Ngũ Đại Tài Phiệt

Chương 52: Quyết đoán



Cuộc họp của 3 người Shizuka, Mone và Bạch Hoa ở Công ty SA kéo dài hơn 3 tiếng đồng hồ. Lần này, tới Pháp là vì Tập đoàn SMG bọn họ đã thành công giành được 1 hạng mục có giá trị lớn của Công ty SA. Công ty SA là công ty có quy mô lớn nhất tại Pháp với ngành chính là điều chế hương liệu, nói cho dễ hiểu thì là điều chế nước hoa, mỹ phẩm... Gần đây, nhà điều chế hương của SA vừa mới đưa ra một dự án rất có tiềm năng phát triển vì thế công ty đã kêu gọi đầu tư. Shizuka đã sớm nhìn ra được giá trị của dự án này nên đã quyết định đầu tư vào nó. Chính vì vậy mà cô đã dốc rất nhiều tâm sức, không chỉ có riêng Shizuka mà cả đám người Mone cũng gần như thức trắng mấy đêm để bàn bạc kỹ lưỡng đưa ra phương án hiệu quả nhất để giành được hạng mục này. Cuối cùng không phụ tâm huyết của họ, họ gần như đã nắm trọn toàn bộ hạng mục, SMG cũng trở thành cổ đông lớn nhất, một khi sản phẩm được tung ra thị trường thì SMG chắc chắn sẽ thu được nhiều lợi nhuận.

Tại phòng họp của Công ty SA.

- "Cô bảo sao? Tổng giám đốc Shizuka, dự án này là do bộ phận công ty chúng tôi đề ra làm sao có thể để các người hớt tay trên được chứ? Như thế chẳng khác nào đem công sức của chúng tôi dâng tặng miễn phí cho SMG các người à!" - Tổ trưởng tổ điều chế hương bất bình đứng dậy lớn tiếng. Đó là một cô gái tầm 23 tuổi trông rất là kiêu căng.

- "Cái gì gọi là hớt tay trên, cái gì gọi dâng tặng miễn phí chứ? Bộ, tai cô bị điếc à?" - Bạch Hoa xưa nay là người khá nóng tính, điển hình cho loại người nghĩ gì nói đó. Do vậy cũng rất hay bị "cái miệng hại cái thân". Vụ việc tối qua và sáng nay chính là một ví dụ.

- "Bạch Hoa!" - Mone ngồi bên cạnh kéo tay cô nhắc nhở giữ ý tứ.

- "Cô! Sao cô dám ăn nói như thế với tôi. Chẳng qua cô chỉ là 1 trợ lý tổng giám đốc nhỏ nhoi mà dám ở đây lớn tiếng với tôi sao? Cô có biết tôi là ai không?" - Cô gái kia không ngờ Bạch Hoa lại dám phản ứng như vậy thì tức giận, hét lên.

- "Cô hét cái gì mà hét. Hét nhiều như thế hèn chi tai bị điếc là phải. Tôi không cần biết cô là cái thá gì tôi chỉ cần biết cho dù tôi chỉ là 1 trợ lý nhỏ nhoi thì ít nhất vẫn lớn hơn cô. Cô chẳng qua chỉ là 1 tổ trưởng 1 bộ phận nhỏ còn hơn cả hạt cát thôi!" - Bạch Hoa cũng không chịu yếu thế, cô cũng dứt khoát đứng dậy mỉa mai cô ta.

- "Cô! Cha, cô ta mắng con điếc. Cha, cha phải làm chủ cho con!" - Cô gái kia bị mỉa mai thì tỏ vẻ ấm ức chạy về phía cha mình làm nũng.

- "Ha! Thì ra là con ông cháu cha. Bảo sao lại ở đây tỏ vẻ ra oai, hống hách không biết trên dưới lớn nhỏ!" - Bạch Hoa ngồi xuống ghế, ngả lưng ra sau rồi vắt chéo chân, khoanh hai tay trước ngực khinh bỉ nhìn cô gái kia.

- "Em bớt nói vài câu đi!" - Mone véo vào mông Bạch Hoa 1 cái đau điếng cảnh cáo.

- "Tiểu Hân! Đủ rồi, ồn ào như thế còn ra thể thống gì nữa!" - Cha cô ta thấy vậy thì vừa mất mặt vừa tức giận lườm con gái, xong ông ta quay về phía Shizuka - "Tổng giám đốc Shizuka, cô đừng để ý con bé, nó từ nhỏ bị tôi chiều hư nên mới không biết trên dưới lớn nhỏ, mong cô bỏ qua cho!".

- "Không sao! Giám đốc Ngô không cần khách sáo!" - Shizuka lạnh nhạt trả lời.

- "Cha, là con lớn tuổi hơn cô ta đó, đáng lẽ ra là cô ta phải tôn trọng con mới phải!" - Ngô Gia Hân không hiểu nổi tại sao cha cô phải kiêng nể cô gái này chứ.

- "Con còn đòi người ta tôn trọng con. Cô ấy 20 tuổi đã làm Tổng giám đốc của Tập đoàn quốc tế SMG. Ngay cả các Phó tổng giám đốc và cả các trợ lý cũng đều là những cô gái trẻ 19, 20 tuổi. Từ đó đủ để thấy họ tài giỏi cỡ nào. Mau về chỗ đi, đừng làm loạn nữa!" - Giám đốc Ngô trừng mắt nhìn Ngô Gia Hân, miệng không ngừng khen người đám người Shizuka.

- "Cha!"

- "Mau đi đi!"

Ngô Gia Hân không những không được cha bênh vực mà còn bị đuổi về chỗ thì tức giận giậm chân bình bịch đi về chỗ của mình.

- "Chị coi, lão già này cũng dẻo mồm quá đi!" - Bạch Hoa nghe thấy Giám đốc Ngô hết lời khen ngợi họ thì cảm thấy da gà da vịt nổi hết lên. Cô ghé người qua chỗ Mone mỉa mai thì bị cô ấy lườm cho 1 cái.

- "Giám đốc Ngô! Ông quá lời rồi! Dù sao chúng tôi vẫn còn trẻ, vẫn còn phải học hỏi những tiền bối trong giới thương trường như các ông nhiều!" - Mone mỉm cười nhẹ nhàng nói.

- "Phó tổng giám đốc Mone, đó là sự thật mà! Tôi không hề quá lời đâu!" - Nói xong ông ta nhìn sang Shizuka hỏi - "Tổng giám đốc Shizuka, vừa rồi cô nói để cho trợ lý Bạch đến cùng giúp đỡ cho bộ phận điều chế hương. Tôi thấy hình như không được ổn lắm. Dù sao về việc điều chế hương này không những đòi hỏi sự hiểu biết mà còn phải có kinh nghiệm. Tôi sợ cô ấy không làm được".

- "Ông đang coi thường tôi sao?" - Bạch Hoa bị ông ta chê không có kinh nghiệm thì nổi nóng lớn tiếng.

- "Bạch Hoa!" - Mone lập tức ngăn cơn thịnh nộ của Bạch Hoa lại. Cô nhìn Giám đốc Ngô nói - "Chuyện này ông không cần lo. Bạch Hoa cũng là nhà điều chế hương. Kinh nghiệm và hiểu biết cô ấy có thừa. Hơn nữa không phải ông không biết, phàm là nhà điều chế hương đều phải có khứu giác nhạy bén. Bạch Hoa bẩm sinh khứu giác rất nhạy bén rồi. Chỉ cần ngửi cô ấy cũng có thể nói ra trong nước hoa có những thành phần gì. Tôi là người coi trọng thành quả, tôi đã tốn nhiều tâm huyết để đầu tư cho hạng mục này nên tôi chỉ muốn chắc chắn rằng hạng mục này sẽ mang lại nhiều lợi ích cho SMG chúng tôi!".

- "Thì ra là vậy. Tôi hiểu rồi! Trợ lý Bạch, xin lỗi vì đã coi thường cô! Tổng giám đốc Shizuka, phó tổng giám đốc Monexin lỗi vì đã không tin tưởng vào quyết định của cô!" - Giám đốc Ngô nghe thấy thế thì rất mất mặt nhưng không thể không tạ tội với họ.

- "Cha, cha thật sự sẽ cho người ngoài can thiệp vào quá trình điều chế hương liệu mới của công ty chúng ta sao?" - Ngô Gia Hân không cam chịu liền phản bác.

- "Trợ lý Bạch cũng là nhà điều chế hương, có cô ấy giúp đỡ thì càng tốt chứ sao?"

- "Nhưng lỡ cô ta không cẩn thận làm sai sót thì sẽ ảnh hưởng rất lớn cho công ty chúng ta đó!"

- "Phải! Cô ấy nói đúng!".... - Những người khác trong phòng họp nghe Ngô Gia Hân nói thế thì cũng xì xầm bàn tán.

- "Cô rửa miệng cho sạch rồi hẵng nói. Cô đừng có nói vớ vẩn giảm uy tín của Bạch Hoa tôi. Tôi còn sợ tay nghề của các người không ra gì mà ảnh hưởng đến vốn đầu tư của SMG chúng tôi kìa!" - Bạch Hoa thật sự đã bị cô tiểu thư hống hách này chọc giận. Cô thật sự tức muốn xì khói đầu.

- "Cô nói ai rửa miệng không sạch, tay nghề không cao hả?" - Ngô Gia Hân bị mắng thì muốn xông qua đánh người. Bạch Hoa cũng không chịu yếu kém, cô cũng đã chuẩn bị để đánh cho cô ta 1 trận cho hạ hỏa.

- "Đủ rồi!" - Shizuka lạnh lùng nói thành công ngăn cản 2 người đang cãi nhau kia. Cô liếc nhìn Bạch Hoa làm cho cô ấy sợ đến rụt cổ lại.

- "Sáng nay bị đánh còn chưa đủ sao?" - Mone kéo Bạch Hoa ngồi xuống mắng nhẹ.

- "Em! Tại em tức quá mà!" - Bạch Hoa bị mắng thì chu mỏ lầu bầu.

Shizuka nhìn 1 lượt các nhân viên của Công ty SA rồi ánh mắt dừng ở Ngô Gia Hân lạnh lùng mở miệng:

- "Shizuka tôi dám đảm bảo với các cô, cho dù các cô không làm gì, để cho 1 mình Bạch Hoa làm thì cô ấy cũng sẽ làm tốt. Các người cũng có thể chỉ cần ngồi đợi thu tiền cũng được. Cho nên, các người không cần lo cô ấy sẽ làm sai sót chuyện gì! Chúng tôi còn có việc phải đi trước. Dự án này sẽ bắt đầu vào ngày mai, Bạch Hoa sẽ ở lại đây nửa tháng để giúp đỡ. Giám đốc Ngô, tôi muốn nửa tháng sau sẽ có sản phẩm mới để ra mắt. Về vấn đề quảng cáo tuyên truyền, tôi nghĩ SA có thể làm tốt, phải không?"

- "Tất nhiên! Tất nhiên!" - Giám đốc Ngô quả thật đã bị khí thế lạnh lẽo của Shizuka áp bức đến bủn rủn tay chân. Còn Ngô Gia Hân rốt cuộc đã hiểu vì sao cha cô phải kiêng nể cô gái này. Vì cô ấy quả thực rất quyết đoán, rất tài giỏi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.