Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 13




Ánh mắt Khương Dịch đảo một vòng trên người cô, sau khi xác nhận cô không nói đùa, mới đưa tay xuống phía dưới, tháo dây lưng.

Trì Yên cũng chả phải thiếu nữ đơn thuần không hiểu sự đời gì, nhưng thấy động tác của Khương Dịch thì vẫn phải đỏ mặt, cô cưỡng ép bản thân nhìn lên mặt anh, "Khương Dịch, anh có thể đứng đắn một chút không?"

Anh ngẩng đầu, ánh mắt đen láy, lộ ra vài phần mông lung khó hiểu, anh hỏi: "Anh không đứng đắn chỗ nào chứ?"

Thấy Trì Yên không đáp, anh lại hỏi: "Không phải em bảo anh cởi sao?"

Tuy nói là như vậy, nhưng tay anh quả thật đã dời khỏi dây lưng.

Dáng người anh vẫn đứng thẳng, căn bản không thể nhìn ra được bất kì điểm khác lạ nào. Cũng may Trì Yên cẩn thận mới dễ dàng chú ý đến lúc anh cúi đầu xuống, đuôi mày nhanh như chớp nhíu một cái. Giọng điệu vẫn bình thản như cũ, cứ như chẳng hề có chuyện gì vậy.

Trì Yên khẽ nói, giọng không tự giác mà có chút run run: "Em bảo anh cởi áo trên ra."

Khương Dịch không nhúc nhích.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Thấy Khương Dịch căn bản không định cởi ra, Trì Yên dứt khoát tiến lên một bước, khoảng cách giữa hai người nháy mắt bị cô kéo lại gần, chỉ hơn mười centimet một chút, thậm chí cô còn có thể nghe thấy rõ được tiếng hít thở có chút khó khăn của anh.

Hai người chênh lệch chiều cao không ít, Trì Yên phải hơi nhón chân mới có thể đụng tới nút thắt cà vạt của anh.

Bởi vì không thành thục, quá trình tháo ra cũng trở nên đặc biệt.

Chờ cô cuối cùng cũng kéo cà vạt xuống được, chóp mũi đã phủ một lớp mồ hôi mỏng, đầu ngón tay Trì Yên cũng hơi ướt dính, cô tách mười ngón tay ra hoạt động một chút, sau đó lại cởi từng nút áo sơmi của anh.

Một cái lại một cái, lúc cởi đến cái thứ ba, tay cô bị bắt lấy.

Hô hấp của Khương Dịch rõ ràng nặng nề hơn, khi nói chuyện lại không ngừng phả hơi nóng lên trán cô: "Để tự anh cởi."

Chân Trì Yên sớm đã chạm đất, nhưng tay vẫn đặt trên người anh, cô rút tay ra khỏi tay Khương Dịch, chỉ nói hai chữ.

"Không cần."

Tay cô tiếp tục đi xuống phía dưới, bởi vì hơi run run, nên đầu ngón tay lành lạnh thường thường chạm vào ngực anh đã bắt đầu lộ ra.

Giây tiếp theo, nút áo thứ tư còn chưa cởi được, tay cô lại bị anh giữ lại lần nữa, sức anh lớn hơn vừa rồi không ít, rõ ràng là không muốn cô tiếp tục lộn xộn nữa.

"Trì Yên, đừng cởi."

Giọng anh không lớn, ngữ điệu cũng không phải ác liệt gì, nhưng trái tim Trì Yên như bị người ta hung hăng bóp chặt, sau đó xáo trộn lung tung.

Hốc mắt Trì Yên nóng lên, nâng mắt, cách một tầng sương mù mông lung nhìn anh. Trước kia, cô cũng đã từng nhìn anh như thế, chẳng qua chỉ là rất ít rất ít lần mà thôi.

Hồi còn đi học, thành tích của Trì Yên cũng không tệ lắm, nhưng chính bởi vì không tồi, không muốn bị tụt hạng nên mỗi ngày đều phải cố gắng hơn người khác một chút.

Có một lần, đại khái là do thật sự quá mệt mỏi nên đã gục xuống đối diện với Khương Dịch, ngủ mất.

Lúc cô nhóc nhỏ này ngủ đặc biệt an tĩnh, lại cực kì xinh đẹp, hàng mi run rẩy, tiếng hô hấp đều đều, đến cả bóng mà ánh đèn trên đỉnh hắt xuống trông cũng ôn nhu hơn người khác.

Chắc là mơ thấy ác mộng, nên thời gian cô ngủ cũng không dài, lúc mở mắt ra liền có nước mắt dâng lên, nhưng đến cuối cùng vẫn không rơi xuống, cô lại cắn cắn đầu bút tiếp tục giải đề vật lý.

Cô làm bài rất nghiêm túc nhưng báo cáo của Khương Dịch lâu như thế vẫn trống không.

Tâm phiền ý loạn, đến một chữ anh cũng chẳng viết được.

Tám năm qua đi, Trì Yên lại dùng vẻ mặt này nhìn anh, Khương Dịch vẫn là cảm thấy tâm phiền ý loạn.

Anh tránh ánh mắt qua một bên, tay vô thức buông lỏng ra không ít, Trì Yên quen tay hay việc, lần này động tác đã nhanh hơn không ít, thành thạo tháo nút áo cuối cùng.

Nửa thân trên của anh như hoàn toàn bại lộ dưới mắt cô, da trắng nhưng lại chẳng hề có vẻ gầy yếu, đường cong cơ bắp trên bụng rắn chắc. So với những nam chính trên phim hành động cô xem còn muốn đẹp hơn nữa kìa.

Trì Yên nhắm mắt lại, sau đó điều chỉnh hô hấp, vừa muốn tiếp tục cởi cả áo vét và áo sơmi của anh ra, lại nghe thấy Khương Dịch hỏi một câu: "Xem đủ rồi chứ?"

"Sao cơ?"

"Xem đủ rồi thì cài áo lại cho anh đi," anh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán cô một cái, hơi thở và môi đều cực nóng, "Ngoan, hôm nay anh thật sự rất mệt, không có sức lực muốn em nữa."

Trì Yên cảm thấy bản thân đã luyện thành bản lĩnh đem lời Khương Dịch coi như gió thoảng bên tai rồi, mặt không đỏ, tim không loạn mở miệng hỏi anh: "Là mệt hay là đau?"

Khương Dịch hơi sửng sốt chớp mắt một cái, "Trì Yên --"

Trì Yên cũng không để ý tới anh, lập tức túm lấy áo vét và áo sơmi của anh cùng kéo xuống, vì ra tay hơi mạnh, cô còn nghe được một tiếng rên khẽ bị anh đè lại trong cổ họng.

Đặc biệt nhẹ, giống như tiếng hít thở, nhưng lại ngoài ý muốn cực kì quyến rũ.

Trì Yên cắn khóe môi, dịch ra vài bước nhìn sau lưng anh, quả nhiên thấy trên lưng hầu như toàn những vết lằn đỏ, bởi vì rách da, nên còn có máu rỉ ra, đặc biệt chỗ gần xương, vết máu lại càng nhiều hơn, chói mắt cực kì.

Trì Yên giật mình vươn tay đến, lúc vừa định chạm vào lưng anh lại giật mình rụt về, cô đi đến bên tủ đầu giường, lấy hòm thuốc trên mặt tủ, mở ra thì thấy bên trong có không ít thuốc.

Thuốc bột, thuốc mỡ, viên thuốc, đều có đủ cả.

"Bên trái cái thứ ba."

Rất nhanh Trì Yên đã lấy lọ thuốc mỡ kia ra, dùng giọng điệu giống hệt lần trước Khương Dịch nói với cô: "Bò lên giường đi!"

Cô liếc nhìn Khương Dịch một cái, thoáng thấy hình như anh cười nhẹ một cái, cô cũng không để ý, vào toilet rửa tay thật sạch.

Đến lúc đi ra, Khương Dịch đã đặc biệt phối hợp nằm sấp trên giường rồi, Trì Yên mở nắp ra, ngay lập tức có mùi thuốc nồng đậm tản ra, lấy ít thuốc mỡ ra đầu ngón tay, sau đó cẩn thận bôi lên những vết đỏ trên lưng anh.

Tuy là không chảy nhiều máu, nhưng vừa nhìn đã biết là rất đau rồi.

Quả nhiên, ngón tay Trì Yên mới chạm một cái, đã thấy Khương Dịch hơi giật mình.

Động tác không lớn, nhưng là ở dưới ngón tay cô lại đặc biệt rõ ràng.

Đầu ngón tay Trì Yên run rẩy, giọng so với đầu ngón tay lại càng run hơn, "Rất đau phải không?"

"Không có."

Không có cái rắm.

Đến giọng cũng khác luôn rồi kìa.

"Khương Dịch, có phải thật ra anh không phải là con ruột của cha anh đúng không?"

Trì Yên vẫn luôn cho rằng Khương Bác Đào chỉ là nhìn nghiêm túc thế thôi, hoàn toàn không ngờ thực sự có ngày ông ra tay đánh người.

Khương Dịch không còn sức lực, trả lời cực kì ngắn gọn, chỉ một chữ: "Phải."

Sau khi Trì Yên bôi thuốc mỡ hết một lượt cho anh, lại cảm thấy tay hình như không phải là tay mình nữa, vừa rồi không dám dùng sức, bây giờ tay đã tê lại luôn, cô "Ân" một tiếng, sau đó lại hỏi: "Có phải vì em không?"

Khương Dịch không trả lời.

Đáp án quá rõ ràng.

Người có mắt đều nhìn ra, Khương Bác Đào xuống tay không nhẹ, chắc là giận muốn không thở được nữa rồi.

Trì Yên vặn chặt nắp ninh "Cha anh đã đánh anh mấy lần rồi?"

"Đây là lần đầu tiên."

Khương Bác Đào ở trong quân doanh mấy chục năm, trong nhà thường để một cái roi, vốn ông dùng để cảnh tỉnh bản thân, lần này hay rồi, dùng để cảnh tỉnh Khương Dịch.

Khương Dịch đợi hai ba phút, cũng không thấy Trì Yên đáp lại, anh cũng không quay đầu nhìn cô, mà lại đưa tay nắm lấy tay cô: "Đau lòng sao?"

Trì Yên không trực tiếp trả lời vấn đề này, hỏi lại anh: "Vậy sao anh lại muốn cưới em?"

Trước khi kết hôn, Khương Dịch nói với cô là do cha mẹ anh yên tâm cô, cho nên Trì Yên cũng chẳng nghĩ quá nhiều, chỉ cho rằng việc Khương Dịch kết hôn với cô là do ý của cha mẹ anh.

Lệnh của cha mẹ, lời người mai mối.

Khương Dịch phản kháng không được cũng là chuyện bình thường.

Nhưng là nhìn hiện tại, tạm thời không nói đến Thẩm Văn Hinh, về phía Khương Bác Đào...... có khả năng không yên tâm về cô nhất ấy.

Tuy rằng Trì Yên cũng không biết vì sao Khương Bác Đào không yên tâm cô.

Có thể là bởi vì môn không đăng hộ không đối, có thể là bởi vì cô lặn lộn trong giới giải trí hỗn tạp, có khả năng vì cả hai lí do này, có khả năng đều không phải.

Không có dấu vết để tìm hiểu rõ.

Ngón tay Trì Yên siết chặt, giây tiếp theo, tay cô đã bị Khương Dịch túm ngã xuống giường, sức tay anh vẫn chẳng hề nhỏ đi, dễ dàng chặn cô lại.

"Trì Yên, là em thật sự không biết hay là giả vờ không biết?"

Hình như Khương Dịch cũng không muốn đợi cô đáp lại, tiếp tục hỏi thêm một câu nữa: "Có phải đến bây giờ em vẫn cho rằng anh coi em như em gái không?"

Hô hấp của Trì Yên có chút hỗn loạn, cuối cùng cũng tìm lại giọng của mình: "Thế sao anh lại bắt em gọi anh là ca ca?"

"Em thấy Du Sở gọi anh là ca ca sao?"

Nghe anh nói như vậy, Trì Yên mới để ý, hình như Khương Du Sở toàn gọi Khương Dịch là "anh", ngẫu nhiên thì mới gọi anh một tiếng "anh Tư"

Cô giương mắt nhìn anh, vì vừa rồi có khóc, nên lúc này mắt vẫn còn có chút đỏ lên, Khương Dịch duỗi tay lau khóe mắt cô, hô hấp của anh hơi trầm xuống, nhưng lại vừa thong thả, vừa triền miên, "Anh đã từng thấy, anh trai nhà ai thích em gái, thích đến mức muốn hôn cô ấy, muốn cưới cô ấy chưa?"