Ngự Hoàng

Chương 128: Rời khỏi lâm nghiệp



Lệnh bài Hổ Phù này, trên đời này chỉ có một tấm.

Lệnh bài Hổ Phù tổng cộng chia làm hai nửa, một nửa giao cho tướng soái, một nửa do đương kim thánh thượng bảo quản, chỉ có lúc lệnh bài Hổ Phù này hợp hai làm một, mới có thể điều binh khiển tướng, chỉ huy đại quân Nam Triều.

Một khối riêng biệt tuy rằng không đủ để điều động toàn bộ binh mã Nam Triều, nhưng có thể điều khiển một phần, chuẩn bị bất cứ tình huống nào.

Hiện giờ, ngoại trừ tấm của hoàng thượng kia, một tấm Hổ Phù khác ở trong tay đệ nhất võ tướng Nam Triều, trong tay Võ Uy Sử Mộc Nhai. . . . . .

Vậy người này chẳng phải là. . . . . .

"Ngươi là Mộc Nhai?!" Hỏi xong, lại cảm thấy không đúng, gương mặt của Mộc Nhai hắn từng thấy, không phải dáng vẻ này, nhưng nghĩ lại, hắn bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Người nọ nghiêng người sang, ở bên mặt Vân Dương cẩn thận quan sát, gã dùng móng tay cẩn thận cạo phần da gần tai Vân Dương, không bao lâu, chỗ kia lại cuộn lên một mảnh nhỏ. . . . . .

Gã không đoán sai.

Động tác người nọ càng lúc càng nhanh, không bao lâu mặt nạ trên mặt Vân Dương đã bị gã tháo xuống, thuật dịch dung này không giống với của Bắc Thần, thứ dán trên mặt Bắc Thần đừng nói dùng móng tay cạo, cho dù dùng dao cũng làm không được, trừ phi dùng thuốc nước đặc biệt của y tẩy.

Gương mặt Vân Dương xuất hiện trong mắt người kia, có điều đối phương chẳng những không thoải mái, trái lại càng thêm nghi ngờ. . . . . .

Dù rằng bộ dạng so với Mộc Nhai cũng tuấn lãng, nhưng người này tuyệt đối không phải Mộc Nhai.

Hơn nữa lệnh bài Hổ Phù này cũng chưa chắc là thật.

Bị gạt rồi. . . . . .

"Sao, dáng vẻ ta rất khó nhìn sao? Dọa ngươi thành bộ dáng này. . . . . ."

Vân Dương cười, người kia ngẩng đầu, gã vừa định nói chuyện, Vân Dương vung lên một chân, trực tiếp đạp trúng lồng ngực gã, đối phương đột ngột không kịp chuẩn bị, lập tức liền ngã chổng vó xuống đất. . . . . .

Dây thừng này e là dùng để buộc gia súc, là gân bò đã dùng thuốc nước làm mềm, cơ bản là giãy không đứt, Vân Dương thoát ra khỏi cái này vẫn thật sự phí không ít sức lực.

Y vặn vẹo cổ tay cổ chân, ngay cả đầu cũng xoay chuyển một hồi, ngồi lâu như vậy, cổ y cũng cứng ngắc lại, hiện tại vừa hay dùng gã hoạt động gân cốt một chút.

Thủ lĩnh mã phỉ rất nhanh phản ứng lại, hai người cứ như vậy đánh nhau.

Thủ lĩnh mã phỉ tuyệt đối không phải người lương thiện, trong tay gã còn có vũ khí, vì vậy Vân Dương không chiếm được lợi thế gì, nhưng không chịu thiệt là được rồi.

Ngôn Vô Trạm không vội giãy đứt dây thừng này, hắn vẫn cứ để bó như bánh tét nhìn bọn họ giao đấu, đồ vật trong phòng bị bọn họ hủy gần hết rồi, nhưng hắn lại an toàn vô sự, Ngôn Vô Trạm bừng tỉnh nhớ tới hôm đó Vân Dương cùng yêu vật kia chiến đấu, sở dĩ đồ đạc không có bị ảnh hưởng, e là do yêu vật kia có ý định tách ra, giống như hiện giờ. . . . . .Vân Dương tránh khỏi hắn.

Người kia nhìn Vân Dương đang chiến đấu, lệnh bài Hổ Phù trong tay y là thật. . . . . . Là tấm của Mộc Nhai.

May mà hắn để ở chỗ Hoài Viễn, bằng không thật sự là hỏng bét.

Hai người đánh đến hăng say, nhưng vào lúc này, cửa phòng đóng chặt đột nhiên bị mũi tên bắn lén xuyên vào, mũi tên này nhắm thẳng vào hai người đang giao đấu, do việc xảy ra quá đột ngột, hai người hoàn toàn không có chuẩn bị, chỉ nghe thấy vút một tiếng, chớp mắt tiếp theo, chính là tiếng vang da thịt bị mũi tên xuyên thấu. . . . . .

Người kia sợ hết hồn, nhưng ánh mắ bình tĩnh nhìn lại hắn mới phát hiện, người trúng tên không phải Vân Dương. . . . . . là tên thủ lĩnh mã phỉ kia.

Mũi tên xuyên thấu vai phải của gã, thiếu chút nữa là xuyên qua.

Gã còn chưa kịp kêu thảm thiết, cánh cửa có thêm lỗ thủng kia đã bị đạp ra.

Phó Đông Lưu đưa cung cho người bên ngoài, y mặt không đổi đi vào, một cước liền đạp lên đầu vai thủ lĩnh mã phỉ kia, lần này, trực tiếp đạp mũi tên kia ra ngoài, máu ào ạt tuôn ra. . . . . .

Vai thủ lĩnh mã phỉ kia hình như đã gãy mất.

Ngôn Vô Trạm nhìn về phía Phó Đông Lưu, cái tên này ra tay không thể nhẹ hơn so với Vân Dương, thậm chí càng tàn nhẫn hơn.

Phó Đông Lưu là quan văn, hắn chưa hề biết, y lại cũng có bản lĩnh đầy người, ẩn giấu đủ sâu rồi. . . . . .

Người kia cười gằn, Phó Đông Lưu từng nói, y cùng Vân Dương thông hiểu lẫn nhau, thân mật vô cùng, là người duy nhất trên thế gian này có thể sánh vai cùng nhau. . . . . . văn thao võ lược, mọi thứ tinh thông, một đôi trời đất tạo nên. . . . . .

Ngôn Vô Trạm lần nữa cười gằn.

Ngôn Vô Trạm và Vân Dương thật ra là cố ý bị bắt, hai người nắm giữ đầy đủ manh mối, chỉ tiếc đối phương ẩn núp quá kỹ, bọn họ không có chứng cứ đưa gã ra công lý, một khi có điều gì sai sót sẽ chữa lợn lành thành lợn què, không những không thể bắt được đối phương, trái lại khiến mình thua thiệt. Vì vậy mới có lần bị bắt này.

Hai người thật ra vẫn tỉnh táo, mọi việc trước đó đều chỉ là giả vờ dụ địch mà thôi.

Một mặt khác, Phó Đông Lưu phái người liên lạc với tuần phủ, đối phương đang trên đường chạy tới đây, không cần nửa canh giờ, sẽ đến Lâm Nghiệp Thành rồi.

Những tên giặc cỏ này đã không còn đường sống rồi.

Có điều trước khi tuần phủ đến, bọn họ đã rời khỏi nơi này.

Phó Đông Lưu đã khống chế nhân vật chủ yếu của bọn mã phỉ này, hiện giờ những tên này đều bị y trói trên sảnh nha môn, chỉ còn chờ tuần phủ tới tiếp nhận.

Vân Dương nhặt đoản đao của mình lên, ngoảnh mặt làm ngơ với tên kêu la khàn cả giọng kia, y giúp người kia cắt đứt dây thừng, lúc dây thừng rơi xuống đất, Vân Dương lẩm nhẩm giống như lầm bầm một câu, "Ngươi lại lười sao."Hắn rõ ràng có thể giãy thoát, không cần chờ người khác hỗ trợ.

Ngôn Vô Trạm không tỏ rõ ý kiến, hắn xoa xoa cổ tay mình đứng lên, nhưng thời điểm này, thủ lĩnh mã phỉ lại liều lĩnh, nhắm hướng Phó Đông Lưu liền nhào tới. . . . . .

Nhưng gã cũng không thể gây tổn thương cho Phó Đông Lưu, trái lại bị đạp lăn trên mặt đất, lần này, gã không thể dậy được nữa rồi.

Phó Đông Lưu lại một lần nữa đạp gãy xương gã.

Thủ lĩnh mã phỉ che ngực, đột nhiên ho ra máu, giọt máu vừa vặn bắn tung tóe lên chân Phó Đông Lưu, có lẽ là cảm thấy tên thủ lĩnh mã phỉ này quá phiền phức, Phó Đông Lưu lần nữa nhấc chân, có điều lần này, y chuẩn bị đạp gãy cổ gã.

Chân Phó Đông Lưu cũng đã đá ra ngoài, Ngôn Vô Trạm đột nhiên vọt tới, hắn nhẹ nhàng va chạm cùng chân Phó Đông Lưu, phương hướng ban đầu lập tức lệch đi, chân Phó Đông Lưu sướt qua cách thủ lĩnh mã phỉ kia một cái đầu bút. . . . . .

Rút chân lại, Phó Đông Lưu tức giận nhìn về phía người kia, y đối với việc người kia ngăn cản khá tức giận, có điều Ngôn Vô Trạm lại không phản ứng quá lớn, hắn tiếp tục xoa cổ tay mình, cũng không quay đầu lại lạnh nhạt nói, "Hắn không nên để ngươi giết."

"Dù sao cũng là chết, bất quá là ta tiễn hắn đi sớm một đoạn mà thôi, sao, đến giờ, ngươi còn muốn thay ta làm chủ?" Phó Đông Lưu cười gằn.

"Luật pháp Nam Triều còn đó, sẽ có người cho hắn bài học thích đáng, hắn có phạm mười tội ác khó tha, hắn đáng chết, thế nhưng chết dưới sự trừng phạt của luật pháp. Dù là hoàng thượng, cũng phải theo trình tự mà làm, không ai có tư cách coi mạng người như cỏ rác. Đây là luật của Nam Triều, không phải đồ trang trí, cũng không ai có thể thay đổi." Ngôn Vô Trạm nói xong liền đi khỏi.

Thủ lĩnh mã phỉ đáng chết, Ngôn Vô Trạm cũng hận không thể chém gã một đao, thế nhưng không được. Gã chết phải có ý nghĩa, vì gã tội lỗi chồng chất mà chết.

Trước khi tuần phủ tới, đám người Phó Đông Lưu đã rời khỏi Lâm Nghiệp Thành, vẫn là con đường ngày đó, ở cùng vị trí, Ngôn Vô Trạm thấy được yêu vật kia.

"Làm không tệ." Tên kia vì là yêu vật Thanh Nhiên nói.

Ngôn Vô Trạm cười cười, chủ động tiến lên tiếp đón, "Còn phải cảm tạ các hạ lúc trước đưa tới phần đại lễ này, nếu không sẽ không thể nhanh như vậy đã làm xong sự tình."

Thanh Nhiên nhún vai tỏ vẻ không sao cả, gã bị những người này làm cho sứt đầu mẻ trán như vậy, vì thế gã cũng phải để Ngôn Vô Trạm cảm nhận thật rõ một phen, cảm giác bị người khác hung hăng xâm chiếm kia.

Hắn là hoàng thượng, quan của hắn bị người khác đánh tráo hắn cũng không biết, Thanh Nhiên không tìm hắn tính sổ, thì đi tìm ai?

Đây là Ngôn Vô Trạm không tròn trách nhiệm.

Thật ra bản thân Thanh Nhiên cũng có thể diệt trừ những mã phỉ này, thế nhưng trận pháp của Viên Hồng Đức vẫn còn tồn tại, sớm muộn vẫn sẽ bị người có ý đồ lợi dụng.Thanh Nhiên bất quá là muốn nhổ cỏ tận gốc, chấm dứt hậu hoạ mà thôi.

Gã cũng hi vọng Ngôn Vô Trạm có thể làm một minh quân, để chuyện như vậy hoàn toàn chấm dứt, không xảy ra nữa.

"Sự tình đã giải quyết, chúng ta không phải có thể rời đi?" Ngôn Vô Trạm hỏi.

Thanh Nhiên làm động tác tay cái xin cứ tự nhiên.

"Có điều trước đó, ta có thể gặp người ở cùng ngươi hay không." Thấy yêu vật kia nhíu chân mày, Ngôn Vô Trạm giải thích, "Hai vị cho ta ký ức cả đời cũng khó mà quên được, nói thế nào, lúc rời khỏi, cũng phải chào hỏi thật tốt, cũng không uổng chuyến này."

Thanh Nhiên không hiểu lễ nghi của người phàm tục, gã có vẻ khá thiếu kiên nhẫn, nhưng gã đang chuẩn bị đuổi Ngôn Vô Trạm đi, người kia liền từ chỗ tối đi ra.

"Thất!" Thanh Nhiên đối với sự xuất hiện của Thất càng thêm bất mãn, nhưng gã chưa kịp biểu hiện ra, đã bị đối phương trực tiếp đẩy sang một bên.

Thất đứng trước mặt Ngôn Vô Trạm, trên gương mặt tuổi trẻ kia không có quá nhiều biểu cảm.

Thế nhưng, thông qua ánh mắt của y, Ngôn Vô Trạm liền biết, người này biết thân phận của hắn. . . . . .

Từ lúc mới bắt đầu đã biết hắn là hoàng thượng.

Đám người Phó Đông Lưu đang ở sau bọn họ, bọn họ trò chuyện qua lại đều có thể nghe rõ ràng, Ngôn Vô Trạm nhìn thẳng ánh mắt Thất, hắn đang cười, nhưng trong mắt lại tràn đầy nghiêm túc, "Cảm ơn tiếp đón."

Thất không có phản ứng gì, một lát sau mới chậm rãi ừ một tiếng.

"Quen biết là duyên, có cơ hội, ta xin mời hai vị nâng cốc nói chuyện vui vẻ, chuyện lần này, xem như ta quen biết hai vị bằng hữu, những thứ khác, cứ quên hết đi." Ngôn Vô Trạm nói xong, liền hướng về phía Thất gật đầu, "Chúng ta còn có chuyện quan trọng trong người, không thể nói nhiều hơn, cáo từ."

Thất vẫn không nói gì, thế nhưng lúc người kia xoay người, y thản nhiên nói một câu, "Ta hiểu."

Người kia trực tiếp lên xe ngựa, trong nháy mắt đóng cửa xe, hắn nở nụ cười.

. . . . . .

"Thanh Nhiên, chúng ta phải đến đế đô một chuyến." Đội ngũ Phó Đông Lưu biến mất trong rừng cây, Thất nhìn hướng bọn họ rời đi, nhỏ giọng nói.

"Cái gì?!" Thanh Nhiên kinh ngạc, vẻ mặt liền lập tức thay đổi, "Không phải đã nói rồi sao, rời đi sẽ không trở về, ngươi cũng đã đồng ý với ta, chuyện của bọn họ không còn quan hệ với ngươi. . . . . ."

"Thanh Nhiên, không có người, chúng ta cũng sẽ không đứng ở chỗ này, hắn gặp nạn, dù thân ta ở phương nào, cũng phải đi giúp hắn, ngươi hiểu chưa?"

Thanh Nhiên lặng lẽ, đúng, không có người kia, bọn họ cũng sẽ không ở cùng nhau, sẽ không xuất hiện ở Lâm Nghiệp Thành phong cảnh như tranh vẽ này.

Gã là yêu, nhưng hiểu được có ơn phải báo.

Nhưng gã không hiểu, vì sao Thất nói người kia gặp nguy hiểm."Người kia là hoàng thượng, lúc hoàng thượng không thể làm chủ, ngươi cảm thấy, sẽ xảy ra chuyện gì?"

Hoàng thượng bị khống chế, thì chứng tỏ Ly Lạc và Mộc Nhai vào triều làm quan cũng chịu uy hiếp. Nếu không sẽ không có xảy ra chuyện như vậy.

Mộc Nhai và Ly Lạc ở trong triều đã là một tay che trời, quyền cao chức trọng, lại thực lực hùng hậu, thế nhưng bọn họ có một nhược điểm trí mạng.

Vì nhược điểm này, Thất cũng phải bất kể nhảy vào nước sôi lửa bỏng, tới trợ giúp bọn họ.

..............

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.