Ngọt Ngào Nghe Em Nói Em... Hận Anh

Chương 30: Kết thúc



Từ sau hôm đó, Hiểu My vẫn cố tình tránh mặt Minh Kỳ.

Điện thoại, không bắt máy.

Giờ làm việc, toàn nhận việc khảo sát thị trường, vốn không phải là công việc của mình để làm.

Nói tóm lại là tất tần tật việc gì để không phải chạm mặt anh.

Ôi, anh điên mất ! Anh có rất nhiều chuyện muốn nói với cô. Muốn giải thích thái độ thái quá trong bữa thiệc, muốn giải thích tại sao lại không thể đuổi theo cô, muốn nói anh rất nhớ cô, nhưng....hình như từ nhỏ, cô đã rất giỏi trong trò chơi trốn tìm hay sao ấy, anh có làm cách nào cũng không thể nói chuyện với cô quá 15 phút, toàn phải mượn cớ công việc, mà đề tài đó thì làm gì có chuyện để nói lâu cơ chứ ? bởi vì thực tế, cô làm việc quá trách nhiệm, lại có năng lực, anh biết bới móc đâu ra lí do để gọi cô lên phòng quở trách ?

Haizz, thật là khiến người ta đau đầu mà !

Minh Kỳ đang suy tư thì tiếng chuông điện thoại reo. Là Vũ phu nhân !

- Minh Kỳ, mẹ đây, hôm nay ba mẹ về tới nơi, con nhớ về nhà sớm đấy !

- Á, sao ba mẹ lại về đây ? - Minh Kỳ thiếu chút nữa là đánh rơi cả điện thoại - à không, ý con là, có chuyện gì ảnh hưởng đến cuộc sống an nhàn, khiến ba mẹ quyết định về đây ?

- Về để lo đám cưới cho con, con được lắm, dám giấu chuyện này với bố mẹ, để xem lần này, mẹ xử lí con thế nào !

- Lại là chị Bảo Lan nói mẹ nghe chứ gì ? - Minh Kỳ ỉu xìu

- Ai nói không quan trọng, tối nay, con dẫn Hiểu My đến nhà cho mẹ !

Đưa Hiểu My về nhà ? thôi, xong anh rồi, cô ấy đang giận anh thế này, bảo anh làm sao đưa được nàng về dinh đây ?????????

Nhưng mà mệnh lệnh của mẫu hậu đại phu nhân, có đánh chết cũng không dám làm trái !!!!!!!!!!!!!!

À, quên nói với mọi người một chuyện, người mà Vũ Minh Kỳ sợ, trên đời này, e rằng chỉ có duy nhất một người là Vũ phu nhân thôi ! Và dù trên thương trường có lạnh lùng kiêu ngạo đến đâu thì trước mặt Vũ phu nhân, Minh Kỳ cũng không bao giờ dám hó hé ^^

Và thế là, cứ dựa theo lí thuyết mà thực hành, ai gieo nhân thì sẽ gặp quả. Người bị tình nghi số 1 là Bảo Lan lại phải đưa lưng ra, nhận lấy phần trách nhiệm khó khăn.

- Chị làm sao thì làm, ai bảo chị nói với mẹ làm gì ? giờ thì tốt rồi, chị phải đưa Hiểu My về nhà, tối nay, tức là chỉ còn đúng 2 h đồng hồ nữa - Minh Kỳ an nhàn ngồi trên ghế, liếc cái đồng hồ treo trên tường.

- Em còn nói nhiều, chị làm sao có thể như thế được chứ ?..........bla bla bla......Thôi được rồi, chị làm là được chứ gì ?????

Cặp mắt sắc lạnh như dao lại một lần nữa làm cho người chị như Bảo Lan thua cuộc. Và thế là, dù biết chắc chuyện gì sẽ xảy ra nếu Hiểu My biết được cô là gián điệp cho Minh Kỳ bấy lâu nhưng cô vẫn cứ phải làm. Thà một lần bị Hiểu My chu môi giận dỗi còn hơn là cả đời phải chịu sự hành hạ của thằng em họ cô đây !!!!!!!!!

Phi vụ thành công với sự giúp đỡ của Bảo My. Giờ này, ba chị em đang hăng hái cho một buổi tối đầy hứa hẹn. Mà không , chỉ có Hiểu My hào hứng thôi ^^

Xe dừng lại trước một ngôi biệt thự sang trọng. À, nhìn có vẻ hơi quen nhỉ ? Nhưng mà trời đã hơi tối, cô lại không nhớ kĩ lắm nên cũng chẳng dám suy tư lâu. Cho đến khi cánh cửa mở ra, Hiểu My suýt chút là đánh rớt cằm mình xuống đất.

Bởi vì, người ra mở cổng cho ba chị em cô......lại là, mẹ của Vũ Minh Kỳ !

Không phải chứ ? sao cô lại có cảm giác như mình vừa bị lừa ?

- Hiểu My, lâu rồi không gặp con, bác nhớ con quá. Nào, Bảo Lan, Bảo My, vào đi con ! - Vũ phu nhân hồ hởi, vui mừng ra mặt.

Bảo Lan, Bảo My, không phải là nhân viên trong công ti đều được đích thân mẹ của tổng giám đốc quan tâm thế này chứ ?

Linh cảm mách bảo, có cái gì đó không ổn, và hình như, cô vừa bị lừa lần thứ n thì phải ! ^^

Nhưng Hiểu My lại không thể có lí do chính đáng nào để xin cáo từ trước khi lâm trận. Cô đành mang theo mớ hỗn độn trong đầu, vào nhà, không quên suy nghĩ xem, chuyện gì đang xảy ra. Nhưng mà.....không biết được !

Lúc Hiểu My vào nhà, đã bắt gặp Minh Kỳ đang bưng một đĩa trái cây, trong miệng còn ngậm một miếng táo khác.

Bốn mắt nhìn nhau, suýt chút nữa thôi, Minh Kỳ đã phụt nguyên miếng táo. Để cô thấy anh trong hình tượng thế này, chắc chắn con mèo ấy đang nghĩ đến duy nhất một từ " Trẻ con ", và anh biết, cô đang cố nén để không ngã lăn ra đất mà ôm bụng cười.

Mà không trách cô được, nhìn anh lúc này xem, so với hình tượng lúc trước mặt nhân viên, thật khác một trời một vực !

Người khác thì không sao, nhưng với anh, chuyện này quả thật là tương đương với chuyện mặt trời mọc ở đằng Tây !

- Hiểu My, vào đây đi con, Bác Vũ con sốt ruột nãy giờ, rất nôn nóng muốn gặp con đấy ! - Vũ phu nhân nhanh chóng kéo tay Hiểu My đi, trước khi Minh kỳ hóa hơi vì ngượng.

- Minh Kỳ, con đứng đấy làm gì, mau đến đây đi !

Minh Kỳ bị đẩy ngồi cạnh Hiểu My. Cô theo quán tính nhích qua bên kia một chút, để trách không va chạm với anh. Chưa bao giờ, cô lại thấy khó khắn khi đối diện với anh như lúc này. Mọi chuyện vẫn cứ như chỉ mới xảy ra hôm qua thôi, và tim cô vẫn còn nhức nhối lắm. Cái ánh mắt giận dữ lúc anh nhìn cô, cử chỉ quan tâm khi nhìn thấy vết tay trên khuôn mặt Hoàng Yến, tất cả, tất cả như chỉ mới hôm qua thôi !

Và bởi vì chỉ mới hôm qua, nên hôm nay, cô làm sao quên được.......

- Bảo Lan, Bảo My, hai đứa có thấy Hiểu My với gia đình chúng ta quả thật là rất có duyên không ? - Bà Vũ đưa miếng táo lên miệng, hài lòng nhìn Hiểu My

Gia đình chúng ta ????

- Dạ, đúng rồi đó bác, nếu không có chị Hiểu My, không biết đến bao giờ cháu mới được gặp lại mọi người - Bảo My cảm kích, trong giọng nói còn pha lẫn chút buồn.

- Nói vậy, chị Bảo Lan và bác là........?

- Hà, con không biết sao, Bảo Lan và Bảo My là chị họ của Minh Kỳ đấy !

Chị họ ????

Vậy ra, lí do Minh Kỳ biết được hết mọi chuyện của cô, là vì.......?????

Bảo Lan biết trong đầu Hiểu My đang nghĩ gì nhưng vẫn quay sang, nhìn cô dò xét. Hiểu My lúc này lại như vừa nuốt phải nắm đá, nghẹn cứng họng không thể nói được gì.

Cô xem Bảo Lan như chị em ruột thịt, tâm sự với Bảo Lan không biết bao nhiêu chuyện bí mật, và phần lớn trong đó có cả chuyện với Minh Kỳ, không phải là cô đã tự mình bán đứng mình, gián tiếp nói với Minh Kỳ, cô vẫn còn yêu anh ???

Không thể nào chứ ? Minh Kỳ luôn biết được, cô đang ở đâu, làm gì, với ai, chuyện gì đã xảy ra với mớ tình cảm hỗn độn của cô......Tại sao cô lại không nghĩ ra, thông tin bị rò rỉ cơ chứ ?

Trời ơi ! bảo cô làm sao đây ???

Mà thôi, chuyện này cũng không có gì to tát, Hiểu My hiểu Bảo Lan. Cũng có thể, cô và Minh Kỳ yêu nhau, một phần là nhờ vào Bảo Lan. Dù có thế nào, dù hai người họ có quan hệ ra sao, thì bây giờ, chuyện này đã không còn quan trọng với cô nữa........

.....bởi vì, Minh Kỳ đã biết rất rõ tình cảm của cô.........

Trong khi đó, cô lại cứ như người xa lạ, thậm chí lúc này, cô cũng chẳng tìm ra lí do nào khiến mình tiếp tục tin anh, mọi thứ diễn ra, không quỹ đạo , không trật tự, cô thật sự quay cuồng !

Không khí ấm cúng trong căn nhà với bao nhiêu chuyện vui, những tiếng cười giòn tan làm Hiểu My thấy lòng mình nhẹ hẳn. Nhưng càng như vậy, cô lại càng thấy sợ. Rồi có lẽ, sẽ chẳng bao giờ, cô được đến đây nữa, bởi vì........cô không thể có lí do nào cho sự có mặt của mình ở đây.....

- À, Hiểu My, tuần này, bác sẽ tổ chức một buổi tiệc mừng thành công của con, con nhất định phỉa tới đấy !

- Dạ ? con sao ? - Hiểu My ngơ ngác, cong tay chỉ về phía mình, miệng há hốc

- Phải - Bà Vũ không phiền lòng, ngược lại còn thấy cô rất dễ thương, tốt bụng nhắc lại

- Ơ, nhưng mà con......

- Không sao, con không cần thấy khó xử. Hai gia đình chúng ta từ lâu đã có mối nhân duyên - bà Vũ nói tới đây, đột nhiên quay sang nhìn Minh Kỳ nháy mắt đầy ẩn ý - vả lại lần này, là ta thay ba mẹ con chúc mừng con, như vậy có gì không tốt sao ?

- À, không, ý con là.....

- Nếu đã như vậy, con cứ yên tâm, chỉ cần hôm đó đến là được rồi.

Mọi người trong nhà lại tiếp tục ăn trái cây, uống trà, hào hứng góp ý xem nên tổ chức thế nào, giới thời trang dạo này ngoài Hiểu My ra, vẫn chưa thấy có ai vượt trội hơn thì phải, bla bla bla......Hiểu My ngồi yên lắng nghe, thỉnh thoảng góp vào vài lời đứt quãng...

Ai cũng tốt với cô.....Những tình cảm ấy quá nồng ấm, đến mức cô thấy bỏng rát trong tim.....

- Bây giờ đã muộn rồi, xin phép hai bác, con phải về !

- A, Hiểu My, con ngủ ở đây không được sao ? Bác nhớ con lắm, đã bao lâu rồi, chúng ta không gặp nhau mà ?

- Dạ, con biết, nhưng để hôm khác ạ, con......

- Thôi, vậy cũng được, nhưng để Minh Kỳ đưa con về, như vậy bác mới yên tâm

- A, không cần, không cần ạ, con có thể tự về - Hiểu My rối rít xua tay từ chối - với lại, con muốn đi dạo một chút, không nên phiền như thế đâu ạ !

- Nếu không đồng ý, con ở lại đây ! - Bà Vũ cứng rắn ra lệnh - con ngại gì chứ, dù sao thì cũng sắp trở thành người nhà rồi cơ mà ? - nói tới đây, bà không thể giấu được niềm vui sắp có một cô dâu ngoan, cười thích thú.

Người nhà ????? O_o

Haizz, xem ra chuyện giữa cô với Minh Kỳ, đã được thông tin cho hai bác. Nhưng ước gì, nó đến chậm hơn,lúc đó, ai là người nhà của bác gái, chắc sẽ chính xác hơn.........

Vậy là Hiểu My vẫn cứ phải miễn cưỡng, đồng ý để Minh Kỳ đưa mình về.

Trời đêm lạnh ! Gió vẫn nhẫn nại quật vào người những đau đớn tái tê....

Minh Kỳ cởi áo khoác, choàng qua vai cô gái đang đi phía trước . Cô giật mình, quay đầu lại rồi lại né tránh sự quan tâm của anh

- Không cần đâu, em ổn !

Khi cô nói không ổn với nụ cười thế này, có nghĩa là cô đang rất bất ổn !

Không hiểu sao lúc này, Minh Kỳ lại không tài nào biết được cô đang nghĩ gì. Chỉ thấy mơ hồ buồn, rồi lại nhìn xa xăm. Anh vẫn không thể mở lời, hỏi cô đang nghĩ gì. Cũng không thể khoác tay, ôm lấy cô vào lòng.......bởi vì lúc này, anh biết, nếu cô có buồn, thì nguyên nhân vẫn chỉ là anh thôi.

- Hiểu My à, anh biết em vẫn còn đang giận anh chuyện bữa tiệc, nhưng hôm đó, anh thật sự là không hiểu sao. Không phải em đã nói sẽ không nhắc tới chuyện đó sao, sao hôm đó lại đánh Hoàng Yến ? Anh nghĩ Hoàng Yến chắc chắn không.......

- Vũ Minh Kỳ....chúng ta.....chia tay đi ! - Hiểu My đột ngột dừng lại, đứng đối diện nhìn thẳng vào Minh Kỳ

- Hả ?????

*********************************

- Vũ Minh Kỳ...chúng ta.....chia tay đi !

- Hiểu My, em vừa nói gì ?

- Em nói...chúng ta chia tay, chấm dứt mọi chuyện ở đây thôi ! - Hiểu My lạnh lùng nói lời chia tay, như đã chuẩn bị từ rất lâu.

- Lí do là gì ? Hiểu My, có phải em vẫn đang giận anh ?

- Em không hề giận anh ! chỉ là lúc này, mãi cho tới lúc này, em mới nhận ra, lẽ ra ngay từ đầu em đã không nên trở lại đây, không nên kéo dài chuyện này........

- Trịnh Hiểu My! trước khi anh nổi giận, em nên thôi đi ! Được rồi, là anh sai, hôm đó, là anh sai, lẽ ra, anh không nên nổi nòng với em. Nhưng mà, sao có thể vì chuyện này mà em nói chia tay được ?

Minh Kỳ đau đớn nhìn Hiểu My. Anh thật sự không thể hiểu cô đang nghĩ gì. Trong ánh mắt của anh, dù là trong đêm tối, thì vẫn cứ hiện lên rất rõ những bất lực, những nhức nhối không tên.

Hiểu My quay đầu, né tránh ánh mắt ấy của anh. Nhưng Minh Kỳ không cho phép cô né tránh. Anh cần một lời giải đáp. Và chỉ có cô mới có thể làm điều này cho anh. Minh Kỳ đặt tay lên đôi vai đang bắt đầu run lên của Hiểu My, nhất định muốn cô nhìn thẳng vào mắt mình.

Đôi mắt cô đã bắt đầu ngấn lệ.......

Có thể là vì tay anh làm cô thấy đau ....

Hoặc cũng có thể, vai cô không đau, nhưng trái tim cô thì lại đang quằn quại......

Yêu một người....đến phút cuối cùng vẫn không thể tin cô một cách vô điều kiện ! Hừ, thật là ngu ngốc !

Anh nói anh sai, nhưng cô biết, anh chỉ nói những lời này, chỉ là muốn an ủi cô, chỉ đơn giản vậy thôi......Nhưng càng như thế, cô lại càng thấy đau !

Giá như, anh đừng nhìn cô thế này thì tốt biết mấy.....

Giá như, cô chưa từng quen anh......

Giá như, giá như....trong đầu Hiểu My bây giờ chỉ toàn những câu giá như trống rỗng !

- Minh Kỳ à.....anh thật sự muốn biết lí do ? em sẽ nói cho anh biết !

Không khí im lặng, người ta chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít qua từng tán lá. Những âm thanh xào xạt vang lên khiến cho cái lạnh về đêm lại càng thêm tê buốt..........

- Hôm đó, lúc em đi, em đã quyết định sẽ đặt cược một ván bài....rằng nếu anh đuổi theo em, thì lựa chọn của em là đúng.....và nếu ngược lại thì......

- Trịnh Hiểu My, sao em lại có thể trẻ con như thế được ? - Minh Kỳ siết mạnh tay, giọng nói của anh khàn đi trong vô vọng.

- Và kết quả, em đã thua........

Một giọt nước mắt tràn ra, lăn dài trên má Hiểu My. Đôi mắt cô đẫm lệ nhưng lại không hề trốn tránh Minh Kỳ, cô vẫn cứ nhìn thẳng vào mắt anh, như là lời khẳng định, cô đã nói đúng. Giờ này, người trốn tránh không còn là cô nữa. Là anh, không thể nói gì để phủ nhận, để bác bỏ những suy nghĩ trong cô. Anh, chính anh còn không biết phải giải thích thế nào cho hành động của mình cơ mà !

Đôi tay Minh Kỳ bất lực trượt dài theo cánh tay cô. Không thể níu kéo, bởi vì không thể tìm ra lí do để có thể níu kéo.....

Hiểu My nhìn theo bàn tay anh rời khỏi đôi vai mình, bất giác khóe môi cô nở nụ cười chua chát. Ừ, thì cứ để mình cười, ít ra nó còn có thể cứu vớt cô, rằng cô không hề hối hận....

Một nụ cười để khi quay đi, cô vẫn thấy, lòng mình thanh thản......

Hai tháng cho một thứ gọi là tình yêu, ba năm cho nỗi đau quặn thắt, sáu tháng để yêu lần hai, và bây giờ, cô không biết, sẽ phải mất thêm bao lâu nữa để có thể xóa tên anh trong trái tim cô......

Nhưng dù có lâu như thế nào thì vẫn cứ phải quên. Ngoài cách quên ra, không thể có lối thoát khác !

2h sáng......

Minh Kỳ nằm trở mình liên tục trên giường, hết bật dậy rồi lại nằm xuống, hết nằm xuống rồi lại bật dậy, đi hết vòng này đến vòng khác trong phòng.

Chai rượu đặt ở bàn đã uống quá nửa nhưng anh vẫn không tài nào ngủ được.

Những lời Hiểu My nói, thật sự làm anh suy nghĩ. Nghĩ về những cảm xúc mông lung bây giờ, nghĩ về Hoàng Yến, và nghĩ về Hiểu My. Đã có một thời gian nào đó, anh chắc chắn mình đã quên được Hoàng Yến, chắc chắn rằng, mình chỉ yêu Hiểu My, vậy mà giờ đây, anh vẫn phải liên tục vỗ vào đầu mình vì không thể tìm ra được lối thoát nào.

Nếu như anh yêu Hiểu My thật sự, tại sao hôm đó lại không đuổi theo cô ?

Và nếu anh yêu Hoàng Yến, thì tại sao, bây giờ trong anh chỉ có mỗi hình ảnh của Hiểu My ?

AAAAAAAAA - Minh Kỳ tức tối đấm mạnh tay xuống bàn. Anh thật sự sẽ phát điên mất !

Hiểu My nói anh không hề yêu cô, lại một lần nữa, anh làm cho cô khóc.....

Cô gái ấy, không biết đã phải rơi bao nhiêu nước mắt vì anh.......

Minh Kỳ nén tiếng thở dài, chậm rãi nhỏm người, sải từng bước về phía cửa sổ. Đêm nay, có rất nhiều sao. Đột nhiên anh lại thấy nhớ Hiểu My kinh khủng. Cô gái ấy, có mặt ở tất cả các ngôi sao trên trời, và rất rõ. Anh có thể nhìn thấy khuôn mặt cười thánh thiện của cô, cả cái chu môi, nhíu mày giận dỗi.....

" Chúng ta chia tay đi "

Đôi mày dài của Minh Kỳ bỗng chau lại. Cô muốn anh và cô chia tay ? Nhưng.....anh không muốn ! Câu không muốn này, không phải là sự ích kỉ nhỏ nhen, là thái độ hiếu thắng. Mà là vì, anh thật sự không muốn để mất cô một lần nữa.

Hiểu My nói rằng, anh là đang ngộ nhận tình cảm của mình, rằng anh vẫn còn yêu Hoàng Yến. Hừ, con mèo ấy thì biết gì chứ ? chỉ giỏi suy đoán lung tung thôi !

Anh yêu ai, anh sẽ là người rõ nhất ! Không đúng sao ?

Trong mắt Minh Kỳ hiện lên một tia sáng. Khóe môi anh cong lên, Minh Kỳ với tay, lấy chiếc điện thoại trên bệ cửa, trong vòng 30s đã soạn xong một tin nhắn.

" Mèo con, đừng bao giờ có ý định trốn chạy anh, bởi vì, cả đời này, em sẽ không bao giờ có thể quên anh được đâu, ngốc ạ "

Tiếng chuông báo tin nhắn làm Hiểu My giật mình, cô lười biếng ló đầu ra khỏi chăn, tay dụi dụi cố lau đi dòng lệ đang ngân ngấn trên khóe mi bởi lúc này, nước mắt làm cho những chữ cái trên màn hình điện thoại nhòe hẳn đi.

Là từ số máy của Minh Kỳ !

Hiểu My hơi ngập ngừng. Cô băn khoăn không biết có nên mở tin nhắn ra không.......Có lẽ là Minh Kỳ đã suy nghĩ kĩ những gì cô nói và bây gờ, nội dung tin nhắn này có lẽ là lời đồng ý....chia tay ?

Hiểu My thở dài, cuối cùng vẫn quyết định nhấn phím OK.

Hừ, lại là một câu ra lệnh, Hiểu My khẽ nhíu mày.

Anh ta....tại sao với cô lúc nào cũng bá đạo như thế cơ chứ ? Với Hoàng Yến....Anh....có như thế đâu.....?

Lúc nào cũng như đi guốc trong bụng cô, lúc nào cũng biết cô đang nghĩ gì, rồi sau đó nói cô ngốc, cốc vào đầu cô một cái thật nhẹ ....

Tại sao anh lại như thế cơ chứ ?

Ừ, thì tại cô ngốc thôi, chỉ có cô ngốc mới yêu anh vô điều kiện, chỉ có cô ngốc mới hết lần này đến lần khác vẫn không thể quên được cái tên của anh. Ừ, là tại cô ngốc, tại cô ngốc......

Những tiếng nấc cứ thế nghẹn đi, Hiểu My để mặc cho giọt nước mắt lăn dài trên hai gò má, để mặc cho những suy nghĩ theo làn gió tản mát ở một nơi xa xôi nào đó. Chính cô còn không thể nắm bắt được những suy nghĩ của mình lúc này. Mơ hồ, chỉ cảm thấy trống rỗng, thấy tủi thân, thấy mình bất lực với bản thân mình....

Và giọt nước mắt sẽ cuốn trôi tất cả..........

Buổi tiệc diễn ra, Hiểu My chỉ nghĩ đơn giản đó là bữa tiệc chúc mừng như Vũ phu nhân đã nói, nhưng thật ra, chỉ có cô là ngây thơ mới nghĩ thế thôi, còn với ông bà Vũ, đây là dịp tốt để......giới thiệu con dâu ^^

Chính vì là có ý đồ thâm sâu như thế, nên khách đến dự tiệc, không thể không có Hoàng Yến.

Bà Vũ đứng cạnh Hiểu My, niềm nở chào đón những vị khách đến chúc mừng, không quên kèm theo không biết bao nhiêu câu khen ngợi cho Hiểu My .

Việc Hoàng Yến xuất hiện trong bữa tiệc, Hiểu My không hề nghĩ tới, nhưng hôm nay, gặp cô ấy, Hiểu My lại không có chút gì ngạc nhiên. Quyết định chia tay, cô thấy lòng mình nhẹ hẳn, cứ cố gắng thì sẽ quên được thôi !

Nhưng Minh Kỳ lại khác, anh thấy lòng mình có chút bất an. Anh thật không ngờ, mẹ anh lại mời Hoàng Yến, bởi trước đây, và ngay cả bây giờ cũng vậy, bà không mấy thiện cảm với cô.

- Ồ, Hoàng Yến, cháu tới rồi sao ? Bác cứ lo cháu sẽ không tới !

- Vâng, cháu nhất định phải tới chứ ạ ? Cô Hiểu My cũng có mặt ở đây sao ?

- À, tôi........

- Đương nhiên rồi, cháu không biết sao ? Hiểu My là vị hôn thê của Minh Kỳ nhà bác cơ mà. Bữa tiệc này, là bác cố tình chuẩn bị cho Hiểu My đấy - Bà Vũ không ngần ngại, đỡ lời hộ Hiểu My - Mà thôi, cháu cứ tự nhiên nhé, còn có rất nhiều người mà bác muốn giới thiệu Hiểu My.

Bà Vũ nói xong, nắm tay Hiểu My đi tiếp. Hoàng Yến đứng lại đó một mình, cười nửa miệng.

Ai là vị hôn thê của Minh Kỳ, còn chưa chắc chắn cơ mà ! chưa đến phút cuối cùng, làm sao có thể khẳng định sẽ là Hiểu My ? Không chừng, chỉ ngày mai thôi, hai người bọn họ đã không còn quan hệ gì nữa cũng nên !

- Hoàng Yến, em đến lâu chưa ?

Tiếng Minh Kỳ làm Hoàng Yến thôi không suy nghĩ, quay sang nhìn anh, cô nở nụ cười dịu dàng

- Em cũng chỉ mới tới thôi.

- À, anh có chuyện này muốn nói với em.

- Lại có chuyện nữa sao ? ừm, anh định nói ở đây à ?

Minh Kỳ liếc mắt một lượt xung quanh. Chỗ này quả thật là quá ồn ào cho một câu chuyện riêng tư.

- Thôi, chúng ta lên phòng anh được không.

- Được !

Lúc Minh Kỳ và Hoàng Yến rời đi Hiểu My đã vô tình trông thấy !

Chỉ là vô tình thôi, là vô tình, chính vì vậy, cô thấy có cái gì đó nhói lên.

Cảm giác lúc này : hụt hẫng !

Dù cô đã quyết tâm quên anh, nhưng, giữa lí trí và tình cảm luôn có một khoảng cách nhất định !

Mười phút, rồi mười lăm phút.....đôi mắt cô không hiểu sao lại luôn dõi tìm một bóng hình. Vẫn không thấy anh đâu !

Hai người họ, có chuyện quan trọng cần nói với nhau, và chuyện đó, cô không thể biết được.....

- Hiểu My, con gọi Minh Kỳ xuống đây cho bác nhé !

- Ơ, dạ....con....Minh Kỳ....anh ấy....

- Con cứ lên thẳng phòng nó đi, bác có chuyện cần nó làm giúp, nhanh đi con !

Từ tầng dưới lên tầng trên chỉ phải đi qua hai mươi mấy bậc thang nhưng Hiểu My lại thấy mệt mỏi vô cùng. Những bước chân cứ nặng nề. Chủ nhân của nó thì lại đang đấu tranh nội tâm dữ dội xem có nên quay lại hay không ?

- Hoàng Yến à, có chuyện này, anh phải nói rõ với em hôm nay .

- Anh nói đi, em đang nghe đây !

- Dù thế nào thì bây giờ, anh vẫn yêu Hiểu My. Trước kia, tình cảm anh dành cho em là thật, nhưng bây giờ, người anh yêu thật sự, chỉ có Hiểu My. - Minh Kỳ phát âm rõ ràng từng tiếng một, như thể sợ rằng người đối diện không nghe trọn vẹn câu nói của anh. Anh không muốn phải nói lại những lời này một lần nữa.

- Minh Kỳ, em không tin. Anh đã yêu em lâu như thế, tại sao bây giờ lại.....không, em không chấp nhận được. Lần này về nước, là vì em nhận ra, em yêu anh, em không thể mất anh, anh không thể đối xử với em như vậy được.

- Hoàng Yến à.....anh thật sự xin lỗi em, nhưng cứ kéo dài thế này, chẳng có ích gì cả. Người anh yêu, chỉ có Hiểu My thôi !

Cuối cùng thì Hiểu My cũng đã đứng trước cửa phòng Minh Kỳ.

Cánh cửa không hề đóng, chỉ khép hờ, bên trong, Hoàng Yến và Minh Kỳ vẫn đang nói chuyện. Minh Kỳ quay lưng lại phía cô, anh không hề biết sự có mặt của cô lúc này. Hoàng Yến, vì đứng đối diện với cô, nên có lẽ đã nhìn thấy cô.

Hiểu My hơi ngại, cô lịch sự quay đi, định xuống dưới. Nhưng chỉ vừa bước được hai bước, chân cô đã khựng lại.

- Minh Kỳ, anh có thể hôn em được không ? - Mỗi lời Hoàng Yến nói như nhát dao đâm vào tim Hiểu My .

Minh Kỳ há hốc mồm, chẳng lẽ nào, những gì anh vừa nói cô nghe còn không hiểu sao ???

- Hôn, để chứng tỏ những gì anh vừa nói là thật lòng !

Ánh mắt Hoàng Yến nhìn thẳng vào Minh Kỳ, không rụt rè, không né tránh, cái nhìn kiên quyết, như để khẳng định rằng, yêu cầu cô vừa đưa ra không hề điên rồ như anh vẫn nghĩ.

Chân tay Hiểu My cứng đờ ra, cô vô thức xoay mặt lại.

" Vũ Minh Kỳ, làm ơn, đừng hôn cô ấy " - một bàn tay cô co lại, giữ cho cơ thể mình đứng vững để không gây ra bất cứ tiếng động nào.

- Thế nào, anh không muốn hôn, vậy thì, em sẽ không bao giờ tin những gì anh vừa nói ! - Hoàng Yến tiếp tục hối thúc Minh Kỳ.

'' Vũ Minh Kỳ, anh....làm ơn, đừng làm như vậy ....."

- Được, chỉ cần như vậy thì em sẽ chấm dứt mọi chuyện ở đây, đúng không ?

- Em đã nói rất rõ rồi đấy thôi !

Minh Kỳ bước về phía Hoàng Yến, cúi đầu.......

Hiểu My quay lưng đi, không dám nhìn vào trong. Cô cúi đầu, mỉm cười chua chát, một giọt nước mắt lăn dài.........

Lần nào đánh cược cũng đều thua ! Vậy mà cứ tự dối lòng, cứ bắt mình hi vọng !

....Để rồi đến cuối cùng, người đau khổ vẫn là mình......

Hiểu My lau đi giọt nước mắt trên má, như một người không hồn bước xuống cầu thang. Cô vô ý va vào thành gỗ, tay tím bầm lên một chút. Nhưng thật lạ, cô lại chẳng thấy có cảm giác gì....

Ừ, là vì tim quá đau nên làm cho mọi giác quan khác mất đi cảm giác.......

Hồ bơi rộng rãi, rộng đến mức, Hiểu My cảm thấy mình thật cô đơn, thật nhỏ bé !

Trong nhà, bữa tiệc vẫn đang diễn ra, sôi nổi, náo nhiệt.

Ngoài đây, chỉ một mình cô đối diện với màn đêm huyền ảo, tối tăm, lạnh giá !

- Thế nào, đến bây giờ thì cô đã hiểu, người Minh Kỳ yêu, là ai rồi chứ ? - Tiếng nói của Hoàng Yến kèm theo sự đắc ý mỉa mai.

Hiểu My không trả lời cô, tiếp tục bước từng bước chậm rãi quanh hồ. Đã quyết định buông tay trước khi nhìn thấy Minh Kỳ hôn Hoàng Yến, thế mà, bây giờ, một mảng trong hồn cô vẫn cứ thấy trống rỗng.

- Cô không nghe tôi hỏi, hay không muốn chấp nhận ?

Im lặng.......

- Hừ, hóa ra, cô rất giỏi trong việc che giấu cảm xúc như thế này nhỉ ?

Im lặng.......

- Này, Trịnh Hiểu My, cô đứng đó cho tôi !

Hoàng Yến hung hăng đứng chắn trước mặt Hiểu My

- Cô, đến bao giờ mới chịu từ bỏ Minh Kỳ ?

- Đó là việc của tôi, hừ, cô không đủ tự tin sao ? Nếu như cố đã chắc chắn rằng anh ấy sẽ yêu cô thì cớ gì cứ phải quấy rầy tôi thế này chứ ? - Hiểu My cười nửa miệng, nhìn Hoàng Yến thách thức.

- Cô....

- Cô Hoàng Yến, tôi xin lỗi, nhưng tôi không có dư thời gian để tiếp tục nói chuyện này với cô nữa ! Phiền cô đi cho.

- Tại sao tôi lại phải đi ? chuyện vui mới chỉ bắt đầu thôi mà. À, xem nào, vừa rồi,cô cũng thấy rồi đấy, Minh Kỳ đã hôn tôi, tức là......sợi dây chuyền này không nên đeo trên người cô nữa, đúng chứ ? - Hoàng Yến vênh mặt đắc ý rồi bất ngờ giật lấy sợi dây chuyền trên cổ Hiểu My.

- Á..... Cô, trả cho tôi !

- Cô nghĩ tôi có trả không ? Mà cô cũng không cần đòi lại đâu, trước sau gì cũng phải vứt nó thôi, cho nên, cứ để tôi làm hộ cho cô, như vậy không phải tốt hơn sao ?

Hiểu My và Hoàng Yến, hai người giằng co nhau. Hoàng Yến nhất định không chịu trả lại, và Hiểu My thì nhất định không chịu để mất.

ÙM........

Mặt hồ đang yên ả, bỗng chốc bị khuấy động.

Từ bây giờ, em đã bị anh trói, mãi mãi, chỉ khi nào chiếc dây chuyền này rơi ra mà không phải do em tháo thì lúc đó, em mới có thể rời khỏi anh .

Lần này......thật sự là không phải do em tháo.......Và như vậy, có nghĩa là.......

Hiểu My vùng vẫy trong nước, cố gắng ngoi lên để không bị nhấn chìm, nhưng vô nghĩa. Cô không biết bơi.....cô sợ.........

Không một bàn tay nào đỡ lấy cô, mắt Hiểu My mờ dần, nước vẫn cứ bắn tung tóe, tay cô vẫn cứ đang cố gắng trong vô vọng........

Đôi bàn tay buông xuôi, cô không còn chút sức lực nào để vùng vẫy.

Cơ thể nặng dần, cô chỉ mơ hồ cảm thấy mình dần chìm xuống........Bên tai chỉ nghe loáng thoáng tiếng ai đó gọi tên cô, dù không chắc chắn, nhưng Hiểu My biết, đó không phải là tiếng Minh Kỳ....

Anh luôn xuất hiện những lúc cô gặp khó khăn, nhưng lần này thì không, mối nhân duyên này, có lẽ đã thật sự không thể cứu vãn.......

Bệnh viện......

Minh Kỳ đứng ngồi không yên, hết đứng lên lại ngồi xuống, nét mặt căng thẳng.

Mà không chỉ có riêng anh, mọi người đều đang vô cùng lo lắng cho Hiểu My.

Chỉ có một người nãy giờ vẫn thâm trầm không hiểu đang nghĩ gì, đó là Lí Kiết Tường - người vừa cứu Hiểu My.

- Cô Hoàng Yến, chúng ta nói chuyện một chút được chứ ?

- Ơ, tôi sao ? À, vâng, được !

Hành lang bệnh viện rộng rãi, Kiết Tường đi trước, Hoàng Yến lo lắng đi sau. Đột nhiên, anh dừng lại.

- Cô Hoàng Yến, chuyện mẫu thiết kế lần trước cũng là do cô làm ?

- Anh đang nói gì vậy, Lí Kiết Tường ?

- Vậy thì tại sao hôm nay vẫn còn đẩy cô ấy xuống nước ? Kiết Tường không thay đổi ngữ khí, lời nói lạnh lùng đẩy người ta vào bước đường cùng

- Anh đang nói cái gì thế chứ ?

- Tôi nói gì, cô vẫn không hiểu sao ? - Kiết Tường đảo đôi mắt sắc như dao nhọn nhìn Hoàng Yến

Một tia lạnh chạy dọc sống lưng làm người ta rùng mình.....

- Lí Kiết Tường, anh đang đứng đây lảm nhảm gì thế hả ? Thôi ngay đi !

- Hừ, đang lo cho cô ta à ? - Kiết Tường đứng hẳn dậy, xỏ tay túi quần mỉa mai

- Anh không cần khiêu khích tôi như vậy ? Hoàng Yến, chúng ta vào thôi !

- Đứng đó ! Tôi còn chưa hỏi xong, cô ta chưa thể đi được !

- Anh muốn hỏi chuyện gì ?

- Là chuyện của Hiểu My !

- Hoàng Yến không liên quan đâu, cho nên anh không cần hỏi !

- Vũ Minh Kỳ ! Anh đứng lại đó !

BỐP

- Minh Kỳ, anh không sao chứ ? Máu, anh chảy máu rồi !

Minh Kỳ ngiêng đầu, nhăn mặt, lau đi vết máu trên miệng, trừng mắt nhìn Kiết Tường .

- Anh không hề yêu Hiểu My, tại sao ngay từ đầu lại nhất định giành lấy cô ấy ?

- Anh nói gì vậy ?

- Hừ, anh không muốn thừa nhận đúng không, nhưng sự thật là thế, anh hoàn toàn không đáng để Hiểu My yêu ! Luôn miệng nói yêu cô ấy nhưng giờ thì xem đi, anh đang đứng đây để bênh vực cho người vừa xô ngã người yêu anh xuống nước, cả chuyện mẫu thiết kế lần trước cũng vậy, tôi cứ nghĩ anh sẽ đòi lại công bằng cho cô ấy, nhưng anh lại......Nếu anh không bảo vệ được cô ấy, tốt nhất nên từ bỏ đi ! - Sự nghiêm túc hiếm thấy của Kiết Tường làm Minh Kỳ dẹp đi ngọn lửa giận vì vừa bị ăn đấm trong lòng.

Anh, chỉ là vì anh muốn, cho đến lúc kết thúc, Hoàng Yến trong anh không phải là một mảng đau buồn.

Kiết Tường nói đúng, hơn ai hết, anh hoàn toàn biết Hoàng Yến chính là người đã chơi xấu Hiểu My. Sự việc hôm nay, dù không muốn thừa nhận Kiết Tường nói đúng, nhưng anh cũng không tìm đâu ra lí lẽ để bảo Kiết Tường nói sai.....

Bế tắc.......

Minh Kỳ đứng lặng lẽ, mắt dán vào viên gạch đủ hoa văn trên nền. Bên tai anh cứ vang lên những câu hỏi thăm, tiếng Hoàng Yến phủ nhận mọi thứ. Nhưng anh không nghe lọt những câu ấy, trong đầu chỉ mập mờ đôi mắt buồn của Hiểu My, và cả câu nói của Kiết Tường vừa nãy....." Nếu anh không bảo vệ được cô ấy, tốt nhất nên từ bỏ đi ! "

Từ bỏ ? từ bỏ ?????

- Hiểu My tỉnh rồi, mọi người mau vào đây đi !

Minh Kỳ trở về với thực tại, anh sải từng bước dài vào phòng bệnh như sợ sẽ đánh mất cái gì đó nếu như chậm trễ, dù chỉ là một giây thôi. Trên giường, Hiểu My vẫn chưa thể nào khỏe hẳn, nỗi ám ảnh khi suýt chết đuối làm cô thấy nghẹt thở.

Đôi mắt mệt mỏi, Hiểu My chỉ thấy trước mắt mình là màu trắng lạnh lẽo, ánh điện sáng choang làm cô chói mắt, sợ hãi nhắm mắt lại, đến khi mở được ra, thì người đầu tiên cô nhìn thấy, là Minh Kỳ !

Cô....không muốn nhìn thấy anh !

Không phải, là tại vì......sợi dây chuyền, sợi dây chuyền ? Hiểu My sực tỉnh, tay đưa lên cổ mình. Không có, thật sự là không có, thật sự là nó đã bị mất rồi ! Cô vừa đánh mất một thứ, rất quan trọng........

- Em cứ nghỉ ngơi đi. Cái dây chuyền, anh nhất định sẽ tìm cho em - Minh Kỳ đưa tay lên trán Hiểu My, trán cô vẫn còn nóng quá !

- Không cần - Hiểu My dùng chút sức lực vừa mới khôi phục được, đẩy bàn tay anh ra - Tôi không cần nó nữa, anh cũng không cần vì tôi mà bận tâm !

Sự lãnh đạm chưa bao giờ có làm Minh Kỳ như sụp đổ. Cô nói với anh, nhưng còn lạnh nhạt hơn cả khi mới về nước.....

- Em còn nhiều sức như thế sao ? Nếu em còn không mau im miệng lại cho anh thì đừng trách anh đấy !

Hiểu My hờ hững quay lưng lại phía anh, không nói thêm bất cứ câu nào. Hình như là có mưa thì phải, vì chiếc gối bị ướt một chút mà !

Từ lúc Hiểu My tỉnh lại, mọi chuyện đã không còn nguy hiểm nữa. Minh Kỳ chỉ muốn một mình chăm sóc cô, không cần ai vào thay.

- Ăn nhanh đi - Minh Kỳ chìa múi cam vừa bóc ra trước mặt Hiểu My, ra lệnh.

Cô không thèm nhìn anh, mắt vẫn tập trung vào cuốn sách trên tay, nhất định không mảy may dời khỏi.

Xoạt....quyển sách bị cướp đi trắng trợn !

Hiểu My trừng mắt nhìn Minh Kỳ, không phục

- Sao chứ ? em nhìn gì, ăn đi, nếu không, đừng bao giờ mong thấy quyển sách này lần hai.

Vèo, quyển sách hạ cánh an toàn trên chiếc bàn cạnh đó

- Thế nào hả, em nhất định không chịu ăn chứ gì ? Ừm...- Minh Kỳ đăm chiêu, ra chiều nghĩ ngợi, rồi đứng bật dậy, cúi người xuống gần cô.

Anh ta.....anh ta định làm gì.....anh ta.......

Hiểu My sợ hãi, chớp mắt liên tục, nhích người ra xa khỏi anh

- Anh....anh muốn làm gì ?

- Hừ - Minh Kỳ nhếch môi - Trịnh Hiểu My ! Anh cảnh cáo em, em mà còn không nghe lời anh thì.........

- Hiểu My !

Kiết Tường ?

Sự có mặt của Kiết Tường mới có thể ngăn chặn lại hậu quả chưa kịp nói trong dấu ba chấm của Minh Kỳ. Anh bất đắc dĩ đứng lên nghiêm túc. Kiết Tường liếc xéo anh một cái, nở nụ cười về phía Hiểu My

- Cô bé, hôm nay em sao rồi ?

Minh Kỳ : cô bé ???? O_o ==> tên này, chán sống rồi sao ?

- À, vâng, em vẫn chưa thể cảm ơn anh vì đã cứu em, thật may hôm nay anh tới

Minh Kỳ : em - anh ????? O_o ===> con mèo này, muốn chết rồi à ?

Kiết Tường ngay lập tức nhận ra sự cản trở của Minh Kỳ trong căn phòng này. Anh chau mày nhìn Minh Kỳ

- Anh Vũ Minh Kỳ, anh không thấy anh "hơi" bất lịch sự chứ ? Tôi, có chuyện RIÊNG muốn nói với Hiểu My !

- A, tôi.......

bíp bíp, điện thoại đổ chuông

"Minh Kỳ, em có chuyện cần gặp anh " - Là Hoàng Yến. Minh Kỳ hơi đắn đo một chút, quay sang Hiểu My

- Em cứ nói chuyện đi, anh đi ra ngoài có chút chuyện.

Rồi anh lại nhìn Kiết Tường, không an tâm chút nào. Ánh mắt hiện lên rất rõ dòng chữ " Anh, tốt nhất nên an phận một chút, đừng hòng làm gì khi không có tôi "

Kiết Tường dĩ nhiên quá quen với ngôn ngữ không lời này, anh nhún vai, cười trêu ngươi .

- Hiểu My, em vẫn yêu anh ta chứ ? - giọng Kiết Tường thoáng chút buồn. Anh biết, anh đang hỏi một câu hỏi mà đã biết rất rõ câu trả lời.

Hiểu My im lặng, không trả lời. Bản thân cô cũng không biết, rốt cuộc mình đang nghĩ gì.

- Anh đã rất lo cho em !

Ơ ???

- Dù anh không muốn chấp nhận, nhưng có lẽ, anh ta thật sự yêu em, Hiểu My ạ ! Chuyện với Hoàng Yến, có lẽ là vì...

- Kiết Tường à, anh không cần nói nữa đâu ! Em hiểu mà !

Em hiểu......hiểu mà......, trong tim anh ấy, vẫn không thể quên được Hoàng Yến. Sẽ không bao giờ quên được, đúng không anh ?

Cà phê Mylove........

- Minh Kỳ, anh ngồi đi !

- Em tìm anh, có chuyện gì sao ?

- Là.....có chuyện này.......em........em muốn nói, thật ra, chính em là người.........

- Hoàng Yến, không quan trọng nữa rồi, em không cần phải nói đâu !

- Thật ra, chính em là người muốn Tĩnh Như lấy mẫu thiết kế của Hiểu My, cũng chính em là người đã đẩy Hiểu My xuống nước. Nhưng, em thật sự không biết cô ấy sợ nước, cô ấy không biết bơi, em chỉ định.....

- Được rồi mà em, không sao nữa rồi ! - giọng Minh Kỳ chùng xuống, một nỗi thất vọng vô hình nào đó bủa vây lấy anh. Anh không thể hiểu nổi mình, nửa muốn Hoàng Yến nói sự thật, nửa lại cầu mong cô sẽ phủ nhận tất cả đến cùng.

- Anh đã biết ?

- Ừ

- Em.....xin lỗi !

Dù là đã muộn, nhưng hãy để em nói một lời xin lỗi.....trước khi buông tay !

- Lúc nhìn thấy anh hớt hải chạy tới chỗ Hiểu My, em biết mình sẽ không bao giờ thắng nổi cô ấy !

- Hoàng Yến à......

- Anh biết em mà đúng không ? tại vì em hiếu thắng nên mới như thế. Em thật sự là không can tâm, thật đấy !

- Em......

- Hì, nhưng bây giờ thì tốt rồi, em đã suy nghĩ rất kĩ, có lẽ anh cũng không hề yêu em, và em cũng chẳng có thể so được với tình yêu mà Hiểu My dành cho anh. Cho nên......ngày mai, em sẽ lại bay, tìm một người thật sự yêu em và em cũng yêu người ấy, giống như anh và Hiểu My vậy.......

- Ngày mai sao ?

- Vâng, à, quên chuyện này, thật ra, là vì công việc của em ở bên ấy có chút trục trặc, đúng lúc em nghe anh thông báo sẽ kết hôn với Hiểu My, bực bội trong lòng nên em mới về nước đột ngột như vậy. À, mà còn chuyện này nữa, hôm bữa tiệc, là vì em nhìn thấy Hiểu My, nên mới cố tình muốn anh hôn em.Anh, đừng giận em nhé !

Minh Kỳ ngây người, rồi sau đó, anh hiểu chuyện gì đã xảy ra, anh mỉm cười, nụ cười của sự tha thứ !

Một lần giải quyết xong xuôi, Minh Kỳ thấy lòng mình nhẹ hẳn đi.

Con đường rộng thênh thang khi người ta tự thưởng cho mình một ngày không công việc. Gió lạnh vẫn rít lên từng đợt, là cây xáo xạt.

Minh Kỳ suy nghĩ miên man, về Hiểu My. Đôi mắt anh ấm áp, nhìn ên bầu trời, Minh Kỳ nở một nụ cười thật hiền. Anh quay xe, không về bệnh viện ngay mà hướng về phía biệt thự Vũ gia.

Kiết Tường đi khỏi, một mình trong phòng, Hiểu My lại có cơ hội suy nghĩ vẩn vơ.

Cô biết mình vẫn còn yêu anh, yêu anh nhiều lắm. nhưng bây giờ, một chữ yêu từ phía cô thì làm gì được ngoài việc mang lại bao nhiêu đau khổ, cho biết bao nhiêu người ?

Đáng lẽ ngay từ đầu đã không nên làm như vậy, không nên quay trở lại, không nên gật đầu, không nên để tình cảm chế ngự trái tim mới phải.....

Hiểu My bước xuống giường, thay quần áo, nhìn một lượt khắp căn phòng lần cuối, anh không có ở đây, cứ coi như là ông trời thương cô !

Minh Kỳ cúi gập người, dò xét từng ngóc ngách quanh hồ bơi. Quái lạ, không biết sợi dây chuyền ấy chạy đi đâu, đã hai tiếng đồng hồ rồi mà anh vẫn chẳng thấy tăm hơi nó đâu, lưng và mắt anh đã mỏi rã rời. Nhưng anh nhất định phải tìm cho bằng được, nhất định hông thể để mất sợi dây chuyền đó được....

Dưới đáy hồ, một vật sáng lóng lánh dưới ánh mặt trời. Mắt minh Kỳ sáng lên, anh quên cả việc mình đang mặc đồ sơ mi, nhảy ùm xuống nước.

Chiếc dây chuyền nằm ngay ngắn trong lòng bàn tay, Minh Kỳ thấy vui như vừa tìm được báu vật.

Ừ, mà thật ra nó là báu vật mà, bởi vì trên đó là MK......

MK, là MY - KỲ ! ^^

Thay vội bộ quần áo khác, Minh Kỳ cũng không kịp ăn cơm mặc dù thức ăn đã dọn sẵn. Anh muốn nhanh chóng gặp Hiểu My.

Nhưng lúc Minh Kỳ tới nơi, căn phòng trống trơn, không một ai. Cô ấy đi đâu, khi vẫn chưa khỏe hẳn. Cô ấy đi đâu, khi anh đang ở chỗ này tìm cô ?

A, Minh Kỳ đấm mạnh vào tường. Con mèo đó ! Không phải anh đã bảo là không được trốn anh hay sao ? Cô muốn chết thật rồi ! Cứ để xem, cô đi đâu trốn anh ? Minh Kỳ phóng như bay rời khỏi phòng, tay nhấc điện thoại, anh nhất định phải tìm được Hiểu My, nhất định phải tìm được cô gái ngốc nghếch ấy !

Hiểu My ngồi một mình tại sân bay. Cô không biết mình nên bước vào phòng đợi hay cứ ngồi ở ngoài thế này, cô không biết mình phải đi về đâu, không biết cô có muốn đi hay không, cô thậm chí còn không biết mình có nên uống lon cà phê đang cầm trên tay hay không.........

Nơi này, cô chẳng thể ở lại được nữa, nhưng cô lại không muốn đi.......

Nơi này, đã không còn lí do gì để cô ở lại, cô thật sự muốn chạy trốn, nhưng lại không biết, khi chạy đi rồi, liệu mình có trốn được những giọt nước mắt chảy dài hay không ?

Lon cà phê xoay đi xoay lại trên tay, Hiểu My ngồi thất thần như vậy đã mấy tiếng đồng hồ rồi.

- TRỊNH HIỂU MY !

Trịnh Hiểu My ? là ai đó đang gọi cô sao ? tiếng nói này, nghe rất quen......mắt Hiểu My mở to hết cỡ, mồm há hốc, anh ta......sao lại có thể tìm thấy cô ???????

Những tế bào thần kinh còn chưa kịp định hình xem phải làm thế nào thì Hiểu My đã nhăn nhó vì đau. Minh Kỳ đã đứng trước mặt cô, chỉ nhìn sơ qua thôi cũng biết là anh đang không vui .

- Trịnh Hiểu My ! Em được lắm, dám trốn anh cơ đấy !

- Ơ, tôi......sao anh biết tôi ở đây ?

- Em không nhớ anh đã nói gì sao, anh là ai cơ chứ, là Vũ Minh Kỳ, em quên rồi à, chỉ cần anh muốn, em cả đời cũng không trốn được anh đâu ! Đi, về thôi, em chơi đủ rồi đấy !

- Không, tôi không muốn, anh bỏ ra - Hiểu My vùng vằng, nhất định không chịu để anh lôi xềnh xệch giữa bàn dân thiên hạ một lần nữa - Tôi không muốn đi, anh tìm được tôi thì sao chứ ? cứ cho là anh giỏi, nhưng như vậy cũng chẳng liên quan gì đến tôi, tôi đã nói rất rõ rồi, tôi và anh, chúng ta không..........Ơ ???????

Không để cho Hiểu My kịp có cơ hội nói mấy lời vô nghĩa, nhẫn tâm làm tổn thương mình, Minh Kỳ giật tay, kéo cô nằm gọn trong lòng mình.

Mặc cho cô cố đẩy ra, anh vẫn không nhúc nhích. Đã lâu lắm rồi, anh không được ôm cô như thế này....

- Vũ Minh Kỳ, anh mau thả tôi ra, chúng ta nói chuyện sau - Hiểu My bối rối tới mức muốn độn thổ, xung quanh đây, có biết bao nhiêu người, ai cũng đang nhìn chằm chằm vào họ.

Cô không muốn tên tuổi của mình xuất hiện trên báo vào ngày mai đâu !!!!!!

- Vũ Minh Kỳ, anh sao thế hả ? mau thả tôi ra, này.....

Trong lòng Minh Kỳ, Hiểu My chỉ như châu chấu đá xe, mọi nỗ lực đẩy anh ra đều chỉ là việc làm vô ích, tốn thêm nhiều calo mà thôi, cho nên, dù có giãy dụa kiểu gì, Hiểu My vẫn không thể nào thoát khỏi vòng tay anh.

- Hiểu My, em rốt cuộc vì sao mà muốn ra đi chứ ? Anh đã nói rồi, không phải sao, không phải là anh đã nói sẽ yêu em sao ? - Giọng Minh Kỳ bi ai, Hiểu My không thể nhìn vào đôi mắt anh, nhưng cô biết, anh đang rất nghiêm túc.

Chân thành ???

Khi người ta nghiêm túc thì liệu người ta có chân thành hay không ?

Hiểu My đứng yên, không cựa quậy trong lòng anh nữa. Hai tay cô buông thõng, nắm chặt lấy lon cà phê trên tay, như chỗ bấu víu cuối cùng để cô không ngã quỵ.

Minh Kỳ vẫn đang siết chặt lấy cô. Không hiểu sao, giờ phút này, cô lại rất muốn tin anh, tin những gì anh nói. Nhưng........

- Hãy nói cho anh biết, lí do em muốn đi - Minh Kỳ đặt hai tay lên vai Hiểu My, cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô

Hiểu My, cô rất sợ ánh mắt ấy, nó làm cô mềm yếu.....cô không muốn như vậy......

- Trước sau cũng phải đi, đi bây giờ sẽ tốt hơn mà ! - Hiểu My quay mặt đi, cô không muốn Minh Kỳ lại nhìn thấy một Hiểu My yếu đuối của ngày xưa nữa.

- Tại sao lại phải đi. Em.....không yêu anh ?

- Tôi.........

- Nhìn thẳng vào mắt anh ! Chỉ cần em nói em không yêu anh, anh sẽ để cho em đi, ngay lập tức !

Ơ ?????

Anh ta....tại sao lúc nào cũng phải làm khó cô như thế ? Nếu đã lựa chọn Hoàng yến thì tại sao cứ phải dày vò cô mãi thế này.......

cảm giác tủi thân kinh khủng, nước mắt cứ thế tuôn ra, mặc cho chủ nhân của nó luôn miệng bảo đừng. Hiểu My vvung tay, hất đôi tay của Minh Kỳ ra khỏi người

- Vũ Minh Kỳ, anh thật độc ác ! Tại sao lúc nào cũng muốn đùa giỡn tôi như vậy chứ ? Anh đã biết mình vẫn còn yêu Hoàng Yến, thì tại sao cứ phải làm tôi đau chứ ? Anh....thật tàn nhẫn .......

Hoàng Yến????????

- Anh nói anh yêu Hoàng Yến lúc nào hả ?

- Hừ, đến lúc này vẫn muốn lừa tôi. Không biết đến bao giờ, tôi mới không còn là con ngốc nữa - Hiểu My cười chua chát

- Đến khi nào, em không suy nghĩ lung tung thế này nữa, ngốc ạ !

- Anh......

- Em đang nói đến nụ hôn của anh và Hoàng Yến hôm bữa tiệc sao ? - trong mắt Minh Kỳ ánh lên nét thích thú

Ơ?????

- Haha, thật là, tại sao em lại không đến đó sớm hơn, để nghe câu " Anh yêu Hiểu My " chứ hả ?

Ơ?????

Minh Kỳ đưa tay lên, cốc nhẹ vào đầu Hiểu My. Mèo con à, đến khi nào, em mới không ngốc thế này chứ hả. Nếu như hôm đó, em cứ làm như trong phim truyền hình, giả vờ làm rơi thứ gì đó trên sàn nhà để anh biết được em đang đứng đó, thì làm aso hôm nay, anh lại phải tìm em khổ sở thế này chứ ? Em có biết, để tìm ra em, anh đã phải chạy biết bao nhiêu chỗ không hả ? Anh thật sự mệt lắm đấy. Chuyện lần này, anh ghi sổ nợ nhé. Đến khi nào, em không trả được nợ cho anh, anh sẽ bắt em làm tù binh cả đời.......^^

- Nhưng.....

- Nhưng cái gì chứ ? Đi nào, chúng ta nhất định phải làm rõ chuyện này. Thanh danh của anh đã bị em hủy hoại không thương tiếc, anh nhất định không bỏ qua. Em muốn đi chỗ khác nói chuyện, hay muốn đứng đây. À, cũng tốt thôi nhỉ, ngày mai, báo chí sẽ lại rầm rộ về một chuyện tình lãng mạn nhất quả đất này. Thôi, mình đứng đây cho tiện đi !

- KHÔNG !!!!!!

Minh Kỳ cười xòa......trong thầm lặng. Thấy chưa, em sẽ chẳng bao giờ thắng nổi anh đâu ! ^^

Thời gian cũ, địa điểm cũ, và người cũ.......

Hiểu My thở dài, sao phải đi xa như thế chứ ? đây, đâu nhất thiết phải tới chỗ này để nghe anh phân trần đâu ?

- Em lại đang mỉa mai anh đấy à, cẩn thận đấy, chẳng giấu nổi anh điều gì đâu ?

O_o == > không phải chứ ? cô dễ bộc lộ cảm xúc lắm à ?

Khung cảnh được nhìn qua ô cửa kính vuông của chiếc ô tô . Không thể nhìn bao quát, vì vậy, cô chẳng biết quan cảnh bên ngoài như thế nào.

Chuyện của chúng ta, lẽ nào, em vẫn chưa thể nhìn thấy hết ? Chỉ cần mở cửa kính ra thôi, mọi thứ sẽ hiện lên trước mắt. Nhưng em vẫn chưa tìm được khóa, anh sẽ giúp em chứ, Minh Kỳ ?

- Nào, đến rồi !

- Nhất định phải lên đó mới nói chuyện được sao ? - Hiểu My ái ngại. Không hiểu sao, cô lại có dự cảm sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra với mình.

- Em đau chân sao ? Không sao, anh bế em.

- Á, không cần - Hiểu My nhanh như chớp vọt ra khỏi tầm kiểm soát của Minh Kỳ. Anh chỉ còn biết cười thích thú, xỏ hai tay vào túi quần, lững thững theo sau cô.

Sân thượng cao ngút trời, gió mạnh đến nỗi, chỉ cần ai đó sơ ý, chắc chắn sẽ bị gió cuốn đi !

- Hiểu My à, chuyện này, thật sự là do em đã hiểu lầm. Anh không đuổi theo em hôm đó, là vì không biết phải đối diện với em như thế nào. Anh đã không còn yêu Hoàng Yến, nhưng anh lại không thể không dói lòng mình rằng cô ấy vẫn như xưa. Anh xin lỗi, là anh không tốt, đã để em chịu thiệt. Ngày mai, Hoàng Yến sẽ bay đi Mỹ, cô ấy muốn em tha lỗi cho cô ấy ! Và....anh cũng rất muốn được tha thứ - Minh Kỳ đột nhiên quay sang, nhìn vào đôi mắt mơ màng vì gió lạnh của Hiểu My.

Hiểu My không đáp lại anh. Nhưng cô cười. Một nụ cười để mùa đông năm nay thôi giá rét !

Xin lỗi, vì em đã không thể tin anh sớm hơn. Xin lỗi, vì đã bắt anh phải đi tìm em .

Từ bây giờ, từ giây phút này, mọi thứ sẽ là điểm bắt đầu mới, được không anh ?

Không gian yên lặng. Gió thổi. Tóc bay. Mọi thứ đều bị gió làm cho lay động. Nhưng em biết, có thứ không bị gió trêu đùa đấy : Là trái tim, là tình yêu của chúng ta ! Đúng không ?

Gió hờ hững, gió vô tình, nhưng anh không quan tâm, vì anh biết, sẽ có người luôn ở bên anh khi gió về !

Đêm lạnh.....nhưng trong người lại thấy rất nóng, vì bên cạnh còn có một người khác đi cùng.

Minh Kỳ đưa tay nắm lấy tay Hiểu My, cô quay sang nhìn anh nhưng anh giả ngơ không biết đến, cứ tiếp tục dõi mắt vào một nơi nào đó trên bầu trời.

Sự im lặng không làm cho người ta thấy ngột ngạt, trái lại giờ này, Hiểu My lại đang thấy rất hạnh phúc.

Nếu như lúc nào cũng như thế này thì chắc cô sẽ thích mùa đông mất ! ^^

- Hiểu My, sao......- Minh Kỳ định nói gì đó nhưng rồi lại nghĩ lại, anh hạ giọng - thôi vậy !

Câu nói lấp lửng giữa chừng làm Hiểu My không nén nổi tò mò, nhìn anh chằm chằm, dò xét

- Anh này, có chuyện gì anh nói đi, em đang nghe mà .

- Anh.....có thể....à, ý anh là.....em....

- 1.....2.....3.....4......5......để em xem bao lâu anh mới nói xong câu này nhé ! - Hiểu My chu môi làm trò trêu chọc. Đã lâu lắm rồi cô không nhìn thấy cái bộ mặt bối rối bất đắc dĩ như thế này của anh, thật sự là rất thú vị nha !

- Sao không bao giờ em hôn anh thế hả ? - Minh Kỳ thu hết can đảm, dồn vào một câu nói.

Gió mạnh thế này, mà sao câu anh nói lại nghe rõ thế chứ ?

Mặt Hiểu My lập tức biến sắc. Mới mấy giây trước thôi, cô còn thích chí cười thầm vì có thể trêu ghẹo anh, nhưng bây giờ, xem ra tình thế đã đổi ngược thì phải, người bị động lại đang là cô đấy !

Không gian lãng mạn, yên tĩnh thế này, sao anh lại có thể nói.....mấy câu đại loại như thế chứ ????

Minh Kỳ chăm chú quan sát Hiểu My, anh thở dài thất vọng. Sao anh lại không biết chứ ? cô chắc chắn sẽ chẳng bao giờ chủ động hôn anh. Người con gái này, chỉ giỏi trong mấy bản thiết kế thôi, bảo cô vẽ một nụ hôn còn khó hơn là may một bộ quần áo. Haizzzz

- Thôi, anh biết rồi, anh không nói nữa là được chứ gì ! - Mặt Minh Kỳ xị xuống - chỉ có anh yêu em thôi...... thôi, được rồi, được rồi, anh không yêu cầu quá đáng như thế nữa là được chứ gì ? dù sao thì em vẫn không bao ........ưm.........ưm

Mắt Minh Kỳ mở to hết sức có thể. Bài diễn văn sắp hết thì một sự cố không ngờ xảy ra.......

Hiểu My.......con mèo nhỏ ấy......đang......đang......hôn anh ????

Trên tầng thượng của một tòa nhà nào đấy, người ta thấy một cô gái choàng tay qua cổ chàng trai, kiễng chân,hai mắt nhắm mơ màng, môi chạm nhẹ vào môi anh....

Rất nhẹ.....như chuồn chuồn lướt nước.......

Hiểu My, cô ấy đang......

Mà khoan đã, cái này có được tính là một nụ hôn không vậy ? bởi vì, anh chỉ cảm nhận được một đôi môi ngọt ngào nào đó đang khẽ trêu đùa anh, chỉ là chạm rất nhẹ, một nụ hôn, có thể như thế này không ????

Nếu đó là một nụ hôn, thì nó làm anh thấy mình bức bối quá !

Nếu là không phải, thì là cô đang giỡn với tử thần ! Bởi vì, cô đang khiêu khích anh !

Trong trường hợp này, anh đang là người bị động sao ?

Trong trường hợp này, theo lí thuyết thì cô nên được nhận một "phần thưởng" xứng đáng vì dám chọc giận anh, đúng không?

Trong trường hợp này, có phải là anh nên phản công, tự mình đòi quyền công bằng cho mình không nhỉ ????? ^^

Mọi chuyện diễn ra sau đó, đừng hỏi cỏ may nhé, bởi vì lúc ấy, cỏ may đã theo gió bay đi rất xa rồi ! Nhưng mà, có một điều chắc chắn, đó là chị Hằng của chúng ta không ngừng đưa tay lên che mặt, thẹn thùng, xấu hổ. AAAA, ta không biết đâu đấy, Hằng Nga ta đây còn đang cô đơn kia mà, này, này........Oa, oa, oa.......ta không biết đâu.......aaaaaa

Nhưng dù chị Hằng có kêu gào thảm thiết tới cỡ nào thì dưới trần gian, khung cảnh vẫn thơ mộng, thời gian vẫn như đứng lại.

.......Yêu thương vẫn cứ dạt dào......

People should fall in love with their eyes closed !

Chỉ cần nhắm mắt lại thì người ta sẽ cảm nhận được nhịp đập của trái tim, sự thức giấc của những yêu thương ấm áp. Minh Kỳ này, tại sao trước giờ, em không biết đến câu nói này anh nhỉ ?

- Haizz, anh không biết là khả năng của em lại tệ như thế đấy ! - Minh Kỳ thở dài, mắt nhìn xa xăm

- Khả năng gì cơ ?

Khả năng ? khả năng ?????? Áaaaaaaaaaaaa

Mặt Hiểu My lập tức đỏ bừng lên như quả cà chua chín.

Thật mất mặt ! Minh kỳ, anh............có cần phải nói thẳng thế không chứ hả ?

- Nhưng không sao, anh sẽ từ từ chỉ cho em .

( == _ == ) (O_o)

Chỉ dạy sao ?????

- Mèo con à , đây là lần đầu tiên em hôn đấy à ?

( == _ == ) ( O_o)

Mèo con ?????

- Ai cho phép anh gọi em là mèo con thế hả ? - Hiểu My thẹn quá hóa giận, bí quá không biết làm sao, vội lấy cớ cái tên mới không rõ nguồn gốc ra để chuyển chủ đề.

- Haha, biết ngay là em sẽ lạc đề mà ! Mèo con - là tên em mà ?

- Hiểu My, Trịnh Hiểu My !

- Em không biết người ta vẫn đặt tên cho mèo là My đấy à ?

Có cái này sao ? Bình thường thì hay nghe gọi là Miu mà. Mà chán ghê cơ, cô lại chẳng am hiểu lắm về tên họ của mấy con mèo, không thể nào tranh luận với anh được. Mà có biết cũng chịu thôi, người bá đạo như anh, sẽ chịu nghe lời cô mà thay đổi sao ? Không bao giờ !

Dù không biết phải thuyết phục, uy hiếp ra sao nhưng vì không phục nên Hiểu My vẫn len lén cúi đầu, lẩm bẩm bác bỏ trong.......hòa bình ^^

- Dù sao thì em vẫn cứ thấy nó không hợp lí lắm ! Làm sao chỉ vì như thế mà gọi em là mèo được chứ ?

Minh Kỳ đương nhiên nghe cô nói, dù âm thanh rất nhỏ, vì vốn dĩ, cô chẳng muốn để anh nghe. Trong đêm, nụ cười của anh cứ sâu dần.

Lí do đó, đương nhiên là không hợp lí rồi. Bởi vì, làm gì có cái lí do ấy chứ ?

Nhưng anh sẽ không nói cho em biết lí do thật sự. Cái đó, là bí mật của riêng anh. Khi nào chúng ta già đi, nếu như tâm tình tốt, có thể anh sẽ nói cho em biết. Nhưng bây giờ thì không được đâu. Cái đó........vì anh muốn, chỉ mình anh được gọi em là mèo thôi. Em không cần biết chuyện này, bởi vì bây giờ, em phải nhớ một chuyện khác quan trọng hơn. Đó là Anh yêu em, mèo ngốc dễ thương của anh ạ ! ^^

Chiếc dây chuyền này, đã đến lúc, nó trở về với chủ của nó

" Hiểu My, em đồng ý lấy anh chứ, đồng ý rằng cả đời này sẽ bên anh, được không "

Trong cơn gió đông rì rào, cái lạnh chẳng thấm vào đâu khi có một người luôn bên cạnh mình, anh nhỉ ? ^^

- Tú Linh à, tớ hồi hộp quá ! - Hiểu My đưa tay lên ngực, cô có thể cảm nhận được tim mình đang nhảy nhót, một vũ điệu cực kì sôi động là đằng khác .

- Yên tâm đi, bên kia, Minh Kỳ có khi còn run hơn cậu ý chứ ? tớ đếm kĩ lắm rồi, anh ta, nãy giờ, đi qua đi lại, soi gương chỉnh tóc, không dưới hai mươi lần, hahaha

Hai cô gái sẽ cười tới vỡ bụng nếu như không có tiếng ho khù khụ của Kiết Tường

- Đang nói xấu chú rể với cô dâu đấy à ?

- Không phải là nói xấu, là nói để Hiểu My biết, vị hôn phu của cô ấy yêu cô ấy thế nào thôi ! Mà thôi, hai người nói chuyện đi, tôi đi trước đây.

Tú Linh Đi khỏi, Kiết Tường nhìn Hiểu My một lượt, xuýt xoa

- Hiểu My à, em thật sự đẹp lắm !

- Hì, cảm ơn anh !

- Anh đã đúng khi tự rút lui nhỉ ?

- Anh rất tốt với em, cảm ơn anh ! Anh nhất định sẽ gặp một cô gái tốt hơn em !

- Đương nhiên rồi em !

Kiết Tường với Hiểu My mà nói, như một người anh trai thật sự.Luôn có mặt lúc cô cần, sẵn sàng đòi lại công bằng cho cô. Cảm ơn anh, Kiết Tường !

Khách mời đã đến đông đủ, một đám cưới trong mong đợi của nhiều người. Hai gia đình Vũ Trịnh cười híp mắt, phải, từ giờ, chúng ta mới thật sự là một gia đình .

Tú Linh nhìn Kiết Tường hồi lâu, quay mặt đi, nhìn vào li rượu trên bàn

- Vẫn không can tâm à ?

- Không phải là không can tâm, chỉ là tôi đang nghĩ, nếu như tôi quen biết Hiểu My sớm hơn thì hôm nay sẽ thế nào ?

Tú Linh bật cười

- Sẽ không có chuyện đó xảy ra đâu ?

- Không sao ?

- Phải , cái đấy gọi là nhân duyên đấy, anh ngố ạ ! - Tú Linh nói rồi đưa cốc nước lên miệng sau khi đã nháy mắt tinh nghịch với Kiết Tường

Lần đầu tiên anh thấy cô như thế thì phải. Nghiêm túc, không bắt bẻ, lại còn nháy mắt với anh.....xem ra hôm nay sẽ là một ngày đặc biệt thật sự .

Nhân duyên à ? Tôi và em, có thể được gọi là nhân duyên không, cô bé ?

Giai điệu của bài hát Beautiful in white vang lên, trên đoạn thảm trải đầy hoa hồng, cô dâu như một nàng công chúa lộng lẫy, kiêu sa. Vẻ đẹp tinh khôi của cô trong chiếc váy trắng làm cho người ta không khỏi ngưỡng mộ. Chú rể đẹp trai, cô dâu kiềm diễm, thật là xứng lứa vừa đôi !

Minh Kỳ nhìn Hiểu My, thấy lòng mình lâng lâng niềm hạnh phúc khó tả, cô, chắc chắn là cô dâu đẹp nhất !

Những giai điệu cứ vang lên, mỗi lời hát là cảm xúc của anh. Hiểu My à, em thật sự đã là của anh.

Anh yêu em nhiều như thế nào, em chưa bao giờ hỏi anh như bao cô gái khác hỏi người yêu. Là vì em đã biết câu trả lời đúng không ?

Anh, thật sự anh cũng chẳng biết mình yêu em đến đâu, nhưng anh sẽ làm hạnh phúc, đến khi nào anh còn sống !

Chúng ta sẽ cùng nhau ngắm sao, chuyện mà em thích làm nhất. Anh sẽ để em tựa vào vai anh, tai đeo chiếc phone, thả hồn vào những bản nhạc không lời không lời mà em thích. Anh chỉ để em dựa thôi, sẽ không nói câu gì hết đâu, hứa đấy !

Những lúc em khóc, anh sẽ chìa ra trước mặt em một cây kẹo thật to, đến khi em hết khóc, nhất định anh sẽ tìm ra kẻ đã làm em khóc, cho tên đó một trận. À, mà nếu là anh thì sao ? Không bao giờ, anh sẽ không bao giờ làm em khóc. mà lỡ là anh thì......mình hòa nhau em nhé. Anh chỉ cho phép em giận anh 3s thôi đấy ! ^^

Lúc trời lạnh, anh sẽ nắm tay em thật chặt, đủ để gió không bao giờ làm em co ro.....

Như vậy, liệu em có biết anh yêu em rất nhiều không ?

So as long as I live I’ll love you,

will have and hold you

You look so beautiful in white

And from now til my very last breath

This day I’ll cherish

You look so beautiful in white tonight

...........................

Hãy ở bên anh, cho đến khi nào sao không còn sáng nữa, được không ?

__________________________________The End_____________________________________


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.