Ngũ Hành Thiên

Chương 200: Sự thật tàn khốc



Dịch giả: Mạc Trần

Ở Binh Phong đạo trường.

Mập mạp đang kể lại tất cả những gì đã xảy ra, miêu tả sinh động như thật.

"... Lúc đó ta lập tức kịp phản ứng, bên ngoài có người, rình coi chúng ta, khẳng định là tặc! Ta hét lớn một tiếng, cất bước bước lao ra, lập tức nhìn thấy tên tặc kia chạy về phía đầu ngõ. Ta không nói hai lời, ném trọng thuẫn, cất bước đuổi theo! Ai ngờ được tên tặc kia chạy cực kỳ nhanh, lúc đó ta không kịp cởi trọng giáp trên người, ta liền dùng Phun Hỏa Đoạt Mệnh Truy, tốc độ đó quả thực quá tuyệt rồi... Không ngờ được tên tặc kia phi thường trơn trượt, ngược lại còn nương theo lực lượng của ta để bay đi. Ta bị vấp tảng đá trên mặt đất, bị té ngã. Hừ, bất quá ta khẳng định hắn cũng không chịu nổi, ít nhất cũng gãy mấy cái xương..."

"Vấn đề vẫn là không đuổi được sao?"Lâu Lan nháy nháy mắt.

"Đuổi kịp a."Mập mạp nghiêm trang, giang hai tay: "Là không bắt được!"

. . .

Ngải Huy không nghe hai người thảo luận, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào cây Ngưu Mao thảo trên nón. Hắn được coi là nửa chuyên gia về thực vật, nhưng mà chưa từng bao giờ gặp qua Ngưu Mao thảo. Lấy Ngưu Mao thảo đặt trước mũi ngửi ngửi, hắn nghe thấy được mùi hương ngọt nhàn nhạt.

Sắc mặt hắn nghiêm trọng.

Khi nghe Mập Mạp nói có tặc, trong lòng hắn liền hơi hồi hộp một chút. Điều đầu tiên hắn nghĩ đến chính là có phải Tin Tức thụ bị người chú ý hay không. Tin Tức thụ này rất có lai lịch, bối cảnh của lão nhân tù phạm ở đầu kia cũng sâu không lường được, song phương là tử địch, Thần huyết tám chín phần mười đang âm thầm tìm kiếm bọn họ.

Lẽ nào trong thành có người của Thần huyết nằm vùng?

"Có nhìn ra điểm gì khác thường không?"Sư Tuyết Mạn lại gần.

Trên mặt nàng mang theo nét tươi cười, hiển nhiên tâm tình không tệ. Chiến đấu hôm nay so với nàng mong muốn càng thêm thuận lợi, quan trọng là không có thương vong, điều này làm cho nàng rất hài lòng.

"Không có."Ngải Huy lắc đầu: "Có khí tức Huyết độc, nhưng không phải rất cường liệt."

Hắn đưa Ngưu Mao thảo cho Sư Tuyết Mạn.

Huyết độc lan tràn ở trong thành đã rất khó ngăn cản, số lượng Huyết kiến thật lớn là xuất phát từ đó. Độc huyết vẫy ra khi chiến đấu lây nhiễm rất nghiêm trọng đối với thực vật. Thành chủ phủ không thể không đặc biệt phái người diệt trừ những thực vật lây nhiễm Huyết độc kia, về sau lại hễ là thực vật phát triển mới đều bị thanh trừ.

Bởi thành chủ phủ phản ứng rất cấp tốc, tốc độ Huyết độc lan tràn chậm hơn dã ngoại rất nhiều, không có gây thành tai nạn.

Sư Tuyết Mạn nhìn một cái, cũng không nhìn ra cái gì đặc biệt.

Bởi vì lo lắng cây Ngưu Mao thảo này ẩn chứa Huyết độc, Ngải Huy nói mập mạp đốt nó đi.

"Thực lực tiến bộ rất nhanh a, đã lục cung rồi?"Ngải Huy quan sát Mập Mạp trên dưới, hơi kinh ngạc.

"Thiên phú tốt, đành chịu thôi!" Mập mạp nghĩ nên giữ dáng vẻ rụt rè bình tĩnh, nhưng mà khóe miệng vểnh lên cùng con mắt khép thành kẽ hở đã bộc lộ sự đắc ý trong lòng gã.

"Giỏi!" Trong mắt Ngải Huy tràn đầy vẻ tán thưởng, quay mặt sang hỏi Sư Tuyết Mạn: "Giống như hắn chưa thích ứng với cảnh giới hiện tại, có biện pháp gì hay không?"

Ngải Huy biết rõ Sư Tuyết Mạn kiến thức rộng rãi học thức uyên thâm, kiến thức về tu luyện hơn xa bọn hắn.

"Không ai có thể thích ứng được liền." Sư Tuyết Mạn nói, tiếp theo đưa ra kiến nghị đúng trọng tâm: "Tình huống hắn như vậy, ta cũng đã gặp qua. Chỉ cần có một khoảng thời gian quen thuộc, là có thể thích ứng được. Nếu là bây giờ thì kiến nghị làm một ít tu luyện tương đối nhằm vào nguyên lực, tỷ như tại mặt ngoài trọng thuẫn hình thành một tầng hỏa diễm, nỗ lực duy trì nó bình ổn, thời gian kiên trì càng dài càng tốt, ít nhất cần phải duy trì hai phút trở lên."

Ngải Huy cảm thấy cái chủ ý này không sai, ưu điểm của mập mạp là lực lượng, nếu như có thể hình thành một tầng hỏa diễm tại trên mặt thuẫn, vậy tác dụng xác thực rất rõ ràng.

"Lâu Lan, giám sát mập mạp, hỏa thuẫn huấn luyện, hai trăm lần."Ngải Huy nói.

"Không thành vấn đề, Ngải Huy!"Lâu Lan khoan khoái đáp.

Mập mạp tâm can run lên, cất tiếng kháng nghị: "A Huy, ngươi giết ta đi, hai trăm lần! Ta nào có nhiều nguyên lực như vậy?"

Lâu Lan hân hoan nói: "Có biện pháp! Có thể ăn ớt. Mập mạp phi thường mẫn cảm hòa đồng với hỏa nguyên lực của ớt, có thể ăn ớt để bổ sung nguyên lực, còn có thể cải thiện thể chất. Chúng ta tồn trữ số lượng ớt đủ lớn."

Mập mạp dùng ánh mắt cơ hồ muốn giết người nhìn Lâu Lan, âm thanh bi ai: "Lâu Lan! Ngươi vì sao rất muốn hại ta? Cái gì mà Trợ hỏa thang, cái gì mà Long thang, tinh dầu ớt, ta ta ta ta. . ."

Ngải Huy cắt đứt mập mạp cất tiếng kêu rên như giết lợn, dứt khoát nói: "Được, thì dùng biện pháp này. Lâu Lan, hai trăm lần!"

"Không thành vấn đề, Ngải Huy!"Lâu Lan hân hoan tiếp nhận nhiệm vụ.

Vứt bỏ tiếng mập mạp kêu rên ra phía sau, Ngải Huy đi tới dưới Tin Tức thụ, hắn lấy chiếc lá treo trên cổ xuống gắn lên thân cây, suy nghĩ một chút mới viết lên.

"Rất may mắn ta còn có thể liên hệ cùng ngươi. Hôm nay giết chết một Huyết văn kiến, Huyết văn trên thân Huyết văn kiến phi thường mơ hồ. Kỳ lạ chính là máu nó có thể kết tinh thành tinh thể màu đỏ, giống như bảo thạch, biến thành huyết tinh, tạm thời còn chưa có phát hiện ra nó có tác dụng gì. Còn có một chuyện không ổn là hình như chúng ta bị người khác theo dõi."

Hắn ngồi dưới Tin Tức thụ chờ một hồi lâu thì đối phương mới hồi âm.

Các học viên đang trong lúc tu luyện, không ngừng có quang mang đột phá sáng lên. Không có gì so với chiến đấu càng thêm rèn luyện người, không có gì so với chiến đấu càng thêm kích phát tiềm năng.

Ngải Huy ngồi dưới Tin Tức thụ không khiến cho mọi người hiếu kỳ, cùng một sự kiện làm nhiều lần như vậy, mọi người liền sẽ quen.

"Rất cao hứng vì các ngươi còn sống. Huyết văn trên thân Huyết thú có liên quan trực tiếp với thực lực của chúng nó, huyết văn càng rõ ràng, thực lực càng cường. Về huyết tinh, ta nghĩ đại khái có thể hiểu rõ một vài thứ. Đối với Huyết tu mà nói, huyết tinh giống như nguyên thực của chúng ta, hay giống như linh thạch ở thời đại tu chân. Nó ẩn chứa Huyết linh lực phong phú, có thể giúp Huyết tu tu luyện nhanh hơn. Ta hoài nghi, Thần huyết sở dĩ chế tạo ra Huyết thú, rất có khả năng chính là vì huyết tinh. Mà mục đích của huyết thực là có thể trợ giúp Huyết thú thực hiện huyết luyện, khiến Huyết thú có thể sinh thành Huyết văn, từ đó có thể sinh ra huyết tinh. Về phần nguyên tu có thể sử dụng huyết tinh hay không, ta không có mẫu thử, không cách nào đưa ra đáp án. Nếu có người đang âm thầm theo dõi các ngươi, ngươi cần phải tận lực giảm thiểu liên hệ với ta. Xin cố gắng bảo vệ tốt chính mình, huyết tai không có khả năng kết thúc trong ngắn hạn, chỉ có sống mới có cơ hội, vô luận làm bất cứ chuyện gì."

Ngải Huy chăm chú xem xong, liền hái lá cây xuống, treo lại lên cổ mình.

Động tác của hắn thong dong, thần sắc bình tĩnh, nhìn không ra đầu mối gì. Nhưng mà ở trong lòng hắn, lại giống như nhấc lên kinh đào hãi lãng.

Suy đoán của lão nhân Tù nhân khiến hắn cảm thấy chấn động, nhưng lý trí lại nói cho chính mình, có lẽ đây mới là mục đích chân chính của Thần huyết?

Sinh sản huyết thực là vì có thể cho Huyết thú huyết luyện, từ đó có thể sinh ra huyết tinh. Vô luận là Huyết thú, hay là huyết thực đều là tài liệu sinh ra huyết tinh.

Không đúng, còn bao gồm cả nguyên tu...

Huyết kiến nuốt ăn nguyên tu, hoàn thành một vòng lột xác mới, mới sinh ra Huyết văn, trở thành Huyết văn kiến, mới tạo ra Huyết tinh.

Cả người Ngải Huy lạnh lẽo, cảm giác mình bóc ở ra lớp khăn che tầng ngoài của tai nạn, nhìn thấy sự thật khiến người không rét mà run ở bên trong kia.

Gia hỏa điên cuồng, lãnh huyết cỡ nào mới có thể nghĩ đến phương thức đáng sợ như thế, mới có thể chế tạo ra Huyết độc đáng sợ như thế?

Hắn ngây ngẩn ngồi dưới đất, tinh thần hoảng hốt.

"Ngươi không sao chứ?"Sư Tuyết Mạn quan tâm hỏi.

Ngải Huy ngồi ở dưới Tin Tức thụ ngây người hơn mười phút, khiến cho nàng chú ý, lần đầu tiên nàng nhìn thấy biểu tình như vậy ở Ngải Huy, hỗn tạp sợ hãi, mờ mịt và bất an.

Ngải Huy như ở trong mộng chợt tỉnh: "Không có việc gì."

Hắn đột nhiên hỏi Sư Tuyết Mạn: "Ngươi không sợ hãi sao?"

"Sợ hãi?"Sư Tuyết Mạn thoáng sửng sốt: "Lúc đầu rất sợ hãi, bây giờ tốt hơn nhiều. Sợ hãi cũng không có tác dụng, dù sao là chiến đấu ngươi chết ta sống, không có gì có thể tưởng tượng."

Ngải Huy giống như thể hồ quán đỉnh, thoát khỏi trạng thái sợ hãi.

Không sai, dù sao là chiến đấu ngươi chết ta sống a, ngay từ đầu đã là vậy! Bị xem là tài liệu lại như thế nào đây? Địch nhân có cường đại, có điên cuồng hơn thì thế nào?

Thúc thủ chịu trói? Ngửa cổ đợi làm thịt?

Không có gì khác nhau!

Ngải Huy vô ý thức vỗ vỗ vai Sư Tuyết Mạn, khen: "Thiết nữu lam bạch có một trái tim sắt."

Bàn tay Ngải Huy vỗ lên vai nàng, thân thể Sư Tuyết Mạn cứng đờ, nhưng mà câu nói phía sau kia khiến mặt nàng đen lại.

“Thiết nữu lam bạch”…
Ngải Huy cũng kịp phản ứng lại, cất tiếng ha ha vụt chạy xa.

Ngọc phường thêu.

Hàn Ngọc Cầm lật xem từng trang bản thảo, tỉ mỉ cực kỳ.

Bên trong công xưởng an tĩnh, thành chủ và viện trưởng cung kính ngồi ở trước mặt bà, không dám phát ra chút âm thanh nào.

Bàn tay bà nhẹ nhàng vuốt phẳng trang bản thảo, tựa như vuốt qua khuôn mặt phu quân. Trong mắt bà, mỗi chữ trên bản thảo đều thấm đẫm tâm huyết, tản ra ánh sáng chói mắt lóa mắt.

Bà có chút xuất thần.

Vì cái gì bị hắn hấp dẫn? Là cái gì khiến bà luôn luôn không cách nào dời đi ánh mắt mình? Là cái gì khiến bà giao mình cho đôi bàn tay cũng không phóng khoáng kia? Là cái gì khiến hắn một đời bình thường, mình lại không oán không hối?

Tất cả đều tại trong những hàng chữ này.

Bà chăm chú đọc hết mỗi chữ, mới đưa bản thảo cho thành chủ: "Cứ dựa theo cái này làm đi."

Giọng điệu bình tĩnh lại lộ ra vẻ chân thật đáng tin.

"Vâng!"

Thành chủ Vương Trinh và viện trưởng không hẹn mà cùng đáp, hiện tại Hàn sư là cọng rơm sau cùng bọn họ có thể nghĩ đến.

Vương Trinh nói tiếp: "Cần chúng tôi phải làm gì, xin mau chóng thông báo."

"Những thứ phải chế tạo, chỉ sợ cần không ít thời gian."Hàn Ngọc Cầm thần sắc bình tĩnh: "Lão thân cũng cần phải bế quan nhập định, súc thần dưỡng thế. Khi toàn bộ trận điểm đều đã hoàn thành, thì lại đến thông báo cho lão thân đi."

"Vâng." Hai người vội vàng rời khỏi gian phòng ra.

"Minh Tú, vi sư muốn bế quan, ngươi tới thủ." Hàn Ngọc Cầm nói.

"Vâng, sư phụ."Minh Tú nhu thuận đáp, không biết vì sao, trong lòng nàng có chút bất an.

Đi ra phường thêu, Vương Trinh cùng viện trưởng bằng tốc độ nhanh nhất bay trở về Thành chủ phủ, hai người tinh tế xem hết toàn bộ bản thảo, không hẹn mà cùng lộ ra vẻ vui mừng.

"Xảo đoạt thiên công! Thực sự là xảo đoạt thiên công! Không nghĩ tới a, quá khiến người không nghĩ tới rồi, trong lòng Thủ Xuyên có đại tài!"Viện trưởng kích động đến mức nói năng lộn xộn, trong bản thảo có rất nhiều điểm ông ta xem không hiểu, nhưng mà ông ta hiểu, phương án có hi vọng thành công cực kỳ lớn.

Lúc trước Hàn Ngọc Cầm tuy rằng phóng xuất hào ngôn, nhưng mà mọi người cũng chỉ là ôm ý nghĩ nhiều hơn một phần cơ hội thì càng tốt, thực tế cũng không dám ôm quá nhiều hi vọng.

Thẳng đến khi nhìn thấy bản thảo, bọn họ mới chân chính ý thức được, có hi vọng!

Không có gì so được với việc trong trạng thái tuyệt vọng như thế, bỗng nhiên nhìn thấy hi vọng, càng khiến người ta kích động.

Bình tĩnh lại từ trong kích động, ánh mắt viện trưởng chuyển tới bản thiết kế phác thảo phức tạp trên bàn, có phần lo lắng: "Cũng không biết chúng ta có thể làm ra được hay không? Thực sự quá phức tạp. Phải hỏi hỏi công tượng?"

"Buộc phải làm ra được!" Vương Trinh dứt khoát nói: "Triệu tập toàn bộ công tượng, chúng ta không có nhiều thời giờ như vậy, chúng ta phải dùng tốc độ nhanh nhất!"

Toàn bộ Tùng Gian thành ầm ầm vận chuyển.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.