Ngọt Ngào Nghe Em Nói Em... Hận Anh

Chương 24



Cuộc thi thiết kế, dù không mấy hứng thú, nhưng Hiểu My cũng làm việc rất nghiêm túc.

Với Hiểu My, việc nỗ lực cho công việc chẳng bao giờ làm cô mệt mỏi.

- Hiểu My, về thôi em !

- Vâng, chị cứ về trước đi ạ !

Rồi Hiểu My lại cắm cúi vào mớ giấy trên bàn. Lúc người ta căng thẳng, được làm việc sẽ tốt hơn.

Màng đêm cứ ngày càng dày đặc. Ngoài cửa sổ, gió gào thét . Trong phòng, dù đã được nâng nhiệt độ thì người ta vẫn cứ thấy lạnh.

Nhưng Hiểu My lại không muốn về nhà lúc này. Cô sợ cô đơn, sợ cái cảm giác phải đối diện với chính mình, với những nỗi đau cứ đợi chờ cơ hội là nhói lên nơi một góc nào đó trong lòng......

Bụng đói, người mệt lả đi nhưng Hiểu My vẫn không muốn về nhà.

Bây giờ, trong một đêm đông lạnh giá như hôm nay, ai nấy đều đang tụ họp bên người thân, gia đình, bạn bè, người yêu.......còn cô, cô có ai đâu. Tú Linh đã đi công tác ở tận đâu, chị Bảo Lan hôm nay cũng đã tranh thủ về sớm với gia đình. Chỉ còn mình cô thôi, một mình tận hưởng niềm vui một mình......

Hiểu My mệt mỏi gục đầu xuống bàn, nhắm mắt lại mong tìm được một giấc ngủ an bình.

Ước gì bây giờ cô có thể ngủ. Chỉ khi người ta ngủ thì họ mới không biết đến những đau khổ xung quanh...

 

9h tối......

Minh Kỳ liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, thở dài.

Muộn thế này rồi sao ?

Ngoài trời bây giờ tối như mực, gió lạnh cứ đua nhau chạy.

Hôm nay, anh có hẹn với cả nhà sẽ về sớm, thế mà lại quên bén mất. Điện thoại hiện lên mười mấy cuộc gọi nhỡ. Thôi vậy, anh cũng chẳng hứng thú mấy với chuyện về nhà ăn tối, cứ vùi đầu vào công việc hóa ra lại hay .

Hành lang rộng nhưng vắng vẻ, giờ này, chắc chỉ còn ông chủ như anh là người duy nhất trong công ti này thôi. Haizzzz

Bước chân Minh Kỳ chậm dần, anh dừng lại bên ngoài phòng thiết kế, phòng duy nhất chưa khóa cửa.

Bên trong, có một thiên thần đang ngủ say.........là Hiểu My.

Minh Kỳ không do dự, thật nhẹ nhàng đến đứng bên cạnh cô.

Quả thật là cô đang ngủ........

Anh cúi người, ngồi xổm xuống, nhìn cô.

Nét mặt bình yên, thanh thản, đôi mày thỉnh thoảng lại nheo lại, vai run lên, có lẽ là vì lạnh, thế nhưng đôi môi thì không hề thôi mỉm cười. Nụ cười của cô....làm anh thấy mọi giá rét, mệt mỏi trong ngày hôm nay chẳng có ý nghĩa gì......

Và khóe môi Minh Kỳ vô thức cong lên, một nụ cười thật sự.........

Anh cởi áo khoác trên người, thật nhẹ, choàng vào người cô.

" Ngủ ngoan, mèo nhỏ nhé ! "

 

Cánh cửa phòng được đóng lại cẩn thận nhưng chỉ nghe được tiếng cạch rất khẽ trong đêm vắng lặng.

Hiểu My vẫn không hề động đậy nhưng mắt cô thì đã thôi nhắm, nhìn về một nơi nào đó rất xa ngoài cửa kính.

Cô đã thức giấc, từ lúc, anh choàng áo cho cô.

Cô đang vui hay đang buồn, chính cô cũng chẳng biết !

Khi đã chắc chắn là người lúc nãy đã đi khỏi, Hiểu My mới ngồi thẳng dậy, tay giữ lấy chiếc áo trên vai.

Một giọt nước mắt rơi xuống, lan ra trên tờ giấy còn đang vẽ dang dở.

Nhưng môi cô lại đang cười ???

Dù là cười thì vẫn thấy khóe môi mình mặn chát......ừ thì tại vì nước mắt cứ tự nhiên chảy ra thôi !

Từng thước phim của kí ức xa xôi dù chẳng ai ấn nút play thì nó vẫn cứ chạy đều, rõ ràng như mọi thứ chỉ mới diễn ra hôm qua thôi.

 

Hắt xì........Hắt....hắt ..........xì

- Này, sao thế hả ? - Cậu bé cau có quay mặt qua nhìn cô bé đang run lên vì lạnh, tay không ngừng xoa xoa cái mũi đã sắp đỏ như mũi chú hề.

- Ơ, mình không sao ? - cô bé quay qua, mỉm cười thật hiền

- Đã thế lại cứ nhất định phải ra ngoài, lại còn muốn ăn kem, cậu đúng là khác người ? - dù giọng nói đã thôi không gắt gỏng nhưng cậu bé vẫn không thể diu dàng quan tâm cô.

- Hì, mình không sao thật mà. Hôm nay là sinh nhật cậu, nhất định phải chúc mừng chứ ?

Nghe xong câu này, gương mặt cậu bé chợt dãn ra, trộm nhìn qua bên cạnh, cô bé đi cùng vẫn đang xoa hai tay vào nhau, môi cứ tím dần vì lạnh nhưng chẳng lúc nào thôi cười.

Thật là khờ quá !

Haizzzzzzzz

Cậu bé vò vò mớ tóc của mình rồi bất đắc dĩ cởi áo, choàng qua người cô.

- Ơ

- Nhìn gì chứ, cậu muốn bị cảm sao ? Về thôi !

Vẫn cứ phải lạnh lùng như thế sao ? Lúc nào cũng mắng cô ngốc. Ừ, mà cô ngốc thật ! Người ta cứ như thế, mà sao cô lại thấy thật ấm áp ?

Kẻ đi trước, người đi sau, nhưng cô bé vẫn cứ tủm tỉm cười một mình suốt quãng đường dài.

Một lí do, chỉ một lí do duy nhất thôi......đó là vì, chiếc áo này, là áo của người có tên Minh Kỳ.

Hôm nay, thời tiết thật dễ chịu, rất ấm đó !

 

Chiếc áo này? Mùi thơm trên đó? Hình như vẫn không hề thay đổi thì phải ?

Hiểu My ngồi thẫn thờ trên ghế, tay ôm chặt chiếc áo màu đen dày cộm.

Anh ta ....... Không biết có còn nhớ chuyện này hay không ?

Hay chỉ tại cô không thể nào thoát khỏi bóng ma quá khứ ?????

Trên bầu trời bao la kia, thật trớ trêu, không có ngôi sao nào là của cô !

 

Lúc Minh Kỳ thức dậy thì đã là 8h sáng .

Trên bàn, chiếc áo đêm qua đã được xếp lại cẩn thận, đặt ngay ngắn lên bàn.

Điều đó có nghĩa, Hiểu My đã tới phòng anh ! Nhưng lúc nào, tại sao anh lại không biết cơ chứ ?

Đưa tay lên trán, day qua day lại nơi thái dương đau nhói, Minh Kỳ khẽ nhíu mày mệt mỏi. Hôm nay, có rất nhiều chuyện để làm !

Đầu tiên là buổi sơ loại để chọn ra nhân viên ưu tú, tham dự cuộc thi thiết kế thời trang sắp tới.

Đêm qua, lúc anh vào phòng, Hiểu My đang gối đầu lên mớ bản vẽ. Anh có xem sơ qua, không thể không tự hào khi cô là người rất có năng lực. Tin chắc, hôm nay, cô sẽ là người được chọn. Anh chỉ tin vậy thôi, bởi vì, dù là tổng giám đốc, anh vẫn không có cái quyền tự mình quyết định.

 

Cuộc khảo sát diễn ra theo đúng giờ quy định. Mỗi tổ thiết kế sẽ chọn ra mẫu áo xuất sắc nhất, nhà thiết kế sẽ tự mình trình bày trước ban giám đốc công ti. Và tổ 1, dĩ nhiên, không ai khác ngoài Hiểu My.

Bước vào phòng họp, dù đã chuẩn bị tâm lí rất kĩ, Hiểu My vẫn không tránh khỏi hơi lo lắng. Đây không phải là lần đầu tiên cô thuyết trình cho mẫu của mình trước đám đông nhưng hôm nay thì khác, người đối diện cô....là anh, Vũ Minh Kỳ !

Phòng họp trải dài, chiếc bàn rộng lớn, gần hai mươi người có quyền trong công ti có mặt đông đủ, không sót một ai, đủ để thấy, tính chất quan trọng trong cuộc thi lần này.

Ổn định lại tinh thần, Hiểu My bình tĩnh bước lên vị trí thuyết trình.

Trước khi bắt đầu, ánh mắt cô không hiểu sao lại liếc nhìn về phía trước, và vô tình, cô bắt gặp anh đang nhìn cô, cái nhìn ôn nhu dịu dàng đến lạ lùng.

Trong khối óc căng thẳng lại vô thức nhớ đến đêm qua, lúc anh khoác áo vào người cô, nhẹ vuốt mái tóc và thì thầm " ngủ ngoan mèo nhỏ ".Rồi đột nhiên, cô thấy mình như có thêm sức mạnh, trái tim thôi không nhảy nhót trong lồng ngức, rất điềm nhiên, cảm giác rất yên bình như được ai đó che chở, bảo vệ. Như có một tiếng nói vang bên tai " Hiểu My, cố lên "

Phải rồi, cố lên !

Gương mặt Minh Kỳ thoáng nét cười vui vẻ nhưng lại như không cười, anh ta sao thế chứ, cười gì? điên à ?

- Cô Trịnh Hiểu My, cô vẫn chưa thể phát biểu à ? - Một người tốt bụng nhắc nhở

- À, vâng, tôi xin lỗi, tôi xin phép bắt đầu ngay đây ạ ! - Hiểu My bây giờ mới lúng túng nhận ra, nãy giờ, trước mặt bao nhiêu người, cô thật sự là thất lễ, lại đi nhìn chằm chằm vào tổng giám đốc, ngây người ra một cách ngớ ngẩn. Trời ơi, thảo nào anh ta cười như thế. A, điên mất, người điên là cô chứ không phải là anh ta đâu !

- Thưa các vị, sản phẩm lần này của tôi không phải là váy dạ hội óng ánh dành cho những người phụ nữ cao quý. Lần này, mẫu thiết kế mà tôi muốn giới thiệu là bộ quần áo dành cho tất cả những cô gái tuổi đôi mươi. Chất liệu vải không quá sang trọng, nhưng sẽ là lựa chọn thích hợp cho những buổi hẹn hò ngoài trời. Kiểu dáng đơn giản nhưng sẽ không đơn điệu. Như các vị thấy, bộ quần áo này có thể tôn lên nét trẻ trung, đáng yêu của các cô gái.......

- Khoan đã !

- À, vâng, chị thấy có điểm gì không phù hợp ạ ?

- Tôi thấy, hình như, cô đang nghĩ đây là cuộc thi cho những công ti tầm thường trong giới thời trang. Bộ quần áo cô cho chúng tôi xem đây, tôi phải dựa vào đâu để hi vọng rằng nó có thể giúp công ti chúng ta giành thắng lợi ?

- Giàm đốc Trần, chị không thấy, ngắt lời người khác như thế này là hơi khiếm nhã sao ? - Minh Kỳ, mắt không hề liếc lên nhưng giọng nói thì khiến người ta thấy lạnh người.

Lần đầu tiên, anh khó chịu như thế .

Và tất nhiên, điều này khiến vị giám khảo khó tính ban nãy hơi kinh ngạc, lại thấy có chút mất mặt. Trước bao nhiêu nhân viên như thế, dám lớn tiếng với giám đốc như cô ?

Thấy không khí có vẻ nặng nề, Hiểu My vội lên tiếng chữa cháy

- À, vâng, vấn đề này, tôi đã có nghĩ qua, nhưng xin mọi người hãy lưu ý, thời trang không phải chỉ là dành cho những quý bà giàu có, lại càng không dựa vào mức độ xa hoa để đánh giá xem trang phục ấy có đẹp không. Một bộ quần áo đẹp, theo tôi, không nhất thiết cứ phải là may bằng loại vải tơ tằm chính hiệu hay gắn đầy vật liệu lóng lánh lên trên. Điều quan trọng là người mặc cảm nhận ra sao khi mặc nó trên người. Hầu hết các cô gái ngày nay đều coi trọng vấn đề thoải mái lúc ra ngoài vì như thế sẽ làm họ tự tin hơn rất nhiều. Trong những buổi hẹn hò, các cô gái thường phải mất rất nhiều thời gian để lựa chọn xem hôm nay sẽ mặc gì cho phù hợp với nơi đến mà không làm mình cảm thấy quá gò bó. Điều này, không phải hay sao ạ ?

Bài thuyết trình kết thúc. Trong hội trường, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt. Mãi cho tới lúc này, Hiểu My mới thấy hô hấp của mình điều hòa trở lại.

Thế nhưng, dù cả hội trường bị thuyết phục thì vẫn có người không can tâm.

Giám đốc bọ phận thiết kế, cái chức của cô là bao năm nay khiến người ta cúi đầu kính nể, hôm nay, lại bị người khác làm cho mất mặt giữa công ti, mà người làm chuyện ấy lại là Minh Kỳ, người cô ngày đêm ngưỡng mộ, không thể chấp nhận được, có thế nào cũng là không thể chấp nhận !

Chuyện lần trước in trên báo, có đánh chết cô cũng không ngờ, đó là sự thật !

Có véo vào má nghìn lần thì cô cũng không ngờ, Minh Kỳ thật sự có ý với Hiểu My !

Trần Tĩnh Như cô, không ngờ lại có lúc khinh địch như thế.

 

Quan hệ giữa Trần Tĩnh Như và Vũ Minh Kỳ, thật sự là có chút dây mơ rễ má .

Tĩnh Như, Minh Kỳ, Hoàng Yến, từ nhỏ vốn đã là bạn thân. Cũng giống như bao cô gái hay mơ mộng khác, Tĩnh Như cũng đem lòng mình gửi trọn cho Minh Kỳ. Nhưng tiếc thay, người anh yêu lại là Hoàng Yến, cô bạn mà nhìn bề ngoài, ai ai cũng nói hai người là chị em.

Thật không phục, nhưng dù sao thì đó cũng là sự thật.

Trần Tĩnh Như dù có không phục, có đập đầu vào gối thì cứ vẫn phải ngậm đắng nuốt cay mà chấp nhận chịu thua.

Hoàng Yến, xinh đẹp hơn cô một chút, thông minh hơn cô một chút, gia thế tốt hơn cô một chút, biết làm thế nào được ?

Rồi Minh Kỳ ngỏ lời với Hoàng Yến, cô bất đắc dĩ trở thành bà mối.

Nhưng thật may, ông trời chưa tuyệt đường của cô, Hoàng Yến từ chối, lên đường đi du học, Minh Kỳ một mình ôm nỗi thất vọng triền miên, bên cạnh anh, chỉ còn cô là người bạn thân biết chuyện này. Cứ tưởng anh sẽ nhanh chóng yêu cô, nhưng không ngờ tình cảm với Hoàng Yến lại quá sâu đậm, đã lâu như vậy mà không chịu để mắt tới bất kì cô gái nào, kể cả cô.

Tĩnh Như chính vì hi vọng một ngày nào đó anh sẽ một mực yêu thương cô mà nhất quyết đòi cha giới thiệu vào đây làm việc. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cô không tin, Minh Kỳ lại không yêu cô. Kể cả với cô người mẫu Mai Phương đó, Tĩnh Như cũng chưa bao giờ mất công lo nghĩ, bởi vì, Minh Kỳ trước nay vẫn không thể nào xóa hình ảnh Hoàng Yến trong tim. Thế mà giờ đây, chỉ một lần bất cẩn, cô lại phải ngồi đây, ôm uất hận trong lòng.

Không can tâm, có chết cũng không can tâm mà !

 

- Hiểu My à, em thật giỏi đó nha, thuyết trình trôi chảy, sản phẩm sáng tạo, khả năng thuyết phục người ta lại càng không tồi, xem ra, nhờ công của em, phòng chúng ta sắp có một bữa nhậu ra trò rồi nha !

- Anh lại chọc em rồi ! - Hiểu My đỏ mặt

Những tràng cười sảng khoái vang lên, mọi người, ai nấy cũng đều rất vui vẻ.

Cứ coi như là hoàn thành một nhiệm vụ cao cả, hôm nay, sẽ tự thưởng cho mình một buổi đi chơi xả láng với mọi người trong phòng vậy >

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.