Ngũ Hành Thiên

Chương 87: Tóc bạc



Một trận chiến này kết thúc cực nhanh khiến mọi người cảm thấy bất ngờ.

Nhưng có một số người, tỷ như lão bản của đạo trường lại cảm thấy một màn này hình như có phần quen mắt.

Đến tận khi Lâu Lan sàn sạt biến thành một bàn tay cát vàng giơ trước mặt lão bản, ngón cái không ngừng ma sát vào ngón trỏ, lão ta mới đột nhiên nhớ lại, không phải là vị thổ tu đánh bại Tổ Diễm lần trước sao?

Tức thì Lão bản trở nên kích động, cao thủ hàng lâm hai lần, chẳng khác nào là một quảng cáo sống cho đạo trường. Lần trước Tổ Diễm bị thổ tu thần bí đánh bại gây oanh động vô cùng lớn. Chuyện này giúp sinh ý đạo trường của lão ta sôi động một đoạn thời gian rất dài.

Lão bản kích động đến mức bàn tay run rẩy, tiền thì không đưa nhiều hơn chút nào.

Vừa đúng vào lúc này, phía sau vọng đến tiếng kêu xen lẫn nức nở: "Diễm ca! Diễm ca!"

Diễm ca... Tổ Diễm?

Không thể nào có chuyện bầu trời rớt chiếc bánh như vậy, thế mà thật sự mình gặp được?

Lão bản kích động đến mức thiếu chút ngừng thở, lão ta run run rẩy rẩy mà ngoái đầu lại. Trọng tài vừa mới kiểm tra xong thương thế cho Tổ Diễm, khuôn mặt tràn đầy vui mừng tiến lại, hạ giọng nói với lão: "Là Tổ Diễm, không có trở ngại gì, chỉ hôn mê thôi."

Bầu trời thật sự rớt xuống cái bánh rồi! Lão bản ngao ô một tiếng kích động đến nỗi xém thì hôn mê.

Ân oán giữa Tổ Diễm và vị thổ tu thần bí oanh động Cảm Ứng tràng, không thấy Tổ Diễm đã hạ chiến thư đến từng phân viện sao? Hai người gặp nhau lần thứ hai, là ngẫu nhiên hay là cố ý? Nhưng trọng yếu hơn cả là Tổ Diễm bại trận lần thứ hai, hai chiêu!

"Ảnh đậu?" Lão bản nhớ tới một thứ then chốt, trận chiến giữa hai người trước đó không lưu lại bất cứ hình ảnh nào khiến lão ta hối hận vô cùng. Nếu lưu lại Ảnh đậu thì thật có bao nhiêu tiền a!

Trọng tài ra sức gật đầu, xòe bàn tay ra, trong lòng bàn tay có một hạt đậu sặc sỡ giống như cầu vồng.

Lão bản cuồng tiếu, phát tài phát tài rồi!

Huyễn ảnh hạt đậu là thực vật do Mộc tu bồi dưỡng để lưu hình ảnh lại trong hạt đậu, chính là Ảnh đậu.

Ở Ngũ Hành Thiên, Huyễn ảnh hạt đậu được xem là thành quả trọng yếu nhất gần trăm năm nay của Mộc tu. Nó vừa được tạo ra thì ngay lập tức thịnh hành khắp toàn bộ Ngũ Hành Thiên.

Giống như Tin Tức thụ, các mộc tu Phỉ Thúy Sâm cũng không ngừng đào tạo ưu hóa Huyễn Ảnh quả đậu, hiện tại đã xuất hiện rất nhiều chủng loại. Tỷ như Huyễn Ảnh hạt đậu có dung lượng siêu cao vượt hơn hai mươi hạt Ảnh đậu. Tỷ như Mỹ Đồ hạt đậu rất được nữ sinh hoan nghênh, nó có thể ghi hình người xinh đẹp hơn.

Ảnh đậu trong tay tức tiền tiền ta có, lão bản dường như nhìn thấy vô số tiền đang bay lượn trước mắt.

Tổ Diễm xuất quan, trận chiến báo thù, hai chiêu bại trận, thổ tu thần bí đến tột cùng là ai đây?

Muốn biết hả? Nghi ngờ hả? Hiếu kỳ hả? Tới đây, mua ảnh đậu đi! Nhìn cao thủ chiến đấu như thế nào, mua Ảnh đậu đi! Muốn nhìn Tổ gia tuyệt học, mua Ảnh đậu đi! Muốn tìm kiếm đầu mối về thổ tu thần bí, mua Ảnh đậu đi!

Tiền tiền tiền...

Bỗng nhiên lão bản tỉnh táo ra, quay đầu nhìn thì thân ảnh vị thổ tu thần bí kia đâu mất rồi? Trong lòng lão ta tức thì ảo não, vừa rồi sao không hỏi thổ tu thần bí cái phương thức liên hệ? Nếu như thổ tu thần bí có thể trường trú ở đạo trường...

Tiền càng nhiều!

Được rồi, vừa bỏ lỡ cơ hội, lão bản cũng không còn hưng phấn nữa.

Bước chân đi, Ngải Huy vẫn còn đang ngẫm lại trận chiến đấu vừa rồi. Chiến đấu rất ngắn, hắn chẳng thèm để ý đối thủ gặp lần thứ hai kia. Trọng điểm chú ý là lúc mình biến hướng trong không trung, đó là then chốt tạo nên chiến thắng trong trận đấu này.

Biến hướng trong không trung là một loại kỹ xảo rất thực dụng, nhưng đa số cần phải có cảnh giới không thấp. Hơn nữa sau khi trở thành nguyên tu đã có phi hành lợi khí như Vân dực nên đương nhiên trước lúc tám cung tiểu viên mãn không có mấy ai nghiên cứu cách biến hướng trong không trung.

Đối phương hoàn toàn không ngờ mình có thể biến hướng giữa không trung nên trở tay không kịp.

Kỳ thực Ngải Huy cũng khá là bất ngờ, cái kỹ xảo diễn biến từ Phong bức kiếm trong lúc hắn thử nghiệm, độ cong biến hướng rất nhỏ, nhưng lần này độ cong trượt đi trong không trung phi thường lớn.

Độ cong càng lớn, chiêu này càng có tính bất ngờ, trong chiến đấu càng thêm thực dụng.

trong lòng Ngải Huy chợt nảy sinh ý nghĩ, đột nhiên vọt tới trước mấy bước, nhún lên trời, bỗng nhiên thân hình hắn tựa như bị một bàn tay vô hình đột nhiên kéo sang bên, thân hình chợt lệch.

Có ý tứ!

Ngải Huy có trực giác cực kì nhạy cảm với chiến đấu, lập tức hắn ý thức được tác dụng của một chiêu này trong chiến đấu.

Hắn lại vọt tới trước mấy bước, đầu ngón chân điểm nhẹ, toàn thân bay lên trời, tựa như một con chim to vẽ một cái đường vòng cung ưu mỹ trong không trung. Mắt thấy hắn sắp đụng vào bức tường góc phố, đầu ngón chân Ngải Huy lại điểm một cái, thân hình lại bay cao, lần này tốc độ rõ ràng chậm hơn rất nhiều, độ cong cũng không lớn như vừa rồi.

Ngải Huy nổi lên tính trẻ con, không ngừng nhảy tới nhảy lui, tựa như một con dơi lớn vụt đi trong không trung.

Lâu Lan cảm thấy thú vị, sàn sạt biến thành một con dơi, nó cùng phi hành bên cạnh Ngải Huy.

Chơi đùa tròn ba phút, dầu không bị Lâu Lan kéo về nhà, Ngải Huy vẫn dừng lại dù chưa thỏa mãn. Phi hành quả nhiên hấp dẫn, ngay cả trượt đi ngắn ngủn cũng làm cho Ngải Huy chơi đùa hồ hởi. Trước đây Ngải Huy đã nghe các Nguyên tu đại nhân từng kể, rất nhiều người khi vừa mới học tập sử dụng Vân dực thì căn bản không muốn ngừng bay.

Lâu Lan cũng biến thân trở lại, nó bỗng nhiên chú ý trên đầu Ngải Huy, thốt lên có chút kinh ngạc: "Ngải Huy, tóc của ngươi!"

"Tóc ta sao?" Ngải Huy kinh ngạc.

"Tóc ngươi biến thành màu trắng rồi." Lâu Lan nói.

Thành màu trắng hả? Ngải Huy giật nảy mình, vừa đúng đi ngang qua một tiệm binh khí bèn với lấy một thanh cương đao bóng loáng như gương soi trên giá hàng, soi soi mặt mình.

Quả nhiên, tóc hắn biến thành màu ngân bạch, trôi nổi sự sáng bóng của kim loại, giống như là từng sợi tơ bạc.

Hắn ngẩn ngơ, một lát sau, hắn gỡ mặt nạ xuống.

Khuôn mặt phản chiếu trên thân đao thoáng cái trở nên xa lạ.

Màu bạc sáng bóng làm cho khuôn mặt hắn trở nên càng thêm rõ nét, đường nét càng thêm khỏe mạnh, ánh mắt sắc sảo lợi hại phản chiếu từ mũi kiếm sáng như tuyết. Khí chất càng thêm lãnh khốc khó mà tiếp cận, tràn đầy nguy hiểm.

Khi người đi đường vượt qua hắn thì đều vô thức duy trì khoảng cách.

Phục hồi lại tinh thần, Ngải Huy cười cười mặc kệ: "Sau này ta có thể dựa vào khuôn mặt để ăn cơm rồi."

Trước đây không nội liễm giản dị thậm chí có phần không thu hút, hiện giờ tóc bạc sáng bóng như kim loại làm hắn gây chú ý, lại càng thêm anh tuấn, tựa như bảo kiếm ra khỏi vỏ, sắc sảo bức nhân.

Về phương diện chiến đấu lại chẳng phải là chuyện tốt gì, phản quang hả? Dễ dàng bộc lộ.

"Ngải Huy, hi vọng của ngươi thất bại rồi, ngân sắc đang biến mất." Mắt Lâu Lan chớp động hoàng quang: "Ta hiểu rồi, đẳng cấp Kim nguyên lực trong cơ thể ngươi quá cao nên lúc sử dụng gây ra gánh nặng rất lớn cho thân thể, cuối cùng sẽ có bộ phận nguyên lực cực nhỏ thâm nhập đến các bộ vị trên người, bao gồm cả tóc, dẫn đến tóc biến thành màu trắng bạc. Nhưng khi ngươi không sử dụng nguyên lực thì áp lực này từ từ biến mất, Kim nguyên lực nơi tóc cũng sẽ chậm rãi biến mất, ngươi sẽ khôi phục như bình thường."

"Quả đáng tiếc, mộng tưởng dựa vào khuôn mặt kiếm cơm liền vỡ nát." Ngải Huy giả vờ thất vọng, lập tức hỏi: "Lâu Lan, vừa rồi cảm giác thế nào?"

Lâu Lan nói: "Ngải Huy chiến đấu quá nhanh, Lâu Lan còn cần tiếp tục nỗ lực."

lúc này Ngải Huy mới phản ứng lại, tức thì có chút ngượng ngùng, lần này vốn là dẫn Lâu Lan tới chơi đùa, kết quả bị mình dứt khoát lưu loát giải quyết gọn.

Hắn vội vàng lảng sang chuyện khác, reo lên: "Chia tiền chia tiền!"

Lâu Lan sàn sạt biến thành rất nhiều tiền bay tới bay lui quanh Ngải Huy, cùng hô theo: "Chia tiền chia tiền!"

Ngải Huy cười ha ha, cảm thấy thực sự hài lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.