi cười đối với mình, cũng không biết huấn luyện bao nhiêu năm, muốn nàng dối trá giả cười, nàng thật là làm không được.

“Đây chính là kem bảo vệ da do phụ thân ta được Hoàng Thượng ban thưởng, bên trong chứa hơn hai bốn loại hoa cùng thảo dược chế thành, là cống phẩm của quốc gia khác, ngoại trừ nương nương được Hoàng Thượng sủng ái trong cung, cũng chỉ có ta có. Muội muội, bảo bối quý giá như vậy, ngươi cần phải sử dụng cho tốt, đừng lãng phí một mảnh tâm ý của ta.”

Khương sườn phi oán hận nói xong, phất tay áo xoay người, trong mắt lộ vẻ phẫn uất, dựa vào cái gì vương gia sủng nàng ta như vậy, dựa vào cái gì nàng ta nghĩ muốn cái gì là phải có được, cho nàng ta là nhân tình, không cho là đạo lý, nàng dựa vào cái gì vừa khóc hai nháo ba thắt cổ đến đòi mình thưởng!

Ninh thứ phi mang ý cười trong suốt, hướng Khương sườn phi thi lễ nói: “Muội muội đa tạ tỷ tỷ, ta xin cáo lui trước .”

... .....

Ban đêm, gió nhẹ đung đưa cành liễu bên ao sen, cành liễu lại phát ra tiếng rít, Bạch Tâm Nhị đứng ở bên ao sen, hai tròng mắt nhìn bầu trời đêm trong suốt, trong đầu đột nhiên hiện lên cảnh tượng thần bí đêm đó.

Cái tên Duệ Huyền Đình kia, hắn đến tột cùng là loại người nào, còn có cái vòng tay này, có thể hay không đưa tới mầm tai họa cho nàng ?

Đang ở lúc nàng lâm vào trầm tư, đột nhiên, chỗ sương phòng phía đông truyền đến một tiếng kêu thê lương cùng thảm thiết, tiếng kêu rất lớn đầy bén nhọn, còn lộ ra vẻ thần bí cắt ngang qua bầu trời đêm, Bạch Tâm Nhị nghe thấy trong lòng cũng cả kinh!

Tuyết Thiền bên cạnh sợ tới mức sắc mặt trở lên trắng bệch,“Nguy rồi, sẽ không phải là Ninh thứ phi sinh đi ?”

Bạch Tâm Nhị vòng vo đảo mắt châu, trừng lớn ánh mắt, giật mình thản nhiên nói: “Phỏng chừng Ninh thứ phi đã xảy ra chuyện!”