Ngôi Sao Lầm Lỗi

Chương 8



Ngày làm việc quá kéo dài và căng thẳng, không khí mát mẻ của biển cả làm Crystal buồn ngủ.

- Lúc này được nhảy xuống bể bơi tắm thì thật là tuyệt! - Crystal nói.

Ernie liền chỉ cho cô chỗ thay quần áo, rồi bỏ đi bật đèn ngoài bể bơi. Một lát sau, Crystal xuất hiện trong bộ áo tắm màu trắng làm Ernie sững sờ, Crystal thực sự không biết sức quyến rũ của cô đối với Ernie, như vậy càng tốt. Gã say mê vẻ hồn nhiên của cô. Công chúng cũng say mê cái vẻ đó.

- Tôi hy vọng rằng nước khá ấm, - Ernie nói khi thấy Crystal trườn xuống bể.

Sau đó, gã đi thay áo tắm. Crystal vùng vẫy giữa bể bơi rộng. Nước ấm, cô cho rằng chưa bao giờ thấy cơ thể thư giãn như lúc này. Cô sung sướng đưa mắt nhìn Ernie lúc gã quay ra bể bơi, mình cuốn chiếc khăn tắm mềm mại. Khi gã bỏ khăn ra. Crystal suýt nghẹn thở vì sững sờ. Ernie trần như nhộng. Cô kín đáo bơi ra xa sợ Ernie khó chịu. Nhưng cô nghe thấy tiếng Ernie cười phía sau mình.

- Đừng sợ, Crystal. Tôi không cưỡng hiếp cô đâu. Chưa bao giờ tôi bị lên án vì chuyện tương tự.

Gã đã từng bị lên án về biết bao chuyện nhưng Crystal chẳng hề biết tý gì. Lúc Ernie xuống bể bơi. Crystal từ từ khoả tay bơi sợ phải nhìn cái cô không muốn thấy. Nhưng, bơi tới sát cô, gã mỉm cười bảo:

- Cởi bỏ áo tắm ra đi. Nước nóng như trong bồn tắm.

Ernie làm ra vẻ chỉ quan tâm làm sao để cô gái và bản thân mình cảm thấy dễ chịu. Gã xem ra rất thoải mái trước cô gái và không hề có ý định đụng chạm vào người cô lần nào. Crystal cố làm ra vẻ thoải mái, nhưng thực lòng cô nao nao khó chịu thấy Ernie bơi ngay cạnh mình.

- Không, cảm ơn ông, chẳng cần đâu.

- Tuỳ thôi, cô em thân mến.

Ernie rất cáo nên gã ứng phó có bài bản. Gã chẳng bao giờ vội vã lao ngay vào mục tiêu thèm muốn mà để tự đối phương tự đến với mình.

Mấy phút sau, Ernie thản nhiên lên đứng ngay bên bể bơi. Dù muốn hay không, Crystal cũng phải công nhận gã có thân hình tuyệt đẹp. Người gã cân đối, nở nang tựa như một chàng trai trẻ, chắc do gã bơi hàng ngày. Ernie đưa rượu sâm banh cô uống, nhưng cô không dám nhìn gã. Ernie tự hỏi chắc Crystal còn trinh tiết. Chắc chắn gã sẽ gặp trở ngại, nhưng chẳng trở ngại nào gã không vượt qua được.

Nhìn Crystal, Ernie không thể nén nhịn cười. Cô bì bõm dưới nước như con cá, cố gắng một cách tuyệt vọng không để lộ vẻ bồn chồn rạo rực.

- Nếu tôi hạ ánh sáng một chút cô có cảm thấy dễ chịu hơn không? Tôi có một thói quen kỳ quặc là rất ghét mặc quần áo tắm khi bơi. Cô nên bỏ quá cho tôi.

- Em chẳng thấy có gì mà phải bỏ quá cho ông, - Crystal đáp và cố tỏ vẻ một người đã trưởng thành, như cách xử sự một ngôi sao màn bạc.

Nhưng Ernie làm cô thấy rất lo ngại. Trước khi cô chưa có ý kiến gì, gã đã giảm ánh sáng. Ánh sáng lúc này chỉ còn lờ mờ như rọi ra từ những cây nến.

- Ổn hơn không?

- Ổn hơn nhiều, - Crystal nói dối.

Ernie uống một hớp rượu sâm banh rồi lại xuống bể bơi. Lần này gã bơi thẳng về phía Crystal. Tới bên cô, gã ôm ghì người cô. Crystal đờ người và bối rối nhìn gã.

- Ông định làm gì em? – Cô hốt hoảng hỏi.

- Giúp em trở thành ngôi sao màn bạc, - Ernie khẽ thì thầm.

Cô gái chợt tự hỏi, để đền đáp lại, gã đàn ông này đòi hỏi gì ở cô. Có lẽ tất cả những câu chuyện thiên hạ đồn đại về Hollywood là có thực... Nhưng cô thầm cầu nguyện rằng những câu chuyện ấy là không có thực.

- Tôi tin không làm điều gì sai trái với em đâu, Crystal. Tin tôi!

Crystal gật đầu không nói được lên lời. Ernie từ từ, rất từ từ kéo cô vào lòng và hôn cô.

- Em rất xinh đẹp... có lẽ là người đàn bà xinh nhất tôi từng thấy.

Ernie lại hôn Crystal, cô tấm tức khóc.

- Đừng... em van ông, đừng...

Crystal run lẩy bẩy nên Ernie động lòng.

- Tôi lấy làm tiếc, cô em. Tôi không muốn em hốt hoảng. Tôi chỉ muốn làm em vui thích.

Sau đó, Crystal sửng sốt. Ernie yêu cô, cảm phục cô và hoàn toàn không có ý cưỡng hiếp cô. Cô bỗng cảm thấy mình thật là ngốc nên rời khỏi bể bơi đến ngồi cạnh gã.

- Em rất lấy làm tiếc...

Cô buộc lòng phải giải thích với Ernie nguyên nhân dẫn đến cách xử sự vừa rồi của mình.

- Em bị cưỡng hiếp cách đây bốn năm... Em sợ... Em cứ nghĩ...

Crystal sụt sịt khóc. Ernie âu yếm đưa tay quàng vai cô và thở dài:

- Chính tôi mới là người đáng buồn. Nhưng đừng sợ tôi. Nếu em sống trung thực với tôi, chẳng bao giờ tôi làm điều gì xấu với em.

Lời Ernie ẩn ý doạ nạt, nhưng cô gái cảm thấy được an ủi nên không nhận ra. Cô ngả vào lòng gã, vẻ biết ơn và để gã nâng cốc rượu sâm banh lên môi cô uống.

- Tất cả đều quá mới mẻ với em. Mọi chuyện đều quá nhanh làm em choáng váng không kịp suy nghĩ. Em lấy làm tiếc là đã xử sự như một con ngốc.

- Chẳng sao, - Ernie mỉm cười, - em là một cô bé ngốc xinh đẹp và tôi rất yêu em.

Những lời ấy gần giống như những lời Spencer đã từng nói với cô và cô cảm động trước sự thông cảm đó.

- Bây giờ em đã muốn về chưa, Crystal? Tôi biết rằng em phải dậy sớm, hay em muốn tắm thêm một chút nữa?

Sau cơn hốt hoảng và sai lầm dớ dẩn vừa rồi, Crystal muốn thư giãn một chút. Cô mở to cặp mắt xanh lơ trong vắt nhìn Ernie làm gã sững sờ. Cô quá xinh đẹp!

- Thật lòng em muốn tắm thêm chút nữa. Ông có vội không?

- Tất nhiên là không. - Ernie mỉm cười đáp.

Lần này, Crystal tỏ ra vẻ bớt dè chừng hơn và khi Ernie cởi bỏ chiếc khăn tắm để xuống nước, cô thấy động tác ấy đỡ thô bạo hơn. Cô bơi một lát rồi nằm ngửa để nước đẩy rập rờn và khi ngửng đầu lên, cô thấy Ernie ở kề ngay bên cô. Để Crystal đỡ thẹn, gã xoay người nằm sấp người và từ từ tiến sát người cô và hôn cô. Lần này cô không xô gã ra. Cô chẳng muốn lâm vào thế lỗ bịch. Nhưng vừa hôn, Ernie vừa đưa tay vuốt ve ngực cô và Crystal ngạc nhiên thấy thích.

Cô cố né xa, nhưng Ernie bơi theo và chỉ thản nhiên bơi cạnh cô. Sau đó gã lại hôn và luồn tay dưới áo tắm của cô vuốt ve. Crystal muốn gã ngừng ngay cái trò này, nhưng trong giây phút cuồng điên, cô nhận thấy thực lòng mình lại cứ muốn được vuốt ve tiếp. Cô bơi tới bên các bậc lên xuống và cố giữ bình tĩnh, cô thấy gã ở ngay phía sau mình và từ từ kéo chiếc áo tắm buộc rời khỏi thân hình tuyệt đẹp của cô. Crystal định quay lại nhìn Ernie nhưng gã đã áp chặt người và lưng cô, bàn tay dày dạn kinh nghiệm của gã cứ vuốt ve nhẹ nhàng như đang tấu một bản nhạc trên da thịt cô. Cô đột nhiên kinh hoàng, ngả đầu ra phía sau và khẽ rên:

- Ông Ernie, đừng...

Giọng Crystal không có một chút vẻ cương quyết. Ernie cứ vuốt ve, vuốt ve tiếp, ngón tay gã thật dịu dàng trên làn da cô. Gã rất thành thạo còn cô mới chỉ là một kẻ chập chững. Cô chấp nhận chui vào bẫy của gã, nhưng vẫn chưa nhận ra.

- Trời... đừng... em van ông...

Ernie ngừng tay ngay như tuân theo lệch cô, Crystal xoay người lại chờ xem chuyện gì sẽ tới. Thế là Ernie áp chặt vào người cô và đi vào, ngay ở dưới nước. Crystal mở to mắt ngạc nhiên, nhưng trong khoảnh khắc, niềm khoái lạc cảm nhận rõ một phần con người Ernie ở trong cô rộn lên mạnh mẽ. Ernie làm tình với cô như đang tấu khúc nhạc giao hưởng và khi tới nhịp mạnh dồn dập nổi lên thì chính cô lại kéo gã ôm chặt vào lòng mình, ham muốn gã tấu mãi, tấu mãi...

Sau đó, Ernie mỉm cười, còn Crystal rất bối rối. Cô đã không tỏ ra cương quyết với gã và chính bản thân cô cũng mong muốn. Không phải cô ao ước Ernie, nhưng những gì gã vừa làm thì những điều cô đã từng trải qua không thể sánh bì được. Thậm chí cả với Spencer.

-Em giận tôi? - Ernie hỏi, giọng băn khoăn thấy cô bần thần.

- Không, - Crystal thở dài. - Em chẳng rõ chuyện gì đã xảy ra với em. Em...

- Tôi rất vui, - Ernie nói và nhẹ nhàng ôm cô.

Gã vuốt ve nụ hoa cô, và Crystal liền thấy thèm muốn gã. Ernie đã ở bên Crystal trong bể bơi hàng giờ, liên tục làm tình với cô. Đến nửa đêm, gã nhẹ nhàng dìu cô lên lầu. Căn phòng ngủ căng nhung màu ngà và trang trí những tấm lông thú dày. Gã đỡ cô gái người còn sũng nước nằm xuống tấm lông chồn vizon màu trắng phủ giường và dùng chiếc khăn tắm mấy giờ trước đây cuốn quanh người gã để dịu dàng lau khô người Crystal. Sau đó, các ngón tay gã và rồi môi, nhẹ lướt trên làn da mịn như tơ nõn của cô làm cô thốt lên những tiếng rên rỉ đầy khoái lạc.

Crystal gào lên, gọi tên gã khi cuối cùng gã ngừng tấu lên bản giao hưởng. Hai người đã suốt đêm giải đã nỗi đam mê của họ như vậy. Crystal chưa bao giờ biết những cảm giác như vậy. Chúng khác hẳn với những cảm giác bên Spencer. Với Ernie, cô thấy lo ngại, thậm chí còn sợ hãi, nhưng sau mỗi lần, cô lại ao ước được nữa. Chúng gần giống như liều thuốc trích, một quyền lực lớn mạnh tiềm tàng trong Ernie, một kinh nghiệm dày dạn và nỗi khát khao được truyền cho cô những điều mới lạ. Tuy vậy, khi hai người ngừng nghỉ, Crystal thấy sợ hãi.

- Ông làm gì em vậy? - Crystal mệt mỏi hỏi.

Nửa giờ nữa cô phải đi làm rồi. Cô chưa lần nào dính vào một vụ dan díu tương tự.

- Tất cả những gì anh mong muốn em yêu.

Sau đó Ernie cười mỉa hỏi:

- Thêm một tí nữa nhé?

- Đừng... đừng.. - Crystal lắc đầu quầy quậy phản đối.

Crystal không thể tự giải đáp nổi nhưng cô biết chắc chắn mình phải chạy trốn kẻo lại bị nỗi đam mê thèm muốn gã cuốn hút. Cô tắm nước nóng ở vòi hoa sen, sau đó tráng nước lạnh. Bước ra khỏi buồng tắm cô thấy cà phê nóng bốc khói thơm ngào ngạt và bánh mỳ đã bày sẵn ở bàn. Sau khi mặc quần áo, chải đầu tóc, cô hỏi:

- Sao ông lại làm vậy với em?

Ernie mỉm cười, tiến đến vuốt nhẹ má cô:

- Vì em là của anh. ít ra chừng nào em còn muốn. Em thấy thế nào?

Những lời này làm cô hoảng sợ và đồng thời thấy khó chịu. Thế nhưng Ernie đã tạo dựng cho cô sự nghiệp cô hằng mong ước. Gã đã tặng cô những giờ phút giải trí và quần áo mới. Và vừa rồi lại còn ban cho cô một đêm cô không bao giờ nghĩ tới. Như vậy chẳng nhẽ quá tồi tệ ư? Thành thực mà xét, Crystal thấy quả là tồi tệ. Cô cảm thấy mình có lỗi.

Sau đó, cô thấy con tim tan nát khi nghĩ tới Spencer. Những kỷ niệm hai người cùng nhau chia sẽ lúc này đã bị hoen ố. Hồi đó lòng cô tràn đầy thơ ngây và yêu thương. Còn hôm nay... Cô tự khinh bỉ coi mình là đồ đĩ thoã. Cô không yêu người đàn ông này, nhưng gã đối xử tốt với cô. Mới lại, nếu gã muốn cô trong một thời gian thì chuyện đó nguy hại gì? Có đúng là thực sự xấu xa không? Tất nhiên sẽ có người bảo cô đang đùa với lửa, và cũng sẽ có người bảo gã đàn ông này là tử tế. Cả hai ý kiến đều đúng hết. Ernie có biết bao chuyện. Nhưng lúc này, gã không làm gì ác với cô.

Ernie âu yếm ôm Crystal và khi cô chuẩn bị đi làm, gã bảo cô cứ lấy chiếc Rolls mà đi.

- Thế ông về bằng gì?

- Lái xe sẽ đến đón anh. Đừng lo cho anh, em yêu.

Ernie lại ôm hôn cô, mỗi cử chỉ âu yếm của gã làm cô nhớ tới những giây phút bên gã vào đêm vừa rồi. Thật khác xa những gì Tom đã hành hạ cô trên nền đất ở chuồng ngựa... và cả những cảm giác cô được nếm trải với Spencer.

Tối hôm đó, khi Crystal quay về khách sạn, phòng đón tiếp trao cho cô một gói nhỏ. Lên tới phòng cô liền mở ra và trố mắt ngạc nhiên. Trước mắt cô là chiếc vòng đeo tay nạm kim cương do Ernie tặng, Crystal vô cùng bối rối, cô không biết phải xử sự thế nào, thậm chí không dám đeo nó. Cô ngồi run rẩy nghĩ tới chuyện tối qua. Trước đây chưa bao giờ xảy ra chuyện tương tự như vậy, cô chẳng muốn gặp con người ấy nữa.

Một lát sau, Ernie gọi điện, giọng âu yếm, dịu dàng tựa hồ gã đoán rõ hết mọi suy nghĩ của cô cho dù cô không nói ra.

- Em thích chiếc vòng đó không? - Ernie hỏi, giọng như một em bé mang hoa tặng mẹ.

- Em... có... ông Ernie. Chiếc vòng tuyệt vời. Nhưng em không thể nhận như thế được.

Crystal nghĩ nó như cái giá phải trả cho một con điếm. Giữa hai người không có tình yêu mà chỉ là những cảm giác về thể xác.

- Tại sao? Các cô gái xinh đẹp đáng được trao tặng những món quà đẹp.

Ít ra, gã không nói toạc ra cái giá phải trả cho cô là như vậy.

- Anh có thể ghé chỗ em một lát được không? - Ernie nói.

- Đừng, em...

Crystal khóc thầm, lòng hoảng sợ trước những phản ứng của bản thân. Crystal chưa thể hiểu nổi chuyện gì đã đến với cô tối hôm qua.

Và suốt ngày lúc trên sân khấu trường quay, cô bị giày vò trước những lỗi lầm khi phải đối mặt với Spencer mà cô cố quên nhưng không được.

- Em yêu, anh sẽ không làm điều gì xấu đâu.

Ernie tỏ ra buồn bã và thế là Crystal tự giận thân. Cô đã có hành vi không tốt, đâu phải lỗi của Ernie. Ít ra cô cũng đã nghĩ như vậy. Gã có cưỡng ép cô đâu, gã chỉ quyến rũ cô, qua những vuốt ve và các ngón tay dày dạn kinh nghiệm của gã.

- Anh chỉ muốn nói chuyện với em một lát thôi.

- Em sẽ đón ông ở chỗ đón tiếp.

- Tốt lắm. Nửa giờ nữa anh sẽ có mặt tại đấy.

Lúc tới nơi, Ernie mặc một chiếc quần dài bằng vải mềm và chiếc sơ mi trắng, chiếc áo len casomia vắt trên vai. Gã tiến đến bên Crystal và hôn nhẹ lên má cô, dưới những cặp mắt ngạc nhiên của mấy người đứng quanh. Gã là một nhân vật nổi tiếng ở Hollywood và Crystal là một phụ nữ cực kỳ xinh đẹp.

Ở quầy rượu, gã gọi hai cốc nươc và ngồi xuống bên Crystal. Cô lúng túng và khó chịu khi gã cầm tay cô. Gã đoán chính xác cô đang nghĩ gì.

- Thôi đừng buồn về chuyện tối qua nữa em. Chuyện đó rất tự nhiên và tuyệt vời. Anh và em, chúng ta có thể trở thành bạn bè của nhau.

Nhưng bạn bè chẳng ai đùa giỡn làm tình suốt đêm dưới bể bơi, Crystal nước mắt lưng tròng ngước nhìn gã.

- Em chẳng rõ chuyện gì xảy ra với em.

Cô muốn thổ lộ với gã cô yêu Spencer biết bao và mong đợi anh vì trước khi ra đi anh đã đặt biết bao tin tưởng vào cô. Nhưng cô ngồi im không nói gì. Cái đó chẳng còn quan trọng gì nữa. Cô có quyền được sống theo ý mình... Song một người như Ernie lại quá giàu có so với cô, quá dày dạn, quá mạnh.

- Em nghĩ mình đã mất tỉnh táo.

Một lý do thật yếu ớt! Nhưng cô chỉ biết nói vậy. Ernie mỉm cười, và sững sờ trước vẻ đẹp của Crystal. Cô có khuôn mặt làm ai cũng phải ngoái nhìn, và đều thèm muốn được đụng vào người cô. Hôm qua, Ernie đã xem qua những thước phim đã quay và thấy cô rất ăn hình.

- Anh cũng mất tỉnh táo, - Ernie thú nhận. - Nhưng chuyện đó có gì xấu đâu, Crystal. Em là một cô gái xinh đẹp như thế này, chẳng qua là vì anh không ghìm được. Em bỏ quá cho anh chứ?

Ernie hoàn toàn biết cách xử sự với Crystal.

- Chính vì vậy anh đã gửi tặng em chiếc vòng này để em tha thứ cho anh về chuyện tối qua.

Ernie biết rằng Crystal cũng cảm thấy có lỗi và muốn cô coi tặng phẩm này là một sự cáo lỗi chứ không phải là một khoản thù lao, gã biết rõ chi tiết này rất quan trọng đối với cô. Crystal khác hẳn mấy cô diễn viên non đã qua tay gã, các cô đó đại bộ phận chỉ nhăm nhăm trao thân cho gã để mong được gã ưu tiên. Crystal thuộc nòi khác. Cô kín đáo, cởi mở và hoàn toàn tuyệt vọng. Ernie thích điều đó.

- Anh lấy làm tiếc, Crystal...

Ánh mắt Ernie có vẻ thành thật, Crystal cảm thấy hơi thoải mái một chút. Chắc cả hai đều hơi bị mất trí, cô cố cho rằng gã cũng phải chịu trách nhiệm như cô trong chuyện đó.

-Một ngày nào đó, nhìn chiếc vòng em sẽ tới những bước đi ban đầu của em tại Hollywood.

Crystal ngập ngừng, nhưng Ernie tự ái khi cô đòi trả lại đồ nữ trang, cuối cùng cô đành phải nhận.

- Chúng ta có thể tái diễn lại chuyện ấy được không?

Crystal chậm rãi gật đầu, lòng không dám chắc cô thực sự mong muốn. Nhưng cô lại thấy mình chịu ơn Ernie khi gã nói cô trông rất xinh đẹp trong các thước phim vừa quay. Dẫu sao, tất cả những cái đó đều nhờ gã. Hai người nói chuyện hồi lâu về bộ phim. Ernie báo cho Crystal biết gã đã dự kiến cô sẽ đóng một bộ phim nữa.

- Nhanh vậy? - Crystal hỏi, giọng ngạc nhiên và biết ơn. - Khi nào bắt đầu?

Ngập ngừng và còn rất e lệ, cô cố gắng một cách tuyệt vọng quên đi hình dáng đẹp của Ernie đứng trên bể bơi, cởi bỏ khăn tắm cuốn quanh người.

- Một tuần sau khi em đóng xong phim này. Có thể vào đầu tháng Tư.

Ernie còn nói những ai sẽ đóng phim với cô, Crystal sững người. Cô biết rõ tên tuổi của họ, một số rất nổi tiếng.

- Chắc không anh?

- Chắc.

Nhưng Ernie không cho Crystal biết gã đã phải trả giá thế nào để đưa cô được vào đóng phim đó.

-Lần này em chỉ đóng một vai nhỏ, - Ernie nói tiếp. -Nhưng theo anh em sẽ được hát. Vả lại các diễn viên đều nổi tiếng. Cùng đóng phim với họ sẽ có lợi cho em.

Hôm sau Crystal thấy tên mình đăng trên báo. Bài báo nói tới cuốn phim cô sắp đóng. Ernie đã lo chu đáo mọi việc cho cô. Những ngày tiếp sau đấy, Ernie thường gửi hoa và quà tặng Crystal, gã không tìm cách quyến rũ cô vì biết rằng thế nào cô cũng sẽ tự đến với gã.

Hai tuần sau ngày đến Malibu, Ernie lại mời Crystal tới đấy. Crystal do dự hồi lâu nhưng sau khi nghĩ đi nghĩ lại bây giờ cô thấy thoải mái ở bên gã và xét cho cùng sẽ chẳng có gì xảy ra nên cô nhận lời.

Lần này hai người không tắm ở bể bơi mà đi dạo ngoài bãi biển. Đột nhiên Ernie quay sang hỏi Crystal:

- Anh muốn hỏi em một chuyện, Crystal.

Ernie ngập ngừng một lát, nhìn mặt trời lặn, rồi cầm tay Crystal:

- Em có thích ở với anh một thời gian không?

- Ở đây à?

Crystal tưởng Ernie mời cô nghỉ cuối tuần ở đây và những chuyện xảy ra đêm nọ cứ ám ảnh cô. Chỉ nghĩ tới chuyện đó cô đã đỏ mặt.

Ernie đưa mắt nhìn Crystal, vẻ động lòng. Crystal trông thật ngây thơ và xinh đẹp.

- Không chỉ ở đây, em thật thà quá! Cả ở Beverly Hills nữa. Anh thấy như vậy sẽ phần nào hỗ trợ cho bước đường công danh của em và sẽ dễ chịu hơn sống ở khách sạn.

- Em không biết nữa... Em...

Crystal ngước cặp mắt trong vắt nhìn gã làm con tim sắt đá của Ernie cũng mềm lòng phần nào.

- Anh muốn em đến sống với anh. Anh muốn được luôn ở bên em.

Crystal im lặng nhìn Ernie hồi lâu rồi buồn bã ngoảnh nhìn ánh chiều tà. Spencer đang ở đâu? Tại sao không phải là anh nói lời này?

- Hollywood là đất dữ. Anh muốn che chở cho em.

Cô còn đòi hỏi gì hơn nữa? Nhưng cô không yêu Ernie.

- Không được đâu.

- Tại sao?

Crystal nhìn thẳng vào mắt Ernie. Cô không thể nói quanh co với gã, cô không có quyền sống không trung thực với gã.

- Em không yêu anh.

Ernie chẳng muốn nói toạc ra rằng cái đó chẳng có nghĩa lý gì đối với gã. Gã chẳng mong đợi tình yêu ở Crystal. Gã cần thân xác cô để sưởi ấm những đêm cô đơn, khuôn mặt cô để gã bán cho phim ảnh. Gã sẽ thu được những món lợi kếch sù do công việc cô làm. Gã biết rõ điều đó ngay buổi đầu gặp Crystal.

- Tình yêu sẽ tới sau. Chúng ta là bè bạn, em đừng quên điều đó.

Hai người quay về nhà. Ernie rót rượu cho Crystal, cô ngồi nhấm nháp nghe âm nhạc. Cô cảm thấy yên tâm. Gã không thúc ép cô, gã biết cô muốn gì. Cô muốn trở thành ngôi sao màn bạc. Đấy là một giấc mơ thời ấu thơ, nhưng cô biết rằng gã sẽ giúp cô biến nó thành hiện thực.

Tuy nhiên cô chẳng muốn hy sinh tấm lòng thanh liêm của mình vì chuyện đó: sống với một người cô không yêu. Nhưng cô còn có ai? Thực ra chẳng còn ai. Chỉ còn là một giấc mơ. Và kỷ niệm về một người đàn ông đã ra đi từ ba năm trước và sẽ không quay trở về tuy cô rất yêu anh.

- Em muốn về bây giờ chưa? - Ernie hỏi, vẻ sẵn sàng chiều theo ý cô.

Thấy Crystal mỉm cười, Ernie cúi xuống ôm hôn cô. Suốt hai tuần qua, gã luôn giữ thái độ xa cách hơn, không hề đòi hỏi gì ở cô. Và lúc này gã cũng chẳng đòi hỏi gì. Nhưng gã sẽ trao cô con tim và mái nhà gã và, dưới con mắt Crystal, như vậy là đã quá lớn. Ernie lại ôm hôn cô, trìu mến, để nhẹ tay lên người cô. Crystal muốn lùi lại, nhưng gã kéo cô vào lòng và cô ngạc nhiên khi thấy đôi tay gã ghì chặt cô.

- Anh van em, đừng bỏ đi, - Ernie tỏ tình.

Crystal buồn thay cho gã. Gã đã trao tặng cô biết bao thứ, ngược lại chỉ xin đền đáp có tí chút. Do đó, cô để gã ôm mình và lát sau, thể xác cô đáp lại sự xin xỏ của gã. Và rồi tự bản thân Crystal cởi bỏ áo của mình và hai người ngủ với nhau trên chiếc tràng kỷ đệm bọc da màu ngà có gương trên tường và ánh chiều tà chứng giám.

Lần này Crystal không hối hận, không ngạc nhiên. Cô biết mình làm gì và tại sao làm vậy. Cô cảm thấy mình phải làm vậy để đáp lại tất cả những gì Ernie đã trao tặng. Cô không yêu gã nhưng cô chẳng có gì và chẳng có ai khác. Bây giờ, đây là cuộc đời cô, Hollywood với tất cả ánh hào quang và sức quyến rũ của nó và Ernie là một bộ phận. Crystal không thể cưỡng lại được. Sự tồn tại quá khắc nghiệt đối với cô, cô mệt mỏi không thể chiến đấu nữa. Với Ernie, thời gian khổ đã đi vào dĩ vãng.

Đêm ấy hai người ngủ lại Malibu. Crystal chẳng phải chịu trách nhiệm với ai về hành động của mình và cũng chẳng có lý do gì để quay về khách sạn. Chẳng còn ai để lo lắng về những việc cô làm hoặc suy nghĩ. Cả bác Harry lẫn Pearl. Thậm chí cả bà Castagna tội nghiệp. Và ba ngày sau, lúc quay về khách sạn để xem có thư từ gì không, cô nhận được thư của Spencer gửi do Pearl chuyển cho.

Sau bao năm tháng biệt tăm, cuối cùng Spencer đã viết thư cho cô trình bày lý do tại sao lại biệt tăm một thời gian dài. Anh kể lể với cô anh căm ghét cuộc chiến tranh biết bao và đã mất hết hy vọng trong một thời gian, tuy nhiên anh khẳng định mình vẫn yêu cô. Nhưng hôm nay đã quá muộn. Cô đã đồng ý đến chỗ Ernie. Hơn nữa lá thư của Spencer chẳng thông báo được gì thêm ngoài những điều cô đã biết. Anh vẫn đang ở Triều Tiên và vẫn là người có vợ. Cô thấy mình đi Hollywood là đúng. Có lẽ tình thế của anh sẽ chẳng bao giờ thay đổi, nhưng tiếp tục yêu anh là một điều xa xỉ cô không thể trao tặng được nữa. Cô đã bán linh hồn mình cho Ernie và sẽ chẳng đời nào trả lời thư của Spencer.

Ernie giúp Crystal dọn đến nhà gã ở Beverly Hills và cuộc đời cô thay đổi trong một tối. Hiện nay cô có đầu bếp riêng và hai kẻ hầu người hạ, ngủ tại căn phòng trang trí lụa hồng trông giống một cảnh trong phim đóng với Joan Crawford. Lúc treo quần áo vào tủ, cô thấy các ngăn đã ắp đầy áo xống Ernie mua cho cô. Một chiếc áo choàng bằng da lông chồn vizon trắng để ngay ngắn trên ghế bành. Crystal khoác áo chùm trên chiếc quần jeans và cười ngặt nghẽo như một cô bé xoay người lại ngắm mình trong gương. Cô gọi điện cho Pearl và kể chuyện cô đã dọn đến sống với Ernie. Pearl không ngạc nhiên và cũng chẳng thấy chướng, chị có vẻ hơi ghen tỵ.

Crystal và Ernie cùng đi bên nhau khắp mọi nơi, tới các quán ăn sang trọng nhất, tới dự các buổi dạ hội vui nhộn nhất, các buổi lễ khánh thành đủ loại, và cả buổi trao các giải Oscar ngay trước khi cô đóng phim thứ hai.

- Một ngày nào đấy sẽ đến lượt em, - Ernie khẽ bảo Crystal khi Shirley Booth bước lên sân khấu để nhận giải Oscar về nữ diễn viên xuất sắc đã đóng phim Về đi, bé Sheba.

Gary Cooper được giải diễn viên nam xuất sắc nhất trong phim Con tàu kéo còi ba lần và Ca hát dưới mưa.

Gene Kelly nhận giải nam diễn viên được khán giả ưa thích. Crystal thấy buổi lễ diễn ra như trong giấc mơ cô đã ấp ủ từ thời niên thiếu sống tại thung lũng.

- Em vui không? - Ernie hỏi Crystal vào một đêm sau khi hai người đã ngủ với nhau.

Crystal lặng lẽ gật đầu. Đúng, cô vui, cực kỳ vui thích, tuy cô không yêu gã. Ernie chăm sóc, chiều chuộng cô, bảo đảm rằng mọi người sẽ rất tử tế với cô. Và khi Crystal bắt đầu đóng bộ phim mới, cô được đối xử như một nữ hoàng. Bây giờ cô là một nhân vật quan trọng. Cô là bạn gái thân thiết của Ernie.

Nhưng Crystal còn ao ước hơn thế. Cô muốn là một nữ diễn viên giỏi, một nữ ca sĩ, tuy lúc này cô hãn hữu mới hát. Ca hát từ nay về sau là một phần đời đã qua và cô sẽ tập trung chủ yếu vào diễn xuất trong phim. Ernie mời các thầy giáo có kinh nghiệm đến tận nhà hướng dẫn cho cô. Cô học tập rất cần cù những bí quyết trong diễn xuất. Cô có trí nhớ tốt và diễn đạt rành rọt nội dung kịch bản. Hơn nữa cô không bao giờ đi làm muộn và không hề đỏng đảnh. Ở trường quay, mọi người đều yêu quý cô vì cô lao động nghiêm túc và chuẩn bị kỹ phần việc của mình đảm nhiệm. Dần dà, cộng đồng các diễn viên nam đều biết đến cô và kính trọng cô. Và ai nấy đều rõ quan hệ của Crystal với Ernie. Chiếc xe Rolls chiều chiều tới đón cô, đôi lúc bản thân Ernie còn kín đáo đợi cô nghỉ giải lao với chai sâm banh ướp lạnh trong chiếc xô bạc và hai chiếc cốc pha lê đã chuẩn bị sẵn. Đấy là cuộc sống mà trước kia cô chỉ được biết qua báo chí, còn bây giờ nó lại là chính cuộc sống của cô. Giấc mơ của cô đã trở thành hiện thực. Crystal đã đạt được điều cô mong ước và lúc này cô chẳng quan tâm mấy về sự hy sinh để đổi lại những cái đó.

Crystal đóng xong bộ phim thứ hai vào cuối tháng Năm, Ernie đưa cô sang nghỉ ở Mêhicô vài ngày. Crystal rất thích chuyến đi này tuy cô chẳng biết mấy về Ernie.

Lúc quay về Los Angeles, vào một tối nọ, Ernie đưa cô một kịch bản phim mới và ôm hôn cô. Gã rất lịch sự và đôi lúc, cô có cảm giác họ là vợ chồng. Cuối cùng, Crystal đã quen hơi Ernie và thấy dễ chịu trước sự có mặt của gã.

- Gì thế anh? - Crystal cầm tập giấy và hỏi.

Hai người chuẩn bị đi ăn tối và khiêu vũ ở Cocoanut Groves.

- Giải Oscar của em. Anh có cảm giác chúng ta sấp được trao thưởng, em yêu.

Đấy là kịch bản phim của một trường quay khác mà Ernie đã xoay sở để Crystal được đóng. Báo chí bắt đầu đăng bài về cô. Tên cô thường xuyên thấy xuất hiện trên các báo chí và Ernie đã phải chi một khoản rất lớn để các tuỳ viên báo chí của gã thu hút được sự chú ý của mọi người vào cô gái gã đỡ đầu. Vào các tối khi gã đưa cô ra ngoài, mọi người nhìn cô mà không tin vào chính mắt mình. Chẳng một phụ nữ nào, thậm chí ngay ở Hollywood này, có được cái dáng của cô. Crystal luôn có ánh mắt nhìn thận trọng như con chim câu vừa ló ra khỏi rừng, còn thân hình cô làm những ai gặp trên đường phố đều trầm trồ thán phục.

Ernie hướng dẫn cô cách ăn mặc, đi đứng bước vào phòng như thế nào để mọi người đều phải dừng lại ngoái nhìn theo. Và gã phải công nhận Crystal không hề điệu bộ làm duyên, cô rất tự nhiên. Một ngày nào đó, Crystal sẽ là ngôi sao màn bạc, một ngôi sao lớn. Ernie không giây phút nào nghi ngờ điều đó, nhất là sau khi gã nhận được lời đề nghị vừa gửi tới văn phòng và gã tin chắc rồi đây các lời đề nghị mời ký hợp đồng sẽ liên tiếp gửi tới văn phòng gã.

Hơn nữa Crystal đã thuộc về gã. Và nếu một ngày nào đấy phải nói ra, gã sẽ không ngần ngại nói.

Đôi lúc Ernie tự hỏi không biết có phải mình thực sự yêu Crystal chăng, tuy điều đó không quan trọng mấy đối với gã. Mới bốn mươi nhăm tuổi, gã đã năm lần ly dị và có hai con hiện đang sống hình như ở Pittsburgh, cả hai đều lớn tuổi hơn Crystal và gã đã chẳng buồn ngó ngàng tới ngay từ khi chúng còn thơ ấu.

Crystal để hàng giờ để đóng kịch bản và ghi chép rất tỷ mỷ. Vai cô đóng rất lý thú. Có lẽ cô là người phụ nữ duy nhất ở Hollywood lo lắng xem mình có xứng đáng với vai được phân không. Đại bộ phận các bà các cô đều bận tâm xem vai họ đóng sẽ thu được bao nhiêu tiền, mà chẳng hề lo đến chất lượng công việc. Ernie hý hứng như trúng số.

Một đêm Crystal nhìn thấy Clark Gable đến thăm một người bạn trai. Cô nghĩ bụng mình chưa thấy ai đẹp trai như anh ta. Đến chiều tối cô mừng quýnh khoe với Ernie và cười.

- Em cứ đợi vài tháng nữa. Lúc đó anh ta sẽ khoe với bạn trai là đã gặp Crystal Waytt.

Crystal cười. Ernie chỉ thích đùa tếu muốn tâng bốc cô là một nhân vật quan trọng. Bộ phim bắt đầu được quay vào mùng chín tháng Bảy. Hai tuần đầu cô rất ít được gặp gã, cô quá bận rộn với bộ phim đang quay và sau đó quá mệt mỏi để ra ngoài nhà. Bốn ngày sau, Crystal đóng chặt cửa lô của mình như một người ở ẩn để như thường lệ, nghiên cứu kịch bản thì chợt nghe có tiếng gõ cửa. Cô thấy bên ngoài nổi lên những tiếng hò hét phấn khởi, cô liền mở cửa ra xem chuyện gì.

- Chấm dứt rồi! Chấm dứt rồi!

- Bộ phim ấy à ? - Crystal sững sờ hỏi, bụng tự nghĩ không biết có chuyện gì xảy ra.

Bộ phim vừa quay, thế mà nó lại dài hơn mấy bộ kia. Người ta còn bảo cô có phải quay đến tận tháng 9.

- Chiến tranh ấy!

Một người bày cảnh trang trí đứng trước mặt Crystal, dòng nước mắt sung sướng lăn trên má. Anh ta có hai anh trai sang bên ấy. Crystal đột nhiên giật mình hiểu rõ chuyện gì.

- Cuộc chiến tranh ở Triều Tiên đã chấm dứt! - Anh bày cảnh trang trí nhắc lại và ôm chầm Crystal. Crystal ứa nước mắt. Cô đã cố quên anh được bốn tháng... Cô không đáp lại lá thư anh viết cho cô hồi tháng 4. Nhưng bây giờ anh cũng sắp quay về như mọi người. Spencer... là người cô đã phản bội để đến sống với Ernie. Bây giờ anh sắp trở về... Nhưng về với ai? Anh vẫn lấy Elizabeth. Còn Crystal đã sống với người khác. Mong sao Pearl đừng cho anh biết cô ở đâu, anh chẳng thể tìm ra cô.

Nhìn những người khác cười, nói vui vẻ bàn tán hoặc khóc, Crystal một hồi lâu không rõ mình phải làm gì.

Elizabeth đứng sau cửa kính chăm chăm nhìn xem anh đâu, chị bị đám người đi đón xô đẩy giạt ngang giạt ngửa. Spencer phải mất ba tuần lễ mới xong thủ tục rời Triều Tiên.

Chị muốn sang Nhật Bản để đón anh, sau đó hai người cùng đi Honolulu. Nhưng quân đội quy định chỉ trả anh về San Francisco, một khi về đấy anh mới hoàn toàn được giải ngũ, tùy muốn đi đâu thì đi.

Cả cha mẹ anh và cha mẹ Elizabeth cùng hàng trăm các bà vợ khác đang bồn chồn trò chuyện chờ đón các ông chồng từ Triều Tiên trở về. Họ là những người may mắn. Biết bao những người vợ khác đang ngồi nhà âm thầm khóc. Không âi quay về với họ nữa. Spencer đã thoát chết. Anh bị thương một lần, nhưng đạn chỉ trúng phần mềm, một tuần sau lại phải ra trận. Đây là cuộc chiến tranh bẩn thỉu, một "cuộc can thiệp" phải trả giá bằng bao sinh mạng, cuộc chiến tranh thứ hai của anh trong thời gian có mười hai năm.

Elizabeth xin nghỉ một tháng và cả nhà kéo nhau về biệt thự bên hồ. Hai ông bà Barclay đã mời cha mẹ Spencer tới nhà, nhưng bản thân anh không hề hay biết. ông bà Barclay còn dự định tổ chức một lễ tiệc rất linh đình tại ngôi nhà ở San Francisco.

Nhìn thấy Spencer bước xuống máy bay, Elizabeth bồn chồn chờ đợi, cổ họng như có ai đang bóp nghẹt. Đã lâu lắm hai vợ chồng không gặp nhau, nhưng bây giờ tất cả sẽ thay đổi. Những ngày nghỉ của họ ở khách sạn impérial đã kết thúc bằng một tình huống kỳ cục là Spencer luôn ở trong một tình trạng căng thẳng. Hôm nay sẽ bắt đầu một cuộc đời thực sự và mọi chuyện sẽ đâu vào đấy. Hai người chưa có điều kiện chung sống trước khi cuộc chiến này đã bắt họ phải xa cách nhau ba năm ròng.

Hai mươi tư tuổi, Elizabeth đã có thói quen sống độc lập. Thời gian chồng đi vắng, chị đã lọt được vào khắp các cửa và gặp các nhân vật rất có ảnh hưởng ở Washington.

Elizabeth thấy Spencer cao lênh khênh và gầy. Chưa nhìn thấy vợ, Spencer thản nhiên trò chuyện với mấy người đàn ông. Elizabeth thấy chồng bắt tay họ trước khi họ bước về bên những người vợ đang ra đón. Spencer lách qua đám đông, Elizabeth liền vội cũng lách tiến về phía chồng. Mẹ Spencer khóc khi nhìn thấy con trai suốt ba năm nay chưa được gặp mặt, nhưng anh vân chưa biết cả nhà ra đón mình.

Ánh mắt Spencer buồn bã liếc nhìn đám người ra đón thân nhân của mình trở về. Thái dương anh đã xuất hiện những sợi tóc ngả bạc. Ba mươi tư tuổi trông Spencer còn đẹp trai hơn ngày Elizabeth gặp anh lần đầu tiên tại bữa tiệc cha mẹ cô đã tổ chức. Và rồi anh sững sờ nhận ra khuôn mặt vợ mình dưới vành mũ cói rộng. Anh ngập ngừng giây lát, rồi ném cái túi đựng đồ cá nhân xuống, chạy vội đến bên vợ, ôm chầm Elizabeth và nhấc bổng chị, cha mẹ họ cũng tất cả chạy đến chỗ hai người. Bản thân ngài thẩm phán Barclay cũng rơm rớm nước mắt lúc bắt tay chàng rể. Còn bà Priscilla nức nở khóc và ôm con vào lòng.

- Thấy con trở về lành lặn thế này thật hạnh phúc quá!

- Cảm ơn mẹ, - Spencer đáp và ôm chầm mọi người.

Tuy nhiên, mẹ Spencer nhận thấy có điều kỳ cục trong ánh mắt anh, điều đó làm bà lo ngại. Con trai bà hình như đã bị chiến tranh lấy đi điều gì đấy, niềm tin, lòng tự tin mà trước đây vẫn thường thấy ở anh.

Cả nhà ngồi che chúc trong chiếc limousine đón họ về ngôi nhà ở Broadway, họ khi khóc lúc cười trò chuyện suốt dọc đường. Ánh mắt hai bà mẹ đôi lúc giao nhau, đầy thiện cảm, Elizabeth sung sướng cầm tay chồng.

- Chúc mừng con đã quay về, - bố Spencer ôm vai con, nước mắt lưng tròng và nói.

- Lần này anh sẽ không phải nằm trong danh sách quân dự bị, - Elizabeth nói đùa trêu chồng.

- Ồ, xin đủ rồi! Lần khác xin các vị ấy cứ gọi người khác thôi. Còn anh phải ở lại đây vỗ béo và bình tĩnh chờ vợ sinh cho mấy đứa con.

Spencer nói, giọng nửa đùa, thực ra anh muốn ướm thử Elizabeth. Anh còn nhiều chuyện muốn trao đổi với vợ, anh thực sự tha thiết muốn có con. Vợ anh không có ý kiến gì, chỉ ngồi cười. Nhưng mọi chuyện đã thực sự không hề thay đổi khi hai người đóng cửa phòng mình, sau một lát về tới Broadway.

Spencer cởi bỏ và ném bộ quân phục xuống sàn, lòng những muốn thấy nó cháy rụi. Tắm xong anh quyết định thận trọng tiếp cận Elizabeth. Trong thời gian xa nhà anh đã tính toán mọi chuyện, nhưng chưa hoàn toàn dứt khoát. Từ ngày không nhận được tin gì về Crystal, anh ít nghĩ tới cô. Anh nhớ cô, nhưng vẫn chưa có quyết định gì về Elizabeth và đám cưới của họ. Qua ba năm, vợ anh đã thay đổi nhiều và anh muốn biết rõ về vợ, cụ thể xem vợ anh muốn có con hay không.

Spencer sẽ cương quyết. Anh muốn biết đích xác xem ý vợ anh thế nào và thực sự Elizabeth muốn gì. Nếu xét không hợp nhau, họ sẽ ly dị. Anh định tạo cho vợ một cơ hội, nhưng không thể nhượng bộ mãi. Anh đã thấy quá nhiều người chết, chia sẻ biết bao chuyện đau lòng nên không thể để cuộc đời mình lãng phí với một người đàn bà không hợp với mình. Cuộc đời quá ngắn ngủi và quá quý để bỏ uổng phí dù chỉ giây lát với người vợ mà anh không chấp nhận sự hiện diện. Anh trao đổi với Elizabeth trong khi đang tắm để sau đó chuẩn bị mặc quần áo dự tiệc tối. Chị ngâm mình thoải mái trong làn nước nổi bọt thơm dịu.

Spencer thận trọng ngồi xuống thành bể tắm, chiếc khăn quấn ngang hông, anh vẫn cảm thấy ngượng nghịu trước vợ.

- Em thấy nếu lúc này có con thì sao?

Elizabeth ngước mắt ngỡ ngàng nhìn anh, rồi mỉm cười.

- Anh nói chung chung hay cụ thể là trường hợp của em?

- Cụ thể là hai vợ chồng mình.

Spencer hồi hộp chờ vợ đáp. Anh quan tâm tới chuyện có con hơn mọi vấn đề khác.

- Thời gian vừa qua em chưa thực sự nghĩ tới chuyện đó, hơn nữa, đấy chẳng là vấn đề chiếm vị chí hàng đầu trong suy nghĩ của em.

Elizabeth mỉm cười và duyên dáng duỗi đôi chân dài trong bồn nước đầy xà phòng.

- Tại sao? - Elizabeth hỏi tiếp luôn. Hay là hôm nay chúng ta có chuyện gì cần giải quyết?

Elizabeth bối rối và cảm thấy ánh mắt chồng nhìn mình với vẻ lạ lùng.

- Có lẽ. Nhưng dẫu sao em cũng nhận thấy điều cần "giải quyết" đã tự nói lên biết bao chuyện, đúng không em?

- Không, em chẳng nhận thấy điều gì cả. Đây không phải là chuyện vội vàng hấp tấp.

Spencer chợt nhận ra mình đang sinh sự với vợ. Anh chỉ muốn trao đổi với vợ để có một quyết định, thật nhanh gọn. Sống với hai người đàn bà trong đời suốt ba năm qua làm thần kinh anh tưởng sắp phát điên.

- Anh Spencer, - Elizabeth nói tiếp, - em mới hai mươi bốn tuổi, chưa già lắm và có một nghề quan trọng ở Washington. Em không thể để bước đường công danh của em bị sụp đổ vì con với cái.

- Anh thấy lý do em vừa nêu ra không thỏa đáng.

- Anh nhìn nhận vấn đề này không giống em. Với anh, đứa con là niềm vui dễ chịu khi trở về nhà. Với em, đấy là sự hy sinh quá lớn. Tất cả sự khác biệt là ở đấy.

- Hoàn toàn đúng!

Spencer đứng dậy, thít chặt hơn chiếc khăn tắm quanh mình. Elizabeth không nhịn được cười trước dáng điệu vùng vằng của chồng.

- Đấy không có nghĩa là một sự hy sinh, Elizabeth. Điều đó là ước muốn của cả hai chúng mình.

- Nếu vậy, đấy không phải là ước muốn của cả hai chúng mình. Anh thì mong muốn, còn em, có thể một ngày nào đó em sẽ thấy muốn, nhưng bây giờ thì chưa phải lúc. Công việc của em rất quan trọng có vậy thôi.

- Quan trọng đến thế cơ em?

- Đúng, - Elizabeth đáp, mắt nhìn thẳng vào ánh mắt chồng. - Rất quan trọng, anh Spencer.

Elizabeth không sợ nói thẳng với anh. Chị chẳng bao giờ sợ.

- Em xin nghỉ vài ngày để đón anh về, nhưng khi đã về tới nhà chúng mình, em, sẽ đi làm ngay. Em hy vọng rằng anh cũng biết vậy.

- Tất nhiên là anh rõ chứ.

Spencer châm thuốc hút. Cuộc chiến tranh thật nặng nề, đối với anh, cũng như với những người khác. Và anh đã thoát ra được an toàn, sau thời kỳ căng thẳng lúc anh thôi không viết thư cho Crystal nữa. Nhưng có những lúc anh không bao giờ quên được đồng đội chết trên tay anh, chết vô ích, không phải để bảo vệ quê hương xứ sở mình.

- Thế, thực ra, cái gọi "nhà chúng mình" ở đâu vậy? Anh có cảm giác không phải ở New York. Anh còn lại gì? Một cuộc đời không công rồi nghề?

- Thì anh có yêu thích nghề anh đâu.

Elizabeth không phải là người dễ đánh bại.

- Có lẽ. Nhưng dẫu sao anh cũng là người muốn tự kiếm lấy miếng ăn manh áo.

- Em tin chắc rằng cha em sẵn lòng giới thiệu anh với bất kỳ ai anh mong muốn. Bản thân em cũng đã suy nghĩ về chuyện này; anh sẽ giữ một chân trong chính phủ chẳng hạn. Chỗ đó rất hợp với anh.

Kể ra cũng thật đáng buồn. Spencer mới quay về nhà được bốn tiếng đồng hồ, thế mà hai vợ chồng đã lời qua tiếng lại. Tất cả những ước ao của anh là được quay về sống bên người vợ anh yêu và yêu anh chứ không phải để làm nên ông này bà kia. Nhưng nơi đây không thể được. Anh không có nhà cửa, không có công ăn việc làm, đột nhiên cảm thấy mình bơ vơ. Anh phát rồ: Anh đã từng ao ước được trở về nhà và bây giờ khi anh đã trở về nhà, anh thấy mình thật thảm hại.

Hai giờ sau, Spencer sững sờ trước bữa tiệc mời hai trăm khách tới dự chúc mừng anh trở về. Vừa từ Séoul quay về San Francisco, anh chưa kịp thích nghi với sự thay đổi quá đột ngột này nên anh lặng lẽ bỏ ra ngoài đi lang thang một mình giữ cảnh trời đêm vắng lặng.

Quen chân thế nào, Spencer lại đưa chân bước tới trước cửa nhà bà Castagna. Anh ngước nhìn khung cửa sổ trên lầu, tim đạp rộn. Đây mới là giây phút anh mơ nếu được trở về. Cửa sổ không có ánh đèn, anh định nhẹ nhàng bước lên lầu để Crystal bất ngờ. Nhưng anh ngập ngừng tự hỏi không hiểu sao Crystal không viết thư cho mình.

Tay run run, anh đẩy cửa, nhưng cửa khoá. Anh bấm chuông. Không ai ra mở cửa. Mãi sau anh mới thấy một người đàn bà còn ngái ngủ đến gần cửa.

- Anh hỏi ai? - Người nọ đứng sau cánh cửa và hỏi.

- Tôi muốn gặp cô Crystal.

Người đàn bà đứng suy nghĩ một lát rồi lắc đầu.

- Cô ấy không sống ở đây nữa.

Spencer chợt nghĩ chắc vì vậy Crystal đã không viết thư cho anh.

- Cô ấy rời khỏi đây trước khi mẹ tôi mất.

Spencer bủn rủn chân tay. Bà Castagna cũng không còn đây. Anh mong đợi giây phút này từ bao lâu nay, thế mà Crystal đã bỏ đi cùng với tất cả những ai gợi nhớ tới cô.

- Chị có biết cô ấy rời đi đâu không?

Hai người vẫn đứng nói chuyện qua cánh cửa khép kín. Trời đã quá khuya, người nọ không biết Spencer nên chị ta không dám mở cửa.

Spencer cảm ơn - Thưa ông, tôi không rõ nữa. Thậm chí tôi chẳng biết mặt cô ta.

- Cô ấy có để lại địa chỉ không?

- Không.

Spencer cảm ơn chị ta rồi bước xuống các bậc thềm. Anh ngước nhìn khung cửa sổ không ánh đèn. Crystal đã rời đi chỗ khác, anh không biết cô rời đi đâu.

Spencer liền tới quán Harry, lòng tin chắc thể nào Crystal cũng ở đấy. Quán chuẩn bị đóng cửa. Thấy anh bước vào, bồi bàn liền chạy ra bảo:

- Xin lỗi ông chúng tôi chuẩn bị đóng cửa.

- Tôi biết. Xin lỗi... Cho tôi hỏi cô Crystal có đây không?

Hỏi xong, Spencer bỗng thấy lo. Nhỡ Crystal không có đây thì sao? Spencer đã bỏ rơi cô. Bây giờ Trời biết cô gặp chuyện gì.

Muốn đuổi Spencer nên anh thanh niên trả lời cho xong chuyện.

- Cô ấy đến Los Angeles rồi. Nhưng chúng tôi có một cô khác rất hay thế chân. Mời anh tối mai quay lại đây.

Nhưng Spencer mong muốn được gặp chính Crystal, anh yêu cô. Những kỷ niệm bên cô đã giúp anh sống sót từ Triều Tiên trở về.

- Tôi là bạn của Crystal. Tôi vừa ở Séoul trở về... Anh có biết chỗ cô ấy ở Los Angeles không?

Có lẽ Crystal đã đến sống ở Hollywood. Nghĩ vậy Spencer cảm thấy vui vui, nhưng anh chỉ ước được gặp lại cô, hai người có biết bao chuyện để nói với nhau và hơn nữa anh phải giải thích để cô thông cảm lý do tại sao anh lại im hơi lặng tiếng trong suốt một thời gian dài như vậy. Nhưng anh thanh nên lắc đầu, vẻ rất thờ ơ. Người lính ở Triều Tiên chẳng liên quan gì tới anh ta.

- Không. Có lẽ ông Harry biết đấy. Nhưng ông ấy đi nghỉ hai tuần nữa mới về. Anh trở lại đây khi nào ông ấy về.

- Và...

Spencer nghĩ mãi cái tên anh định hỏi và cuối cùng thở dài nhẹ nhõm vì đã nhớ ra:

- Chị Pearl... chị ta còn đây không?

- Bốn giờ chiều mai chị ấy mới tới đây. Này anh bạn, tôi phải đóng cửa đây, vào giờ ấy ngày mai anh quay lại. à mà hình như cái cô Crystal ấy đóng phim thì phải... thật tiếc, cô ấy hát rất hay.

Anh thanh niên mỉm cười tỏ ra lịch sự nhưng miệng cười tay anh ta dìu Spencer ra khỏi quán. Crystal đã đi Hollywood, đúng như mơ ước của cô. Thế là bây giờ anh còn một mình đối mặt với Elizabeth và anh phải có một quyết định gì đó về cuộc hôn nhân chết tiệt này. Lòng nặng trĩu, Spencer quay về ngôi nhà ở Broadway.

Khi bước vào phòng hai vợ chồng, Spencer thấy Elizabeth đã ngủ say. Chị không hề biết chồng vừa đi đâu. Anh lặng lẽ ngắm khuôn mặt vợ lờ mờ qua ánh đèn lọt từ buồng tắm hắt ra. Trông Elizabeth rất thanh thản. Elizabeth nằm mơ thấy gì? Mà cũng chẳng biết chị có nằm mơ không? Elizabeth rất thiết thực. Ngay việc chồng trở về chị cũng coi đó như một sự kiện mang tính xã hội, một điều gì đấy có tổ chức và đã được báo trước. Elizabeth không tỏ ra ân cần trìu mến. Từ lúc về tới giờ Spencer chưa ngủ với vợ lần nào và anh thực ra chẳng khát khao.

Spencer tắt đèn, chui vào chăn nằm im bên cạnh vợ, lắng nghe hơi thở đều của vợ. Sau đó anh xoay người ngắm vợ trong bóng đêm, nhè nhẹ vuốt tóc và nghĩ bụng vợ xứng đáng được hưởng sự âu yếm của mình. Elizabeth mở mắt ra thấy chồng nằm cạnh nên uể oải duỗi thẳng người.

- Anh tỉnh dậy rồi à? - Elizabeth ngạc nhiên hỏi. - Mấy giờ rồi, anh?

- Khuya rồi... Ngủ đi, em, - Spencer thở dài.

Elizabeth liền nằm xoay lưng lại phía chồng.

- Chúc em ngủ ngon, Elizabeth!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.