Ngũ Hành Thiên

Chương 161: Gặp nguy hiểm



Dịch: oceankingdom

Một mảng hỗn loạn trên đường phố.

Lúc an toàn tự nhiên hạng người không có kinh nghiệm thực chiến thường thường cũng có thể giữ được trật tự . Song đến khi nguy hiểm xảy ra, tự nhiên trật tự nhìn qua thật yếu ớt đó lại sẽ sụp đổ chỉ trong nháy mắt.

Mọi người đi theo sau lưng Ngải Huy, trên mặt lộ vẻ bất an.

Ngược lại thì Mập Mạp trước kia mọi người coi thường, xách khiên lớn, sải bước đi bên phải Ngải Huy, mặt đầy cảnh giác quét nhìn bốn phía.

"Chúng ta ở lại chỗ này không phải là an toàn hơn chút sao?" Vương Tiểu Sơn yếu ớt hỏi.

"Không có chỗ nào an toàn." Ngải Huy tốc độ dưới chân không chậm chút nào, không quay lại nói: "Nếu như bọn họ là người mười ba bộ, ta sẽ rất đồng ý để mọi người ở lại nơi đó. Đáng tiếc là bọn họ không phải, nếu như tình huống trở nên nghiêm trọng hơn một chút thì bọn họ thì sẽ tan vỡ. Biết cảm giác bị đám đông tan vỡ chen lấn xô đẩy không? Ngươi sẽ không muốn biết đâu. Hơn nữa số người của bọn họ nhiều chính là mục tiêu lớn, dễ dàng bị huyết thú để mắt tới hơn."

Đoan Mộc hoàng hôn ánh mắt chớp động : "Ngươi chắc chắn là như vậy *?"

Hắn từ nội tâm thừa nhận thực lực của Ngải Huy , nhưng những lời này của Ngải Huy có ý như không coi những cảnh vệ kia ra gì.

"Ta cảm thấy rất có lý a." Khương Duy nghe vậy đồng ý nói: "Cảnh vệ tư chất quá kém, tên nam tử biến thái trần truồng trước kia đến bây giờ còn không bắt nổi, nghe nói lại còn bị đối phương trêu đùa làm bị thương hết mấy cảnh vệ . Ta cảm thấy vẫn là tự dựa vào chúng ta còn tương đối thực tế một chút. Di! A Huy, ngươi biểu tình tại sao lại kỳ quái như vậy ?"

Đoan Mộc hoàng hôn khóe mắt co rút, cảm giác như tim của mình bị cắm mấy kiếm, máu tươi đầm đìa.

Sư Tuyết Mạn cũng nhớ tới cảnh tượng buổi tối hôm đó. Đó là lần đầu tiên nàng kiếm thuật của Ngải Huy, một kiếm vô cùng hoàn mỹ kia khắc sâu dấu ấn ở trong đầu nàng.

Bây giờ nhớ lại, cũng không nhịn được phải khen ngợi.

Còn tên biến thái buổi tối hôm đó Sư Tuyết Mạn không có bao nhiêu ấn tượng. Ngược lại Ngải Huy mang đến cho nàng càng ngày càng nhiều ngạc nhiên.

Thời điểm trước khi giải quyết sáu người Hà Thu Minh nàng thấy Ngải Huy dùng [ Ngư Củng Bối ], liền nhớ lại mình lần mù chiến hồi đó. Nàng sử dụng [ Ngư Củng Bối ] một lần duy nhất trong thực chiến , kết quả lại là tuyên cáo thất bại. Xem qua [ Ngư Củng Bối ] của Ngải Huy, nàng lại bị rung động một lần nữa. Nếu như lúc ấy [ Ngư Củng Bối ] của mình cũng có cảnh giới của Ngải Huy, lần mù chiến đó nhất định sẽ là nàng thắng cuộc!

Đáng tiếc, đến bây giờ còn không tìm được người thần bí, nàng có chút buồn bã.

Ngải huy cười ha hả: "Là ta nhớ tới tên biến thái trần truồng kia da thật là trắng "

Cảm giác xấu hổ bao phủ lấy Đoan Mộc hoàng hôn. Trên mặt nóng hừng hực giống như muốn cháy vậy, giờ khắc này, hắn hận không được tìm dưới đất cái kẽ hở nào chui vào.

"A Huy ngươi gặp mặt tên biến thái trần truồng kia ?" Khương Duy nhất thời hăng hái.

"Nga, thì chuyện phát sinh ngay đầu hẻm đạo tràng." Ngải huy vốn đang không muốn nhiều lời, nhưng là vừa nghĩ tới Đoan Mộc hoàng hôn thiếu của mình một ức rưỡi. Nhất thời thay đổi chủ ý, ra sức làm nhục : " Cho tới bây giờ chưa từng thấy qua tên nào biến thái như vậy, không mảnh vải che thân, cả con đường này mọi người đều bị chấn kinh đến ngây người, bao nhiêu cặp mắt. "

Đoan Mộc hoàng hôn mặt đen đến mức như cái đáy nồi.

Sư Tuyết Mạn liếc Ngải Huy một cái, tên này lúc nào lại trở nên nói nhiều như vậy ? Duy chỉ có điều khiến nàng có chút ngoài ý muốn là, Ngải Huy lại không hề đề cập tới một kiếm tuyệt đẹp của mình, mà lại không ngừng mô tả tên nam tử biến thái trần truồng.

Khá tốt, không phải là một người khoe khoang khoác lác.

Nàng đã gặp quá nhiều thanh niên tài giỏi đẹp trai, mỗi một vị ở trước mặt nàng đều là không ngừng thổi phồng bản lãnh chiến tích huy hoàng của mình. Nàng đối với kẻ tự mình thổi phồng vô cùng không ưa.

Nàng quay mặt sang, bỗng nhiên chú ý tới sắc mặt Đoan Mộc hoàng hôn thật giống như không tốt , không khỏi ân cần hỏi han : "Thế nào ? Có chỗ nào khó chịu ?"

Hai nhà quan hệ rất tốt, hai người cũng là biết nhau từ nhỏ, chẳng qua giao tình không sâu. Sư Tuyết Mạn tuổi tác lớn hơn, đối đãi Đoan Mộc hoàng hôn giống như tiểu đệ đệ vậy.

Đoan Mộc hoàng hôn thân thể cứng đờ, một lát sau mới miễn cưỡng nặn ra vẻ tươi cười: "Không có sao, Tuyết Mạn tỷ. "

Nhưng vào lúc này, phía trước đột nhiên tuôn ra tiếng thét chói tai.

"Đó là cái gì? Trời ạ, huyết thú! Cẩn thận! Chạy mau!"

Sau đó mọi người thấy đường phố phía trước. Vô số người vẻ mặt kinh hoảng thất thố , giống như thủy triều điên cuồng xông về phía này . Đám người hoảng loạn, không biết có bao nhiêu người bị chà đạp trên đất, nhưng không người nào dám dừng lại vào lúc này. Rất nhiều người phóng lên cao, muốn chạy thoát thân từ trên trời, nhưng vì đồng thời bay lên quá nhiều người khiến cho rất nhiều người mới vừa rời mặt đất được mấy thước liền va chạm cùng một đám người khác, thân thể mất đi khống chế từ bầu trời rơi xuống.

Lúc này rơi xuống là trí mạng, sóng người hoảng loạn trong nháy mắt liền đem bọn họ nhấn chìm.

Sắc mặt tất cả mọi người đại biến, Ngải Huy không chút do dự nói : "Bên này!"

Hắn phóng tới ngõ hẻm gần nhất, những người khác như vừa mới tỉnh lại từ trong mộng, cuống quít đuổi theo.

Oanh!

Mặt đất rung động, vô số thét chói tai và tiếng khóc tỉ tê, sóng người điên cuồng mãnh liệt giống như sóng dữ từ phía sau bọn họ gào thét đi qua.

Bên trong kể cả Sư Tuyết Mạn , sắc mặt của mọi người đều trắng bệch như tờ giấy, liều mạng dọc theo ngõ hẻm chạy như điên. Vương Tiểu Sơn nghĩ đến vấn đề mới vừa rồi mình hỏi Ngải Huy, trong lòng vô cùng kinh sợ. Ở trước mặt sóng người hoảng loạn, lực lượng của cá nhân nhỏ bé biết bao và nhỏ nhặt không đáng kể.

Giờ khắc này, thoáng như tận thế hạ xuống.

Dọc theo ngõ hẻm chạy như điên không ngừng, ngõ hẻm quanh co thành bình phong che chở tốt nhất, sóng người đáng sợ bị bọn họ bỏ xa.

Chạy ra ngoài mấy dặm, mọi người mới ngừng lại.

Ngải huy nhìn mọi người sắc mặt trắng như tờ giấy cùng nỗi sợ hãi sâu đậm trong mắt, trong lòng không khỏi than nhẹ. Hắn rất biết thức ăn tâm tính lũ tay mơ. Hôm nay một màn này sẽ xuất hiện ở trong cơn ác mộng của bọn họ một thời gian rất dài.

Mập mạp biểu hiện tốt nhất, nắm chặt không bỏ phí chút thời gian nào nhai kẹo mạch nha.

Đoan Mộc Hoàng Hôn, Khương Duy cùng Vương Tiểu Sơn sắc mặt tái nhợt, mỗi người ra sức thở hổn hển, giống như sắp tới không thở nổi nữa.

Bị kích thích lớn nhất là Tang Chỉ Quân cùng Sư Tuyết Mạn, Tang Chỉ Quân hốc mắt ửng đỏ, cả người không tự chủ được run rẩy.

Sư Tuyết Mạn sắc mặt rất kém, ngải huy chú ý tới tay nàng nắm lại đến trắng ra, nhưng nàng dần dần bình tĩnh lại.

Kết quả trước mắt so với dự trù của Ngải Huy đã tốt hơn rất nhiều.

Ba người Đoan Mộc Hoàng Hôn, trải qua hai lần chiến đấu từ lúc chạy trốn ở Vạn Sinh Vườn khiến năng lực chịu đựng của bọn họ tăng cường rất nhiều. Mà Sư Tuyết Mạn và Tang Chỉ Quân đi cùng với mình từng giết Huyết Biên Bức nên cũng tốt hơn rất nhiều.

Ngải huy vui mừng không khỏi nghĩ đến mình đem sáu tên còn lại đào thải ra khỏi đội ngũ là lựa chọn chính xác biết bao.

"Chúng ta hỏi thăm chút đây là đâu ? " Ngải huy ngắm nhìn bốn phía, có chút nhức đầu, khung cảnh trước mắt hắn cảm thấy hoàn toàn xa lạ.

Loại chuyện lạc đường này lại xuất hiện ở mình ?

Ngải Huy rất muốn nhổ một ngọn cỏ nhét vào trong miệng của mình nhưng vẫn là khắc chế được, ai biết bây giờ độc huyết có thấm vào trong thành hay không.

"Đây là Hổ Phách Hạng." Đoan Mộc Hoàng Hôn lên tiếng, sắc mặt hắn trừ có điểm tái nhợt, nhìn qua cũng đã khôi phục lại bình tĩnh.

Ngải huy mặt đầy hồ nghi : "Ngươi chắc chắn vậy ? "

"Chắc chắn." Đoan Mộc hoàng hôn suýt nữa bật thốt lên, vì tìm ngươi đi học, Hoàng Hôn ca đã đi khắp toàn bộ Tùng Gian thành biết không?

Di, kích động như vậy, giống như không khẩn trương.

Đoan Mộc hoàng hôn bình tĩnh nói : " Nơi này cách đạo tràng không xa, trước mặt quẹo trái, vào Vân Tùng Hạng, qua năm giao lộ, đi trong Vân khói Hạng, chưa tới ba giao lộ là đến."

Tất cả mọi người đều bị Đoan Mộc Hoàng Hôn làm rung động.

Ngải Huy mặt vẫn đầy hồ nghi : " Ngươi quen như vậy hả?"

Đoan Mộc Hoàng Hôn mặt không biểu tình : " Ta đã đi qua là không quên được."

Thì ra tên này mù đường! Đoan Mộc hoàng hôn trong lòng chỉ muốn cười to ba tiếng, họ Ngải kia, rốt cuộc đã bị ta phát hiện nhược điểm của ngươi!

Bỗng nhiên ánh mắt hắn nhìn thẳng, một mũi kiếm đen thùi lùi ở trong mắt hắn kịch liệt phóng đại.

Giết người diệt khẩu !

Trong đầu hắn chỉ kịp thoáng qua bốn chữ này, ' đinh ', một tiếng va chạm bén nhọn ở bên tai của hắn nổ tung, đầu hắn như trong mộng.

" Mọi người cẩn thận! "

Ngải Huy lớn tiếng nhắc nhở mọi người, một cổ lực lượng thật lớn từ mũi kiếm Long Tích Hoả truyền tới, ngải huy đạp đạp đạp chân lùi về sau hết mấy bước. . .

Một con Huyết Đường Lang ( bọ ngựa máu ) cao nửa thước, bay đến đầu tường cách đó không xa, ánh mắt đỏ thẫm, lạnh lùng nhìn chằm chằm ngải huy.

Mới vừa rồi nó trong lúc đánh lén lại bị ngăn trở.

Hai móng trước giống như hai thanh đao, trên không trung ma sát ra âm thanh làm người ta sợ hết hồn hết vía, cánh của nó rung lên, hóa thành một đạo bóng đỏ nhào tới mọi người.

Sư Tuyết Mạn bỗng dưng dậm chân tiến lên, trường thương trắng như tuyết trong tay đột nhiên đâm về phía tàn ảnh màu đỏ giữa không trung !

Ánh thương trắng như tuyết cùng hai đạo ánh đao màu đỏ đụng vào nhau, Sư Tuyết Mạn thân hình thoắt một cái, chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào ánh đao yêu dị màu đỏ lại xuất hiện trong tầm mắt nàng.

Trường thương trong tay Sư Tuyết Mạn đột nhiên cong lại, ở góc độ không thể tưởng tượng chặn lại ánh đao.

Sư Tuyết Mạn đánh giá thấp lực lượng và tốc độ Huyết Đường Lang, chưa kịp hồi khí, không khống chế được thân hình bay thẳng về sau.

Ánh đao yêu dị màu đỏ, nhưng tựa như giòi bám vào xương, bất chợt phóng tới.

Lòng của nàng đột nhiên trầm xuống.

Nguy cấp! Một cái hắc kiếm bỗng nhiên từ dưới cánh tay của nàng chui ra , giống như một con rắn độc đột nhiên từ bụi cỏ vụt ra ngoài.

Đang!

Cánh tay Ngải Huy đau xót, suýt nữa không cầm nổi kiếm. Hắn nhân lúc ngăn trở một kích này! Thừa dịp tay trái chợt vòng qua eo Sư Tuyết Mạn, mượn cỗ lực lượng này, hai người lăn lộn bay ngược về phía sau.

Còn chưa rơi xuống đất, Ngải Huy hô to giữa không trung : " Mập mạp ! "

Mập Mạp phối hợp ăn ý cùng Ngải Huy, hắn giống như một con gấu lớn nổi giận, gầm thét giơ lá chắn hướng Huyết Đường Lang mà đánh tới.

Ánh đao Huyết Đường Lang giống như mưa sa chém trên lá chắn thiết mộc.

Mập mạp co người lại, gắt gao giơ lá chắn.

Những người khác lúc này rốt cuộc cũng kịp phản ứng, gia nhập chiến cuộc.

[ Thanh Hoa ] của Đoan Mộc Hoàng Hôn, không ngừng từ chỗ sâu vươn từng dây mây xanh, từ bốn phương tám hướng cuốn lấy Huyết Đường Lang.

[ Nhuyễn Cung Kim Ty ] của Tang Chỉ Quân, bắn tên về phía Huyết Đường Lang liên tiếp.

Nhưng tất cả công kích không có hiệu quả, [ Thanh Hoa ] Đoan Mộc Hoàng Hôn toàn bộ rơi vào khoảng không. Động tác Huyết Đường Lang nhanh chóng như điện, còn có thể phi hành tầng thấp, thỉnh thoảng mang theo rất nhiều tàn ảnh đánh lừa ánh mắt. Dây mây [ Thanh Hoa ] của Đoan Mộc Hoàng Hôn mấy lần đều cuốn phải tàn ảnh Huyết Đường Lang, mũi tên liên tiếp của Tang Chỉ Quân, cũng bị nó bổ ra loạn xạ.

Thỉnh thoảng không cách nào tránh né mũi tên, nó cũng một đao bổ ra nốt.

Đường Lang là cao thủ dùng đao trời sinh, ở man hoang, Đường lang chính là phần tử nguy hiểm. Huyết Đường Lang trước mắt, thực lực mạnh, vượt qua tất cả tưởng tượng của mọi người. Cho đến giờ nó hoàn toàn chiếm thượng phong.

[ Trọng Cung ] của Khương Duy và Vương Tiểu Sơn thậm chí không tạo được bất kỳ tác dụng nào, bọn họ cùng nó không phải cùng một trình độ.

Ngải Huy nhìn thấy tình huống không ổn, còn không chờ rơi xuống đất, thân thể hắn giữa không trung vặn một đường quỷ dị, cánh tay vòng ở eo Sư Tuyết Mạn giống như một cây roi chợt đem Sư Tuyết Mạn hất ra : " Cuốn lấy nó ! "

Ngải Huy đem Sư Tuyết Mạn hất ra, còn mình lấy tốc độ mau hơn đập vào mặt đất, không nhịn được rên lên một tiếng.

Sư Tuyết Mạn vốn có chút thẹn thùng chợt nghe được tiếng kêu đau đớn này, lại thanh tỉnh, trong mắt hiện lên sát khí, hoàn thành tư thế điều chỉnh giữa không trung, nguyên lực điên cuồng tràn vào trường thương trắng như tuyết trong tay. (chưa xong đợi tiếp theo. )


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.