Ngũ Hành Thiên

Chương 247: Gặp lại cố nhân



Dịch giả: nhatchimai0000

"Chính là phía trước, Ngải Huy."

Lâu Lan vừa dứt lời, vách tường phía trước bỗng nhiên hòa tan sụp đổ như băng tuyết, lộ ra một cái hang động mơ mơ hồ hồ.

Phía sau ba người là một đường hầm rộng rãi, Ngải Huy phải nhảy lên mới chạm đỉnh đường hầm, độ cao phải đến bảy mét, rộng hơn sáu mét, độ dài kinh người đạt đến bốn trăm mét, tất cả đều là kiệt tác của Lâu Lan.

Lâu Lan luôn có bản lĩnh, làm cho Ngải Huy cảm thấy mình tựa như khách du lịch.

Tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình hình thành đường hầm, Sư Tuyết Mạn khen không dứt miệng: "Lâu Lan thật là lợi hại!Oa, thực sự là quá lợi hại rồi! Lâu Lan là Sa ngẫu lợi hại nhất trên thế giới!"

Dưới lòng đất cách mặt đất sâu như thế, đường hầm dài bốn trăm mét, dọc đường đều là nham thạch cứng rắn như vậy thì cần có hơn mười thổ tu mới có khả năng làm trong một đêm. Nhưng Lâu Lan hoàn toàn không cần tốn nhiều sức đã hoàn thành toàn bộ công trình, năng lực như vậy khiến Sư Tuyết Mạn rất tán thán.

Ngoại trừ không phải là người ra, Lâu Lan không có bất cứ khuyết điểm gì.

Vẻ mặt Sư Tuyết Mạn phẫn nộ nhìn Ngải Huy, Sa ngẫu tốt như vậy, kết quả là tiện nghi tên hỗn đản này, thực sự là chôn vùi minh châu! Trong đầu nàng tưởng tượng cảnh Lâu Lan theo mình trở về, cuộc sống như vậy đẹp biết bao a!

"Lâu Lan thật là lợi hại, ngươi nhìn ta làm gì?"

Ánh mắt Thiết nữu* nhìn hắn căm giận, Ngải Huy có phần khó giải thích, mình không trêu chọc nó a.
*con bé sắt thép

"Hừ!" Sư Tuyết Mạn kệ hắn, chuyển dời ánh mắt.

Ngải Huy theo đường hầm đi vào hang động, quan sát hoàn cảnh xung quanh. So với hang động gặp phải con nhện Dung Nham vừa rồi, hang động trước mắt nhỏ hơn rất nhiều, nhưng không có vấn đề để đóng kim khâu.

Lâu Lan không sai!

Ngải Huy có thể cảm thụ nguyên lực nơi đây linh động hơn nơi khác một ít.

Hắn đã xem phương án của sư phụ, tiếp điểm mà sư phụ từng kể đều được thảo luận. Sư phụ cho rằng, Nguyên lực trong thiên địa không phải im lìm bất động, mà như dòng nước, vụ khí có thể lưu động, chỉ là chúng nó lưu động với tốc độ rất thong thả.

Trong lý luận của sư phụ, động lực thúc đẩy nguyên lực lưu động là sự tuần hoàn giữa ngũ hành.

Mà sự vi diệu của tiếp điểm chính là ở điểm này. Trong khu vực này, ngũ hành nguyên lực tạo thành một cái vòng tuần hoàn nhỏ hoàn mỹ. Tựa như vòng xoáy trên mặt sông rộng. Nguyên lực xung quanh tiếp điểm sẽ bị tiếp điểm ảnh hưởng bắt phải lưu động.

Trong hệ thống Ngũ hành hiện nay, hiếm có người nghiên cứu về điểm này, cũng không có lý luận gì thành hình cả. Rất nhiều lý luận của Sư phụ cũng chỉ ở dạng cơ bản, nhưng với kế hoạch lần này, luận chứng của sư phụ có rất nhiều điểm nằm trong suy đoán của hắn.

Khi gặp mặt sư phụ, Sư phụ đàm luận nhiều nhất chính là về những lĩnh ngộ mới.

Ngải Huy phục hồi lại tinh thần, hắn bắt đầu kiểm tra xung quanh hang động. Hang động hẳn phải là do dòng nước mà hình thành nên trên đỉnh có rất nhiều thạch nhũ, mặt đất cũng lồi lõm đầy những khe rãnh gấp khúc ẩm ướt. Ở góc có hai cái khe thiên nhiên, không biết thông tới đâu. Có một cái khe có thể nhìn thấy vết tích của dòng nước. Cái kia hẳn cũng do dòng nước ăn mòn mà thành, Ngải Huy có thể nghe thấy tiếng nước chảy róc rách vọng ra.

Thế giới trong lòng đất, dung nham giống như là ánh nắng hấp dẫn các loại sinh vật, mà dòng nước là đôi tay thần kỳ chế tạo ra đầy thứ thiên kì bách quái.

Không có Hỏa San hô làm Ngải Huy thở phào nhẹ nhõm.

Cho tới giờ này Hoang thú trong lòng đất đều là đại danh từ nguy hiểm, giờ biến thành Huyết thú trong lòng đất thì còn nguy hiểm hơn. Vừa rồi đụng con nhện Dung Nham, nếu như không phải có Thiết nữu phát điên bạo tẩu, Ngải Huy không có mấy lòng tin chiến thắng. Tuyệt đối là một trận chiến đấu gian nan cùng cực.

Hiện tại Ngải Huy có thể cảm giác mình khác với trước đây.

Không có trạng thái kiếm thai, tri giác của Ngải Huy có mức độ nhạy cảm kém xa trước, điều này làm cho hắn chưa kịp thích ứng. Phạm vi khả năng cảm nhận của hắn thu nhỏ lại rất nhiều, trong thế giới dưới lòng đất khuyết thiếu tia sáng, địa hình phức tạp, điều này cực kì bất lợi. Nhưng lý giải về kiếm thuật của hắn thêm sâu, trong nháy mắt khi kiếm của hắn đụng vào đối phương, phản ứng nhanh hơn hợp lý hơn trước đây.

Nguyên lực kiếm hoàn đặc biệt có uy lực. Khi bước vào cảnh giới Nội nguyên, nguyên lực của hắn thâm hậu hơn, năng lực kéo dài mạnh hơn. Tia điện lưu lại trong cơ thể đều được hắn hướng dẫn nhập vào cung ở hai tay và Địa cung, nguyên lực của hắn có thêm hiệu quả lôi điện độc nhất vô nhị.

Tống hợp lại, thực lực của hắn lợi hại hơn trước rất nhiều.

Nhưng địch nhân hắn đối mặt cũng lợi hại hơn rất nhiều, nhiều lúc hắn căn bản không có cảm giác mình đã mạnh lên.

Sư Tuyết Mạn đi theo sát Ngải Huy, sẵn sàng chi viện. Kinh nghiệm dẫn đội giúp nàng dần dần quen với việc phối hợp, tính cách nàng vốn cẩn thận tỉ mỉ, không dễ bị thuyết phục, nhưng một khi cảm thấy thói quen nào đó tốt thì sẽ tiếp tục kiên trì.

Ngải Huy định tra xét cái khe kia, chủ yếu là xem có dấu vết dã thú hoạt động hay không. Nếu như không có dấu vết dã thú hoạt động, hắn sẽ bảo Lâu Lan ngăn cái khe này lại.

Những cái khe khác cũng sẽ làm như thế.

Gió từ cái khe thổi ra, rét lạnh đến nỗi thấm vào tận xương cốt. Ngải Huy không tùy tiện tiến vào mà ngưng thần lắng nghe. Sư Tuyết Mạn ở bên ngừng thở, nàng biết rõ về phương diện này, Ngải Huy kinh nghiệm hơn mình nhiều. Đừng nhìn khi bình thường nàng chả vừa mắt với Ngải Huy chút nào, nhưng khi chiến đấu, chưa bao giờ nàng nghi vấn bất cứ quyết định nào của Ngải Huy.

Nghe qua không có gì dị thường.

Ngải Huy đi về phía cái khe, lúc sắp bước vào cái khe, trong lòng chợt sinh báo động.

Thân thể liền phản ứng, Long Chuy đang rủ xuống đất bỗng chốc bắn lên, tựa như độc xà gặp phải nguy hiểm đột nhiên ngóc nửa người lên, đầu ngón chân điểm lên mặt đất, lướt về sau.

Đinh!

Trong nháy mắt mũi kiếm đụng vào, Bắc Đẩu vận chuyển bảy đạo kiếm hoàn đồng thời nổ tung.

Ngải Huy như bị đánh mạnh, thân thể quẳng ngược ra sau.

Bên trong khe vang lên một tiếng ồ nhẹ.

Ngay sau đó, một luồng sáng đỏ đột nhiên bay ra khỏi cái khe, cực nhanh bắn về phía Ngải Huy.

Sư Tuyết Mạn giẫm chân chống thương tiến lên, Vân Nhiễm thiên chuẩn xác đánh trúng hồng quang.

Vân Nhiễm thiên thế lớn lực trầm đánh vỡ hồng quang, nhưng Sư Tuyết Mạn cũng bị lực phản chấn đẩy lui về phía sau bảy tám bước liên tục mới đứng vững.

Sắc mặt Ngải Huy và Sư Tuyết Mạn không hẹn mà cùng biến đổi, hai người hợp lực, vậy mà vẫn rơi xuống hạ phong. Hai người một trái một phải, hình thành thế cắt kéo, như lâm đại địch đối diện cái khe.

Một thân ảnh màu đỏ chậm rãi bước ra.

Ngải Huy thấy rõ người đến, con mắt bỗng dưng trợn tròn, buột miệng hô: "Là ngươi!"

Hồng y thiếu nữ nhìn thấy Ngải Huy, khuôn mặt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc: "Thì ra là ngươi."

Vừa nhìn thấy đối phương, mắt Sư Tuyết Mạn liền sáng lên, cô gái quá đẹp!

Khuôn mặt tinh xảo không tì vết, đẹp đến nỗi khiến người ta hít thở không thông. Con mắt mông lung, tựa như sương khói trên mặt nước mênh mông. Một bộ hồng y tựa như mây khói màu đỏ quấn trên người, tăng thêm mấy phần khí tức phiêu miểu thần bí. Thị tựa như người đẹp từ trong sương mù dày đặc đi ra, toàn thân toát ra sự thần bí và phiêu diêu.

Môi đỏ mọng xinh xắn và ôn nhuận, làm sáng lên vẻ thần bí như khói như sương, cũng làm bật lên xương quai xanh tinh xảo tuyết trắng, khi hô hấp nhấp nhô mềm mại, dị thường gợi cảm quyến rũ.

Bẽn lẽn thẹn thùng, trong đầu Sư Tuyết Mạn không tự chủ hiện lên bốn chữ này.

Sư Tuyết Mạn chưa từng có nhiều cảm giác về dung mạo, bởi vì dung mạo khí chất của nàng từ trước đến nay là tiêu điểm trong đoàn người.

Nhưng hồng y nữ tử ở trước mắt khiến nàng lần đầu tiên có cảm giác thẹn.

Hai người đã quen biết nhau ...

Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Sư Tuyết Mạn, ánh mắt nàng vô thức nhìn về phía Ngải Huy. Nàng không biết vì sao mình lại hành động như vậy, nó tựa như là bản năng, nàng vô thức nhìn về phía Ngải Huy.

Khi nàng nhìn thấy Ngải Huy căng thẳng, bộ dáng như lâm đại địch, áp lực vô hình bao phủ nàng thoáng cái biến mất.

Tinh thần nàng rung lên, nắm thật chặt trường thương, lòng có phần hả hê.

Xem ra tên hỗn đản này chịu không ít thiệt thòi bởi tay nữ nhân đó a!

Lần đầu tiên nàng nhìn thấy bộ dáng Ngải Huy khẩn trương như lâm đại địch, thực lực đối phương vừa biểu diễn cũng khiến lòng nàng nghi ngại.

Nhưng, nàng không có chút sợ hãi, trái lại có chút nóng lòng muốn thử.

Hồng y thiếu nữ thoáng nhìn Sư Tuyết Mạn, trong mắt hiện lên vẻ kinh diễm. Khí chất lành lạnh của Sư Tuyết Mạn phối với dung nhan tuyệt mỹ, khuôn mặt còn có vẻ kiên nghị, toàn thân mặc giáp hiên ngang, vừa nhìn đã khiến người ta không tự chủ sinh lòng ái mộ.

"Đúng là thay lòng rồi, mới không gặp thời gian ngắn như thế, ngươi đã có niềm vui mới rồi."

Giọng Hồng y thiếu nữ yếu ớt, thương tâm gần chết.

Ánh mắt Ngải Huy không chút nháy mà nhìn chằm chằm đối phương, thân hơi hơi cúi xuống, hắn đang điều chỉnh hô hấp, năm ngón thả lỏng chuôi kiếm, lại nắm chặt, hắn đang giúp cơ nhục căng cứng của mình thả lỏng.

Hắn biết cô gái trước mắt này nguy hiểm cỡ nào, thực lực sâu không lường được ra sao.

Nếu như nói địch nhân mà Ngải Huy không muốn gặp nhất, chẳng ai khác mà chính là Hồng y thiếu nữ.

Tuy nhiên, trước mắt chả có đường lui.

"Cẩn thận, thị là Huyết tu." Ngải Huy bỗng nhiên mở miệng nhắc nhở Sư Tuyết Mạn.

Lòng Sư Tuyết Mạn chấn động, Huyết tu!

Trước đây nàng chưa từng nghe từ Huyết tu, nhưng nàng lập tức minh bạch. Trong nháy mắt vô số ý nghĩ hiện lên trong đầu nàng, ánh mắt chăm chú, sát khí hiện lên, trầm giọng hỏi: "Huyết tai là do chúng làm?"

"Đúng." Ngải Huy trả lời dứt khoát.

Hồng y thiếu nữ nhìn hai người đang khẩn trương, khóe miệng nở nụ cười, ánh mắt thị dừng lại trên người Ngải Huy, sáng lên vẻ kinh ngạc: "Tiến bộ của ngươi thực sự là khiến người ta kinh ngạc. Quả nhiên không hổ là người được ta nhìn trúng, lúc đó ngươi không cáo mà biệt, người ta thương tâm lâu lắm đấy. Không ngờ bây giờ gặp lại cố nhân, chắc là thiên ý a."

So với tên Úc Minh Thu khó chơi kia, thiếu niên trước mắt tuy thực lực kém một chút, nhưng tiềm lực lớn hơn nhiều.

Khí tức của con nhện Dung Nham làm thị ý thức được cái khe ở phía sau thông suốt, phạm vi con nhện Dung Nham hoạt động rất lớn. hành động đột ngột của thị khiến Úc Minh Thu chậm nửa nhịp, lợi dụng địa hình phức tạp, nàng cắt đuôi Úc Minh Thu thành công.

Nàng ta vốn định thuần phục xong con nhện Dung Nham rồi giết chết hoặc bắt giữ Úc Minh Thu. Không ngờ vậy mà lại gặp được Ngải Huy, sự tiến bộ của Ngải Huy khiến nàng ta rất giật mình.

Lúc đó số lượng Huyết độc mà Ngải Huy có thể chịu đựng được khiến nàng ta cảm thấy giật mình, sau đó nàng ta một mực suy tư xem Ngải Huy chạy trốn như thế nào. Bây giờ phát hiện Ngải Huy chẳng những không biến thành Huyết tu, hơn nữa thực lực còn tăng vọt lên như thế.

Trên người tên gia hỏa này nhất định cất dấu bí mật gì đó!

Con mắt Hồng y thiếu nữ sáng lên vẻ dị dạng, lần này xem ngươi làm thế nào chạy thoát khỏi lòng bàn tay của người ta.

Nhưng thị không để ý rằng lúc này Sư Tuyết Mạn đang chìm đắm trong phẫn nộ dị thường. Nàng vẫn cho rằng Huyết độc là thiên tai, không ngờ nó có nguyên nhân từ con người.

Huyết tai làm chết bao nhiêu người?

Không biết!

Bao nhiêu người từng khắc đang gánh chịu sinh ly tử biệt, gánh chịu sự sợ hãi và tuyệt vọng với cái chết.

Không biết!

Không thể tha thứ!

Sự phẫn nộ và căm hận chưa bao từng có, như lửa hừng hực thiêu đốt tâm tình Sư Tuyết Mạn, giết chết nàng ta!

Sư Tuyết Mạn không nói một lời, chống thương đâm ra!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.