Ngự Hoàng

Chương 105: Tụ cùng một chỗ



Mộ Bạch đi tìm bọn họ, y thẳng thắn nói, Ngôn Vô Trạm mất tích rồi, bọn họ có tình nguyện giúp đỡ tìm kiếm hay không.

Y không cần những lời vô ích, y chỉ cần một câu nói của bọn họ.

Hoằng Nghị gật đầu, Lạc Cẩn cũng khiến y kinh ngạc mà đồng ý.

Cho nên mấy người này, rất nhanh liền chạm trán ở gánh hát.

Đây chính là lần đầu tiên bọn họ ngồi cùng một chỗ.

Tất cả mọi người.

"Con thuyền này, các ngươi đã lên, mái chèo cũng đã sớm ném đi, hiện giờ chúng ta ngồi chung một thuyền, cho dù trước đây là địch hay bạn, thời điểm này đều là người trên cùng một chiến tuyến.

Đây là chỗ của Mộ Bạch, trong gánh hát cũng đều là người của y, cửa lớn vừa đóng, y liền không cần giả thần giả quỷ, cũng không có thời gian nói lời thừa thải.

Y thẳng thắn nói rõ.

"Về người kia, tên thật sự của hắn là Ngôn Vô Trạm."

Lời này vừa nói ra, hai người kia sau một lúc lâu mới có phản ứng...

Họ Ngôn chính là họ của hoàng tộc, hơn nữa cái tên này...

Giống như sét đánh ngang trời, hai người đồng thời mở to hai mắt nhìn, ngay cả Hoằng Nghị cũng lộ ra biểu tình hiếm thấy...Vô cùng kinh ngạc và khiếp sợ.

"Các ngươi đoán đúng rồi."

Mộ Bạch không nói rõ, nhưng xác nhận suy đoán của bọn họ. Y không cho bọn họ thời gian để tiếp nhận, lời kế tiếp của y mới là trọng điểm...

"Các ngươi đã vào căn phòng này, sẽ không còn đường quay đầu lại, chuyện này, làm hay không làm cũng không do các ngươi quyết định. Thân phận này của hắn ở đây nhất định phải giữ kín bí mật, nếu là các ngươi có suy nghĩ sai lệch gì..."

Như một con báo nhanh nhẹn, Bắc Thần đột nhiên vọt lên mặt bàn, trong nháy mắt lời Mộ Bạch rơi xuống, chủy thủ sắc bén đã đặt trên cổ Lạc Cẩn...

"Ông đây mặc kệ cái rắm gì Nhược Phù Cung, cũng không quan tâm các ngươi đang làm gì, lời hôm nay quăng ra ở đây, nếu các ngươi để xảy ra một chút sơ xuất, ông đây sẽ lập tức cho các ngươi biến mất khỏi nhân gian."

Chưa nói tới người khác, chỉ riêng một Mộc Nhai, cũng đủ để lật đổ vương triều, Nhược Phù Cung nho nhỏ này không cần Mộc Nhai ra tay, lại càng không có giá trị ở trong mắt Bắc Thần hắn.

Hắn không động tới Lạc Cẩn, không phải sợ y, mà là không cần phải thế, bởi vì hắn và Lạc Cẩn cũng không tiếp xúc nhiều, chỉ duy nhất một Ngôn Vô Trạm, vẫn chưa đến mức khiến hắn dọn sạch Nhược Phù Cung.

Thế nhưng hiện giờ lại không phải, tình thế nghiêm trọng, Bắc Thần hắn chuyện gì cũng làm được.

Cổ lạnh lẽo, Lạc Cẩn cũng không nhìn một cái, y nhìn thẳng ánh mắt đầy cảnh cáo của Bắc Thần, lúc hắn chậm rãi rời đi từ trên người y đột nhiên ra tay, hai ngón tay nhanh chóng kẹp lấy cổ tay Bắc Thần, chỉ thấy tay hai người trên không một đến một đi, chớp mắt tiếp theo, chủy thủ lại dán lên cổ Bắc Thần...

Cái bàn lớn như vậy bị hai người chiếm hết phân nửa, Lạc Cẩn nắm lấy cả cổ tay Bắc Thần, con ngươi sâu thẳm của y không có bất kỳ tâm tình dao động gì, ở cùng góc độ, y nhìn Bắc Thần nói, "Lời này, Lạc Cẩn cũng xin trả lại."

Lời vừa rơi xuống, chủy thủ thẳng tắp cắm vào mặt bàn, hai người này đứng mỗi người một phía, giương cung bạt kiếm.

Bầu không khí thoáng cái liền căng thẳng.

Lạc Cẩn không có thói quen bị người uy hiếp, càng không có thói quen bị người dùng dao gác lên cổ.

Y tới đây là để bàn bạc chuyện của người kia, nhưng không ngờ lại có một tin tức động trời như vậy đang đợi y...

Lạc Cẩn chưa kịp tiếp nhận, Bắc Thần lại tới uy hiếp...

Bọn họ cho rằng tính tình y quá tốt hay sao?

Chuyện này, Lạc Cẩn không muốn quản, bởi vì thân phận Ngôn Vô Trạm.

Y không muốn tham dự chuyện của triều đình, y đối với việc của triều đình cũng không hề hứng thú, Lạc Cẩn hiện giờ an ổn, cũng cảm thấy đã đủ.

Cứu người kia, y sẽ không thoái thác, nhưng cứu hoàng thượng...

Cảm giác của Hoằng Nghị cùng y không khác biệt lắm, hắn có thể tới đây, chỉ vì hắn muốn tìm Ngôn Vô Trạm về mà thôi.Dính dáng gì đó phía sau, cũng khiến Hoằng Nghị bất ngờ.

Hoằng Nghị chỉ là thương nhân, làm tốt việc làm ăn của hắn là được rồi, có quan hệ với hoàng thượng, với hắn mà nói chưa hẳn là chuyện tốt.

Ngôn Vô Trạm sao lại xuất hiện ở Thanh Lưu Thành, y lại tại sao lại xuất hiện ở Lạc Phủ, Hoằng Nghị đã hiểu.

Hắn không muốn để Hoằng Gia theo bước Lạc Gia...

Tình hình hiện tại Lạc Phủ, mọi thứ hắn đều nhìn thấy.

Mộ Bạch ngay từ đầu đã không nghi ngờ bọn họ, y chỉ muốn xác định thử mà thôi, đấu tranh trong mắt hai người, Bắc Thần và Mộ Bạch nhìn rõ toàn bộ, hai người liếc nhau, trong lòng đều có suy đoán, việc Ngôn Vô Trạm bị bắt đi không liên quan gì đến bọn họ...

Đồng thời bọn họ cũng đã ra quyết định, hai người này đã biết thân phận Ngôn Vô Trạm, nếu bắt đầu tỏ ý rút lui, hôm nay sẽ bỏ bọn họ lại đây.

Có điều, đây là lựa chọn vạn bất đắc dĩ.

Mộ Bạch vẫn muốn bọn họ có thể hợp tác.

Như vậy cũng dễ làm việc.

"Ta biết hai vị đang lo lắng điều gì, có điều Mộ Bạch có một câu muốn hỏi, hai vị tới đây, là vì cứu người kia, tuy là thân phận khác biệt, nhưng người không phải không đổi sao? Hai vị thật sự muốn ngồi yên không quan tâm tới, mặc cho hắn bị người bắt đi, cướp đi?" Ánh mắt đảo qua hai người, Mộ Bạch khẽ thở dài, "Không giúp là bổn phận, giúp là tình cảm, việc này đối với các ngươi, bất quá là một cái nhấc tay mà thôi, mặc kệ hắn là ai, nay chúng ta giúp hắn, ân đức này hắn sớm muộn cũng sẽ trả, hắn sẽ không để các ngươi thua thiệt."

Câu nói sau cùng của Mộ Bạch, nói rất có ý tứ, mang theo ý nghĩa vô hạn, việc này cũng khiến Lạc Cẩn và Hoằng Nghị lần nữa rơi vào trầm tư...

Suy nghĩ hai người này cũng không giống nhau, bọn họ suy tính là hai chuyện, nhưng rất nhanh cũng cho ra cùng kết luận.

"Vậy cứ theo ý của các ngươi đi." Lạc Cẩn cho ra câu trả lời thuyết phục, không phải do chịu áp lực, mà là quyết định của chính y.

Bên này Hoằng Nghị cũng gật đầu, "Ta đồng ý."

Thấy bọn họ tỏ rõ thái độ, Mộ Bạch lúc này mới yên lòng, hai người kia, nếu đã đồng ý, cũng sẽ không lật lọng.

Mộ Bạch cho Bắc Thần một ánh mắt, người kia xì một tiếng liền ngồi xuống, chờ Lạc Cẩn cũng một lần nữa ngồi xong, Mộ Bạch hít sâu một hơi, bắt đầu nói việc chính.

"Đầu tiên, hai vị làm sao tra ra Liệt Long Trại."

Dựa vào năng lực bản thân, Mộ Bạch không tin.

"Hôm qua lúc về phủ, trên cửa đã để lại một phong thư, bên trên viết ba chữ Liệt Long Trại." Lạc Cẩn không nhìn thấy người truyền tin, nhưng mũi tên này cắm hoàn toàn vào ván cửa, có vẻ đối phương không nhân vật tầm thường.

Liệt Long Trại cách Thanh Lưu Thành không xa, Lạc Cẩn suy nghĩ tỉ mỉ một hồi, hôm đó ám sát Hoằng Nghị, nửa đường bị người chặn đường, có thể mạnh bạo như vậy, có thể ở trước mặt Lạc Cẩn y điều binh khiển tướng, cướp đi người của y, cứu Hoằng Nghị, gần đó cũng chỉ có Liệt Long Trại.Y lúc đó thật không nghĩ tới, có điều bây giờ, y chợt bừng tỉnh, mặc kệ người truyền tin là ai, mục đích vì sao, nói chung hắn đã giúp y giảm đi không ít phiền phức, cho nên y lập tức sắp xếp người tới Liệt Long Trại tìm người.

"Giống vậy." Hoằng Nghị không chút biểu hiện, tình huống của hắn và Lạc Cẩn như nhau.

"Nói cách khác, cùng lúc chúng ta rời đi đã có người mật báo cho các ngươi." Thời gian trước sau hẳn là cách không lâu, vậy nói cách khác, "Lúc chúng ta tới sơn động, có người theo?"

Mọi người không có biểu hiện, nhưng phần lớn có cùng suy nghĩ với Bắc Thần.

"Không thể nào!" Với thính lực của hắn, sao lại không nhận ra có người theo dõi hay không, Bắc Thần lập tức bác bỏ.

Mộ Bạch cũng nhíu mày suy ngẫm, Bắc Thần người có thính lực tốt nhất trong mấy người bọn họ, nói hắn hoàn toàn không có phản ứng bị người theo dõi, Mộ Bạch cũng cảm thấy kỳ quái...

"Vậy không phải nói rằng, đối phương đối với hành động của ngươi đã sớm hiểu như lòng bàn tay, hay là nói, hắn vẫn luôn bên cạnh các ngươi, mọi thứ ngươi sắp xếp, hắn đều biết rõ, bao gồm ký hiệu ngươi làm ra, vị trí."

Lời của Hoài Viễn khiến Bắc Thần ngầm hít một ngụm khí lạnh.

Hành tung của hắn đã rất thần bí, cũng rất cẩn thận rồi, nếu như vậy còn bị người thành công nhìn trộm, như vậy...

Bắc Thần khó thể tưởng tượng.

"Còn có một vấn đề, vì sao người kia lại dựa theo dược tính của hắn để hạ thuốc." Lạc Cẩn làm rõ trọng điểm, lần trước y hạ thuốc nặng, là không người kia nhớ được, khiến hắn* trong lúc hoàn toàn không còn ý thức làm chuyện đó.

Nhưng lần này cùng với hắn khi đó khác nhau, y nhìn than củi Bắc Thần đem tới, loại thuốc mê này chỉ cần dùng một chút, lập tức sẽ khiến người khác hôn mê bất tỉnh, dù cho võ công ra sao, ngay cả Lạc Cẩn y cũng không tránh được, thế nhưng đối phương hạ lượng nhiều như vậy...

Không phải đối phương không hiểu hiệu quả của thuốc, mà là hắn biết rõ, thuốc hạ thiếu, đối với Ngôn Vô Trạm vô dụng.

Đây cũng là nguyên nhân Mộ Bạch không nghi ngờ bọn họ.

Bởi vì bọn họ không biết thân phận Ngôn Vô Trạm.

"Người trong cung, hay là nói, là người biết hành tung của hắn." Dù không muốn thừa nhận, thế nhưng Bắc Thần vẫn nói ra.

Chỉ có người trong cung mới biết được hắn là hoàng thượng, mới biết được phải làm sao đối phó hắn.

Nếu là như vậy thì sẽ thật sự khó giải quyết, chân mày Hoài Viễn nhíu chặt, người trong cung muốn giết hoàng thượng, việc này có ý nghĩa như thế nào...

"Bắc Thần, còn có một việc, không biết ngươi có để ý hay không." Lúc trong phòng một mảng yên tĩnh quái dị rõ ràng, giọng nói Mộ Bạch đột nhiên trở nên nặng nề mở miệng.

Thay đổi của y khiến Bắc Thần vốn cũng không yên, càng kinh hãi không thôi...

"Cái gì?" Bắc Thần hỏi, hắn không muốn nghe thấy càng nghi ngờ hơn.

Hai người bốn mắt giao nhau, giọng nói Mộ Bạch chậm rãi nói, "Mộc Nhai dường như đã rất lâu không liên lạc với chúng ta."

Mộ Bạch nói đến đây, tiếng đập cửa trùng hợp vang lên, mọi người lập tức cảnh giác nhìn ra cửa, Mộ Bạch lại đưa tay ra hiệu bình tĩnh...

Người tới là người Mộ Bạch phái đi điều tra trước đó.

"Thưa..." Thấy trong phòng còn có người khác, người nọ đầu tiên là liếc mắt nhìn Mộ Bạch.

"Cứ nói đừng ngại." Mộ Bạch mệt mỏi bắt chéo mười ngón trên tay, y mong tin tức người này mang tới hoàn toàn ngược lại với suy đoán của y, y không muốn những thứ trong đầu trở thành sự thật.

Thế nhưng...

"Đúng như ngài nói, cửa hàng Khâm Gia đã lâu không nhận được tin tức của Khâm Tam Gia."

Nhuyễn Mặc ở Ly Gia đứng hàng thứ ba, cũng là tam đệ của Võ Uy Sử Mộc Nhai, Khâm Mặc chính là đại thương nhân đệ nhất Nam Triều, cửa hàng của y trải rộng đại giang nam bắc, hành trình lần này của Ngôn Vô Trạm, Khâm Mặc cũng âm thầm bỏ ra không ít công sức, dù người của y không xuất hiện, nhưng thủ hạ dọc đường đã dọn sẵn đường cho người kia, vào thời điểm thích hợp mà trợ giúp.

"Văn Tứ Gia của Ly Gia từ lúc rời khỏi Đông Câu cũng mất tin tức." Người nọ lại nói.

"Còn có, chúng ta bên này cùng đế đô hoàn toàn mất liên lạc, không chỉ có nhị gia, ngay cả đại thiếu gia Ly Gia cũng tương tự không tìm được."

Thật hay, mấy người Ly Gia này đều mất tích.

Trách không được Mộc Nhai đã lâu không có tin tức...

Bọn họ sao lại không sớm phát hiện?

Quá sơ sót.

Ly Lạc và Mộc Nhai của Ly Gia chính là văn võ thần đệ nhất Nam Triều, địa vị bọn họ ở trong triều hết sức quan trọng, hiện giờ bọn họ đều cùng biến mất, việc này ý nghĩa thế nào, tất cả bọn họ đều hiểu...

Triều đình đã xảy ra chuyện.

Ngay cả mấy người Ly Gia này cũng bị khống chế rồi.

Đến mức này, trợ thủ đắc lực của hoàng thượng đều bị cắt đứt.

"Ta không tin, tên kia là Mộc Nhai, hắn là chiến thần bách chiến bách thắng, làm sao hắn có thể..."

"Mộc Nhai có nhược điểm, chính là ở đế đô." Mộ Bạch nhìn ánh mắt Bắc Thần, nói như chém đinh chặt sắt.

Bắc Thần hiểu rõ, hắn hung hăng hừ mũi một cái, cũng không nói thêm nữa...

Đúng vậy, không chỉ Mộc Nhai, ở đế đô, mấy huynh đệ Ly Gia đều có nhược điểm, nếu đối phương nắm giữ điểm này...

Sự tình thật sự không ổn rồi.

So với tưởng tượng của bọn họ còn tệ hơn.

Đã trực tiếp đến mức không thể cứu vãn.

"Hoài Viễn, ngươi nghĩ xem, chuyện này sẽ là ai làm?" Mộ Bạch chuyển ánh mắt sang Hoài Viễn.

Người kia im lặng chốc lát, mới chậm rãi mở miệng...

"Làm việc này, chỉ có một người..."

Cũng chỉ có một người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.