Ngũ Hành Thiên

Chương 126: Ta là Bắc Hải Chi Phong



Chu Tiểu Hi mang theo lo lắng trong lòng, bay trên không trung bằng tốc độ nhanh nhất. Bởi vì hắn biết mọi người không kiên trì được lâu.

Cứ qua 200 dặm hắn lại dừng lại và chém ngã một thân cây để xem có huyết độc lan tràn đến chỗ đó hay không nhưng tất cả lõi cây đều là màu đỏ. Số lần thất vọng càng nhiều lên theo quãng đường một nửa Vạn Sinh Viên mà hắn đã bay qua.
Hắn không thể nào tưởng tượng được và cảm thấy hoảng sợ.

Vạn Sinh Viên rộng lớn vô biên trong mắt hắn đã hóa thành biển máu cuồn cuộn vô biên.

Vạn Sinh Viên bị huyết độc ăn mòn và thân thể hắn cũng không ngừng bị huyết độc ăn mòn. Huyết độc lại như một con quái vật đang không ngừng lớn mạnh bằng cách nuốt chửng nguyên lực của hắn.

Hắn cắn răng liều mạng mà bay nhưng lại phát hiện ra rằng Vân dực càng ngày càng không có sức, càng bay chậm.
Trong lòng hắn cảm thấy thê lương và hơi tự giễu nếu anh em bên trong bộ thấy tốc độ này của mình thì chắc chắn sẽ cười to chế nhạo rồi.

Dĩ nhiên có một ngày Bắc Hải Chi Phong Chu Tiểu Hi còn chậm hơn cả rùa.

Loạng chòa loạng choạng như chú chim nhỏ vì đôi cánh bị thương mất đi thăng bằng nên càng bay càng thấp.

Thân thể hắn băng qua tán cây, dù rậm rạp cành lá quất vào trên người hắn nhưng hắn vẫn không cảm thấy đau.

Lần trước bay thấp như vậy là lúc nào nhỉ? Chắc là mười hai tuổi...

Trước mắt hắn dường như nhìn thấy một thiếu niên non nớt đang vụng về mang một chiếc Vân Dực lớn hơn nhiều so với cơ thể. Đó là Vân dực của cha hắn, hắn đã ước ao từ rất lâu và thậm chí đến trong mơ cũng muốn được bay lượn trên bầu trời giống như cha mình.

Vì đây là lần đầu tiên hắn mang Vân dực nên thiếu niên vô cùng hồi hộp, hắn mím môi rồi vận chuyển nguyên lực xiêu xiêu vẹo vẹo bay lên khỏi mặt đất, nhưng chưa kịp reo hò đã như một con chim nhỏ uống say phát ra một tiếng thét chói tai rồi đâm vào um tùm lá cây của cây đại thụ trong sân.

Cảm giác cành lá đập vào mặt rất giống như bây giờ.

Hình bóng thiếu niên mang theo ngây thơ và ước mơ thật tốt đẹp biết bao.

Thân thể mất đi cân đối liên tục ngã vào trong bùn đất, bùn đất tung tóe lên cùng lá úa che rợp bầu trời làm khóe miệng của Chu Tiểu Hi nhếch ra nét tươi cười ấm áp hoài niệm.

Hắn giãy dụa đứng lên và dựa vào một cây lớn rồi lấy một ống trúc từ trong lòng. Hắn lấy ra một cái lá cầu cứu, cắm ở trên thân cây.

Hắn ngây người mười giây khi nhìn thấy ánh sáng lá cầu cứu dần dần nhạt đi.

Hắn cẩn thận đậy ống trúc lại rồi giấu kín vào trong người. Sau đó, không chút do dự xoay người cất bước lảo đảo tiến về phía Cảm Ứng tràng.

Hít thở càng ngày càng khó khăn và nhiệt độ cơ thể càng ngày càng cao, hắn cảm giác thể lực đang giảm rất nhanh.
‘Được rồi, kỳ thực mình đã không còn thể lực, hai chân như đổ chì.Cũng may Thôi tiên tử không nhìn thấy bộ dáng chật vật hiện tại của mình, bằng không quá mất mặt rồi...’

Chóng mặt cùng ù tai làm trong đầu hắn mê man.

‘Hiện tại dáng dấp của mình nhất định rất xấu đi...’

Trong mơ mơ màng màng, hắn giống như nhìn thấy Thôi tiên tử nhoẻn miệng cười với hắn. Dưới chân vấp phải một cành cây làm hắn ngã nhoài, miệng gặm đất còn trán đập vào một tảng đá, máu tươi chảy ròng ròng xuống.

Điều này trái lại làm hắn tỉnh táo hơn một ít và không biết từ nơi nào sinh ra một cổ lực lượng giúp hắn bò dậy khỏi mặt đất rồi giãy dụa xông tới trước.

Lảo lảo đảo đảo, thất tha thất thểu, mê man.

Thân thể hắn đỏ rực như tôm luộc, nhiệt độ cao đến kinh người. Hắn cảm thấy trong thân thể của bản thân giống như có một ngọn núi lửa đang phun lên.

Máu tươi trên trán tản ra mùi vị mê người.

Phía sau bụi cỏ cách đó không xa, kèm theo sột soạt sột soạt là từng đôi con mắt màu đỏ tươi sáng lên.

Nhưng mà hắn đã không còn cảm thấy sợ hãi, giống như hắn không biết mình đã chạy đi bao lâu. Con mắt đờ đẫn bị máu tươi từ trán chảy ròng ròng xuống làm tầm mắt một mảnh nhuộm đỏ.

Hô hấp giống như nổ vang tại bên tai, tim đập tựa như quái vật rít gào, thế giới đang dần xa.

‘Đây là cảm giác tử vong sao...’

Hắn muốn nhếch môi, nhưng mà đã không có sức lực, hắn ngã lăn trên đất.

Dã thú từ bốn phương tám hướng chậm rãi tới gần. Trong con mắt màu đỏ của chúng tràn đầy vẻ tham lam và khát vọng.

Mặt sau tán cây màu máu đỏ là bầu trời thăm thẳm đỏ như máu, thực sự là rất đẹp, không biết bắt đầu từ khi nào mà hắn liền yêu bầu trời, khát vọng chinh phục bầu trời, khát vọng bay lượn trên bầu trời.

Người nào nói với hắn rằng ý nghĩ sau cùng trước khi chết mới là ý nghĩ hắn yêu nhất?

Thực sự là nói lung tung a...

‘Mình yêu chính là ống trúc sao? ha ha ha...’

Về sau nhớ kỹ, ống trúc không nên đậy chặt như thế... Được rồi, không có về sau rồi.

Ống trúc run rẩy, lá thông tung tóe một vùng.

Trong tầm mắt là một màu đỏ hắn không nhận ra cái lá thông nào trong đống lá đủ mọi màu sắc.

Con mắt bị máu thấm đẫm rất dễ bị mù màu...

Nước mắt đỏ sẫm cứ như vậy chảy xuống, hắn cũng không biết đó đó là nước mắt hay là máu, rơi tí tách trên bàn tay đầy bùn đất của hắn, giống như hình trái tim.

‘Thôi tiên tử, ngươi phải sống sót!’

Hắn gồng lên chút sức tàn giống như một con dã thú gần như tuyệt cảnh, mãnh liệt nắm lên một cái lá thông nhằm phía một thân cây gần nhất!

Phanh!

Một cái lá thông dính đầy bùn đất, cắm ở trên thân cây.

Hắn ngơ ngác nhìn thấy một cái điểm sáng dần sáng lên rồi càng lúc càng sáng.

Hắn muốn cười, muốn cất tiếng cười to, nhưng mà hắn đã không phát ra được âm thanh nào.

Đây là ‘Lá cầu cứu’ của hắn, Cảm Ứng tràng có thể tra được đánh dấu của hắn. Trong lương khô dược phẩm hắn đưa cho Thôi tiên tử, có Bắc Hải lệnh bài của hắn, phía trên có thể thông qua Bắc Hải lệnh bài tìm được Thôi tiên tử.

Hắn cảm thấy mỹ mãn ngẩng đầu, trong tầm mắt huyết hồng, những dã thú kia dị thường dữ tợn.

Thật xấu...

Giờ phút này, hắn chỉ muốn gọi to với Thôi tiên tử và bầu trời hắn yêu, mang theo kiêu ngạo hắn cất tiếng hô to để gió vang vọng tên của mình.

Ta là Bắc Hải Chi Phong!

Hắn thẳng tắp ngửa mặt đổ xuống.

Đã qua ba ngày trong bóng tối ở dưới gò đất.

Lần trước tại sau khi mãnh thú rời khỏi, Ngải Huy mới bảo Đoan Mộc Hoàng Hôn dùng Thanh Hoa đằng đục ra mấy cái lỗ nhỏ.

Mấy cái lỗ nhỏ này có thể dẫn không khí vào rất ít, cũng may mọi người cũng biết bên ngoài nguy hiểm cỡ nào nên ngay cả những nữ học viên nhõng nhẽo kia vào lúc này cũng chỉ có cố nén.

Bên ngoài đã loạn thành một đống, các loại mãnh thú không biết tên, tiếng kêu gào càng ngày càng nhiều, liên tục không ngừng.

Dù cho tại bên trong gò đất, mọi người đều là kinh hồn táng đảm.

Những ngày này, gò đất không ngừng được gia cố, Ngải Huy phụ trách cảnh giới còn các học viên thổ tu thì phụ trách khống chế bùn đất.

Gò đất càng ngày càng dầy nhưng dù có dày cỡ nào đều chống không được tiếng thú rống truyền vào.

Lúc nào chi viện sẽ đến?

"Chúng ta có thể sống sót không?" Trong bóng tối có người hỏi.

"Nhất định có thể!" Hứa phu tử nói như đinh đóng cột: "Động tĩnh lớn như vậy, Cảm Ứng tràng nhất định sẽ không ngồi xem. Mọi người phải tin tưởng Cảm Ứng tràng, tin tưởng chúng ta."

"Hứa phu tử nói đúng." Thôi tiên tử lúc này cũng mở miệng: "Chúng ta phải tin tưởng Cảm Ứng tràng. Vạn Sinh Viên cách hơi xa, cần có thời gian điều động lực lượng. Nhưng mà bất kể nói như thế nào thì Cảm Ứng tràng cũng sẽ không làm như không thấy với cục diện như vậy."

Các học viên thả lỏng rất nhiều.

Thôi tiên tử nói xong, liền trầm mặc trong hắc ám.

Nàng nhớ tới Chu Tiểu Hi, bàn tay không tự chủ nắm chặt cái bao Chu Tiểu Hi ném cho nàng. Đã ba ngày rồi mà tên kia còn không có tin tức, lẽ nào đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sao?

Nhớ tới huyết độc trong cơ thể Chu Tiểu Hi, nàng càng thêm lo lắng.

Cái khuôn mặt bất cần đời kia mang theo vẻ lấy lòng không ngừng hiện lên tại trong đầu nàng, nhớ tới hắn mặt dày đùa nàng vui khôn tả, khóe miệng nàng bất giác tươi cười.

‘So với những phu tử trong phân viện, tên kia thú vị hơn nhiều a...’

Nhớ tới Chu Tiểu Hi quyết dây dưa hỏi nàng cách thức liên hệ. Nói về sau muốn viết thư cho nàng, thực sự là cổ hủ, chẳng lẽ không biết hiện tại đã không còn lưu hành viết thư rồi sao?

‘Nếu như đến lúc đó không viết thư, ngươi sẽ xong đời, hừ hừ...’

Trong bóng tối, trên mặt Thôi tiên tử hiện đỏ bừng xấu hổ.

Nhưng mà trong nháy mắt, tất cả tạp niệm lại biến thành lo lắng.

Nàng nhìn nhìn vị học viên bị trói chặt kia, vị học viên bị thương bị đánh xỉu, trong lòng càng thêm lo lắng.

‘Dù thế nào đi nữa, ngươi phải sống sót a!’

Kỳ thực Ngải Huy rất muốn bảo mọi người không nên cất tiếng, dù rằng mọi người đều hạ giọng rất nhỏ. Nhưng mà hắn rất muốn nói cho mọi người biết rằng có rất nhiều dã thú thính giác cực kỳ nhạy cảm.

Nhưng hắn cũng không có nói, bởi vì hắn biết nếu như một mực duy trì im lặng thì tâm tình mọi người sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Hắn quen hắc ám, không có bất cứ cảm giác không tốt gì.

Hắn nhìn thoáng qua mập mạp đang dựa vào tảng đá cứ như vậy đã ngủ rồi. Kỳ thực tại tình cảnh như vậy, ngủ là lựa chọn tốt nhất.

Ngải Huy không dám ngủ, là bởi vì hắn phải luôn luôn quan tâm động tĩnh bên ngoài, tay hắn cơ hồ không có rời thảo kiếm chút nào.

Hắn không có lạc quan so với người khác. Hắn ba ngày không nháy mắt một cái, tình huống bên ngoài thế nào, hắn rất rõ ràng.

Thế cục đang chuyển biến xấu!

Mọi người có thể cảm giác được thú rống càng ngày càng nhiều, nhưng mà chỉ có Ngải Huy mới ở trong lòng đếm thầm.

Hai mươi sáu!

Thời gian ba ngày, hắn nghe đến hai mươi sáu âm thanh dã thú rống giận khác nhau. Con số chuẩn xác này là chứng cứ tốt nhất. Ngải Huy phát hiện, những dã thú hung mãnh này cũng không tùy tiện rống giận như vậy.

Mỗi con dã thú chỉ cất tiếng một lần.

Hắn suy đoán trong một tiếng gầm giận dữ đó nhất định ẩn chứa ý nghĩa đặc thù nào đó. Nhưng hiện tại tin tức hắn thu thập được quá ít nên còn không có cách nào khám phá bí mật trong tiếng gầm giận dữ này.

Nhưng có một điều có thể khẳng định là chỉ có dã thú đủ gây nguy hiểm mới sẽ cất tiếng rống giận tương tự.

Hai mươi sáu con dã thú hoàn toàn khác nhau lại cũng đủ nguy hiểm khiến mỗi người đều run sợ.

Mà Ngải Huy nhận thấy đó là huyết độc lan tràn hoặc là nói rằng thời kỳ huyết độc ủ bệnh đã qua đến hiện tại đã tiến vào thời kì bùng nổ. Huyết độc có thời kỳ ủ bệnh, điều này đã được nghiệm chứng.

Trợ giúp Ngải Huy nghiệm chứng là vị học viên bị thỏ lông đỏ cắn bị thương kia.

Nguyên lực trong cơ thể học viên này biến mất, cả người nóng hổi, khi tỉnh lại thì táo bạo hơn nữa tràn đầy tính công kích. Nếu như Ngải Huy từ đầu đến cuối không có thoát khỏi trạng thái kiếm thai phát hiện ra trước, phỏng chừng bên trong gò đất có phân nửa người sẽ bị hắn gây tổn thương.

Thân thể học viên bị thương tay đang xảy ra biến hóa kinh người, tỷ như da dẻ hắn trở nên càng thêm cứng rắn. Con mắt sung huyết hiện ra ánh đỏ yêu dị, sức mạnh lớn hơn rất nhiều. Tóc trở nên thô chắc, ngắn ngủi thời gian ba ngày, tóc cái tên này vậy mà lại mọc ra một đoạn dài.

Vết thương trên bàn tay đã khỏi hẳn, cũng không có lưu lại bất cứ dấu vết gì, hơn nữa trơn nhẵn vô cùng.

Hơn nữa Ngải Huy chú ý tới, tên học viên này cũng không có triệt để mất đi ý thức, mà là hắn đã không thể nào khống chế tâm tình mình. Giống như trên người những người khác có thứ gì đó đang kích thích hắn vậy.

Vì an toàn của mọi người, đành phải trói chặt tên học viên này lại.

Nhưng Ngải Huy từ đầu đến cuối âm thầm quan sát hắn, tựa như hắn tại Man Hoang quan sát những hoang thú kia.

Ngải Huy lo lắng nhất chính là nếu quả đúng như hắn dự liệu, Cảm Ứng tràng có năng lực đối diện với thời kì huyết độc đã bùng nổ sao?

Nghĩ đến mỗi cái viện lỏng lẻo canh gác, hắn chỉ có cười khổ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.