Ngự Hoàng

Chương 120: Tai bay vạ gió



Hai người không có mục tiêu, chỉ dựa theo cảm giác của mình đi về phía trước, do hoàn cảnh quái dị, hai người nói chuyện với nhau ít lại càng ít, phần lớn thời gian đều trải qua trong im lặng.

Có điều tâm tình bọn họ lại không chịu bất cứ ảnh hưởng gì.

Đổi thành người bình thường, thời điểm này sợ là đã sớm suy sụp, nhưng Ngôn Vô Trạm và Vân Dương thì khác, trải qua sóng to gió lớn đã nhiều, việc nguy hiểm hơn bọn họ cũng có thể giữ được tỉnh táo.

Huống chi ở đây cũng không phải chỉ có một mình.

Hai người bọn họ đều ở đây.

Ngôn Vô Trạm lần đầu được thử nghiệm cảm giác bị mù, ở đây cho dù mắt mở to hay nhắm đều như nhau, hắn không nhìn thấy Vân Dương, cũng không nhìn thấy mình, ban đầu hắn đi vẫn rất cẩn thận, nhưng dần dần bước chân cũng đã thả lỏng, do chỗ này vô cùng bằng phẳng, một chướng ngại vật cũng không có, cái gì cũng không đụng được.

Vân Dương trước sau theo một hướng mà đi, cảm giác phương hướng của y rất tốt, có điều ở trong bóng tối thế này cũng không có tác dụng gì, giống như lời y đã nói, rời khỏi xe ngựa kia, bọn họ sẽ không thể tìm về lại.

Hai người đi khoảng gần một canh giờ, trong lúc bất chợt, bọn họ phát hiện ánh sáng...

Không giống với bóng tối hiện giờ, nhưng không tính là rực rỡ, vẫn là màu đen, chỉ là so với chỗ này màu sắc nhạt hơn một ít, nếu là trước đây chút ánh sáng hơi yếu này nhất định sẽ không có ai phát hiện, nhưng hiện giờ lại khác, nhìn quen bóng tối này, hai người thoáng cái liền phát hiện ra màu sắc khác biệt...

Bóng tối khiến người ta nghẹt thở này không thể đánh bại bọn họ, tiếp đó, chờ đón bọn họ lại là...

"Ngôn Vô Trạm, sợ không?" Trong bóng tối, Vân Dương nhếch môi, kiêu ngạo cười.

Người kia hừ cười, "Vân Dương, nếu như ngươi sợ, để ta đi trước cho."

Ngôn Vô Trạm nói xong, thật sự đi lên trước.

Vân Dương không có từ chối, liền để mặc người kia, đi sau hắn. Theo khoảng cách rút ngắn, bọn họ phát hiện ánh sáng kia là một đường cong, dáng vẻ khá giống như một cánh cửa...

Ngôn Vô Trạm không do dự, phải đối mặt, vĩnh viễn cũng trốn không được, cho dù thứ chờ đợi bên kia cửa là cái gì, bọn họ cũng sẽ không lùi bước.

Thế nhưng trong nháy mắt người kia nhấc chân, Vân Dương lại vượt qua hắn...

"Ngôn Vô Trạm, ngươi có hối hận theo ta không?"

Đây là lần thứ hai trong ngày hôm nay Vân Dương hỏi hắn...

Người kia ngẩn ra, lúc này Vân Dương đã đi trong đường cong kia...

Thế nhưng tay vẫn như cũ không buông ra.

Người kia không kịp nghĩ nhiều, theo sát phía sau cũng đi vào, bóng tối xẹt qua khóe mắt, mắt tựa như lại thấy được ánh sáng, thoáng chốc phục hồi chức năng vốn có... Có thể nhìn thấy mọi vật.Thế nhưng Ngôn Vô Trạm chưa kịp thấy may mắn, Vân Dương đã đứng ở trước mặt hắn, vẫn không nhúc nhích chẳng biết đang nhìn cái gì. Tầm nhìn của Ngôn Vô Trạm cũng bị y chặn mất, chờ lúc hắn đi vòng qua bên cạnh Vân Dương, người kia khiếp sợ hít một ngụm lớn khí lạnh... Trách không được, Vân Dương lại bất động.

"Chỗ này, quen thuộc không?" Vân Dương cũng không quay đầu lại hỏi.

Người kia gật đầu, không tính là quen thuộc, nhưng trước đây không lâu, hắn vừa mới nhìn thấy, có điều cùng với tình huống hiện tại có chút không giống nhau...

Mắt nhìn thấy, chỗ nào cũng là nhà cửa tan hoang, cho dù vẫn còn có cái kiên cố đứng thẳng, nhưng cũng chỉ còn lại đất đổ đá vụn, mặt đường hố ổ không bằng phẳng, đá lót đường bên dưới có thể thấy rõ dấu vết rạn nứt...

Cỏ dại mọc giữa nhà cửa hoang tàn cũng đã chết héo, cây cối bên đường cũng không thấy một tia sức sống, nghiêng trái ngã phải cắm vào trong đất, trên vỏ cây còn mang theo một lớp chất lỏng dinh dính không biết tên, thoạt nhìn vô cùng buồn nôn...

Chỗ này thật sự là Lâm Nghiệp Thành bọn họ vừa rời khỏi sao... Dân chúng trong thành đều đi đâu rồi? Còn có đám người Phó Đông Lưu cùng bị bóng tối nuốt chửng, hay là...

"Rắn nhiều thật." Giọng nói của Vân Dương cắt ngang suy nghĩ của người kia.

Rắn này, Ngôn Vô Trạm cũng đã sớm nhìn thấy.

So với cảnh sắc tiêu điều này, lũ rắn này mới là nguyên nhân khiến hắn khiếp sợ.

Số lượng rắn không thể chỉ dùng thật nhiều để hình dung... mà là vô số kể.

Lâm Nghiệp Thành này, vật còn sống duy nhất rắn nhiều vô số kể... nhiều đến mức khiến cho người khác trực tiếp nổi da gà, da đầu tê dại...

Các loại rắn khác nhau thè lưỡi, lượn lờ giữa gạch ngói vụn, con mắt lạnh lẽo kia làm cho người khác nhìn thấy rất khó chịu...

Ngôn Vô Trạm đối với rắn không có cảm giác đặc biệt gì, thế nhưng lúc này, hắn theo bản năng xoa xoa cánh tay của mình, ngay cả Vân Dương cũng cau mày, dạ dày cuồn cuộn...

Hai người liếc nhau, dù không tình nguyện, nhưng vẫn hướng trong thành đi tới.

Không có lựa chọn khác.

Càng đi vào bên trong, càng thấy nhiều rắn, có chỗ, đám rắn kia như dây thừng quấn cùng một chỗ, từng đoàn từng đoàn, muốn buồn nôn bao nhiêu thì buồn nôn bất nhiêu...

Bọn họ may mắn là đồ ăn trong bụng đều đã tiêu hóa sạch sẽ, nếu không lúc này nhất định là sẽ ói ra.

Lâm Nghiệp Thành chỗ nào cũng là quang cảnh đó, đã không còn chỗ nào nguyên vẹn, nhìn nữa cũng không làm được gì, Vân Dương ý bảo người kia lui về...

Nhưng hai người vừa quay đầu lại mới phát hiện, đường sau lưng thật sự đã bị rắn chặn mất rồi.

Rắn dày đặc chiếm cứ mọi chỗ có thể đi, có thể đụng, thậm chí là có thể nhìn, Ngôn Vô Trạm cảm thấy có chút hoa mắt, thế nhưng hắn và Vân Dương chưa kịp làm gì, biển rắn lại đột nhiên xao động...Rắn này giống như là nhận được mệnh lệnh, đột nhiên hướng bọn họ đánh tới...

Vân Dương một đao liền chém rớt một cái đầu rắn, tuy nhiên số lượng rắn thật sự rất nhiều, y huơ đao có nhanh hơn nữa cũng không kịp tốc độ lũ rắn lao tới...

Ngôn Vô Trạm không có vũ khí phòng thân, hắn chỉ có thể dùng quần áo xua đuổi, nhưng những thứ lạnh lẽo kia không ngừng rơi lên người hắn, cảm giác kia khiến lưng hắn phát lạnh, cả người liền rơi vào trạng thái vì sợ hãi mà điên cuồng...

Các loại rắn rất nhiều, Ngôn Vô Trạm cũng không rõ lắm những con rơi lên người hắn có độc hay không. Hắn có thể cảm giác được có con rắn men theo quần hắn bò lên, còn có con rắn đang cố gắng chui vào cổ áo hắn...

Cho dù tốc độ Ngôn Vô Trạm rất nhanh, vẫn không có cách nào vẫy hết đám rắn này ra ngoài, rắn bò vào quần áo hắn ngày càng nhiều, quanh người hắn giống như mặc một lớp áo giáp lạnh như băng... cảm giác lạnh lẽo kia dán chặt lên da.

Vân Dương bên kia cũng không tốt hơn chỗ nào, có điều trong tay Vân Dương có đoản đao, trên người y có thể "sạch sẽ" hơn Ngôn Vô Trạm một chút.

Trong lúc hai người cố hết sức chống lại lũ rắn, một con rắn to cỡ miệng chén từ phía sau trực tiếp quấn lấy thắt lưng người kia, Ngôn Vô Trạm còn chưa kịp phản ứng đã bị con rắn kia trói thành bánh tét...

Ngay cả đầu cũng bị quấn lấy, chỉ có mũi miễn cưỡng lộ ra ngoài.

Sức mạnh con rắn cũng không phải sức người có thể chống lại, Ngôn Vô Trạm chỉ cảm thấy sức ép từ bốn phương tám hướng kéo tới, đừng nói phản kháng, xương của hắn lung lay sắp đổ, lúc nào cũng có thể vỡ nát, không khí trong lồng ngực đều bị ép ra ngoài, hơn nữa miệng bị chặn, mũi cũng chỉ còn phân nửa ở bên ngoài, người kia thoáng cái liền khó thở...

Ngôn Vô Trạm không biết bị rắn quấn tới đâu, hắn chỉ biết là hắn vẫn luôn di động rất nhanh, cảm giác đè ép và khó thở khiến ý thức người kia từ từ mơ hồ, hắn đã hôn mê một lúc...

Chờ lúc hắn tỉnh táo lại, Ngôn Vô Trạm phát hiện hắn đã bị treo giữa hái cái cây, tay chân hắn bị cưỡng ép mở ra, mà treo hắn, chính là mấy con rắn dài kia...

Đầu rắn quấn lấy cổ tay cổ chân hắn, đuôi quấn lên cây, cái lưỡi đỏ tươi khiến Ngôn Vô Trạm thoáng cái liền tỉnh táo... Thế nhưng hắn không nhúc nhích được.

Vân Dương ở cách đó không xa, y gần như bị rắn bao phủ, người kia muốn kêu to, nhưng lúc này, một con rắn to bằng cổ tay phụ nữ, trong nháy mắt hắn há miệng, chiếm lấy khoang miệng hắn... tiến vào chính là đuôi rắn.

Miệng người kia thoáng cái bị mở rộng, đầu chóp lạnh như băng trực tiếp đè lên cổ họng hắn, Ngôn Vô Trạm lúc này nôn khan, thế nhưng hắn không nôn được gì, miệng hắn bị chặn đến kín bưng...

Con rắn kia vẫn tiếp tục chui vào trong.

Vành mắt người kia liền trực tiếp đỏ au, thế nhưng chớp mắt tiếp theo, con ngươi chợt co rút lại, trái tim hắn trực tiếp ngừng lại...Con rắn này là muốn làm cái gì...

Hắn có thể cảm giác được con rắn đang bò trong quần áo, có điều không phải là muốn cắn người, mà rất có mục đích...

Giống như con xông vào trong cổ họng hắn này.

Đuôi rắn cực nhỏ tụ trung ở thân dưới của hắn, ở chỗ lõm xuống kia lắc lư, giống như có ý định chui vào trong...

Ngôn Vô Trạm rống lên, nhưng chỉ phát ra âm thanh nức nở, ánh mắt hắn trừng đến sắp rơi ra ngoài, hắn liều mạng vùng vẫy, thế nhưng tay chân bị trói chặt, hắn không nhúc nhích được chút nào...

Lúc này, đã có con rắn chuẩn bị chui vào trong.

Da gà trên người người kia nổi lên như gợn sóng, từng lớp từng lớp, cùng lúc đó, thứ phía trước của hắn cũng bị rắn quấn lấy...

Thứ mềm nhũn kia bị rắn siết rất chặt, dù không cứng, nhưng cũng bị kéo đến độ dài mà lúc có phản ứng mới có, con rắn kia cũng không vì vậy dừng lại, mà siết hắn bắt đầu di động...

Giống như bắt chước theo động tác người ta vuốt ve...

Ngôn Vô Trạm tuyệt vọng trừng hai mắt, nhìn bầu trời gần như đỏ thắm, hắn tình nguyện tin tưởng đây chỉ là một cơn ác mộng...

Hắn lại bị những những thứ không bằng súc sinh này làm nhục...

Con rắn lạnh lẽo đang cố sức tiến vào thân thể hắn, Ngôn Vô Trạm tự nói với mình, có điều bọn chúng chỉ muốn tiến vào thân thể hắn, từ bên trong từng chút một ăn tươi hắn, thế nhưng hắn không có cách nào giải thích, bọn rắn kia men theo đường cong bộ ngực hắn bò qua bò lại là có ý gì... còn có lưỡi rắn thỉnh thoảng chạm vào đầu ngực...

Hắn thà rằng bị giết đi, hay là độc chết.

Trong hỗn loạn, Vân Dương phát hiện bóng dáng người kia biến mất, y vội vã nhìn bốn phía, lúc y phát hiện người kia bị treo trên cây phía trước, Vân Dương hung hăng híFt một miệng khí lạnh...

Gương mặt kia nhất thời cũng trầm xuống.

Sát ý của Vân Dương, ngay cả Ngôn Vô Trạm ở xa xa cũng cảm thấy...

....................

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.