Ngợi Ca Người Giữ Tủ

Chương 3-2




"Cho nên bây giờ anh cũng cần tôi!" Cô rít lên với anh.

"Tôi lại không thân cũng chẳng quen cô."

"Vậy anh xem như tôi bị sét đánh, hoặc uống nhầm thuốc là được!" Cô hiếm khi bộc phát cơn giận thế này.

Dương Duy mất một lúc không nói được gì, chỉ mở to mắt nhìn cô gái nhìn như yếu đuối lại kiên cường trước mặt.

Rất lâu, cô thở ra mấy lượt, "Tóm lại, bây giờ anh lập tức thuê tôi đảm nhiệm chức trợ lý của anh, tôi sẽ tính toán lập kế hoạch tiếp theo."

"Cô Hạng, tôi phải thành thực với cô, bây giờ tôi vốn không còn dư tiền để thuê cô làm trợ lý cho tôi." Anh tận tình khuyên bảo cô thay đổi chủ kiến.

Hạng Bội Tâm nhíu chặt mi tâm, "Tôi biết, tiền lương tôi bằng lòng để anh nợ, nhưng mà, tôi có một yêu cầu duy nhất, mong anh nhất định phải tuân thủ."

"Yêu cầu gì?"

"Thủ đoạn độc ác."

"Thủ đoạn độc ác?" Dương Duy lộ ra vẻ bối rối hiếm thấy.

Thiện Khả Vi cũng sảng khoái, không hỏi gì nhiều, tay trái thu tiền vào túi, tay phải lập tức cho người đóng gói tủ Gỗ sưa, nhân viên vận chuyển còn tốt bụng đưa cả người cả tủ về đến nhà họ Dương.

Hạng Bội Tâm ngửa đầu nhìn tòa nhà lớn của nhà họ Dương, nhớ cái ngày khi nhà mình tuyên bố phá sản, cảnh tượng khi ấy hệt như nhà họ Dương bây giờ, sa sút mà thê lương.

"Nơi này chỉ có thể ở đến cuối tháng." Dương Duy thật thà nói.

Đi vào phòng khách, cả tòa nhà đã chẳng còn gì nữa, đến cái ghế hình thức ở phòng khách cũng không có, đồ đạc trong nhà đều bị ngân hàng đưa đi đấu giá, hai người chỉ có thể đứng như vậy.

"Không sao, bắt đầu từ mai, anh cũng không có thời gian mà ở đây nữa." Hạng Bội Tâm bình tĩnh nói.

Không có thời gian ở đây? Dương Duy vẫn còn sự hoang mang rất lớn với lời cô nói.

Cô không nhìn anh, đi về phía cầu thang, ngồi lên bậc thang, "Boss, phiền anh qua đây, chúng ta thảo luận trước một số chuyện cần làm ngày mai!"

Từ lúc bắt đầu, cô đã không ngừng gọi Dương Duy là Boss, hại anh thật sự khó tiếp nhận xưng hô này.

Đối với Dương Duy, không hề nghi ngờ, Hạng Bội Tâm là món quà từ trên trời rơi xuống, trầm ổn hiểu đời, có cứng có mềm, khi xúc động có thể vì chuyện không liên quan gì mà đỏ cả mắt, khi tỉnh táo cũng có thể không mang theo tình cảm mà xử lý công việc.

Trên người cô có một khí chất đặc biệt, khi nên mềm dẻo, cô cúi đầu, khi đơn thương độc mã, cô cũng tuyệt đối sẽ không chút do dự. Người ưu tú như cô lại bằng lòng giúp đỡ anh? Điều này khiến anh hết sức vui mừng.

"Boss?" Đuôi lông mày cô nhướng lên.

"À, ừ." Dương Duy đáp lại không được tự nhiên.

"Duy thiếu gia, Duy thiếu gia!" Dương Đông chạy vào phòng khách, bất ngờ trông thấy một cô gái xa lạ, anh ta không nhịn được tò mò quan sát.

"A Đông, chuyện gì vậy?" Dương Duy đứng dậy.

Dương Đông kích động kéo anh, "Em thấy công nhân bên ngoài đang dỡ đồ, anh thật sự lấy được tủ về rồi hả? Em còn tưởng bà chủ Thiện không buông tay nhanh vậy chứ!"

"Không phải anh lấy về, là cô Hạng đây mua nó giúp anh."

"Cô Hạng?" Vòng qua Dương Duy, đôi mắt Dương Đông khóa chặt Hạng Bội Tâm, quan sát cô.

"Anh này là?" Hạng Bội Tâm đứng dậy theo, vứt câu hỏi lại cho Dương Duy.

"Cậu ấy là Dương Đông, là người anh em lớn lên với tôi từ nhỏ, trước kia là con của bác Dương quản gia nhà tôi, bây giờ bác Dương về hưu..."

"Cho nên tôi là quản gia hiện tại của nhà họ Dương, tôi là Dương Đông." Dương Đông đề cao âm lượng nói.

Hạng Bội Tâm lập tức nói không chút nghĩ ngợi: "Đuổi anh ta đi." Giọng điệu lạnh lẽo không chút tình cảm.

"Cái gì?" Dương Duy sửng sốt.

"Cái gì cơ?" Dương Đông lại càng trợn mắt nhìn.

"Đúng vậy, tôi bảo anh sa thải anh ta đi." Cô khẳng định lại lần nữa.

"Vì sao?"

"Vì sao?" Hai người chủ tớ trăm miệng một lời hỏi.

Hạng Bội Tâm thở ra một hơi, "Boss, tôi nhắc nhở anh, tiền lương anh còn không trả nổi cho tôi, tại sao lại có tiền trả cho anh ta?" Cô xoay người đối diện với hai người, "Huống hồ, bây giờ chuyện cấp bách hàng đầu là điều chỉnh nghiêm ngặt số tiền chi tiêu, so sánh thì, chi phí của quản gia càng có vẻ dư thừa."

"Đợi đã, cô dựa vào cái gì bảo thiếu gia đuổi tôi, cô là ai?" Dương Đông thở phì phì trừng mắt với cô.

"Tôi là Hạng Bội Tâm, là trợ lý mới của anh Dương Duy."

"A, theo tôi thấy, Duy thiếu gia nên đuổi cô mới đúng, tôi là quản gia, ăn uống quần áo ngủ nghỉ đều có thể hỗ trợ chuẩn bị cho thiếu gia, cô có thể làm gì?" 

Dương Đông nhấc bàn tay xanh xao của cô lên, "Cô xem đôi tay này của cô, chỉ nhìn thôi cũng biết là đại tiểu thư sống an nhàn sung sướng, vốn chẳng làm nổi gì cả."

Cô rút tay lại, "Tôi không lo nổi quần áo củi gạo dầu muối gì cả,  nhưng tôi có thể giúp anh ấy lấy lại tập đoàn Kael, anh làm được không?"

"Cô! Cô nói cô có thể... haha! Tôi nói cô này, lừa tiền cũng đừng có lừa bằng cách này, cô không nên bắt nạt tấm lòng nhân hậu của Duy thiếu gia nhà tôi, nói mấy chuyện nằm mơ giữa ban ngày để lừa anh ấy."

"Tôi không muốn tốn nhiều nước bọt với anh, Boss, xin anh hãy nhớ rõ yêu cầu duy nhất của tôi."

"Thủ đoạn độc ác?"

"Đúng, do đó phải lập tức đuổi anh ta."

"Cô Hạng, cô không nên xúi giục Duy thiếu gia! Thiếu gia nợ nần hơn tỷ, cô cho rằng có thể lấy được gì từ người anh ấy sao? Cô muốn câu kẻ ngốc thì cũng thôi, nhưng đừng có đánh chủ ý lên người thiếu gia nhà tôi, tôi không cho phép cô bắt nạt anh ấy."

Cô hừ lạnh, "Anh cho rằng tôi tham cái gì? Trên thương trường có ai không biết anh Dương Duy nợ nần cả tỷ, ngay cả tiền lương của tôi còn phải để anh Dương Duy tạm thời nợ đấy!"

"A Đông, việc này... là thật." Dương Duy xấu hổ phụ họa.

"Duy thiếu gia, em sẽ không bỏ anh đâu, Dương Đông em sinh ra là người nhà họ Dương, chết là quỷ nhà họ Dương, chúng ta xem ai mới là người trung thành." Dương Đông phẫn hận bất bình nhìn trừng trừng Hạng Bội Tâm.

Hạng Bội Tâm cũng không phải hạng dễ trêu, cô đáp lại ngay, "Được thôi, chúng ta chờ xem."

Hừ! Quản gia? Nhà còn chẳng có, còn quản gia cái gì?

"Hừ!"

"Hừ!"

Cả hai cùng trợn mắt lên, mối thù giữa Hạng Bội Tâm và Dương Đông kết xuống từ đó. Đầu quay một cái, Dương Đông chạy đến một xó phía xa, còn Hạng Bội Tâm thì trở lại chỗ ngồi cũ ở bậc thang, mở Notebook của cô.

Dương Duy vội vàng giảng hoà thay hai người, "Được rồi, được rồi, đừng cãi nhau nữ, cô Hạng, A Đông với tôi như anh em thân thiết..."

"Boss, xuỵt, có thể để tôi gõ xong thư từ chức trước được không?"

"À ồ vâng, cô làm đi!"

"Vừa mới nói không nhận lợi ích, giờ lại viết thư từ chức, phụ nữ à..." Giọng điệu Dương Đông chua chát.

"Nếu bây giờ tôi đã là trợ lý của anh, trước thứ Hai tới, tôi phải gửi thư từ chức vào hộp thư của chủ nhiệm, tôi vẫn còn biết trách nhiệm này của mình."

"Cái gì? Cô muốn từ bỏ công việc đang làm?" Dương Duy cảm thấy không thể tin.

Sắc mặt Hạng Bội Tâm rét run, "Chẳng lẽ anh nghĩ tôi đang đùa với anh sao, Boss?"

"Trước kia cô làm gì?" Dương Đông buồn bực hỏi.

"Chuyên viên quản lý tài chính cấp cao của ngân hàng."

"Hay đấy, nghe thì có vẻ có năng lực hơn quản gia tôi đây, nhưng bằng vào một chuyên viên quản lý tài chính, có cách nào giúp Duy thiếu gia lấy lại tập đoàn Kael sao?"

"Không làm sao biết không được?"

Nếu không phải thấy Dương Duy ngốc đến đáng thương, Hạng Bội Tâm đã chẳng muốn xen vào chuyện của người khác.

Được rồi! Tất nhiên phần lớn là vì sự chính trực tận tâm của anh, thậm chí ngay cả khi gian khó nhất cũng không quên tuân thủ lời hứa, bảo vệ tủ Gỗ sưa của cô, cô biết mình rất điên khùng, nhưng mà, cô vẫn không đành lòng nhìn anh gặp xui xẻo, không nhịn được muốn làm chút việc gì đó cho anh.

"Chỉ nói miệng suông thì ai cũng nói được." Dương Đông cười nhạo.

"Dương Đông, đừng nghi ngờ năng lực của phụ nữ, cho dù tôi không biết làm sao lo liệu đến ăn uống ngủ nghỉ quần áo của Boss, nhưng tôi sẽ cho anh biết, cái gì gọi là được hoặc không được." Thái độ của Hạng Bội Tâm vô cùng kiên định.

Những lời này vừa ra khỏi miệng, không chỉ Dương Đông, ngay cả Dương Duy cũng bị sự dứt khoát trong giọng cô khuất phục, phát ra sự khâm phục từ nội tâm.

Cô không lên tiếng nữa, sắc mặt chăm chú cúi đầu viết thư từ chức của cô, cô biết quyết định của mình sẽ hù chết một số người, nhưng cô không có ý định quay đầu, cứ xem như cô bị sét đánh hỏng đầu đi.

Mẹ, vì tủ Gỗ sưa, con đã bỏ mặc tất cả...

Trong căn phòng trống rỗng chỉ còn lại âm thanh gõ chữ của Hạng Bội Tâm.

Nhấn phím gửi, sự việc đã không còn con đường vãn hồi, cô tỉnh táo gập Notebook, "Boss, sáng mai, chúng ta sẽ tới Khoa học kỹ thuật Dương Thị."

"Để tuyên bố phá sản ư? Có cần liên lạc cho luật sư hoặc kế toán viên cao cấp..."

Hạng Bội Tâm giơ tay ngăn cản lời Dương Duy, "Chỉ là cắt giảm nhân sự thôi."

"Cái gì! Chỉ là cắt giảm nhân sự? Cô Hạng, thật không phải tôi thích nói cô đâu, sao mà ngày đầu tiên nhậm chức mà cô đã điên cuồng cắt giảm nhân sự như thế? Hơn nữa còn nói chỉ là...?!" Dương Đông cảm thấy người phụ nữ này nhất định đến để gây rối, vốn không phải giúp Duy thiếu gia giải quyết sự việc.

"Đã xem báo cáo tài vụ mấy quý vừa qua của Khoa học kỹ thuật Dương Thị chưa?"

"Chưa." Dương Duy thật thà nói.

"Xem rồi anh sẽ hiểu, nếu anh thật sự tốt nghiệp MBA trường Stanford."

"Đừng nghi ngờ trình độ học vấn của Duy thiếu gia, anh ấy là người rất nỗ lực học tập." Dương Đông lại chủ động nhảy ra bác bẻ, tính tình Duy thiếu gia anh ta rõ ràng nhất, tốt đến mức không thể nghi ngờ.

"Cắt giảm nhân sự có thể cứu vãn được một phần kế sinh nhai của nhân viên, không cắt giảm, vậy thì tất cả mọi người cùng chết. Tóm lại, hi vọng ngày mai anh sẽ làm được thủ đoạn độc ác đã đồng ý với tôi, bằng không, cho dù tôi có năng lực hơn nữa cũng không giúp nổi anh, đến lúc đó không chỉ sự sống còn của một bộ phận nhân viên, mà còn là toàn bộ nhân viên Khoa học kỹ thuật Dương Thị, kể cả ba người chúng ta."

Dương Duy nhìn gương mặt nghiêm túc của cô, "Tôi hiểu ý cô."

"Tốt lắm, sáng sớm ngày mai chúng ta gặp nhau ở cổng Khoa học kỹ thuật Dương Thị." Hạng Bội Tâm thu dọn đồ đạc, đột nhiên đứng dậy chuẩn bị rời đi.

"Cô Hạng." Dương Duy chạy ra theo.

"Boss, anh có thể gọi tôi là Bội Tâm, hoặc gọi tôi là Jessica."

"Được, Jessica, đến bây giờ tôi vẫn không hiểu vì sao cô bằng lòng giúp tôi, nhưng mà, cô thật sự không suy nghĩ lại sao? Bởi vì tôi rất có thể sẽ liên lụy đến cô."

"Boss, anh không cần hiểu, bởi vì chính tôi cũng không biết vì sao, hơn nữa thư từ chức của tôi đã gửi vào hộp thư của ông chủ rồi,  nếu anh không muốn liên lụy đến tôi, xin anh tối nay hãy tính toán xem ngày mai phải sử dụng thủ đoạn độc ác như thế nào." Nói xong, cô mở rộng bước chân, đi nhanh về phía trước.

"Chậc chậc, quả nhiên cô gái nào tên là Jessica đều máu lạnh." Dương Đông ở sau mở miệng nói theo.

"A Đông, em cũng thấy cô ấy kỳ lạ à?"

"Không, em chỉ thấy cô ta điên rồi."

Dương Duy cố nhịn muốn thưởng cho Dương Đông ánh mắt khinh bỉ, xoay người về phòng, từ từ suy nghĩ giải quyết vấn đề quan trọng mà Hạng Bội Tâm cho anh - thủ đoạn độc ác.