Ngũ Hành Thiên

Chương 90: Ảnh đậu



Chu Tiểu Hi kích động xông tới, hướng vào bên trong cất tiếng gọi:
- Lão Lỹ, đến xem Ảnh đậu đi!

Lý Duy đang nằm trên giường cau mày vắt óc suy nghĩ, mở miệng đáp:
- Ngươi tự xem đi

- Đừng suy nghĩ nữa, nghĩ nữa cũng không có tác dụng gì đâu, lão sư đã không đáp ứng, ngươi còn có thể xông tới sao? Ngàn vạn lần đừng có đắc tội Cảm Ứng tràng phu tử.

Giọng Chu Tiểu Hi bên ngoài truyền vào:
- Binh Nhân Bộ các ngươi tuyển người không dễ dàng tí nào, nếu người ta ở sau lưng ngươi đâm một dao, ngươi có muốn khóc cũng không kịp.

- Đừng đoán mò, phu tử không phải người như vậy đâu!

Lý Duy vội vàng nói:
- Năm đó ta đã từng trải qua khóa học của Vương phu tử, ta hiểu rõ tính cách của ông ấy.

- Dù sao cũng đừng quá miễn cưỡng, trước đây cũng đã không ít lần chịu thiệt thòi về phương diện này rồi.

Chu Tiểu Hi không yên tâm tiếp tục căn dặn:
- Ta nói rồi, ngươi đừng cả ngày nhíu mắt cau mày, vận khí ngươi đã tốt lắm rồi, đã tìm được một hạt giống tốt. Tuy rằng bây giờ lão sư người ta còn chưa buông nhưng cứ từ từ là được. Còn ta đến bây giờ vẫn chưa có tìm được một cái nào vừa mắt.

Lý Duy ngay cả mí mắt lười nháy:
- Bắc Hải Bộ các ngươi muốn tìm người còn không dễ dàng sao? Cần gì phải đùa cợt với những người khổ sở như chúng ta sao?

- Còn khổ hả, ta thấy là mật ngọt nha

Chu Tiểu Hi kéo dài âm cuối:
- Từ ngày trở về, người nào đó tâm thần liền không yên, ta thấy rõ ràng là động xuân tâm rồi. Mùa xuân a

Lý Duy lập tức bối rối, từ trên giường nhảy dựng lên, lao ra khỏi phòng:
- Xem ra hôm nay hai ta phải so mấy chiêu nha! Ta thì không sao, mà ngươi lại làm tổn hại danh tiếng con gái người ta, ta nhịn không được!

Chu Tiểu Hi giả vờ vô tội:
- Ta có nhắc tới con gái nhà người ta sao? Tổn hại danh tiếng gì rồi?

- Ngươi…

Lý Duy lập tức nghẹn lời, thẹn quá hóa giận:
- Đến đây, hôm nay xem ta đem tên chó Bắc Hải nhà ngươi đánh nhừ xương…

Chu Tiểu Hi cũng không có tức giận, cười ha ha:
- Ta là chó Bắc Hải, ngươi là cây vạn tuế nở hoa, à không không, người sắt nở hoa. Được rồi được rồi, đây là bản chất con người mà, về sau ta giới thiệu vài cô nương ở Bắc Hải cho ngươi, con nhỏ Thủy Linh kia, chậc chậc, tựa như biển rộng nha, biết rõ vì sao con gái ở Bắc Hải chúng ta được gọi là nàng tiên cá không?

Lý Duy quả nhiên bị ngắt lời:
- Rất thủy linh? (thủy linh: nước linh hoạt/ xinh đẹp)

Chu Tiểu Hi vẻ mặt vô tội:
- Thủy Linh đó là Thủy Linh, biển rộng có đặc điểm gì, biển rộng có đặc điểm gì? Hỉ nộ vô thường à! Lúc cao hứng thì sóng yên biển lặng. Khi mất hứng thì sóng dâng gió cuộn. Có biết vì sao ta vẫn còn độc thân không? Nam nhân sống sót trờ về từ gió bão biển rộng a! Nghe nói con gái ở Binh Nhân bộ các ngươi vóc người rất được?

Nhìn thấy vẻ mặt Chu Tiểu Hi hiếu kỳ, Lý Duy gật đầu:
- Đúng vậy, vóc dáng cân xứng ưu mỹ, mỗi người đều có cơ bụng, tuyệt đối không có dư mỡ, càng không có sẹo lồi, hơn nữa các nàng cũng không hỉ nộ vô thường.

- Vậy thì tốt nha!

Hai mắt Chu Tiểu Hi tỏa sáng:
- Hạnh phúc nửa đời sau của anh em đều giao cho ngươi hết

- Chỉ cần ngươi có thể thỏa mãn “ba phải” các nàng cần, ngươi liền sẽ hạnh phúc.

Lý Duy phong vân thanh đạm dựng thẳng ba ngón tay.
- Tiền? Ta có! Mặt mũi? Ta cũng có! Tiền vốn của ta cũng không kém nha!

Chu Tiểu Hi tự tin tràn đầy.

Lý Duy cười ha hả:
- Con gái Binh Nhân bộ chúng ta không đề cập mấy thứ này, “ba phải” các nàng cần là giết người phải thấy máu, tức giận phải đánh người, đau lòng phải xé tan tành mọi thứ

Chu Tiểu Hi run rẩy một cái, tức thì kinh sợ
- Hay là ta vẫn nên độc thân đi

- Được rồi chúng ta không nên nói đến đề tài không vui này, đến đây, xem Ảnh đậu.

Chu Tiểu Hi phấn khởi:
- Ngươi không biết nó khó mua cỡ nào đâu, xếp hàng lâu lắm, bán đến điên cả rồi

- Ảnh đậu gì?

Lý Duy thuận miệng hỏi
- Biết Tổ Diễm không? Lần trước không phải bị Thổ Tu đánh bại sao? Gia hỏa này rất là kiêu ngạo, hạ chiến thư khắp nơi, làm cho ai ai cũng biết, lần này có vẻ mất mặt lắm rồi.

Nhìn Chu Tiểu Hi rõ ràng có phần hả hê

Giữa các thế gia quý tộc và bình dân có một khoảng cách không thể nào vượt qua, dù cho tại tiền tuyến, loại ngăn cách này cũng không phải không tồn tại.

Thế gia quý tộc đa số là những gia tộc có lịch sử lâu đời, nếu ngược dòng mà tìm hiểu thì có rất nhiều nhà tham gia trận chiến tạo ra Ngũ Hành Thiên kia.

Sau khi Ngũ Hành Thiên từ từ ổn định lại, liền bắt đầu chậm rãi mở rộng cơ sở hạ tầng. Vì không ngừng xây dựng thêm nên Ngũ Hành Thiên cần rất nhiều người, vì vậy Ngũ Hành Thiên bắt đầu từ vùng đất cũ thu hút những người có thiên phú tới, di cư tiến nhập vào Ngũ Hành Thiên.

Đa số bình dân ở Ngũ Hành Thiên đều di dân từ đất cũ.

Tuy rằng lực ảnh hưởng của thế gia môn phiệt đang từ từ thấp xuống, trong bình dân cũng xuất hiện nhiều nhân vật kiệt xuất , nhưng mà lúc phân phối tài nguyên, vẫn như cũ vô cùng khác biệt, quý tộc gần như lũng đoạn gần tám phần mười tài nguyên cao cấp.

Mâu thuẫn giữa bình dân và thế gia không chỗ nào không thấy, thâm nhập đến từng ngóc ngách ở Ngũ Hành Thiên này, nhất là tiền tuyến, xung đột kiểu này cơ hồ xảy ra như cơm bữa.

- Việc này có nghe nói qua

Lý Duy gật đầu, cũng nổi lên một chút hứng thú:

- Gia hỏa này lĩnh ngộ tuyệt học như thế nào còn bị đánh cho thê thảm vậy?

- Đúng vậy ta cũng muốn nhìn một chút, một thổ tu lợi hại như vậy từ đâu xuất hiện

Chu Tiểu Hi lấy ra một hạt Ảnh đậu, ném vào Thôn Quang Thổ Ảnh Trư Lung đặt trên bàn. Thôn Quang Thổ Ảnh Trư Lung là một loại chậu hoa rất rẻ hơn nữa được sử dụng rộng rãi, có thể phối hợp sử dụng với sản phẩm quang ảnh của rất nhiều mộc tu.

Chậu sứ nhỏ màu trả, một cây Trư Lung thảo ước chừng 20cm lủng lẳng, treo một cái Trư Lung to lớn, phía trên kèm theo tiêu ký của mộc tu, miệng túi có một vòng màu đỏ.

Ảnh đậu được ném vào trong Trư Lung thảo, nhanh chóng bị dịch thể trong Trư Lung thảo hòa tan, không lâu sau bỗng nhiên miệng túi phun ra một đám ánh sáng màu sắc rực rõ.

Quang ảnh nhàn nhạt tụ tập thành hình ảnh, nhưng có phần mờ ảo.

- Như thế nào không rõ cho lắm?

Chu Tiểu Hi có chút bất mãn:

- Huyễn Ảnh đậu giai thấp nhất, lỗ rồi! Gian thương! Ảnh đậu cấp thấp thế này cũng dám bán giá đó, quả thực điên rồi!

- Ở địa phương nhỏ bé như vậy, đừng có yêu cầu cao quá.

Lý Duy rất quen thuộc tình huống vùng này, hắn nhìn chằm chằm vào quang ảnh nói:

- Tập trung xem đi, nếu ngươi không xem thì càng lỗ

Chu Tiểu Hi nghe vậy cũng không dám hé răng, trừng to mắt mà nhìn sợ bỏ qua một chi tiết nào đó.

Có thể thấy, lúc đầu Huyễn Ảnh đậu bám theo Tổ Diễm vì y quá nổi bật. Công kích sắc bén, trọng thối như búa, không có bất cứ dư thừa nào.

- Thực lực không kém a.

Chu Tiểu Hi lẩm bẩm, trên mặt không còn tí khinh thị như vừa nãy:

- Lưới nhện Địa Hỏa sử dụng không sai

Ngay từ đầu hắn cho rằng Tổ Diễm thua là do kinh nghiệm thực chiến không đủ, nhưng mà theo những gì thấy từ hình ảnh, Tổ Diễm phi thường lão luyện, không phạm phải bất cứ sai lầm gì. Dù cho bản thân Chu Tiểu Hi có thể ỷ vào ưu thế cảnh giới, tại phương diện khác cũng không thể nào làm tốt hơn.

Lý Duy không nói chuyện, chỉ chuyên chú nhìn vào hình ảnh.

Không có tuyển thủ nào chịu được một lần va chạm của Tổ Diễm, tựa như gió thu cuốn hết lá vàng, toàn bộ đều bị quét ra ngoài.

Thẳng đến khi trọng thối của Tổ Diễm quét về một tên mang mặt nạ.

Vị tuyển thủ trông có vẻ không có tí khí thế gì bỗng dưng xuất thủ, một quyền đánh tới trọng thối của Tổ Diễm.

Chu Tiểu Hi không khỏi âm thầm lắc đầu, lực lượng chân lớn hơn nắm đấm rất nhiều, nếu đối phó trọng thối như vậy, hoặc là tìm cơ hội tránh né, hoặc là lấy chứng chọi cứng chân đối chân.

Nhưng mà một màn kế tiếp khiến hắn cảm thấy ngoài ý muốn, Tổ Diễm tựa như lò xo bật lui mấy bước, còn tên tuyển thủ kia cũng phải lui về hai bước mới ổn định được thân hình

- Lực lượng không nhỏ.

Lý Duy đánh giá khách quan.

- Tổ Diễm có chút kích động, nhìn có vẻ quen biết đối phương

Chu Tiểu Hi dựa vào kinh nghiệm thực chiến phong phú liền rất nhanh đoán được.

Khi nhìn thấy vị thổ tu thần bí kia xông đến Tổ Diễm, đột nhiên chuyển hướng trên không, hai người mặt liền biến sắc, không hẹn mà cùng đứng lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.