Ngũ Hành Thiên

Chương 237: Bình tĩnh



Dịch giả: nhatchimai0000

Ngải Huy đi ra khỏi nơi ở của sư phụ.

Đi trên đường phố đen kịt, đèn Nam Qua trên đường Tùng Gian thành đã bị phá hủy gần như sạch sẽ, buổi tối không có ánh sáng cũng không có ánh trăng, thỉnh thoảng có Nguyên tu tuần tra lướt qua đỉnh đầu, có ánh sáng chợt lóe rồi biến mất. Đường phố dưới chân lồi lõm gồ ghề, đạp lên đá vụn và đất mặt, chỗ nào cũng là cảnh tường đổ nhà sụp, chỉ có tiếng bước chân của mình vang vang.

Khuôn mặt tiều tụy của sư phụ thỉnh thoảng hiện ra ở trước mắt hắn, vừa nhìn thấy Ngải Huy đã không thể tin được và phẫn nộ. Nhưng khi biết rõ chân tướng câu chuyện, sự phẫn nộ tiêu tan hết. Sư phụ trở nên có phần dông dài, kể lể hắn rất nhiều, căn dặn rất nhiều. Hắn có thể cảm nhận thấy sư phụ hổ thẹn, sư phụ cảm thấy không dạy được Ngải Huy cái gì, ông ấy nói ông ấy không thích hợp làm lão sư rồi.

Ngải Huy nghiêm túc nghe, mặt mỉm cười.

Trong giọng nói khàn khàn của sư phụ, không có sợ hãi tử vong, không có sự ảo não hay hối hận, nếu có chỉ là sự thản nhiên và kiêu ngạo.

Sinh mệnh tiều tụy tựa như tro tàn còn ửng sáng sau khi hừng hực bốc cháy, ánh sáng, hơi nóng dần dần biến mất.

Ngải Huy rất bình tĩnh, trong sự bình tĩnh có phần giật mình. Hắn không cảm thấy tiếc hận, không cảm thấy thương tâm khổ sở, lòng hắn tràn đầy sự tôn kính sư phụ.

Không biết có phải do gặp qua quá nhiều tử vong hay không, đối mặt với sinh tồn và tử vong Ngải Huy đã không như người thường. Sự sống rất trọng yếu, nhưng đôi khi cũng không phải trọng yếu nhất.

Nếu thời gian có quay ngược, sư phụ vẫn lựa chọn như vậy.

Sư phụ làm sao cự tuyệt được khẩn cầu của sư nương?

Ngải Huy nghe sư phụ dông dài nói về lý giải của mình, khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn sáng rỡ, đối với thành quả của mình, sư phụ tràn đầy kiêu ngạo. Sư phụ nói sư nương nhất định bị thành quả của ông làm cho cả kinh ngây người, kể rằng lúc sư nương tuổi còn trẻ gặp phải vấn đề gì đều tìm đến ông ấy.

Sư phụ nói ông không sống uổng phí, lặp lại câu này mấy lần.

Có thể phút cuối cuộc đời cảm thấy cuộc sống của mình không sống uổng phí, điều này là kết quả hoàn mỹ nhường nào?

Ngải Huy không oán giận sư nương, lựa chọn của sư nương cũng làm người ta tôn kính.

Ngải Huy cảm thấy mình không làm được, hắn không vô tư như sư nương, nhưng mà cũng cho rằng lựa chọn của sư nương làm người ta kính trọng.

Vô luận những vãn bối bọn họ có khổ sở thế nào tim đau như dao cắt ra sao, chịu đựng tử vong và đau đớn, nhưng hai người nhất định phải trợ giúp sư phụ hoàn thành kế hoạch "Lấy thành làm bố*"!

*Coi thành là vải

Hắn âm thầm hạ quyết tâm.

Trở lại đạo trường, thoạt nhìn Ngải Huy không khác gì lúc bình thường.

Sư Tuyết Mạn cũng từ trong phòng đi ra, nàng nhìn thoáng qua Ngải Huy: "Họ thế nào rồi?"

"Cũng không tệ lắm." Biểu tình Ngải Huy tự nhiên, quan sát Sư Tuyết Mạn một cái: "Thoạt nhìn ngươi cũng không tệ."

Sư Tuyết Mạn không đáp mà hỏi ngược lại: "Nghe nói ngươi cần một người bồi luyện?"

"Không sai!" Ngải Huy gật đầu: "Ngươi định đến?"

"Sao? Sợ rồi?" Vẻ mặt Sư Tuyết Mạn khiêu khích.

Ngải Huy sờ sờ mũi, hôm nay Thiết nữu ăn phải thuốc nổ rồi? Hắn cười ha ha: "Ta sợ trả tiền cho ngươi không nổi!"

"Không sao, ta trả ngươi tiền!"

Sư Tuyết Mạn hừ lạnh một tiếng, lời còn chưa dứt, một ánh thương tuyết trắng đã xuất hiện ngay trước mặt Ngải Huy.

Mũi nhọn sắc bén nhọn đâm tới làm trán Ngải Huy đau nhức, Ngải Huy giật mình, đứa con gái này tới thật!

Hắn phản ứng rất nhanh, lật bàn tay lại, thảo kiếm tựa như roi quất lên cán thương, chân trượt sang một bên, cực nhanh vô cùng, một phen lên xuống hoàn thành trong nháy mắt, như nước chảy mây trôi.

Tuy rằng không chính diện cứng đối cứng với một thương của Thiết nữu, nhưng Nguyên lực từ thân thương vẫn khiến bàn tay Ngải Huy tê rần.

Hắn không dám vận dụng nguyên lực, nếu thanh thảo kiếm này nổ tung thì hắn sẽ không còn kiếm để dùng nữa.

"Quả nhiên không hổ là Lôi Đình Kiếm... Phi!"

Trong giọng nói Sư Tuyết Mạn thể hiện sự trào phúng, thân hình lệch đi, Vân Nhiễm Thiên bỗng dưng từ một phía khác đâm ra, vững vàng tỏa định Ngải Huy.

Âm thanh rung rinh ồ ồ, không khí rung động, rõ ràng ánh thương cách mình còn xa cả thước nhưng không khí giống như búa tạ đã dồn ép tới.

Ngải Huy hơi nín thở, hai mắt vụt sáng, thảo kiếm trong tay sáng lên ánh sáng nhạt, nghiêng nghiêng đâm chéo qua chỗ trống bên trái.

Xuy!

Như dao sắc rọc ngang vải, ánh thương rung động như chùy tựa như đâm phá túi nước để sức mạnh tiết ra ngoài.

Ngải Huy nhân cơ hội thoát khỏi tỏa định, thân hình nhoáng lên, như cá bơi thoát thân, ngoài miệng trêu: "Vậy có phải ngươi nên trả nhiều thêm một chút nữa hay không? Làm người đừng quá keo kiệt, ta đã cứu ngươi mấy lần đấy!"

Sư Tuyết Mạn cảm giác thấy Ngải Huy trơn không dính tay, lần đầu tiên nàng gặp đối thủ như vậy. Đấu pháp, kiếm chiêu của Ngải Huy đều hoàn toàn khác với những Nguyên tu khác.

Nhưng tính tình nàng càng bị ép càng hăng, lập tức cười nhạt: "Không thành vấn đề, đánh tốt còn có tiền boa!"

Song phương chiến đấu kịch liệt, hấp dẫn ánh mắt mọi người tới.

Đối diện Sư Tuyết Mạn chịu áp lực lớn hơn nhiều so với đối mặt mập mạp, ngoại trừ mấy chiêu lúc bắt đầu Ngải Huy lợi dụng Sư Tuyết Mạn chưa quen thuộc để chiếm chút lợi, nhanh chóng sau đó liền rơi xuống hạ phong.

Thương pháp của Sư Tuyết Mạn tên là 【 vân kình 】, sau khi phát hiện thấy kiếm thuật của Ngải Huy quỷ dị, nàng thay đồi chiến lược, những thương sau càng thêm thong thả trầm ngưng, tựa như đang trong nước, ánh thương bạch sắc như vụ khí màu trắng tụ quanh thân nàng không tiêu tan. Bạch sắc vụ khí rất nặng, thảo kiếm của Ngải Huy đánh trúng vụ khí, vậy mà phát ra âm thanh kim loại và đá va chạm vào nhau, tia lửa văng tung tóe.

Quầng sáng ánh thương trôi nổi theo chiêu thức nhìn phiêu dật kỳ thực thế như thiên quân, mỗi lần đón đỡ, cánh tay Ngải Huy đều tê dại, cơ hồ không cầm nổi kiếm.

Áp lực lên Ngải Huy vụt tăng, cơ hồ thở không nổi.
【 vân kình 】sinh ra quầng sáng nhìn như mây, kỳ thực ẩn chứa lực lượng cực kỳ kinh khủng. Một khi bị mây mù ánh thương nhấn chìm, liền sẽ bị ánh thương trầm trọng đến cực điểm nghiền ép, đánh tan.

Lúc đầu Sư Tuyết Mạn còn có chút lo lắng làm Ngải Huy bị thương, chẳng mấy chốc phát hiện Ngải Huy rất trơn trượt, trong lòng tan đi sầu lo, thương pháp càng thêm trầm ngưng.

Thiết nữu giống sắt thép hơn trước đây rồi!

Ngải Huy hiểm lại hiểm tránh thoát thân thương, nhưng vào lúc này, một luồng vụ khí to cỡ cánh tay đột nhiên tung lên, hóa thành một đám mây thương đâm tới Ngải Huy.

Ngải Huy đang giữa không trung, tránh cũng không thể tránh, chỉ có thể đưa thảo kiếm nghênh đón vân thương.

Đang!

Cánh tay Ngải Huy chấn động, giống như chịu đựng một búa tạ, khí huyết toàn thân bị kiềm hãm, thân thể bay ngược ra ngoài.

Đáng chết hơn nữa chính là lôi điện lưu trong huyết nhục bị kích phát, cơ nhục toàn thân Ngải Huy cứng ngắc, mắt mở trừng trừng nhìn mình như cây thông đổ xuống mặt đất.

Phốc!

Đầu cắm xuống mặt đất.

May mà mình có luyện tôi rèn thể, trong lòng Ngải Huy bi phẫn khó giải thích.

Sư Tuyết Mạn cảm thấy mỹ mãn thu thương, nhìn thấy tư thế của Ngải Huy rất có phong cách riêng, nàng bật cười phì một tiếng, tất cả phiền muộn được quét sạch.

"Chi phí cho nợ đó, tiền boa thoải mái lấy."

Giọng điệu Sư Tuyết Mạn tự dưng hiện ra sự thoải mái, nàng bỗng nhiên cảm thấy rất thoải mái, tựa như đi thanh lâu trong truyền thuyết, sau khi xong việc, vô cùng khí phách vung tay lên, gấp đôi tiền boa nhé!

Đặc biệt đối phương là Ngải Huy, người mà cho tới bây giờ khiến người ta hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng không có biện pháp gì cả, cái thể nghiệm khó gặp này giúp lòng thư sướng tăng lên muôn phần a!

Tiếng cười vang ở xung quanh không dứt bên tai, khó mà nhìn thấy cảnh Ngải Huy bối rối, mọi người thực sự thích thú.

Mất hơn mười giây, tàn dư lôi điện bị kích phát mới bị cung ở hai tay và Địa cung hấp thu sạch sẽ. Thân thể Ngải Huy khôi phục cảm giác bình thường, hắn búng ngửa người một cái, rút đầu ra khỏi mặt đất. Nếu không phải mình quý trọng thanh thảo kiếm này... Trong lòng hắn âm thầm hạ quyết tâm, nhất định phải viết ra con số rất lớn trên giấy nợ, cho đứa Thiết nữu này một đao mới được!

Vừa mới hạ xuống đứng vững, Đoan Mộc Hoàng Hôn xuất hiện ở trước mặt hắn.

"Nghe nói ngươi thiếu người bồi luyện?"

Trong gian phòng, Lâu Lan đang toàn tâm nghiên cứu xương sống huyết xà.

Tài liệu cực kỳ xuất sắc!

Lâu Lan ghi lại rất nhiều thuộc tính của tài liệu, thuộc tính của xương sống huyết xà thực sự cực kỳ xuất sắc.

Độ cứng của xương sống huyết xà không có chênh lệch quá lớn so với Lâu Lan dự đoán, chưa đủ để chế tác Thiên binh nhưng dùng để chế tác Địa binh thấp hơn Thiên binh một cấp thì cũng đủ. Trên thực tế, Thiên Văn Ngân mộc và Minh Quang thiết chính là một trong những tài liệu để chế tác Địa binh.

Ngoại trừ vật tính của nó cực tốt, xương sống huyết xà còn có rất nhiều điểm đặc thù.

Tỷ như Huyết văn chính là Lôi văn có ẩn chứa lôi điện chi lực. Lâu Lan không biết huyết xà làm thế nào mà sinh trưởng ra lôi văn, nhưng mà nhớ tới Hỏa diễm văn trên người Huyết vượn, Lâu Lan đoán Huyết Linh lực có khả năng lớn có thể thực hiện được Linh văn của thời đại tu chân, điều này chắc có liên quan với hình thức Huyết Linh lực vận chuyển, nhưng hiện tại bản mẫu quá ít, không thể phân tích sâu hơn một bước.

Lôi văn là then chốt giúp cho cây xương sống huyết xà này có thể xuất sắc như thế, linh lực thông qua lôi văn chuyển đổi thành lôi điện chi lực, chúng ngưng tụ tại trong xương sống. Lôi điện chi lực không ngừng rèn luyện xương sống làm cho nó trở nên càng thêm xuất sắc.

Lâu Lan suy đoán lúc trước sở dĩ huyết nhục của Huyết thú không hữu dụng hẳn chính là vì không sinh trưởng ra Linh văn như Lôi văn, Hỏa diễm văn.

Lôi điện chi lực cực kỳ mê người, nhưng một khi tiêu hao gần như hết thì cây xương sống huyết xà này sẽ biến thành gỗ mục, không chịu nổi một kích.

Hoặc là khóa lại lôi điện chi lực, hoặc là có thể bổ sung lôi điện chi lực, tỷ như dùng bảy viên Hải bảo còn sót lại từ Long Tích Hỏa lúc trước, bên trong nó ẩn chứa lôi điện chi lực kinh người.

Xương sống huyết xà cực kỳ không hòa đồng đối với các loại nguyên lực hỏa, mộc, thổ, khá hòa đồng đối với nguyên lực thủy, Kim. Đây là một tin tức tốt.

Hiện có rất nhiều ý tưởng chế tạo binh khí, có phức tạp cũng có đơn giản. Đơn giản thì như Vân Nhiễm Thiên trong tay Sư Tuyết Mạn, xương Tọa Vân kình làm thân thương, Thương Khung thiết làm mũi thương, loại tài liệu cao cấp nhất thế gian này chồng chất vào thành binh khí, muốn không thành Thiên binh cũng không dễ dàng. Phụ thân của Sư Tuyết Mạn tuy rằng không sở trường về chế tạo binh khí, nhưng vẫn chế tạo ra một kiện Thiên binh.

Mà một số binh khí khác, tài liệu của nó không đủ xuất sắc, may mà thiết kế xảo diệu nên có uy lực đặc biệt. Trên thực tế loại binh khí này mới là chủ lưu, đỉnh cấp tài liệu như Tọa Vân kình cốt và Thương Khung thiết, tuyệt đại đa số người cả đời chưa từng thấy.

Xương sống huyết xà là tài liệu tốt nhưng còn có rất nhiều điểm cần phải đánh giá. Tỷ như hình dạng của nó giống như tiên(roi) hơn, chẳng giống kiếm vì nó không có mũi nhọn, đối với kiếm, mũi kiếm là bộ phận khá trọng yếu, nó cung cấp tuyệt đại bộ phận công hiệu phá giáp. Lợi khí sở trường về phá giáp, chỉ cần một chút nguyên lực là có thể phá vỡ trọng giáp dày nặng. Mà binh khí không có loại công hiệu này thì thường thường nguyên lực tản mát, tính sát thương hữu hạn.

Nhưng xương sống huyết xà lại không thể mài dũa, một khi mài dũa sẽ phá Lôi vân trên nó.

Vậy phải làm thế nào để có thêm mũi kiếm?

Không cần mũi kiếm? Lập tức Lâu Lan phủ định ngay, đây là thanh binh khí chân chính đầu tiên chế tạo cho Ngải Huy, nhất định phải làm tốt nhất mới được!

Còn chuôi kiếm nữa? Phải chọn loại tài liệu gì?

Tử Dạ sa hạch của Lâu Lan vận chuyển với tốc độ kinh người, quang mang không ngừng lưu chuyển trong ánh mắt nó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.