Ngự Hoàng

Chương 107: Chậm rãi thuần hóa



Ngôn Vô Trạm cuối cùng được Vân Dương ôm xuống khỏi vách núi.

Vân Dương khiến ngạo khí của hắn, nóng nảy của hắn bào mòn từng chút một đến không còn, giống như đã thú bị rút đi nanh vuốt, Ngôn Vô Trạm giờ phút này rất yên tĩnh.

Ngoan ngoãn nằm trong lồng ngực Vân Dương, cũng không động đậy.

Vân Dương ôm hắn trở về sơn động tối hôm qua, một đống củi lửa kia đã tắt từ lâu, khắp sơn động chỉ còn mùi than củi, trước khi thả hắn xuống, Vân Dương giúp hắn mặc lại quần.

Ngôn Vô Trạm rất mệt, cả quá trình một chút phản ứng cũng không có, để mặc Vân Dương làm sao thì làm. Nhìn mệt mỏi trên mặt người kia, Vân Dương lặng lẽ nhặt áo mỏng trên mặt đất lên, y cẩn thận bọc kín lấy người kia. Y vốn định dứt khoát rời đi, nhưng sau khi đứng lên, vẫn nhịn không được quay lại liếc mắt nhìn hắn. . . . . .

Ý tứ bao hàm trong ánh mắt, chỉ có bản thân Vân Dương mới biết.

. . . . . .

Ngôn Vô Trạm là bị mùi thịt làm tỉnh lại.

Chính xác phải nói là, bị bụng của mình đánh thức.Hắn tối qua cũng chưa ăn gì, sau đó lại bị giày vò một hồi, chút gì đó trong bụng đã sớm tiêu hóa sạch sẻ, bây giờ thật sự là bụng đói cồn cào. . . . . .

Bụng dạ náo loạn vang rền.

Theo mùi thức ăn, người kia vừa mặc vào áo mỏng, vừa ra khỏi hang động. Mùi thức ăn khiến hắn nuốt nước miếng, nhưng sau khi nhìn thấy người đang ngồi ở cửa động, Ngôn Vô Trạm liền bất động. . . . . .

Vân Dương ngồi xổm trước đống lửa, chậm rãi bày xiên gà quay, thịt gà nướng tỏa mùi hương, cơ bản đã chín, nghe thấy sau lưng vang động, Vân Dương vừa quay đầu lại, ánh mắt hai người trùng hợp gặp gỡ. . . . . .

Có điều Vân Dương rất nhanh thu lại ánh mắt, Ngôn Vô Trạm cũng sau giây lát phân thần tỉnh lại, sự phẫn nộ với Vân Dương che đi cảm giác đói bụng, hắn cũng không quay đầu lại liền đi trở vào.

Nhưng Vân Dương đã đi trước một bước kéo hắn lại.

"Ngồi." Vân Dương ấn người kia lên tảng đá bên cạnh, sau đó đem cả gà đã nướng xong cùng cả xiên nhét vào trong tay người kia, cứng rắn ra lệnh, "Ăn."

Ngôn Vô Trạm không sức lực, hắn không đứng lên nổi, may mà tựa đầu vào một bên, đừng nói nhận lấy, đối với gà quay trước mặt ngay cả nhìn cũng không nhìn một cái. . . . . .

Chống cự không lời của người kia khiến Vân Dương nhướng cao chân mày, y từ trên cao nhìn xuống gương mặt căng thẳng của người kia, không chút tình cảm nói, "Ngươi ăn, hay không ăn?"

Ngôn Vô Trạm vẫn không lên tiếng.

Được lắm, Vân Dương gật đầu một cái.

Y không hề liếc mắt nhìn, tiện tay vung một cái, con gà quay này liền rơi vào đống cỏ khô bên cạnh, cuộn lấy bụi đất, tuyên bố món ăn này đã biến thành đồ bỏ đi. . . . . .

Ngôn Vô Trạm quen được người khác thuyết phục, được người khác dỗ dành, hắn ở trong cung không ăn một bữa cơm, thái giám, cung nữ thậm chí ngay cả quan viên lớn nhỏ đều gấp đến mức như lửa cháy đến kho lương, nhưng Vân Dương này lại một câu dư thừa cũng không có, trực tiếp liền ném gà quay đi. . . . . . Muốn ăn hay không.

Ngôn Vô Trạm có chút ngây ngốc.

"Ngươi không đói bụng, vậy chúng ta lên đường."

Vân Dương thoải mái vỗ vỗ tay, cũng không quay đầu lại đi thu dọn đồ đạc, để lại một mình Ngôn Vô Trạm ở tại chỗ giương mắt nhìn.

Đồ đạc của Vân Dương rất ít, chỉ có một gói đồ nhỏ, bên trong ngoại trừ vài bộ quần áo, chính là một ít đồ dùng cần thiết, Ngôn Vô Trạm thấy được đoản đao và dây thừng, những thứ khác chưa kịp nhìn tới, Vân Dương liền từ trong gói đồ rút ra cái quần, vứt lên mặt hắn. . . . . .

"Ngươi có thể lựa chọn, mặc hay không mặc." Vân Dương cũng không quay đầu lại nói.

Y không ngại hắn lõa tẩu*.

(*lõa tẩu : trần truồng chạy ngoài đường.)

Thời tiết này chỉ mặc một bộ đồ lót, hắn sẽ đông chết, Ngôn Vô Trạm không có lựa chọn khác.Nhưng quần này vừa nhìn cũng không phải mới, hẳn là Vân Dương đã mặc qua . . . . . .

Đồ ăn của Vân Dương hắn xem thường bỏ vào bụng, quần áo của Vân Dương hắn cũng không muốn đụng tới. . . . . .

Nhưng hắn còn chưa kiêu ngạo xong, Vân Dương đã dọn dẹp ổn thỏa, đứng lên, cảm thấy y đang nhìn sang bên này, người kia giật mình một cái liền lấy quần mặc vào. . . . . .

Hắn không muốn để cái quần này trở thành con gà quay thứ hai.

So với tức giận, hắn càng không muốn ở ngoài hoang dã chỉ mặc áo lót hơn.

"Đừng trách ta không nhắc nhở, ngươi tốt nhất suy nghĩ ngay thẳng cho ta, nếu còn muốn đẩy ngã ta, hay là chạy trốn, ta không ngại trói ngươi xuống đường, dùng dây thừng kéo theo." Lúc Ngôn Vô Trạm chuẩn bị từ chối đi cùng y, Vân Dương mặt không biểu tình nói.

Khá im lặng, đoạn đường này hai người cũng không có bất cứ trao đổi gì, Ngôn Vô Trạm không biết đây là chỗ nào, đâu đâu cũng có cây cối, bởi đây là phía Nam, có rất nhiều cây vẫn còn ở trang thái xanh um, nếu là giữa hè, sợ rằng chỗ này sẽ không thấy ánh mặt trời. . . . . .

Bọn họ hẳn là ở sâu trong núi.

Ngôn Vô Trạm không biết Vân Dương đưa hắn tới đây làm gì, dọc đường hắn mấy lần muốn chạy, nhưng cuối cùng cũng không thể không bỏ đi suy nghĩ này, nếu rời khỏi Vân Dương, hắn vốn không thể ra khói cánh rừng này, hơn nữa tình hình của hắn rất tệ. . . . . .

Cả ngày nay hắn một giọt nước cũng chưa uống, tác dụng còn lại của thuốc mê lại khiến đầu của hắn trước sau vang lên ong ong, Ngôn Vô Trạm mấy lần choáng váng, thiếu một chút liền bất tỉnh, những thứ này hắn đều vẫn có thể chịu đựng, tình huống sau đó mới thật sự khiến hắn sống không bằng chết. . . . . .

Vân Dương trực tiếp liền làm, cách làm kia khiến bên dưới hắn hẳn là đã sưng lên, đây cũng không tính là gì, quan trọng là, sau đó Vân Dương cũng không làm sạch cho hắn một chút. . . . . .

Đi tới đường núi gập ghềnh, Ngôn Vô Trạm cảm thấy, những thứ đó trong thân thể, bất cứ lúc nào cũng muốn chảy ra. . . . . .

Hắn liều mạng nín nhịn, hắn không muốn để Vân Dương nhìn thấy dáng vẻ hắn chật vật như vậy, rõ ràng là mùa đông, Ngôn Vô Trạm lại mồ hôi đầm đìa, cả mặt đỏ bừng. . . . . .

Cái này tuyệt đối không phải màu sắc bình thường, mà là màu đỏ có bệnh.

Cho dù muốn chạy, cũng phải đợi lúc thân thể phối hợp.

Ngôn Vô Trạm không biết đã đi bao lâu, cuối cùng Vân Dương dừng lại ở trước sơn động, nhìn dòng nước chảy róc rách, cơn khát khô của người kia lại bốc lên. . . . . .

Hắn vừa đói vừa khát.

Cuộc sống Ngôn Vô Trạm rất dè dặt, nhưng hiện giờ hắn không để ý được nhiều như vậy, ngồi xổm bên bờ nước, vốc nước lên liền uống.

Nước trong hang núi này trong suốt, ngọt ngào, khiến cổ họng khô cạn của người kia bớt đi không ít, chỉ là cảm giác lạnh như băng này đi vào bụng khiến người kia theo bản năng rùng mình một cái. . . . . .Thật lạnh, hàm răng gần như cũng nứt ra rồi.

"Được rồi, đi thôi." Một mông người kia ngồi trên đất, nhưng miệng hắn vẫn không chậm lại, Vân Dương đứng ở đầu nguồn đổ đầy túi nước, ngay cả nhìn cũng không nhìn hắn một cái, liền xoay người đi.

Cơn giận tuôn ra một nửa này của Ngôn Vô Trạm trực tiếp liền nghẹn trở về, suýt chút nữa nghẹn chết. . . . . .

Cái tên này cũng không mệt sao?

"Buổi tối không thể qua đêm ở đây." Bờ sông buổi tối là nguy hiểm nhất, thường có thú hoang qua lại, hoặc là nước uống hoặc là săn mồi.

Cánh rừng này lại không có giới hạn, lại không có hang động thích hợp để trú chân, e là đêm nay phải nghỉ lại ngoài trời rồi.

Bọn họ phải nhân lúc trước khi trời tối tìm chỗ an toàn.

Ngôn Vô Trạm cứng nhắc nhếch miệng, hắn nhịn nửa ngày, ngớ ra không nói được một chữ, đối với Vân Dương, hắn nghiến răng nghiến lợi, hắn cũng coi thường giao lưu với y, thế nhưng hiện giờ, hắn thật sự rất muốn bàn bạc với y một hồi, nghỉ ngơi một lúc lại cử động người. . . . . .

Nhưng thời gian này, Vân Dương đã quay lại cánh rừng. . . . . .

Ngôn Vô Trạm thầm mắng trong lòng một câu, cuối cùng không thể không kéo lê bước chân nặng nề theo sau, hắn không thể ở trong rừng này một mình, quá nguy hiểm. . . . . .

Hắn không có lựa chọn nào khác, cho dù không muốn cũng không nên dựa vào Vân Dương, thế nhưng bọn họ hiện giờ chỉ có thể chung đường.

Hắn không biết Vân Dương muốn dẫn hắn đi đâu, hắn chỉ có thể hy vọng tên Bắc Thần kia có ích một chút, mau mau tìm được hắn. . . . . .

Ngôn Vô Trạm rất rõ ràng, chỗ Vân Dương muốn đến, chính là ác mộng của hắn. . . . . .

Trong lúc đi đường, là hy vọng cuối cùng của hắn.

Chỗ dừng chân cách sơn động không xa, một gốc cổ thụ thô chắc, không gian giữa những chạc cây rất rộng, hai người ngủ ở trên đó ngủ cũng không có một chút vấn đề, Vân Dương kiểm tra một hồi, xác định không có dấu vết dã thú, liền ném gói đồ một cái, bảo người kia tới nghỉ ngơi.

Leo cây?

Ngôn Vô Trạm mệt đến sức lực để co rút khóe miệng cũng không có. . . . . .

Lại chưa nói chuyện bọn họ đi cả ngày đường, chính là tình hình bên dưới người cũng đủ khiến hắn đau đầu, hắn không muốn để Vân Dương phát hiện thảm trạng của hắn, cả ngày nay hắn đều cố gắng nhẫn nhịn, nếu leo cây, e là sẽ bại lộ. . . . . .

May mà Vân Dương đòi hỏi không nhiều, nếu không hiện giờ hắn đã sớm ngất đi.

Thấy người kia không động đậy, Vân Dương đã chuẩn bị bò lên lại quay lại, từ lúc gặp lại đến giờ, hai người vẫn là lần đầu tiên nhìn nhau mặt đối mặt như vậy. . . . . .

Gương mặt quen thuộc, con người quen thuộc, sắc bén này, mọi thứ chợt về tới quân doanh. . . . . .

Y vẫn là tướng quân ngạo mạn kia, còn hắn là tiểu binh chạy vặt.Vân Dương nhớ tới, Ngôn Vô Trạm cũng nhớ tới.

Lúc này mặt trời nghiêng đến một bên núi, ánh sáng dưới chân từng chút lui đi, mọi thứ lần nữa trở nên lờ mờ. . . . . .

"Ta đói rồi." Nhìn Vân Dương, Ngôn Vô Trạm lại ma xui quỷ khiến thốt ra một câu như vậy, hắn nói xong, không chỉ có Vân Dương ngẩn ra, chính hắn cũng ngẩn người.

Sau đó người kia lúng túng quay mặt qua chỗ khác.

"Không làm cao nữa hả?" Vân Dương hỏi hắn.

Lời nói chói tai này khiến người kia hận không thể hung hăng cắn đứt lưỡi mình, hắn hối hận không thôi, nhưng lời đã ra khỏi miệng, thu cũng không thu lại được. . . . . .

"Không phải định không nói gì với ta sao?" Vân Dương lại hỏi.

Người kia khựng lại, trực tiếp không để ý tới y, vòng tới một bên khác của cái cây, hắn chuẩn bị tìm chỗ đặt chân tốt hơn leo lên. . . . . .

Nói chuyện với Vân Dương chính là sai lầm.

Nhưng hắn mới vừa chọn được chỗ, tay Vân Dương liền cọ sát vành tai hắn, ép lên cây khô trước mặt, hai người cùng đứng trên một đường thẳng, bọn họ chỉ là một trước một sau thôi. . . . . .

Vân Dương lại ở phía sau hắn.

"Ngôn Vô Trạm, ngươi ngoan ngoãn một chút, ta có lẽ sẽ cân nhắc đối tốt với ngươi một chút."

................


******************

(Lõa tẩu: Trần truồng chạy ngoài đường.)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.